Bàn Long

Chương 23: Q.10 - Chương 23: Đại hôn




Áo Khải Tây đáp xuống giữa hồ, đồng thời cũng cởi hắc sắc trường bào bên ngoài ra, trên người diện chế thức lễ phục, tựa như một vị thân sĩ bình thường tới tham gia vãn yến vậy.

“Đức Tư Lê đại nhân, ta vốn được nghe đại danh của người đã lâu, hôm nay đã được tận mắt thấy, thật là vinh hạnh vạn phần.” Áo Khải Tây này mỉm cười hành lễ, chợt thấy đám người Ô Sâm Nặc đứng bên cạnh: “Ồ, Ô Sâm Nặc, bên cạnh ngươi vị này là?”

Lôi Minh oang oang nói: “Lôi Minh, quân đoàn trưởng Cuồng tín giả quân đoàn.”

“Lôi Minh tiên sinh.” Áo Khải Tây mỉm cười gật đầu.

“Lâm Lôi đại sư, mười năm trước Hắc Ám giáo đình chúng ta đã từng tới mời ngươi, đáng tiếc khi đó Quang Minh giáo định lại không chịu buông tha cho ngươi a.” Áo Khải Tây nhìn Lâm Lôi, cứ như thể hai vị bằng hữu lâu năm đang nói chuyện tào lao với nhau vậy.

Lâm Lôi chỉ biết cười cười đáp lễ.

“Được rồi.” Đức Tư Lê vừa cười vừa nói: “Mọi người hẳn là cũng đều biết chuyện này rồi, chiến tranh thế tục, nếu huy động tới cả Thánh vực cường giả thì thật là không thích hợp. Như Ngọc Lan đế quốc, Áo Bố Lai Ân đế quốc, bọn họ chiến tranh bình thường đều không hề sử dụng tới Thánh vực cường giả, Thánh vực cường giả chỉ là lá cờ đầu có tác dụng chấn nhiếp mà thôi.”

Đức Tư Lê thở dài nói: “Hỗn loạn chi lĩnh này, ta cũng đã ở đây đến mấy ngàn năm, không muốn trở nên quá mức hỗn loạn. Cho nên… ta đề nghị, các ngươi ba bên chiến tranh, Thánh vực cao thủ không được tham dự vào. Các ngươi có nguyện ý chấp nhận hay không?” “Nguyện ý.” Ô Sâm Nặc gật đầu.

Lâm Lôi cũng mỉm cười gật đầu.

Đức Tư Lê lập tức nhìn sang phía Áo Khải Tây, Áo Khải Tây nhếch miệng cười cười: “Vẫn còn phải hỏi sao? Ta đương nhiên là chấp nhận.”

“Tốt rồi.” Đức Tư Lê vẻ mặt nghiêm trang hẳn lên, đưa tay lấy ra bốn tờ giấy cùng với một cây bút: “Hôm nay chúng ta bốn bên cùng nhau lập hạ ước định này, nếu có một bên vi phạm… vậy thì 3 bên kia sẽ hợp lực lại tiêu diệt bên đó!”

Lâm Lôi nhướng mày một cái, Áo Khải Tây, Ô Sâm Nặc cũng đều cả kinh trong lòng.

Nếu xét trong tứ phương nhân mã, phe mạnh nhất đương nhiên chính là phe của Đức Tư Lê này. Dù sao sau lưng Đức Tư Lê vẫn còn có đám cường giả Hi Kim Sâm, Hải Ốc Đức nữa.

“Các ngươi ký đi.” Đức Tư Lê rất nhanh đặt xuống bốn tờ ước định, sau đó đưa cho Lâm Lôi, Ô Sâm Nặc, Áo Khải Tây.

Áo Khải Tây mỉm cười, là người đầu tiên cúi xuống đặt bút ký tên mình. Lâm Lôi cũng không hề do dự, cũng cúi xuống ký tên mình vào.

“Roẹt!” Ô Sâm Nặc cũng chấp bút thêm danh.

“Hay lắm.” Đức Tư Lê vừa cười vừa nói. “Ước định này chúng ta mỗi người có một phần. Đương nhiên… ước định này là do chúng ta đem danh dự ra để duy trì. Nếu người nào đó không biết xấu hổ mà để cho Thánh vực cao thủ xuất chiến, sau đó hủy xác xóa dấu vết đi một chút. Có điều phải biết rằng… Không có chuyện gì là an toàn tuyệt đối cả, một khi bị phát hiện, vậy thì ba phe kia sẽ hội lại tiêu diệt phe đó.”

Đêm tối dần phủ xuống, khi ánh nắng chiều che kín cả khoảng trời tây.

Lâm Lôi, Địch Lỵ Á hai người lúc này đang hưởng thụ sự yên lặng thuộc về bọn họ.

“Từ hôm nay trở đi, cuộc sống sẽ trở nên rất yên bình.” Địch Lỵ Á trên mặt có một nét hạnh phúc tươi cười, “Sau này không cần phải lo lắng gì nữa, Lâm Lôi, chàng sau này có khi nào hối hận về quyết định ngày hôm nay không? Kỳ thật nếu hôm nay chàng không đáp ứng, thiếp nghĩ Đức Tư Lê tất nhiên là vẫn sẽ giúp chàng.”

Lâm Lôi cũng cảm giác được, Đức Tư Lê này đích thực là đứng ở bên hắn.

Cho dù bản thân mình không đáp ứng, Đức Tư Lê đích thực là cũng sẽ không để cho đối phương giết mình được.

“Không, ta vĩnh viễn sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay.” Lâm Lôi ôm lấy Địch Lỵ Á, “Bởi vì nếu ta không đáp ứng, với thực lực của ta, tự bảo vệ mình thì miễn cưỡng còn được, song nếu muốn bảo vệ nàng thì lại không được. Nếu như nàng chết đi… ta nghĩ ta sẽ phải hối hận cả đời!”

Chính vì nghĩ đến Địch Lỵ Á, nghĩ đến thân nhân huynh đệ của mình nên Lâm Lôi mới quyết định thỏa hiệp.

“Đa tạ.” Địch Lỵ Á vùi đầu vào ngực Lâm Lôi, khẽ nói.

Cảm thụ được sự ấm áp này, Lâm Lôi trong lòng lại càng thêm quả quyết rằng mình đã quyết định đúng.

Ngọc Lan lịch ngày 10010721, tại Ba Lỗ Khắc thành, nguyên là Hắc Thổ thành địa chỉ, náo nhiệt phi phàm. Hôm nay, thành Ba Lỗ Khắc nội thành đã được hoàn thiện. Nội thành này thực tế chính là ‘Nguyên Hắc Thổ Thành’ được gia cố và cải thiện. Kiến tạo của Ba Lỗ Khắc thành lấy ‘Đơn Giản, Thực Dụng’ là chủ yếu.

Vương cung chiêm địa cũng không lớn, phương viên ước khoảng chừng 2 dặm.

Lúc đầu trước khi Ba Lỗ Khắc công quốc được thành lập thì đã bắt đầu cải tạo rồi, hết 5 tháng hôm nay đã hoàn thành. Phần lớn là một tầng, tầng cao nhất cũng chỉ là tầng 2 mà thôi. Đại điện chính trong vương cung có diện tích cực kỳ lớn, đủ để dung nạp tới mấy trăm người.

Mà hôm nay, tại đại điện chính thượng khách là rất nhiều.

“Lâm Lôi bệ hạ, ta thay mặt La Áo đế quốc hoàng đế xin gửi đến người lời chúc phúc chân thành nhất.” Một vị trung niên nhân cung kính quay sang nói với Lâm Lôi, Lâm Lôi còn lại là bưng chén rượu, bên cạnh Địch Lỵ Á cũng khoác tay hắn, hai người cùng cười rồi nâng chén.

Hai người phải ứng phó thật mệt mỏi, song cũng rất cao hứng.

“Hôm nay người đến mới thật sự là nhiều a.” Ốc Đốn đi tới bên cạnh Lâm lôi, “Ca, La Áo đế quốc và La Nhân đế quốc, ngay cả Áo Bố Lai Ân đế quốc cũng đều cử đặc sứ đến. Ồ… xem kìa, còn có cả người đến từ vương quốc ở cực đông đại thảo nguyên nữa.”

“Lâm Lôi bệ hạ vĩ đại, tại diện cho quốc vương của Mộc Hãn vương quốc xin gửi đến Lâm Lôi bệ hạ tôn kính lời thăm hỏi ân cần cùng với chúc phúc.” Một vị sứ giả đến từ ‘Mộc Hãn Vương Quốc’ tại cực đông đại thảo nguyên cũng quay sang Lâm Lôi hành lễ, Lâm Lôi đương nhiên cũng không thể không nể mặt.

Cả Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á đều cười.

“Lâm Lôi, chàng tựa hồ là chết mệt đi a?” Địch Lỵ Á khẽ nói.

“Được mà.” Lâm Lôi cố gắng rặn cười, chuyện tiếp đãi khách này Lâm Lôi vốn là không thích, có điều hôn nay lại là hôn lễ của hắn, hắn cũng không thể lui bước được. Địch Lỵ Á thì thầm: “Vậy đi, những người có địa vị bình thường, thiếp sẽ giúp chàng ứng phó nha.”

Địch Lỵ Á vốn là một người có tài ngoại giao, ăn nói rất là dễ dàng lưu loát a.

Cũng không giống Lâm Lôi chỉ ấp úng được có hai ba câu.

“Quang Minh giáo đình Cát Nhĩ Mặc Hồng y đại giáo chủ đến!” Ngoài điện thanh âm vang lên, cả đại điện đều thoáng im lặng một chút. Lâm Lôi cùng Quang Minh giáo đình oán thù rất sâu, rất nhiều người đều biết, dù sao thì chuyện Lâm Lôi giết chết sáu đại Thiên sứ cũng đã lan truyền khắp đại lục rồi.

Vậy mà bây giờ Quang Minh giáo đình dĩ nhiên còn phái cả người đến.

“Lâm Lôi bệ hạ.” Cát Nhĩ Mặc vừa bước vào đã khiêm tốn hành lễ.

Lâm Lôi còn nhớ rõ, 10 năm trước, Cát Nhĩ Mặc chính là đích thân tới Ân Tư Đặc ma pháp học viện mời mình. 10 năm đã trôi qua, Cát Nhĩ Mặc bản thân vẫn là Hồng y đại giáo chủ, còn hắn hiện tại đã là một vị quốc vương của một vương quốc kinh khủng, ngay cả Quang Minh giáo đình cũng phải thỏa hiệp với hắn.

“Cát Nhĩ Mặc tiên sinh, xin mời vào bên trong nghỉ ngơi.” Lâm Lôi vừa cười vừa nói.

“Chúng đệ tử Vũ Thần môn tới ——”

Người đến hiển nhiên là đám Tạp Tư La Đặc 3 vị thân truyền đệ tử.

“Mạch Khắc Khẳng Hi đại nhân đến ——”

Lại là một vị Thánh vực cường giả.

“Hắc Ám giáo đình Áo Khải Tây đại nhân đến ——”

Nghe thấy những tiếng báo danh cứ dồn dập vang lên, đám sứ giả từ các vương quốc, đế quốc đều khẽ đứng sang một bên lén lút nghị luận với nhau, trời ạ, toàn là Thánh vực cường giả a.

“Ngọc Lan đế quốc Đại Đế Ti môn hạ, ba vị đệ tử đến ——”

Lâm Lôi, Địch Lỵ Á lập tức bước ra nghênh đón, thấy người đến, Địch Lỵ Á lập tức hưng phấn reo lên: “Ca!” Trong số 3 vị đệ tử này có một vị chính là Địch Khắc Tây. Đám Địch Khắc Tây cùng với hai vị sư huynh khác của hắn đều tới chỗ Lâm Lôi tỏ vẻ chúc phúc.

“Lâm Lôi, ngươi cuối cùng cũng không làm cho muội muội ta phải thất vọng a.” Địch Khắc Tây đến trước mặt Lâm Lôi, rốt cuộc cũng lộ ra vẻ tươi cười.

Lúc đầu tại Ân Tư Đặc ma pháp học viện, Lâm Lôi cùng Địch Khắc Tây đã từng cùng được xưng tụng là hai đại thiên tài.

Địch Khắc Tây đột nhiên tới gần bên tai Lâm Lôi nói khẽ: “Lâm Lôi, ta cần phải cảnh cáo ngươi, sau này ngươi ngàn vạn lần đừng làm cho muội muội ta phải tức giận, nếu không… cho dù ta không thể thu thập được ngươi thì ta cũng biết cách để cho sư phụ ta tự thân xuất mã đây!”

“Không cần sư phụ ngươi xuất mã, ta sẽ tự trừng phạt mình.” Lâm Lôi bật cười.

Hôm nay, Lâm Lôi cũng cảm thấy hiện tại cùng Địch Khắc Tây vô cùng dễ dàng thân cận. Địch Lỵ Á nhìn Lâm Lôi cùng Địch Khắc Tây như vậy, trong lòng cũng cực kỳ vui vẻ.

Đúng lúc này thì…

“Cực đông đại thảo nguyên ‘Vũ Thánh’ môn hạ đệ tử đến ——” Thanh âm từ bên ngoài truyền tới khiến cho Lâm lôi có chút nghi hoặc.

‘Vũ Thánh’ này là ai?

Hôm nay Đức Tư Lê đã đến từ sáng sớm, tới bên Lâm Lôi khẽ nói: “Lâm Lôi, hiện tại ở Ngọc Lan đại lục cùng ta bất phân cao thấp trên dưới còn có 4 người, đệ nhất cường giả tại cực đông đại thảo nguyên ‘Vũ Thánh’ Đột Lệ Lôi này chính là một trong số đó.”

Lâm Lôi trong lòng đã rõ.

5 đại Thánh vực cực hạn cường giả, một là Pháp Ân, hai là Đức Tư Lê, ba là Đột Lệ Lôi này. Còn thứ tư và thứ năm đâu?

Một vị trung niên nhân đầu đội khăn của vùng thảo nguyên nhanh chóng bước tới, theo sau hắn còn có 2 người. Trung niên nhân đến từ thảo nguyên này thấy Lâm Lôi thì mỉm cười nói: “Lâm Lôi bệ hạ, ta Mạo Ngạc đại diện cho sư phụ gửi đến Lâm Lôi bệ hạ lời chúc phúc chân thành nhất.”

“Đa tạ Đột Lệ Lôi tiên sinh.” Lâm Lôi mỉm cười nói.

Vị thảo nguyên trung niên nhân Mạo Ngạc kia mắt sáng rực lên: “Hóa ra Lâm Lôi bệ hạ còn biết cả tên sư phụ ta, a, Đức Tư Lê đại nhân.” Thảo nguyên trung niên nhân này vừa trông thấy Đức Tư Lê đã lập tức hành lễ.

Mạo Ngạc đã từng tận mắt chứng kiến sư phụ ‘Đột Lệ Lôi’ của mình cùng với Đức Tư Lê này thân thiết nói chuyện, luận bàn với nhau. Chính miệng sư phụ Đột Lệ Lôi từng nói thực lực của Đức Tư Lê cùng với ông ta căn bản không chênh lệch là bao, khiến hắn đương nhiên rất là cung kính.

“Băng Tuyết Nữ Thần điện Thánh nữ đến ——”

Đám người Đức Tư Lê, Băng Sắt Lâm cũng lập tức bước ra nghênh đón, Lâm Lôi, Địch Lỵ Á đương nhiên cũng theo ra. Lâm Lôi trong lòng rất là tò mò, Băng Tuyết Nữ Thần điện thần bí này rốt cuộc là lợi hại đến nhường nào?

Vị Thánh nữ này có một mái tóc dài màu sáng, toàn thân lạnh lẽo như không thể tới gần, theo sau nàng còn có 2 vị nữ tử cũng rất mỹ mạo.

“Tỷ tỷ.” Băng Sắt Lâm vui mừng vạn phần.

Đức Tư Lê ở bên cạnh Lâm Lôi khẽ nói: “Lâm Lôi, Thánh nữ ‘La Toa Lỵ’ là đệ nhất cường giả của Băng Tuyết Nữ Thần điện, thực lực của nàng so với ta không hơn không kém.” Nghe nói thếm Lâm Lôi hiểu rõ vị La Toa Lỵ này cũng chính là một trong ngũ đại Thánh vực cực hạn.

Hiện tại trong só ngũ đại Thánh vực cực hạn, 4 người đã biết rồi —— Pháp Ân, Đức Tư Lê, Đột Lệ Lôi, La Toa Lỵ.

“Người cuối cùng là ai?” Lâm Lôi trong lòng thầm hỏi. Đáng tiếc, cho tới cuối buổi hôn lễ, cường giả sau cùng cũng không thấy đến.

Trên đại điện của Ba Lỗ Khắc vương quốc, Thánh vực cường giả thì có riêng một khoảng lớn, đế quốc sứ giả thì ngồi cùng với đế quốc sứ giả, đồng thời Thánh vực cường giả với Thánh vực cường giả thì ngồi nói chuyện với nhau, như Đức Tư Lê, La Toa Lỵ những người này ngồi chung một chỗ.

Đẳng cấp phân minh.

“Ngọc Lan đế quốc đặc sứ đến ——”

Người đến rõ ràng là Kiều Trì.

“Lão nhị.” Lâm Lôi phá lên cười, Kiều Trì cũng hục hục chạy tới, sau đó cố ý làm ra bộ khom người, “A, Lâm Lôi bệ hạ vĩ đại, ta Kiều Trì đại diện cho hoàng đế bệ hạ ta… ô!” Lâm Lôi trực tiếp vỗ vai hắn, khiến hắn một câu này không thể nói ra được.

“Được rồi, với ta mà còn như vậy hả.” Lâm Lôi cao hứng vạn phần, “Đi nào, theo ta đi gặp lão tứ.”

“Lão tứ cũng ở… đây?” Kiều Trì kích động không thôi.

Sau khi chia ly từ 7, 8 năm trước, hắn cũng chưa từng gặp Lôi Nặc một lần nào.

“Lão tứ.” “Lão nhị.”

Lôi Nặc, Kiều Trì 2 người vừa gặp mặt, lập tức đã cao hứng ôm chầm lấy nhau, mà lúc ấy lại nghe tiếng hô ‘Đạo Sâm Thương Hội Hội Trưởng Đến ——’ Thanh âm còn chưa dứt, Da Lỗ đã tiến vào đại điện, vừa liếc mắt một cái đã thấy Lâm Lôi, Lôi Nặc, Kiều Trì đứng cạnh nhau.

“Ha ha, lão nhị, lão tam, lão tứ, lão đại của các ngươi tới rồi đây.”

Da Lỗ cười lớn trực tiếp vọt đến.

Khắp đại điện tuyệt đại đa số người cũng đều nhìn về phía 4 huynh đệ này, nếu là người bình thường cười đùa trong trường hợp này, phỏng chừng sớm đã có người trách mắng rồi. Nhưng là Lâm Lôi bọn họ bốn huynh đệ ở đây cười đùa, cũng chẳng ai dám nói gì cả. Mười năm trôi qua, đây là lần đầu tiên 4 huynh đệ toàn bộ tụ tập lại cùng một chỗ.

“Hầy, cái tên Lâm Lôi tiểu tử kia làm quốc vương rồi, phô trương cũng khác đi, an bài cho người hầu còn hỏi ta muốn tìm ai nữa? Lại hỏi ta là ai chứ? Thật sự là phiền toái!” Một vị trung niên nhân to tiếng mặc trường bào rộng thùng thình đột ngột lại xuất hiện giữa đại điện, hắn từ bên cạnh vớ lấy một cái chén rượu, tự hưởng thụ mà nhấp hai ngụm.

“Ừ, không tệ.” Vẻ mặt cực kỳ hưởng thụ.

“Hi Tắc đại nhân?” Tại đại điện, Ba Khắc đột nhiên thấy vị trung niên nhân này, hắn vĩnh viễn sẽ không quên được vị Thần cấp cường giả này đã từng cứu mạng hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.