Băng Hỏa Ma Trù

Chương 163: Chương 163: Thiên Hoa bài đích tác dụng (Hạ)




Hằng năm bị tam đại đế quốc quấy rầy, khiến đại bộ phận tinh lực Áo Lan đế quốc tập trung cho chiến tranh, đại lượng tư nguyên đế quốc sản xuất ra dều dùng vào việc đó khiến cho Áo Lan đế quốc phát triển cực chậm, đừng nói không thể cùng Hoa Dung đế quốc cường đại so sánh, ngay cả Băng Nguyệt đế quốc so với Áo Lan đế quốc cũng chênh lệch nhiều lắm. Bản thân Áo Lan đế quốc phân thành nhiều khu vực giàu nghèo khác nhau, càng gần hướng Băng Nguyệt đế quốc càng phồn thịnh, càng gần Hoa Dung, Kì Lỗ hai đế quốc ở phía nam càng cằn cỗi. Áo Lan thành nằm giữa đế quốc, điều kiện so với Ô Lan thành còn kém hơn nhiều, chỉ là đất đai rộng lớn hơn không ít mà thôi.

“ Ăn cái gì? Có cái gì ăn ngon, ngươi mau dẫn ta đi thôi!” Gia Lạp Mạn Địch Tư không phải là một con rồng thích chờ đợi.

“ Tốt, ăn, ăn cho ngươi chết đi. Ta trên người còn có vài kim tệ Lưu Lãng cấp cho vừa đủ cho ngươi ăn vài nữa. Chúng ta đi thôi, đi tìm quán cơm nào.” Hai người dẫn nhau đi, Niệm Băng phân biệt phương hướng một chút rồi dẫn Gia Lạp Mạn Địch Tư đi tới trung tâm Áo Lan thành, tới nơi này cuối cùng có thể ăn cơm được rồi.

Càng gần trung tâm Áo Lan thành, số lượng khất cái cũng thưa dần, khắp nơi buôn bán tấp nập, mặc dù quy mô không lớn, nhưng cũng có cảm giác quang cảnh vài phần phồn hoa.

Đi thôi, không xa phía trước cũng có một vài quán ăn, không đợi Niệm Băng nói, Gia Lạp Mạn Địch Tư đã bước nhanh tới rồi, tửu điếm này nhìn bề ngoài trang trí bình thường, có sáu người phục vụ, cả người đón tiếp khách cũng không có, hai người tiến vào quán ăn, lúc này đã gần giữa trưa, khách ngồi hết khoảng bảy phần, Niệm Băng dắt Gia Lạp Mạn Địch Tư tới cái bàn gần cửa sổ ngồi xuống. Đối với quán ăn bên ngoài Gia Lạp Mạn Địch Tư rất có hứng thú, hết nhìn đông lại nhìn tây,nhất là đến khi nhìn thấy đồ ăn trên bàn thì hắn còn chảy cả long tiên nữa.(ND: long tiên: nước dãi rồi, mất vệ sing quá)

“ Hai vị muốn dùng gì?” Một gã phục vụ tiến lại khách khí hỏi.

Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư trông bề ngoài niên kỉ không khác nhau nhiều lắm, mặc dù khí chất khác nhau, nhưng cả hai tướng mạo anh tuấn, Gia Lạp Mạn Địch Tư trên người tản ra khí phách như ẩn như hiện, còn Niệm Băng bởi vì tu luyện ma pháp, mặc dù trang phục bình thường nhưng lại tản ra khí chất nho nhã.

Gia Lạp Mạn Địch Tư không chút gần ngại nói:“ Có cái gì ăn ngon nhất mang hết ra đây, phần ăn cho mười người là được.”

“Phần ăn cho mười người?” Phục vụ có chút kinh ngạc nhìn hắn.

Gia Lạp Mạn Địch Tư không kiên nhẫn nói: “Bảo ngươi làm thì ngươi làm đi, nhanh lên một chút, chẳng lẽ sợ chúng ta không có tiền hay sao?”

Gã phục vụ gật đầu, vội vàng rời đi.

Niệm Băng thấp giọng nói:“ Gia Lạp Mạn Địch Tư, ngươi ăn uống tỏ ra nhã nhặn một chút có được không.” Hắn đối với Gia Lạp Mạn Địch Tư lúc ăn hiểu rất rõ, trước khi tới nơi này, bọn họ từng dùng bữa trong một quán ăn ở một tòa thành nhỏ, Gia Lạp Mạn Địch Tư ăn uống điên cuồng dọa không ít người.

“Nhã nhặn cái gì? Ăn no đã rồi hãy nói.” Gia Lạp Mạn Địch Tư đương nhiên không chịu nghe lời Niệm Băng.

.iệm Băng chỉ biết cười khổ, hắn làm sao có thể nói cho mọi người biết chân tướng,đành coi như không biết vị đại vị vương trước mặt này. Bất quá, tính mạng vẫn quan trọng hơn, nhẫn nại, chỉ có thể nhẫn nại. Hắn không nói gì nữa, tinh thần tập trung để ý xung quanh. Đúng lúc này, vị khách nhân cách họ một bàn đang nói chuyện, thanh âm rất lớn, Niệm Băng ở cách đó không xa cũng có thể nghe rõ.

“Các ngươi đã biết gì chưa? Lam Vũ đại công tước chiến thắng trở về.”

“ Lam Vũ công tước đã trở về? Biên ải chả phải cần người phòng ngự? Không có người thống lĩnh quân đội, nếu Hoa Dung và Kỳ Lỗ tấn công tới thì biết làm sao bây giờ?”

Nghe xong hai câu này, Niệm Băng không khỏi tinh thần chấn động. Lạc Nhu không phải nhờ mình đưa thư cho Lam Vũ công tước sao?

“Phòng ngự đương nhiên không cần nữa, nghe nói, Băng Nguyệt đế quốc đã điều giải, mọi việc đã được giải quyết. Hoa Dung đế quốc cùng Kỳ Lỗ đế quốc đều đáp ứng trong vòng ba năm không xâm chiếm chúng ta, đương nhiên, Áo Lan đế quốc chúng ta cũng bỏ ra không ít công sức, Hoa Dung cùng Kì Lỗ đúng là hổ và sói, lần này không biết đã cướp đi bao nhiêu của cải của nước ta rồi.”

“Ai, ta biết kết quả cuối cùng sẽ là như vậy mà, không cắt đất thì cũng bồi thường, Áo Lan chúng ta chúng ta phen này xong rồi.”

“ Hư, ngươi nói nhỏ môt chút, để quan binh nghe thấy thì không hay đâu. Ai, bây giờ Môn Lan chúng ta đế quốc thật bất lợi, cũng chỉ có Lam Vũ công tước, nếu không có hắn suất lĩnh Ngân vũ kị sỹ đoàn liều mạng chiến đấu, e rằng người của Hoa Dung và Kì Lỗ sớm đã đánh tới đây, chỗ này rất nhanh không trụ được nữa, nếu tình huống không ổn, chúng ta chỉ có thể tới gần Băng Nguyệt đế quốc, Băng Nguyệt đế quốc không thể khoanh tay đứng nhìn Cha Môn Áo Lan chúng ta bị diệt. Nếu Hoa Dung đế quốc cường thịnh hơn một chút thôi, e rằng thế cục cả đại lục đã thay đổi. Nguồn: https://truyenfull.vn

“ Cũng không hẳn là như vậy, ta xem Băng Nguyêt đế quốc cũng không phải loại tốt đẹp gì, bọn họ chỉ cần cho vị Băng Tuyết Nữ Thần đến hỗ trợ, xem Hoa Dung đế quốc còn dám ngạo mạn nữa không. Áo Lan đế quốc chúng ta cường giả ma pháp sư quá ít nên mới bị ức hiếp, Hoa Dung cùng Kì Lỗ đế quốc đã xâm chiếm đất đai nhiều như vậy còn muốn không ngừng khuếch trương, thật sự là đám lòng lang dạ sói. Quả thật nếu Áo Lan đế quốc chúng ta để cho Lam Vũ công tước chủ trì, nói không chừng có thể thay đổi cục diện bây giờ ấy chứ? Đáng tiếc, Lam Vũ đại công tước đối với hoàng thất quá trung thành, tạo phản là không có khả năng.”

“ Đừng nói mấy cái thứ này nữa, chính trị và thường dân chúng ta cũng chẳng có liên quan gì, uống rượu, uống rượu nào.”

Câu chuyện tạm thời dừng lại, đám khách nhân tiếp tục ăn uống, theo ngữ khí bọn họ không khó có thể thấy địa vị Lam Vũ công tước, Niệm Băng trong lòng thầm nghĩ. Lạc Nhu ơi Lạc Nhu, ngươi còn trông cậy vào nữ nhân của Lam Vũ trợ giúp ngươi, bây giờ, Áo Lan đế quốc còn lo thân chưa xong. Thôi quên đi, chính mình đã đáp ứng chuyện này cứ làm xong là được, cứ đem tín thư gửi đi cũng xem như hoàn thành sứ mạng rồi, nhưng, vừa rồi nghe ý tứ mấy người này thì Lam Vũ công tước đúng là thống lãnh Ngân Kị Sỹ đoàn, lúc trước Ngọc Như Yên a di chẳng phải do Ngân Vũ Kị Sỹ đoàn bảo vệ hay sao? Nói không chừng, vị công tước này còn quen biết Ngọc Như Yên a di nữa, nếu có thể nhân tiện thông qua hắn gặp a di thì tốt quá, không biết a di bây giờ thế nào rồi.

Nghĩ tới nụ cười hiền hậu của Ngọc Như Yên, Niệm Băng không khỏi ấm áp trong lòng, lập tức hắn đứng lên, chuyển thân tới bàn đám khách nhân kia, thân người hướng một gã mặc trường bào màu trắng nói:“ Vị đại ca này, có thể làm phiền huynh một chút được không?”

Người mặc áo trắng đang ngồi uống rượu, nghe thấy ngữ khí Niệm Băng không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, thây Niệm Băng tướng mạo anh tuấn, dễ tạo cho người ta hảo cảm, hơn nữa ngữ khí hắn thành khẩn, mà tôn trọng, gã bèn nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi muốn hỏi chuyện gì? Nghe khẩu âm của ngươi có lẽ là người ngoại địa.”

Niệm Băng gật đầu nói: “ Ta từ Băng Nguyệt đế quốc tới, làm phiền huynh đài một chút, làm sao tới được Lam Vũ công tước phủ dệ?”

Người áo trắng hiển nhiên lắp bắp kinh hãi, nhìn một lượt đánh giá Niệm Băng, trố mắt nói: “Ngươi muốn tìm Lam Vũ đại công tước ư? Tiểu huynh đệ ta xem là ngươi muốn đầu quân, vậy ngươi nên tới Quân Bộ mới đúng, Lam Vũ đại công tước làm sao có thể tùy tiện gặp mặt như vậy chứ”

Niệm Băng giả bộ làm ra dáng vẻ sùng kính nói: “Lam Vũ đại công tước là thần tượng của ta, cũng là người mà ta tôn kính nhất, ta chỉ muốn biết phủ đệ của người ở chỗ nào, nói không chừng ta đợi người ở phía ngoài cửa, chờ thời cơ công tước đi ra có khi may mắn gặp được một lần thì sao.”

Bạch y nhân nghe Niệm Băng nói vậy, nét mặt sáng hẳn lên, gật gù vẻ tán dương nói: “Thôi được, Lam Vũ đại công tước có thể nói là thần bảo hộ của Áo Lan đế quốc chúng ta, nếu không có người, có lẽ ngay hình dáng hiện tại của Áo Lan đê quốc cũng không giữ được mất, tâm tư của ngươi chính là của không ít thanh niên bây giờ, nhưng mà, có thể nhìn thấy đại công tước hay không còn phải xem vận khí của ngươi. Công tước phủ nằm ở thành nam, Áo Lan Thành, ngoại trừ hoàng cung ra thì phủ đệ Lam Vũ đại công tước là uy diễm( uy nghi, diễm lệ) nhất, ngươi tới thành nam một lần sẽ dễ dàng tìm được.”

Niệm Băng mỉm cười nói: “Đa tạ đã chỉ điểm.” Nói xong mới trở về vị trí của mình.

“Niệm Băng tiểu tử, ngươi đưa lão tử tới Áo Lan Thành này không phải là để ta được ăn ngon à?” Gia Lạp Mạn Địch Tư thanh âm bất mãn vang lên.

Niệm Băng mỉm cười nói:“ Đương nhiên là vậy, sao lại không? Chỉ là nhân tiện ta nhận lời ủy thác của một bằng hữu, nhờ ta chuyển thư, ngươi yên tâm sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

“Chuyển thư à, vậy thì được, nhưng ngươi phải nhớ kĩ, trên người ngươi có Ma Pháp lạc ấn của ta, muốn chạy trốn là không có khả năng.” Đồng tử Gia Lạp Mạn Địch Tư đột nhiên biến thành màu đỏ, đôi mắt có thâm ý như muốn nói với Niệm Băng, tiểu tử, ta từ nay về sau sẽ chăm sóc ngươi một cách cẩn thận.

Niệm Băng cười khổ, lắc lắc đầu, hạ giọng nói:“ Được ở cùng một chỗ với Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại là vinh hạnh của ta, vì sao lại muốn chạy? Ngươi cứ yên tâm đi. Ăn cơm xong ta, chúng ta sẽ tìm một nơi nghỉ ngơi, buổi chiều ta đi chuyển tin, nếu ngươi thấy nơi này có gì không ổn, ngày mai chúng ta đi Hoa Dung đế quốc. Hoa Dung đế quốc là đế quốc cường đại nhất Ngưỡng Quang đại lục, cũng là nơi phồn hoa bậc nhất, ở đó thức ăn ngon tự nhiên không thể ít được.”

Một lúc sau, Niệm Băng vác bộ mặt đau khổ cùng với Gia Lạp Mạn Địch Tư ra ngoài quán ăn.

“ Phi, phì, phì, cái này đúng là quán ăn chó má, thức ăn khó ăn muốn chết, Niệm Băng! vẫn là tay nghề của ngươi tốt nhất, so với bọn chúng tốt hơn nhiều.” Gia Lạp Mạn Địch Tư đối với thức ăn trong quán cực kì bất mãn.

“Lão đại, ngươi đừng la mắng nữa, vừa rồi ngươi ăn một ít lắm sao, hơn nữa toàn là món đắt tiền, chúng ta chỉ còn lại hai kim tệ thôi, có lẽ chỉ đủ tiền ở trọ, xem ra ta phải tìm một công việc mới nuôi sống ngươi được.”

Gia Lạp Mạn Địch Tư vẻ mặt thản nhiên nói: “Cho dù khó khăn nhưng ta cũng phải ăn no, nếu ngươi nguyện ý tìm công việc thì cứ tùy tiện, chỉ cần được ăn ngon thì dừng lại ở đâu đối với ta mà nói không quan trọng.”

Nghe hắn nói như vậy, Niệm Băng không khỏi kinh hỉ, cúi đầu, trong mắt lóe lên tinh quang Gia Lạp Mạn Địch Tư không thể phát hiện. Trong đầu Niệm Băng không khỏi bồi hồi hiện lên hai chữ Lợi Dụng.

Gia Lạp Mạn Địch Tư mặc dù đối với việc ăn uống yêu cầu rất cao, nhưng đối với việc nghỉ ngơi không có yêu cầu đặc biệt, chỉ cần tìm một cái giường để ngủ, ăn no rồi, giờ ngủ một giấc là việc hắn thích nhất, hai người tìm đến một lữ điếm tiện nghi, an bài xong, Gia ạp Mạn Tư lăn ra ngủ còn Niệm Băng thì dùng hai kim tệ còn lại, một mình tìm đến cửa hàng ma pháp mua một mạch mười bạch quyển trục.

Bán quyển trục, chỉ e đây là phương pháp kiếm tiền nhanh nhất, loại ăn uống như Gia Lạp Mạn Tư, có lẽ không có mấy người chịu được.

Băng hỏa đồng nguyên tiến bộ, khiến cho Niệm Băng đối với ma pháp trận tay nghề cũng tăng lên rất lớn, bạch quyển trục chế tạo thành ma pháp quyển trục đã xác xuất thành công tuy hơi nhỏ, nhưng hắn chỉ làm một chút tứ giai ma pháp quyển trục bình thường, thêm vào xúc phát hiệu quả cũng không phải chuyện khó. Áo Lan thành quả thật quá nghèo, bây giờ tùy tiện bán vài cái đổi lấy tiền cũng đủ rồi.

Chế tạo mấy quyển trục chỉ tốn của Niệm Băng một canh giờ, ngoại trừ một lần bởi vì lơ đễnh mà thất bại ra, hắn thành công chế tạo chín tứ giai xúc phát ma pháp quyển trục. Mạn Địch Tư long hãn (ND: rồng ngáy) quả thật không nhỏ, Niệm Băng nhìn hắn một cái rồi lặng lẽ trốn ra khỏi phòng, theo tin tức mà mình nghe được, đi tới phía nam Áo Lan thành.

Bán quyển trục không vội, trước tiên cứ đem thư chuyển tới đã, đúng như lời người mặc áo trắng trong quán ăn nói, tại Áo Lan thành tìm kiếm Lam Vũ công tước phủ không phải là việc khó khăn gì, Niệm Băng đi đến thành nam, sau đó hỏi một người liền đạt được mục đích. Cách hai con đường, hắn đã thấy bức tường cao tới hai trượng, diện tích phủ Lam Vũ đại công tước rất lớn, bức tường cao tới hai trượng sơn màu đỏ tựa như tường thành, đại môn có mười sáu gã mặc khải giáp màu bạc, chính là Ngân Vũ kỵ sĩ chỉnh tề xếp thành hai hàng, mũ giáp trên đầu bọn họ đều là màu xanh, tay đặt lên kiếm, mặc dù mục quang không hề chuyển hướng, nhưng Niệm Băng lại có thể cảm giác được bọn họ thủy chung quan sát mọi thứ xung quanh, thậm chí một cơn gió lay động lá cỏ, Ngân Vũ Kỵ cũng có thể phản ứng ở mức nhanh nhất.

Mười sáu gã Ngân Vũ kỵ sĩ cấp thấp đã là mười sáu vũ giả cấp bậc kiếm sư a! Ai bảo Áo Lan đế quốc thực lực yếu nhược, chỉ riêng một vạn Ngân Kỵ sĩ đoàn có lẽ cũng chỉ có Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn của Hoa Dung đế quốc mới có thể so sánh được. Chả trách, bá tánh nói Lam Vũ là công tước là thủ hộ thần của Áo Lan đế quốc, Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn tuyệt đối có thể so sánh với hai mươi vạn đại quân bình thường a!

Trong phủ đại công tước.

Một nam tử ước chừng bốn mươi tuổi dung mạo anh tuấn ngồi tại thư phòng, sau đó tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, người này tuy ngồi nhưng lơ đãng toát ra sát khí mãnh liệt, trong mắt thần quang không ngừng tán xạ, trường bào màu đen trên người không thể che dấu thân hình cường hãn. Đôi tay hắn đặt trên thư án rất đặc biệt, bàn tay to lớn, ngón tay thon dài, mặc dù gân cốt không lộ ra ngoài nhưng có thể cảm nhận được, tuyệt đối là đôi tay phi thường hữu lực.

Ngoài cửa vang lên thanh âm nhu hòa êm tai. “Đã trở về rồi, hôm nay bệ hạ nói sao?”

Trung niên nhân ngẩng đầu nhìn lên, đi vào là một nữ tử, nhìn qua bộ dáng khoảng hai bảy, hai tám tuổi, mặc váy dài màu lam nhạt, trên có thêu ngân tuyến thanh thoát hoa văn xinh đẹp, mày liễu mũi ngọc, da nõn nà, mái tóc xanh biếc giống như thác nước bồng bềnh sau lưng, dùng một dây màu bạc buộc lại, đôi mắt màu xanh trong suốt nhìn thấy đáy, gương mặt tuyệt mĩ, nụ cười phảng phất nét ân cần quan tâm. Nếu Niệm Băng nhìn thấy hắn nhất định lập tức nhận ra, chính là người lúc trước tặng cho mình Thiên Hoa Bài, Ngọc Như Yên, tám năm trôi qua, dung mạo nàng hình như không có chút nào thay đổi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.