Băng Nữ Sủng Phu

Chương 52: Chương 52: Hoàng tử dư thừa




Pháp viện, từ cửa vào Mạnh Phi Vũ liền cảm nhận được ánh mắt ái muội của mọi người bất thường nhìn mình khác với mọi ngày.

Nhíu mày, Mạnh Phi Vũ đẩy cửa ban công của mình ra…… Sau đó xoay người đi đến bên văn phòng trợ lý.

“Mạnh tiểu thư.” Trợ lý cũng là ái muội nhìn Mạnh Phi Vũ.

“Xử lý nhanh đi, nếu có lần sau, thì cô từ chức đi.” Mạnh Phi Vũ không khách khí nói, sau đó ở lúc trợ lý tiểu thư xấu hổ xác nhận một tiếng rồi ly khai.

Lúc sau, toàn bộ hoa hồng trong văn phòng đã bị ném ra thùng rác, làm cho một đống người thất thanh hô thật đáng tiếc.

……

Bãi đỗ xe

“Nàng đối đãi ta như vậy làm cho ta cảm thấy thực thương tâm.” Mạnh Phi Vũ đang muốn mở cửa xe, một giọng nam mang theo ý tứ tự giễu ở bên tai của nàng vang lên.

Nghe được thanh âm Mạnh Phi Vũ mạnh mẽ vung khửu tay đánh, đánh vào không khí nhưng lại giống như là chạm vào vật thể gì đó, lại phát ra âm thanh va chạm.

“Ui!” Một tiếng kêu rên, Lochness ở phía sau Mạnh Phi Vũ hiện ra thân hình.

“Mạnh tiểu thư, nàng thật sự là không khách khí, hướng bên phải một chút chính là trái tim của ta.” Lochness đối với phản ứng của Mạnh Phi Vũ cũng không có quá kinh ngạc, thông qua Hoàng Phủ Hiên, hắn đã sớm biết Độc thân công hạ rất lợi hại.

“Ngươi muốn chết.” Cùng so sánh động tác của Mạnh Phi Vũ với Mạnh Phi Vũ trong lời nói có vẻ càng thêm không khách khí.

“Ha ha, Mạnh tiểu thư, ta chỉ là thực thưởng thức nàng mà thôi, muốn cùng nàng làm bằng hữu mà thôi.” Lochness ngược lại lấy lí do muốn làm bằng hữu ra để thoái thác.

Trừng mắt liếc nhìn Lochness một cái, Mạnh Phi Vũ mở cửa chuẩn bị lên xe, nhưng là bị Lochness ngăn cản.

“Mạnh tiểu thư, nàng nói ta thật sự…… Ân…… Rất khó xem sao?” Lochness dường như có chút bất đắc dĩ tự giễu, chính là bị một khẩu súng lạnh như băng chỉ vào đầu, nụ cười của hắn từ tự giễu liền biến thành cười khổ.

“Đừng nữa quấn quít lấy ta, bằng không, ta sẽ giết ngươi.” Lạnh lùng uy hiếp, Mạnh Phi Vũ đối với cái phiền toái này sự nhẫn nại cũng sắp đạt tới cực hạn.

“Mạnh tiểu thư, nàng biết ta là huyết tộc, nên biết chúng ta huyết tộc là không sợ súng đi.” Chỉ bị thương vào những thời điểm không khỏe, Lochness lại khôi phục sự anh tuấn suất khí công tử của hắn.

“Không sợ sao?” Lạnh lùng cười, ngay tại Lochness nhìn Mạnh Phi Vũ tươi cười hiếm thấy liền sững sờ, Mạnh Phi Vũ chuyển họng súng qua cánh tay trái của Lochness, sau đó trong sự nghi hoặc của Lochness bóp cò súng!

“Phốc” một tiếng, viên đạn tiến vào trong thân thể Lochness, sau đó máu tươi chảy ra trong sự khinh hoàng của Lochness.

“Đạn bạc!” Lochness không dám tin nhìn Mạnh Phi Vũ, hắn biết nữ nhân này đủ lãnh, cũng đủ ngoan, nhưng là tuyệt đối thật không ngờ nàng sẽ thật sự nổ súng bắn mình, nhưng lại là thứ mà huyết tộc bọn họ kiêng kỵ nhất đạn bạc!

“Lần sau, ta nổ súng bắn sẽ là nơi này.” Nói xong, Mạnh Phi Vũ lại đem súng chuyển qua vị trí trái tim của Lochness, Lochness có chút mất tự nhiên lùi từng bước về phía, nữ nhân này, thật sự làm cho người ta cảm thấy thực đáng sợ.

Thu hồi súng, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nhìn Lochness một cái, mở cửa xe ,lên xe, nàng nghĩ trải qua lần giáo huấn này, cái tên ma cà rồng phiền toái này sẽ không tìm đến nàng nữa.

……

Mạnh Phi Vũ lái xe ra khỏi pháp viện, phải đi Độc thân công hạ, thẳng đến buổi tối mới về nhà.

Mở cửa ra, Mạnh Phi Vũ liền cảm giác được hơi thở bất đồng với Tử Uyên !“Ha ha, Mạnh tiểu thư xin chào.” Thanh âm của Lochness tao nhã ân cần thăm hỏi, làm cho Mạnh Phi Vũ nhíu một chút mi, xem ra nàng lần này đụng phải một con ma cà rồng không sợ chết rồi. (S: dai như đĩa =))

“Phi Vũ, hắn nói hắn chỉ muốn vào ngồi một chút thôi.” Tử Uyên cảm giác được không khí giảm mạnh xuống, liền xấu hổ mở miệng.

Hôm nay lúc hắn ở nhà đọc sách, chợt nghe đến tiếng chuông cửa, sau đó hắn liền thấy được người này – Lochness hoàng tử điện hạ.

Vốn hắn là không tính mở cửa, chính là nam nhân này thế nhưng vẫn ấn chuông cửa, sau đó còn lớn hơn tiếng kêu gọi, nói là chỉ muốn vào ngồi một chút.

Cuối cùng, hắn đành phải mở cửa cho hăn vào.

Sau, hai người mỗi người an vị ở hai đầu sô pha, mắt to đối mắt nhỏ, đợi Mạnh Phi Vũ trở về.

“Mạnh tiểu thư, mời ta tới nhà ăn bữa tối chắc cũng đủ đi, nói như thế nào ta cũng đang bị thương a.” Lochness nói xong còn dùng tay phải chỉ chỉ cánh tay trái, vẻ mặt tranh thủ sự đồng tình.

Kỳ thật, Lochness sở dĩ đến, cũng là bởi vì hắn thật sự là không phục, hắn nghĩ hắn đường đường là hoàng tử của một quốc gia, hơn nữa lớn lên rất anh tuấn tiêu sái, tuấn tú lịch sự, vì sao Mạnh Phi Vũ ngay cả nhìn hắn cũng không liếc hắn một cái, tuy rằng bên cạnh Mạnh Phi Vũ có nam nhân kia cũng thực đẹp, chính là, hắn vẫn là không tin chính sẽ lại bị một lần nữa bị nữ nhân này cự tuyệt, cho nên trong phút cuối hắn liền chạy tới nhà của nàng.

Hắn đến đây , vẫn luôn luôn quan sát đến Tử Uyên, hắn phát hiện này nam nhân làm cho người ta cảm giác thực tĩnh lặng, hơn nữa ,hắn với bề ngoài bất đồng, nam nhân này có loại yên tĩnh nói không nên lời.

Chẳng qua, dáng người của nam nhân này thật sự là quá tệ, cứ tưởng dáng người của hắn sẽ giống như người mẫu, mà ai ngờ nam nhân này lại có cái bụng bia thật to! (BB: bụng bia=)) khổ thân Tử Uyên quá)

Nghe được lời nói của Lochness, Mạnh Phi Vũ mắt lạnh lại…… Sau đó, dường như là nghĩ đến cái gì, lộ ra một cái tươi cười thản nhiên, chẳng qua, tươi cười này là đối với Tử Uyên.

“Uyên, cục cưng có khỏe không?” Mạnh Phi Vũ mở miệng nói chuyện, ngữ khí là ôn nhu kinh người! (S: @@ sốc! )

Lochness sửng sốt, Tử Uyên cũng là sửng sốt!

Bất quá, Tử Uyên lập tức liền phản ứng lại , hắn ôn nhu cười, há mồm nói:“Đứa nhỏ tốt lắm, nàng không cần lo lắng.”

“Vậy là tốt rồi.” Phi Vũ nói xong liền tiến lên ôm lấy Tử Uyên, sau đó trước mặt Lochness ôm hôn nồng nhiệt.

Lochness nhíu mày nhìn hai người hôn nhau, trên mặt là sáng lạn tươi cười, chẳng qua cười có chút khó coi thôi.

……

Tuy rằng Tử Uyên mang thai, bình thường chuyện nhà Mạnh Phi Vũ tự xử lý, nhưng là đối với nấu nướng,vấn đề này Mạnh Phi Vũ không biết gì cả, vẫn là từ Tử Uyên làm.

Cho nên, khi Lochness nhìn đến Tử Uyên thành thạo nấu cơm, liền lộ ra vẻ mặt bất khả tư nghị ( không thể tưởng được).

“Ta thực thương hắn.” Mạnh Phi Vũ nhìn Lochness mặt kinh ngạc, Tử Uyên không nghe được thanh âm của Lochness nói.

Lochness kinh ngạc đem tầm mắt quay lại đến trên người của Mạnh Phi Vũ!

“Nàng……”

“Cho nên, ngươi là dư thừa.” Đánh gãy lời nói của Lochness, Mạnh Phi Vũ lại không khách khí nói.

“Ta……” Bị người nói như vậy, Lochness cho dù da mặt có dày cũng có chút không nhịn được.

“Ăn cơm xong xin mời rời đi.” Lại chặn ngang lời nói của Lochness, Mạnh Phi Vũ sau khi nói xong liền đứng dậy giúp đỡ Tử Uyên lấy bát đũa.

Nếu không phải bởi vì hắn là bằng hữu của Hoàng Phủ Hiên, hơn nữa không có thật sự thương tổn bọn họ , nên nàng mới để lại cho hắn một phần mặt mũi, nếu là người khác, nàng liền trực tiếp cầm súng làm cho hắn cút đi.

Nghe xong lời nói của Mạnh Phi Vũ, ánh mắt Lochness bắt đầu trầm xuống, giống như là hiểu được cái gì……


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.