Bánh Bao Nhà Ai

Chương 61: Chương 61: Lão tổ tông! Là người thật sao!?




Hai người lên lầu thì thấy ở trên giường lớn, Cảnh Hoán đang tựa vào một góc đọc sách, Bánh Bao thì vẫn ngủ khì, hai mẩu chân ngăn ngắn beo béo giấu trong chăn, thậm chí bé còn phát ra tiếng ngáy khe khẽ nữa.

Ô Thuần Nhã đi qua lật người Bánh Bao lại, đắp chăn lại ngay ngắn cho bé.

“Cảnh Hoán con không ngủ một lát sao?” Cậu cúi đầu hỏi tiểu băng sơn đang ngửa đầu nhìn mình.

Tư Không Cảnh Hoán lắc đầu, đưa mắt nhìn sắc mặt của Tư Không Viêm Nghiêu, thấy khuôn mặt tuấn tú của anh vẫn không có biểu tình gì mới nhẹ nhàng thở phào một hơi. Đây là lần đầu tiên nhóc ngồi trong phòng nhị thúc lâu như thế, trước kia nhóc còn không dám vào nữa là.

Ô Thuần Nhã quay đầu nhìn Bánh Bao đang say giất ngủ, vươn tay nhéo nhéo cái bụng đầy thịt của bé, Bánh Bao không hài lòng bĩu môi hừ hừ, lắc lắc trở mình, úp bụng giấu xuống giường, ngủ tiếp, Ô Thuần Nhã lại nhéo nhéo mông bé, Bánh Bao rầm rì xoay trở về. Cứ như thế lặp lại hai lần, Ô Thuần Nhã cười nhéo mặt bé một cái, “Tỉnh rồi?”

Tư Không Cảnh Hoán ở bên cạnh kinh ngạc mở to mắt, thầm nghĩ, Ô thúc thúc thật xấu, cư nhiên nhéo nhéo thịt Bánh Bao, nhóc cũng muốn nhéo quá.

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, người này lại giày vò con.

Bánh Bao bĩu môi trợn mắt, mắt to đầy bất mãn nhìn cậu, “Phụ thân ~”

Ô Thuần Nhã vươn tay nhéo môi bé , “Không được ngủ, đến tối lại náo loạn.”

Bánh Bao nâng tay dùng sức dụi mắt, bé muốn ngủ.

Tư Không Cảnh Hoán nằm úp sấp bên cạnh, “Bánh Bao sắp gặp được ông nội đó.”

Bánh Bao buông móng, “Gì cơ ạ?”

Nghiêng đầu, nghĩ bé nghe không rõ, tiểu băng sơn ghé sát vào một chút, “Ông nội đến, ở ngay dưới lầu ấy.” Nhóc còn chưa thấy ông, nhưng đã nghe thấy tiếng rồi.

“Ông nội? Tiểu lão đầu đó á?” Bé còn nghĩ phải một thời gian nữa mới gặp, không ngờ ổng đã trực tiếp chạy tới. Bé ngẩng đầu nhìn phụ thân, “Phụ thân, phụ thân đã gặp ông nội của Bánh Bao chưa ạ?” ( tiểu lão đầu ...phụt .....ha haha.. )

Ô Thuần Nhã gật đầu, “Vừa mới gặp qua rồi.”

Bánh Bao khẩn trương ngồi dậy bổ nhào vào lòng phụ thân,“Ông ấy có hung dữ với phụ thân không?”

Cậu lắc đầu, “Không, ông hiền lắm.” Dù sao ông cũng không trừng mắt thổi râu với cậu, lại nói, hình như ông cụ không có râu, kỳ thật hồi xưa Tư Không Khải vốn có râu, lúc ấy nghe nói là ông muốn tạo cho mình khí chất tiên phong đạo cốt, kết quả râu bị cạo sạch…..Cụ thể là ai cạo, không nói cho mấy người biết đâu.

Bánh Bao bĩu môi, chớp mắt nhìn Tư Không Viêm Nghiêu, âm thầm gật đầu, phỏng chừng là ông nội bé không dám trước mặt cha bé mà hung dữ với phụ thân.

“Ca ca, buổi tối em muốn ngủ cùng với ca.” Vươn móng múa may trước mặt Tư Không Cảnh Hoán, mấy ngày này bé muốn ngủ cùng với ca ca.

Ô Thuần Nhã ôm con đứng lên giường, nhéo nhéo cái bụng tròn của bé, “Không được, tối con không ngủ được quấy ca ca thì sao, mai Cảnh Hoán còn phải đi học.” Giờ đi học của Bánh Bao muộn hơn nhiều, nhưng Cảnh Hoán đã học đến năm ba tiểu học rồi.

“Không đâu ạ, Bánh Bao ngoan lắm mà.” Cảnh Hoán bĩu môi ôm Bánh Bao vào ngực, ngẩng đầu nhìn Ô Thuần Nhã, vẻ mặt còn nghiêm túc hết sức nói.

Tiểu Bánh Bao gật đầu lia lịa, bé còn lâu mới thèm làm bóng đèn giữa cha với phụ thân nhá!

Tư Không Viêm Nghiêu lại gần nhéo nhéo cái cằm đầy thịt của Bánh Bao, “Có đói bụng không?”

Ô Thuần Nhã liếc nam nhân một cái, không quá hài lòng, người này rõ ràng đang chuyển đề tài.

Bánh Bao ngẩng mặt, lắc đầu, “Chưa đói ạ.” Mới vừa tỉnh ngủ,bé không muốn ăn uống đâu.

“Đi vào phòng ca ca của con đi, để phụ thân con nghỉ ngơi một lát.” Cũng sắp đến bữa tối, trước nằm nghỉ một chút, vừa rồi bảo bối ở dưới lầu đã phải lãng phí không ít nước miếng rồi.

Ô Thuần Nhã dở khóc dở cười bị Tư Không Viêm Nghiêu ấn lên giường, “Đều là do anh chiều hư nó.” Giờ Bánh Bao còn không sợ cậu nữa, điều do nam nhân này cưng chiều quá mà.

Tư Không Viêm Nghiêu nhướn mày, đó là con của anh nha!

Ô Thuần Nhã lười nói nhảm với anh, cậu nghiêng người nằm trên giường, nhìn thấy nam nhân ngồi xuống đầu giường, hỏi, “Anh không thân với ba à?”

Nam nhân vươn tay nhéo nhéo vành tai cậu, cậu sợ ngứa rụt cổ, trừng anh một cái.

Cười lại gần hôn lên trán Ô Thuần Nhã, Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, “Trước đây không ở cùng nhau.” Cơ mà với cái tính tình này của anh, cho dù ở cùng chắc cũng chẳng có biến hóa gì quá lớn.

“Vì sao?” Không có mẹ chẳng phải ba bọn họ sẽ càng thương bọn họ hơn sao?

“Ông ấy bận.” Trẻ con nhà Tư Không từ nhỏ đã trải qua nhiều huấn luyện, bất luận là thể lực hay trí lực, những người có vị trí cao càng phải học nhiều hơn, thực ra lúc ấy không chỉ có ba anh bận, mà anh cũng bề bộn nhiều việc, mỗi ngày đều vội vàng ngầm đấu với mấy lão nhân. Giờ ngẫm lại, có lẽ là do hồi ấy không nói chuyện với ai, mới biến anh thành ra lười nói chuyện như thế này. Cảnh Hoán ở điểm này có chút giống anh, nhưng hiện tại đã có Bánh Bao ở đây, tình hình của nhóc ấy có thể chậm rãi chuyển biến tốt đẹp.

Ô Thuần Nhã bĩu môi, bận thì không để ý đến con nữa sao! Nhưng nghĩ lại cũng thấy, bản thân cậu còn không bằng người ta. Tốt xấu gì người ta còn có ba, cậu ngay cả ba nhìn như thế nào cũng đã quên.

Tư Không Viêm Nghiêu nhìn ra cảm xúc của cậu đang tụt giảm, nghiêng người nằm xuống ôm cậu vào lòng, “Bảo bối có nhớ bọn họ không?”

“Ừ, có.” Tuy rằng đã bị đuổi ra ngoài, nhưng họ cũng đã nuôi cậu nhiều năm như vậy.

“Tết trở về.” Cúi đầu hôn lên trán cậu, Tư Không Viêm Nghiêu ôn nhu nói.

Ô Thuần Nhã ngẩng đầu, nhìn đôi mắt đen như mực của nam nhân, lắc đầu, “Không được, bọn họ sẽ không gặp em.” Vài năm này cậu cũng gọi điện về nhà, nhưng mỗi lần nghe thấy giọng nói của cậu bọn họ liền lập tức cúp máy, nếu Tết cậu trở về, rồi sẽ lại bị đuổi đi thôi.

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, “Anh đi cùng em.”

“Để sau hẵng nói.” Nâng tay vòng lên lưng nam nhân, Ô Thuần Nhã thả lỏng thân thể chui vào lồng ngực anh cọ cọ.

Được rồi, nếu bảo bối nói như vậy, anh cũng sẽ không cưỡng cầu.

Dưới lầu, Tư Không Khải ngồi không nổi, ở trong phòng khách phòng bếp đi loạn cào cào.

Nghiêm Võ giữ chặt ông, “Lão gia, yên tĩnh một lát.”

“Yên tĩnh không nổi a.” Ông muốn gặp cháu, muốn đến chân ngứa ngáy khó chịu.

Nghiêm Võ thở dài, “Lão gia, ông là muốn xác nhận tính chân thực của chuyện đó sao?”

Tư Không Khải cũng thở dài, gật đầu, “Đúng, tuy nói nhà Tư Không hai trăm năm mới xuất hiện hiện tượng này một lần, nhưng ta còn chưa được thấy qua đâu.” Cho nên ông mới kinh ngạc đến thế đó!

“Lão gia, ông thật sự tin rằng tiểu tiểu thiếu gia là chuyển thế của lão tổ tông sao?” Mang theo một chút không xác định, Nghiêm Võ nháy mắt mấy cái, ông cũng rất kinh ngạc. Lại nói thời điểm lão tổ tông qua đời quả thật nghe quá dọa người, không phải ngoại hình trở nên kì quặc khó coi, mà người ta là cải lão hoàn đồng, càng sống càng trẻ.

“Không tin, cho nên ta mới nóng ruột thế này!” Tư Không Khải chậc lưỡi, quay đầu nhìn Tào quản gia , hai mắt tỏa sáng, “Bé con kia trông có đáng yêu không?”

Tào quản gia gật đầu.

“Trông rất giống Viêm Nghiêu sao?”

Tào quản gia lại gật đầu.

“Nói chuyện!” Xị mặt, Tư Không Khải trừng hắn.

Tào quản gia chớp mắt mấy cái, chỉ chỉ phía sau ông, “Tiểu tiểu thiếu gia vừa rồi mới đứng ở cầu thang, nhưng lại quay đi rồi.”

Ông cụ lập tức quay đầu nhìn, chỉ thấy một bóng dáng nho nhỏ mặc quần đỏ áo len trắng.

Ông nóng nảy, hét lớn một tiếng, “Đứng lại! Không được nhúc nhích!”

Bánh Bao nhăn mày, xoay người, cúi đầu, chớp chớp mắt to, đôi môi đỏ tươi mở ra, dùng giọng nói non nớt của mình quát, “Câm miệng! Tiểu lão đầu kia!” Lớn tiếng như thế nếu làm ồn đến phụ thân thì làm sao hả!

Tư Không Khải theo phản xạ câm miệng, sau đó nét mặt già nua đỏ bừng, “Bé con hư đốn này sao lại nói thế chứ!”

Bánh Bao nheo mắt, “Hừ, tiểu lão đầu.”

Ông vươn tay chỉ Bánh Bao, nghĩ nửa ngày không cãi lại được, không có biện pháp, đây là cháu của ông, nói không có gia giáo? Không được, như vậy sao còn làm ông nội được nữa, nói không hiểu chuyện? Đứa nhỏ dám đánh rắm với người lớn này là đang cố tình trêu tức chứ gì nữa!

“Ta là ông nội con!” Nửa ngày, mới nghẹn ra một câu như vầy.

Bánh Bao trợn mắt, “Ông nội thì ông nội, vẫn cứ là tiểu lão đầu.”

“Phụt…” Tào quản gia không nhịn được bật cười, lúc ông cụ quay ra nhìn hắn vội xoa tay chạy đi. Hắn phải đi xem cơm tối làm đến đâu rồi.

Văn Nhân Minh Húc quyết định phải ở lại ăn ké, vẫy tay với Bánh Bao, “Còn nhớ thúc không?”

Tiểu Bánh Bao mắt sáng lên, chân ngắn lập tức chạy xuống lầu, chạy đến trước mặt Văn Nhân Minh Húc, ngẩng đầu nói, “Ca!”

Văn Nhân Minh Húc đưa tay bế bé ngồi lên đùi mình, sửa lại, “Gọi là thúc.” Vốn hắn đã nhỏ hơn Hạ Dương một tuổi, không thể lại ít tuổi thêm được.

Bánh Bao bĩu môi, “Thúc.”

Tư Không Khải nghe tiếng Bánh Bao lòng liền ngứa ngáy, mau chóng sán lại gần, “Gọi ông nội đi, ông nội cho đường ăn.”

Bánh Bao quay đầu nằm sấp trên vai Văn Nhân Minh Húc, “Tiểu lão đầu!”

“…” Ông cụ tổn thương.

“…” Lão quản gia Nghiêm Võ ngồi bên nhịn cười đến là vất vả, bất quá lão tổ tông trước kia cũng gọi lão gia là tiểu lão đầu, lẽ nào là trùng hợp?

Tiểu Bánh Bao dường như cảm giác được ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của lão quản gia, ngẩng đầu nhìn ông, khóe miệng cười quỷ dị, “Nghiêm tiểu tử!”

Thanh âm không lớn, theo lý thuyết ngoại trừ Văn Nhân Minh Húc đang bế Bánh Bao thì không ai khác nghe được, nhưng lão quản gia lại ngây ngẩn cả người, còn có chút kích động run rẩy, “Lão…lão…”

“Lão cái gì mà lão! Ta còn trẻ thế này!” Tư Không Khải cả giận quay đầu nói, ông nghĩ Nghiêm Võ gọi ông lão gia.

Bánh Bao trợn mắt, trong mắt chợt lóe màu xanh biếc, lão quản gia thấy rõ ràng, ông trong lòng khiếp sợ nhưng không dám nói thẳng ra, vốn là, loại chuyện này mà nói ra sẽ bị coi là yêu quái! Năm đó lão tổ tông cũng bị coi là yêu quái, nếu không sao có thể khó ra ngoài gặp người khác như vậy!

Lúc này Cảnh Hoán từ trên lầu đi xuống, nhóc vừa đi thay quần áo, Bánh Bao uống sữa rớt đầy lên người nhóc, nhưng nhóc biết không phải em ấy cố ý.

“Ông nội, ông Nghiêm, Minh Húc thúc thúc .” Xuống tới lầu Tư Không Cảnh Hoán gọi mọi người.

Tư Không Khải cảm thấy vết thương như được chữa khỏi, vẫn là cháu lớn nó nghe lời, đứa cháu nhỏ ương bướng quá.

“Cảnh Hoán à, có nhớ ông nội không!” Ông cụ sáp lại, từ trong túi áo kiểu Tôn Trung Sơn lấy một lì xì đưa cho nhóc, “Tiền tiêu vặt đi học này.”

Tư Không Cảnh Hoán vươn tay tiếp nhận, “Cảm ơn ông nội.” Sau đó nhóc bước đến trước mặt Văn Nhân Minh Húc, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nói với Bánh Bao, “Xuống, ca bế em.”

Bánh Bao lập tức vươn hai cánh tay đầy thịt vòng quanh cổ Cảnh Hoán, được tiểu ca ca của bé vững vàng ôm vào ngực.

Văn Nhân Minh Húc chớp mắt mấy cái, buồn cười nhìn hai đứa nhỏ đang bế nhau kia, chậc chậc lưỡi, cái tình huống gì đây?

Tư Không Dực Dương từ thư phòng đi ra, gã đói.

“Tào quản gia, ăn cơm đi.”

Tào quản gia ra khỏi phòng bếp, “Mười phút nữa là có thể ăn cơm, để tôi đi gọi nhị thiếu gia và Thuần Nhã thiếu gia.”

Tư Không Dực Dương gật đầu, ngồi bên cạnh con gã, ngẩng đầu nhìn cha gã, “Ba, đây chính là con của Viêm Nghiêu, tên thật là Ô Trạch Vũ, ở nhà gọi là Bánh Bao.”

Ông cụ nhướn mày, “Sao lại không mang họ Tư Không!”

Bánh Bao được Cảnh Hoán ôm trong ngực nghển cổ, “Cha còn chưa lấy phụ thân tui đâu!”

Ông cụ không phản đối, vừa nãy ông cũng đã hỏi ít chuyện, bản thân cảm thấy rất có lỗi với Ô Thuần Nhã người ta, may mà thằng con thứ hai của ông lần này là thực sự nghiêm túc, không như trước kia quan hệ nam nữ tùm lum, làm ông tức muốn chết.

“Vậy để nó lấy đi!” Cháu của ông sao có thể mang họ khác được.

Bánh Bao ngoe nguẩy đầu, “Lấy cũng không đổi tên!” Đây là tên phụ thân tự mình đặt cho bé, bé rất thích!

“…” Tư Không Khải nóng ruột, nhưng chuyện này cũng không còn cách nào, dù sao phải để đương sự người ta đồng ý đã. Đợi lát nữa hỏi Viêm Nghiêu xem nó có ý kiến gì.

Ô Thuần Nhã và Tư Không Viêm Nghiêu xuống lầu thấy một đám người ngồi ở sofa.

Liếc mắt thấy Văn Nhân Minh Húc ngồi chưa đi, nam nhân nhướn mày, “Nhà cậu phá sản rồi?”

Văn Nhân Minh Húc nhún vai, “À không, cơm nhà em không thể ăn.”

Tư Không Viêm Nghiêu hiểu biết gật đầu, không nói gì nữa, không phải chỉ là ăn ké một bữa cơm sao, hơn nữa coi bộ cũng không phải vì ăn ké mà tới. Lại nói hôm nay không thấy mặt Hạ Dương đâu nha!

Ô Thuần Nhã thấy Văn Nhân Minh Húc có cảm giác không tốt lắm, lần đầu tiên hai người gặp mặt tình cảnh có chút cẩu huyết.

“Lần đó cảm ơn anh, là do tôi sốt ruột quá.” Mỉm cười, cậu nói.

Văn Nhân Minh Húc phất tay, “Không có việc gì, lúc ấy tôi còn tưởng cậu đầu óc có vấn đề chứ!”

“Ha hả.” Ô Thuần Nhã cười gượng, cậu cũng hiểu được lúc ấy đầu óc mình đúng là có vấn đề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.