Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 85: Chương 85: Thời cơ chưa tới




Ads “Chàng cũng biết , ngay cả nằm mộng ta cũng không ngờ tới chúng ta sẽ có

một ngày như thế này , ở trong lòng ta chàng là tên cầm thú cưỡng đoạt ta , ác




ma tra tấn ta , thời gian đó , ta chỉ nghĩ phải như thế nào rời khỏi chàng , chỉ có

rời xa chàng , ta mới có thể có được tự do !” Hân Vũ đem lời trong đấy lòng nói

cho hắn biết , kỳ thận cho dù nàng không nói , Hình Ngạo Thiên cũng đã nhìn

rõ suy nghĩ trong lòng nàng từ sớm , cho nên sau khi trở về liền đem nhốt nàng

trong cái nhà tù bí mật kia .

“Hân Vũ … Ta…” Hình Ngạo Thiên muốn nói lại thôi , ngập ngùng ấp úng

không biết nên mở miệng thế nào , Hân Vũ thấy sắc mặt hắn hấp tấp , cũng

đoán được lời hắn muốn nói .

Đưa tay che miệng hắn lại , nàng biết hắn khó nói , bởi vì ba chữ kia không

phải tùy tiện có thể nói cho bất cứ người nào nghe , nàng biết ở sâu trong nội

tâm của hắn , còn cất giấu một nữ nhân khác , nàng không bắt buộc , cũng sẽ

không ép hắn , chỉ hi vọng hắn có thể chân thành đối đãi với đối phương là tốt

rồi .

“Chàng không cần nói, ta biết chàng muốn nói gì , thật sự!” Hình Ngạo

Thiên ngu ngơ nhìn nàng , xem ra ông trời thật công bằng , Vũ Hàm lúc trước

không chọn hắn , có lẽ cũng là bởi vì , ông trời đã an bài Hân Vũ ba năm sau

xuất hiện cho hắn rồi !

Kéo bàn tay nhỏ bé đang chặn môi hắn lại , càng chặt chẽ kéo gần khoảng

cách của hai người hơn , môi vội vàng phủ lên môi của nàng, hương vị mềm

mại cùng xúc cảm ngọt ngào làm cho hắn muốn đoạt càng nhiều hơn từ nàng …

Bàn tay to bắt đầu không an phận vuốt ve trên người nàng , Hân Vũ nhất

thời trừng lớn hai mắt nhìn hắn , lúc này Hình Ngạo Thiên đã như si như say ,

hoàn toàn đắm chìm trong vòng ôn nhu của nàng.

“Ừm ---- Hình Ngạo Thiên , đừng !!!” Hân Vũ đưa tay đẩy hắn ra , cũng kéo

ra khoảng cách chặt chẽ .




Vẻ mặt Hình Ngạo Thiên mê muội nhìn lên nàng , không rõ vì sao nàng cự

tuyệt mình , trong mắt còn mang theo vẻ bi thương “Hân Vũ , vì sao? Vì sao

nàng muốn cự tuyệt ta ?”

Hân Vũ lập tức ý thức được phản ứng của mình giống như quá khích , cúi

đầu xấu hổ giải thích với hắn : “Ngạo Thiên , chàng đừng hiểu lầm , không phải

ta cố ý muốn cự tuyệt chàng , chỉ là thân thể của chàng không thể làm vậy ,

chẳng lẽ chàng quên chúng ta mới tránh thoát một kiếp sao ?”

Hình Ngạo Thiên nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng , hắn tìn rằng để

nhìn nội tâm một người , ánh mắt chính là góc nhìn tốt nhất , lời của Hân Vũ

khiến hắn có chút ngượng ngùng , đúng là bọn họ vừa tránh được một kiếp , mà

hắn mới vừa rồi còn đứng không vững , lúc này lại còn muốn …

Hình Ngạo Thiên không biết nên nói gì , chỉ lờ mờ nhìn lên Hân Vũ , mà

Hân Vũ thấy bộ dạng nín nhịn này của hắn , liền vui vẻ bật cười , hắn đâu còn

như một Vương thượng bá đạo lại chuyên chế trước kia nha , giống như một

đứa bé làm chuyện sai , đang đợi tha thứ cùng la mắng !

“Vua của ta , thần thiếp mệt rồi , muốn ngài ôm thần thiếp ngủ , được không

nha ?” Hân Vũ học bộ dạng của mấy tần phi trong cung , cười khẽ nhìn hắn làm

nũng nói .

“Ha ha ha ~~~ ta nhất định sẽ ôm ái phi đến kín không có kẽ hở , đảm bảo

ái phi sẽ ngủ ngon giấc !” Điều chỉnh tốt vị trí , Hình Ngạo Thiên để nàng nằm

giữa giường , thứ nhất có thể hoàn toàn ở trong tầm mắt hắn , thứ hai là muốn

chăm sóc nàng dễ dàng hơn .

Kiếp nạn kia khiến thể xác và tinh thần của hai người đều mệt mỏi , đêm

qua tuy rằng đã nghỉ ngơi một đêm , nhưng Hân Vũ vẫn cảm thấy vô cùng mệt ,

nằm ở trong cánh tay rắn chắc , rất nhanh , nàng liền chìm vào mộng đẹp .




Hình Ngạo Thiên ôm chặt nàng trong lòng , trên mặt cũng lộ ra một nụ cười

thỏa mãn , nhìn thấy nàng thân mật ở bên cạnh hắn như thế , có lẽ là vô cùng

hạnh phúc , khiến hắn mới tỉnh cũng liền đã cảm thấy buồn ngủ vô cùng .

Ba ngày sau , Hình Ngạo Thiên đã khôi phục vẻ hiên ngang mạnh mẽ như

trước , tư thế oai hùng , vì tránh trong triều Tả tướng Lam Cảnh Thiên thừa dịp

hắn ra ngoài sẽ thời cơ ở sau lưng giở trò , bọn họ vẫn phải quyết định nhanh

chóng hồi cung .

“Nha đầu , con theo bà ngoại , bà có thứ cần giao cho con!” Hân Vũ đi theo

sau Mộ Nguyệt tới cấm địa , nơi này không phải nơi đặt Nhân thư sao ? Vì sao

bà ngoại phải đưa nàng đến đây lấy đồ ?

Hân Vũ suy đi nghĩ lại thấy không đúng lắm , nơi này chỉ có Nhân thư ,

chẳng lẽ bà ngoại muốn giao Nhân thư cho nàng mang đi sao ?

Quả nhiên , Mộ Nguyệt lấy Nhân thư xuống , không nói gì , liền đưa tới

trước mặt của nàng , Hân Vũ kinh hãi , nhìn lên dáng vẻ của bà ngoại , lại

không giống như đang nói đùa , rốt cuộc bà ngoại đây mà muốn làm gì vậy ?

Nhân thư quý giá này thật sự giao cho nàng sao ?

“Bà ngoại , người không phải thật sự muốn muốm đem bảo vật của Thánh

Nguyệt giáo giao cho một ngoại nhân chứ?” Tay cầm Nhân thư lên , nhìn bảo

vật tỏa ra ánh sáng vàng chói lọi , nàng quả thực không thể tin được bà ngoại sẽ

hạ quyết định này.

“Nha đầu , đem Nhân thư cất kỹ , sau này con chính là chủ nhân của nó ,

tram ngàn năm qua , chỉ có con , mới có thể mở được Nhân thư!” Biểu tình của

Mộ Nguyệt rất nghiêm túc , không giống như bà đang nói giỡ cùng nàng.




Hân Vũ nhíu chặt lông mày , vẻ mặt khó hiểu lại truy vấn : “Nhưng mà bà

ngoại , Hân Vũ không phải người của Thánh Nguyệt giáo , sao có thể mang chí

bảo của các người ra ngoài ? Ta không cần , Hân Vũ không cần !”

Đưa Nhân thư trong tay trả cho Mộ Nguyệt , tục ngữ nói vật không phải của

mình , ngàn vạn lần đừng có lòng tham , cũng không thể cướp đoạt , ông trời có

mắt nhìn người, nàng không muốn gánh cái danh xấu này cả đời đâu.

“Nha đầu ngốc , ai nói con không phải người trong bổn giáo , bà ngoại nói

con là , thì con chính là , huống chi , con vốn là một trong thánh nữ của Thánh

Nguyệt giáo ta , có năng lực mở Nhân thư , cho nên Nhân thư này không phải

con không được , đừng từ chối nữa!” Mộ Nguyệt đã đoán trước nàng sẽ có thái

độ vậy , nhưng không ngờ , nàng lại ngang bướng như vậy .

“Lời bà ngoại nói , Hân Vũ không hiểu ?” Nàng rõ ràng là người hiện đại

đến từ mấy ngàn năm sau , tại sao đọt nhiên lại trở thành một phần tử của Thánh

Nguyệt giáo , hơn nữa còn là Thánh nữ?

“Nha đầu này , còn nhớ vết bớt hình trăng khuyết trên vai con không ? Đó là

dấu hiệu của Thánh nữ , con nói trước kia không có vết bớt này ,bà ngoại nghĩ ,

nhất định là sau khi Nhân thư đưa con đến đây , mới hiện ra , mặc kệ con thừa

nhận hay không cũng được , ở trong mắt bà ngoại , con chính là Thánh nữ của

Thánh Nguyệt giáo !” Ánh mắt kiên định của Mộ Nguyệt nhìn về phía nàng .

Trong quẻ giải thích vấn đề của nàng , nhất định là Hân Vũ đầu thai chuyển

kiếp , rồi đến đây , cũng là ông trời đã an bài tốt , bất kể hậu nhân cố thay đổi

vận mệnh thế nào đi nữa , đều không thể thoát khỏi đường ray vận mệnh



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.