Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 57: Chương 57: Trừng phạt tàn khốc (nhất)




Ads Sắc mặt Hân Vũ cứng đờ , kích động lớn tiếng hỏi hắn : ‘Ngươi làm gì với

bọn họ rồi , vì sao ngươi dụng hình với bọn họ ? Ngươi là một ác ma , ác ma ,

bọn họ làm gì sai , vì sao ngươi phải đối với bọn họ như vậy ?”

“Sai là sai ở chỗ chủ tử của bọn chúng là ngươi , là ngươi hại bọn chúng

chịu hình phạt , ta đã cảnh cáo ngươi từ trước , đừng có tìm cách trốn , cũng

đừng thử độ kiên nhẫn của ta , chính là ngươi rất giỏi tất cả đều làm được , vậy

cũng đừng trách ta lòng dạ ác độc !” Hai mắt vằn đỏ nhìn khuôn mặt lo lắng của

nàng , vì sao nàng lại đi lo lắng cho những người không hề liên quan đến mình ,

thậm chí vì những người đó , tình nguyện liều chết trở về .

Sắc mặt Hân Vũ càng lúc càng khó coi , hắn nói không sai , đích thật là

nàng hại bọn họ , là nàng ích kỷ , Hình Ngạo Thiên ôm hông của nàng , xoay

người đi ra ngoài , hắn đột nhiên rất không muốn cho nàng nhìn thấy đám nô tài

hèn mọn này , lại càng không muốn nhìn bộ dạng nàng khóc vì người khác .

“Ngươi buông ra , ngươi muốn dẫn ta đi đâu , ta muốn thấy Hòa Thái ,

ngươi để cho ta gặp bọn họ , ta muốn gặp bọn họ …” Hân Vũ vừa đánh vừa

kêu gào , nhưng Hình Ngạo Thiên giống như không nghe thấy nàng nói , tiếp

tục đi về phía trước , rời khỏi đó rất nhanh .

Trong địa lao hắc ám , ánh trăng âm u xuyên qua song cửa sổ chiếu lên trên

mặt đất , ánh lên xích sắn khoa hai chân Hân Vũ , hai ta cũng bị khóa trái ở sau

lưng , dảng vẻ đau đớn đáng thương .

Trong sự yên tĩnh thâm trầm , gió lạnh từng trận điên cuồng quét qua bầu

trời đêm . giữa bóng đêm tràn ngập , khi Hình Ngạo Thiên mang nàng khỏi đại




lao , đã nhốt nàng ở trong địa lao âm lãnh này , nhìn ra được , nơi này là một

chỗ rất đặc biết , hẳn là nơi mà hắn thường nói là mật thất , chẳng lẽ hắn muốn

cầm tù nàng cả đời tại đây sao ?

Tiếng cửa đá được mở ra vang lên , Hình Ngạo Thiên vương giả xuất hiện ,

nhìn thấy nữ nhân bị cột chặt trong nhà tù , không có một tia tuyệt vọng , trái lại

còn quật cường phủ kín cả phòng , đi đến trước mặt nàng , nâng cằm của nàng

lên hỏi : “Thế nào , thích nơi ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi chứ ?”

Hân Vũ coi thường ánh mắt cười nhạo kia , giãy dụa muốn thoát khỏi xích

sắt gông xiềng , nhưng xích sắt nặng nề này vô cùng rắn chắc , khiến nàng mất

khí lực cả buổi , cũng vô ích như lấy trứng chọi đá , biết rõ kết quả như vậy ,

những vẫn cố chấp đi thử .

“Vật cưng nhỏ , nó được làm bằng huyền thiết ngàn năm ,ngươi cũng đừng

uổng khí khí lực nữa , không có chìa khóa trong tay ta , thì tuyệt đối không mở

được !” Lạnh lùng liếc nhìn nàng , bên miệng nhếch lên nụ cười đùa cợt , ánh

mắt sâu không lường được như ẩn như hiện , giống như đang nghĩ đến trầm lặng

suy nghĩ vậy .

“Ngươi muốn xử trí ta thế nào ?” Hân Vũ lựa chọn tin lời hắn nói , miệng

hỏi ra vấn đề nàng quan tâm nhất lúc này .

“Ta là ai ? Ở trong lòng ngươi , ta là một người thế nào ?” Đôi mắt đen của

hình Ngạo Thiên nhìn không ra chút cảm xúc nào nhìn thẳng nàng , khiến nàng

cảm thấy toàn thân như có ngàn vạn con kiến đang cắn đến khó chịu .

Nàng nhìn không thấy hắn đang chơi trò gì , càng không biết trả lời hắn thế

nào , ngược lại Hình Ngạo Thiên thấy biểu tình chần chừ của nàng ,môi mỏng

thở ra một hơi phả trên mặt nàng , ấm áp như tắm gió xuân , nhưng ngữ khí lại

lạnh như băng khốc tuyệt ----- “nói!”




Tiếng gầm đột nhiên tới khiến Hân Vũ sỡ run một trận , cũng không cần biết

nhiều như vậy , một hơi nói ra toàn bộ : “Ngươi là ác ma , bại hoại chỉ biết ức

hiếp người ta , ngươi hạn chế tự do sống của ta , ngươi là satan tội ác tày trời,

ngươi là một tên dã thú chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới , ngươi là tên ác bá

cưỡng bức dân nữ , ngươi là một tên hôn quân coi mạng người như cỏ rác …

Tóm lại , ngươi chính là đại ma đầu tội ác chồng chất không chuyện ác nào là

không làm !”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.