Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 69: Chương 69: Vết bớt hình trăng khuyết




Ads Hân Vũ đặt mông ngồi vào trong nước thuốc , hơi nước nóng lượn lờ bay

lên , luẩn quẩn bên trong phòng . Mộ Nguyệt cầm một bình sứ tới gần nàng ,

đem bột phấn trong bình đổ vào từ cạnh thùng .

“Việc này … Ta có thể gọi người là bà ngoại không ? Ta cảm thấy như vậy

thân thiết hơn !” Mộ Nguyệt nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng , nhẹ nhàng gật

đầu mỉm cười đáp ứng nàng .

Hân Vũ thấy bà đồng ý , vui vẻ nâng bột phấn rắc trong thùng lên hít hà , có

một mùi hoa nhàn nhạt , Mộ Nguyệt nhìn dáng vẻ lanh lợi kia của nàng , mở

miệng nói cho nàng biết trước , đỡ phải lát nữa nàng hỏi : “Đây là phấn hoa ,

trên núi tương đối nhiều muỗi , không thể so sánh với Vương cung , cho nên tỷ

muội trong giáo những lúc tắm thường sẽ cho một lọ phấn hoa vào trong nước

.”

“Ra là như vậy , phấn hoa này thật thơm , còn có thể làm hương liệu nữa!”

Hân Vũ vui vẻ đem bột phấn màu trắng vỗ lên người mình , Mộ Nguyệt buồn

cười nhìn bộ dạng đáng yêu này của nàng , nhưng khi bà đi đến phía sau của

Hân Vũ thì bị một vết bớt ở vai phải dẫn dắt ánh nhìn .

“Hân Vũ , đừng nhúc nhích -----!” Một Nguyệt lại gần lưng của nàng , nhìn

rõ vào vết bớt phía sau nàng , đó là một vết bớt hình trăng khuyết , ký hiệu

thuộc về Thánh Nguyệt giáo .

“Bà ngoại , làm sao vậy , sau người ta có thứ gì bẩn sao ?” Hân Vũ không

biết chuyện gì xảy ra , chỉ biết bà ngoại đột nhiên trở nên rất kỳ lạ , phía sau

lưng nàng không có gì a , vì sao phải bảo nàng đứng yên.




“Hân Vũ , kiếp trước của con nhất định có liên quan đến Thánh Nguyệt giáo

ta , bằng không sau vai phải con không thể nào trùng hợp có cái bớt hình trăng

khuyết này !” Ở trong Thánh Nguyệt gióa , chỉ có trên vai phải Thánh nữ mới

có dấu trăng khuyết , mà nàng lại có vết bớt giống y như vậy , lại có năng lực

mở ra Nhân thư , vậy cũng đủ để nói thân phận của nàng không hề bình thường

.

“Hả ? Vết bớt hình trăng khuyết? Trên người của con khi nào có một vết bớt

hình trăng khuyết chứ ?” Hân Vũ mơ hồ , sống mười tám năm , lần đâu nghe

người ta nói phía sau nàng có một vết bớt , nhưng lời bà ngoại nói rất thật , sẽ

không phải thật chứ .

Không nghĩ nhiều , đứng dậy từ trong nước thốc liền chạy ra , đứng ở trước

gương đồng như ẩn như hiện , ôi trời ! Cái này đúng là có một vết bớt nha , sao

lại thế này ? Trên người nàng như thế nào xuất hiện hình vẽ nỳ , thật đáng sợ ,

cố thể nào nàng lại phải trải qua chuyện xấu gì không đây .

“Hân Vũ , con đừng khẩn trương , mau thay bộ quần áo sạch sẽ vào rồi đi

theo ta!” Mộ Nguyên dẫn nàng đi vào cấm địa của Thánh Nguyệt gióa , sau khi

cúi lạy linh tiền của mấy vị giáo chủ trước , lại dẫn nàng đi vào trong , chờ Mộ

Nguyệt mở cơ quan ra , bốn phía đột nhiên thay đổi , đợi khi nàng mở hai mắt

ra thì giống như đã đi tới một nơi khác .

“Nhân thư ----!” Hân Vũ ngẩng đầu nhìn về phía trước , vật nằm ngủ cũng

hiện lên trong giấc mơ của nàng , hiện tại đang ở ngay trước mắt nàng , hưng

phấn chạy lên trước , nhìn thấy thánh vật quen thuộc này , cuối cùng nàng cũng

có thể trở về nhà .

“ Nha đầu , cầm Nhân thư đi , con có thể về nhà hay không , hết thảy đều

phải xem phần số của con!” Mộ Nguyệt không ngăn cản hành động của nàng ,

ngựơc lại còn mời nàng lấy Nhân thư xuống , quay đầu nhìn nàng một cái , Hân




Vũ nắm chặt tay , trong lòng bàn tay khẩn trương tràn mồ hôi , nghĩ đến việc lập

tức có thể về nhà , trong lòng nàng liền vô cùng kích động .

Cầm trong tay Nhân thư được một đôi bạch ngọc chế thành , Hân Vũ lau mồ

hôi trong lòng bàn tay , mới dám lấy thượng cổ thần vật này xuống , nghĩ lại

cảnh tưởng mình xuyên qua , run rẩy mở thư ra , ánh sáng chói mắt khiến hai

mắt nàng không tài nào mở được , chung quanh đột nhiên nổi lên gió to , hai tay

Hân Vũ nắm chặt Nhân thư , thời khắc nàng chờ đợi , rốt cuộc cũng tới !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.