Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 101: Chương 101: Vũ Hàm , chờ ta




Ads “Thác … Thác …” Gần như mỗi đêm Mộ Nguyệt đều ở đây dùng châm

khống chế độc tố trong cơ thể nàng , vừa mới gỡ châm xuống , Uông Vũ Hàm

liền bắt đầu mơ màng khẽ gọi .

Giai Lạc nghe được thanh âm yếu ớt của nàng , cuống quít leo lên giường

giữ chặt lấy tay nàng , lo lắng hô : “Vũ Hàm … Vũ Hàm , ngươi nhìn ta , ta là

Giai Lạc , ta là Giai Lạc , Vương thượng nhận được thư sắp tới rồi , ngươi phải

chịu đứng !”




“Thác … Ta lạnh quá… Lạnh quá …” Uông Vũ Hàm dường như không

nghe được tiếng gọi của Giai Lạc , chỉ lầm bẩm một mình . Hình Ngạo Thiên

vừa đến , chợt nghe tiếng gọi của nàng , cho dù hắn không phải Độc Cô Thác ,

nhưng vẫn hi vọng mình cho thể cho nàng một chút ám áp .

Tiến lên ngồi ở bên giường ,nhanh chóng ôm nàng vào trong ngực , kéo cao

chăn bao bọc lấy nàng , bàn tay to nắm chặt bàn tay lạnh như băng của nàng , có

lẽ là bởi vì trúng độc nên toàn thân nàng đều lạnh như băng : “Giai Lạc , bảo

người lấy thêm chăn lông , đưa vào trong phòng một lò sưởi , để phòng ấm lên

.”

Phong Thành quốc ở phương Bắc , thời tiết tự nhiên sẽ lạnh hơn so với

Thiên Diệp quốc ở phương nam , bây giờ còn là mùa thu , nhưng đã cảm thấy

được cái rét lạnh của mùa đông , đặc biệt là nhiệt độ về tối sẽ xuống thấp hơn ,

điều này cũng khó trách khiến Hân Vũ cũng cảm lạnh .

Giai Lạc lập tức phân phó người đi làm . Đêm qua Hân Vũ uống thuốc ,

trong lúc mơ màng đang ngủ nghe được thanh âm của Hình Ngạo Thiên mới

giật mình tỉnh lại , nhìn thấy Ngạo Thiêm ôm chặt học tỷ , trong nháy mắt tâm

đau như bị xé rách.

“Ngạo thiên , tỷ tỷ thế nào , có đỡ nhiều hay không ?” Cố nén đau trong

lòng , Hân Vũ gắng gượng đi tới bên giường , nhìn thấy mặt Uông Vũ Hàm

không có chút huyết sắc nào ,lo lắng hỏi.

Hình Ngạo Thiên lắc đầu ,áy náy nói : “Vẫn như cũ , thân thể còn lạnh hơn

trước , xem ra độc tố cũng chỉ có thể khống chế được vài ngày , hi vọng Độc Cô

Thác có thể tới tìm cách cứu Vũ Hàm.”

Nhìn thấy Hình Ngạo Thiên trong lúc nói chuyện đều chăm chú nhìn học tỷ

, nàng hiểu rõ , càng thấy rõ ràng , từ đầu tới cuối , nàng chính là bóng dáng của




học tỷ , là vật phẩm thay thế học tỷ , trong lòng Ngạo Thiên , vĩnh viễn đều chỉ

có thể là học tỷ.

Ngẩng đầu nhìn về phía Hân Vũ , sắc mặt của nàng cũng cực kém , nghĩ đến

nàng bây giờ còn đang bệnh , chìa một bàn tay kề lên trán nàng ,nói: “Để Hải

Đại Phú quay về Hưng Khánh cung với nàng đi , nàng còn đang bệnh , không

thể chịu vất vả , Vũ Hàm không rời khỏi ta được, ta phải ở lại đây trông coi

nàng .”

Lời của hắn khiến Hân Vũ không biết trả lời như thế nào , chẳng lẽ chỉ có

học tỷ cần hắn sao ?Nàng ở trong lòng hắn coi là gì ? Cũng dúng , nàng chỉ là

một bóng dáng , bóng dáng sao còn có thể cần người chăm sóc chứ?

Gật đầu , Hân Vũ không nói câu nào liền yên lặng rời khỏi Nguyệt Hoa

cung , Giai lạc nhìn thấy bóng lưng cô đơn của nàng , đem chăn lông đáp lên

người Vũ Hàm , do dự một hồi , vẫn là quyết định nói rõ : “Vương huynh ,

ngươi đối với Hân Vũ hình như không tốt lắm đâu ? Ngươi đừng quên , Hân Vũ

cũng bị bệnh , mà ngươi lại ở bên chăm sóc Vũ Hàm , Vũ Hàm là Thiên Diệp

Vương hậu , không phải Vương hậu của ngươi , Hân Vũ mới là nữ nhân của

ngươi , ngươi phải phân biệt rõ ràng đấy .”

“Đủ rồi – hiện tại đừng tranh luận điều đó , ta tin rằng Hân Vũ sẽ hiểu được

tâm ý của ta đối với nàng như thế nào , điều này không cần muội quan tâm!”

Hình Ngạo thiên bất mãn rống lên một câu với nàng sau đó không buồn nhắc

lại.

Trong Nghi Lan cung , Lam Cẩm Nhi suy đi nghĩ lại cũng không thông , rốt

cuộc là ai hạ độc , nàng đúng thực là muốn độc chết con tiện nhân kia , nhưng

lần này nàng còn chưa kịp xuống tay thì đã có người kìm không được , có điều

lần này trúng độc lại là Thiên Diệp Vương hậu , phiền toái có thể to lắm , thật




không biết đó là ý định của người nọ hay là đánh bậy đánh bạ để Thiên Diệp

Vương hậu gặp tai ương , thật là đồ ngu xuẩn.

Một khi Thiên Diệp Vương hậu xảy ra chuyện ở Phong Thành quốc ,Thiên

Diệp là đại quốc rộng lớn , mà nghe đồn Thiên Diệp Vương thực cực kỳ yêu

thương Vương hậu này , tình nguyện vì nàng mà buông tha cho giang sơn ,

thậm chí còn hi sinh chính bản thân mình , nàng cũng có được lòng dân Thiên

Diệp , nếu thực sự xảy ra sự cố , chỉ sợ Phong Thành quốc còn khó giữ được ,

chứ đừng nói tới tranh đoạt hậu cung đâu ?

Lục Kiều từ từ đi tới phía sau nàng ,thấy nàng còn trầm tư vì vấn đề kia ,

không kìm được mở miệng hỏi một câu : ‘Nương nương , người nghĩ xem

người nào có thể xuống tay trước cả chúng ta chứ?”

Mắt liếc Lục Kiều , nhìn chính mình trong gương đồng , nói : “Ngươi là

người đi theo bổn cung mà vậy sao , chẳng lẽ chút tiểu xảo này cũng không nhìn

ra được ?”

Lam Cẩm Nhi đứng lên , Lục Kiều lập tức dắt nàng tới bên cửa số : “Hậu

cung của Vương thượng trừ Vương hậu đã mất , phóng nhãn nhìn laị , người có

thực lực nhất còn có thể là ai , hai ả Tuyết Cơ cùng Bạch Linh Lan kia , cũng

không phải là đèn đã cạn dầu , chuyện lần này , nhất định chính là một trong hai

ả làm , muốn độc chết Đỗ Hân Vũ , rồi giá họa cho bổn cung , thực hảo tâm

mà!”

“Nương nương , vậy người không phải rất nguy hiểm sao ?” Lục Kiều nghe

nàng phân tích như vậy , đúng thực , hai nàng hiện giờ là quý vị tần phi , chỉ cần

đem hai chướng ngại vật trước mắt bỏ đi thì tiền đố trước mắt liền bằng phẳng.”

“Sợ cái gì ?Đừng quên cha ta là tả tướng , hơn nữa , cho dù Vương thương

tin là ta làm nhưng trong tay Vương thượng không có chứng cứ , hắn sẽ không




đến làm khó ta , nếu không , sự việc xảy ra đã hai ngày sao còn không thấy

người tới bắt ta ?” Lam Cẩm Nhi đã sớm nhìn rõ ván cờ này , mặc kệ là chuyện

của nàng , màng cũng sẽ không tự mình rước lấy mùi tanh vào người.

Liên tục ba ngày , Mộ Nguyệt đều bày châm bức độc cho Vũ Hàm ,nhưng

đều là vô ích , thấy thân thể nàng suy yếu từng ngày , Hình Ngạo thiên bất đắc

dĩ dựa ngồi vào một bên , ba ngày ba đêm không chợp mắt , hắn luôn canh giữ

bên giường nàng , mỗingày sáng sớm đều thấy Vũ Hàm miệng phun máu tươi

mà hôn mê , tim của hắn lại càng níu chặt .

Độc Cô Thác ra lệnh cho Viên Dã vào trong núi đón Kha Sắt , còn bản thân

phóng như bay đến Phong Thành , Viên Dã không dám chậm trễ , tìm được Kha

Sắt đại phu rồi ngay lập tức dẫn hắn xuống núi tiến về phía Phong Thành quốc.

Lúc chạng vạng tối , Độc Cô Thác cùng vài tên ám vệ chạy trước tới quốc

đô Phong Thành , Viên Dã dẫn theo một nhóm ám vệ khác , bởi vì lên núi tìm

Kha Sắt cho nên chậm trễ chút thời gian , phỏng chừng phải buổi tối mới đến

nơi .

Độc Cô Thác cho dù đã vào Đô thành , khoái mã vẫn không dừng chậm lại

tốc độ , một mạch như điên đến Vương Cung Phong Thành , lấy lệnh bài đại

biểu cho thân phận của mình từ trên người ra , thị vệ lần đầu tiên nhìn thấy

Thiên Diệp vương , đồng loạt quỳ xuống dập đầu .

Diệp Đỉnh nhận được tín hàm của Vương thượng , vừa tới trước cửa cung

liền nhìn thấy Vương thượng đang hỏi thăm chuyện Vương hậu : ‘Vương

thượng , cuối cùng người cũng tới , Vương hậu sợ là chịu không được, vừa rồi

miệng lại phu ra máu đen.”




“Cái gì —-? Diệp Đỉnh lên ngựa , lập tức dẫn đường !” Diệp Đỉnh cưỡi

ngựa của một ám vệ phía sau , lập tức dẫn theo bọn họ chạy một mạch tới

Nguyệt Hoa cung .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.