Bạo Chúa, Bổn Cung Đến Từ 2012

Chương 63: Chương 63: Xà hạt nữ nhân ( Nữ nhân độc địa)




Ads “Điều này .. Mộ Nguyệt trưởng lão hiểu lầm rồi , vừa rồi bổn cung dùng lực

quá tay , cho nên mới biến bông hoa này thành như vậy , chỉ thế thôi!” Không

muốn làm cho mình ở trong mắt bà không tốt , vội vàng xấu hổ giải thích .




Mộ Nguyệt biết tính tình nàng như thế nào , cũng không không tiện vạch

trần nàng ngay lúc này , chỉ đứng lên khẽ cười nói : ‘Những thực vật này cũng

giống như con người , cũng có sinh mạng , Cẩm quý phi vốn là thân thể vạn kim

, chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao ?”

Lam Cẩm Nhi bị lời nói của bà làm cho á khẩu không trả lời được , cúi đầu

không biết nên đối mặt với bà như thế nào , nhưng sau khi ngẫm nghĩ một lát ,

trong đầu hiện lên một ý tưởng đê tiện , tiến đến bên cạnh Mộ Nguyệt trưởng

lão , vẻ mặt thần bí hề hề nói : “Không biết Mộ Nguyệt trưởng lão có biết

chuyện của Đỗ mĩ nhân không ? Nghe nói nàng đã hồi cung , nhưng không thấy

tăm hơi nàng đâu , ngài nói có phải đã bị Vương thượng định tội chết rồi hay

không nha ?”

Mộ Nguyệt nhíu mày , chẳng lẽ Đỗ mỹ nhân chính là nữ tử đi ra khỏi đế

lăng cùng Vương thượng sao ? Vương thượng không phải rất yêu thương nàng

sao ? Sao lại có thể hạ tay giết nàng được chứ?

“Đấy là chuyện Vương thượng , chúng ta không nên đi suy đoán bừa bãi

tâm ý của Vương thượng , nương nương , người làm Hoàng quý phi , vậy người

chỉ cần làm việc người đang làm là được rồi , những chuyện khác không liên

quan đến người , lão sinh vẫn là khuyên người đừng mù quáng làm rối lên , để

tránh rước họa vào thân !” Dứt lời , Mộ Nguyệt liền xoay người rời đi , để lại nữ

nhân rắn rết với gương mặt đầy lửa giận .

“Hừ ----- Đừng tưởng mình thần thông hơn người , ngày sau bổn cung làm

Vương hậu , không có biện pháp chỉnh chết ngươi mới là lạ !” Lam Cẩm Nhi

hôm nay có thể nói là xui xẻo , đi chỗ nào cũng không có điềm tốt , tức giận

dậm chân , hướng Nghi Lam cung , dần dần biến mất khỏi Ngự hoa viên .




Mộ Nguyệt vừa đi vừa nghĩ đến lời Lam Cẩm Nhi nói , tinh tượng lần nạy

dị thường , nàng ta sao có thể chết đi như vậy được ? Nhân thư huyền bí , nói

không chừng còn có thể tìm được phương pháp phá giải từ trên người nàng ,

chuyện đến nước này , bà không thể khoanh tay chịu chết , nhất định phải tìm

được nàng ta , nếu khắp nơi trong Vương cung đều không tìm được tung tích

của nàng , như vậy nàng nhất định là bị Vương thượng nhốt ở một nơi bí mật .

Hân Vũ chầm chập mở hai mắt , cơn đau đớn thấu xương khiến nàng sống

không bằng chết , nàng nhớ rõ , ác ma kia đã tàn nhẫy giày vò nàng ba nhiêu lần

, hai mắt phun lửa đỏ kia , gần ngay trước mặt khiến nàng sợ hãi .

Khẽ di chuyển , sưng đau giữa hai chân khiến nàng đau đến cắn chặt hàm

răng , cổ tay cổ chân đều chảy ra tơ máu , nhưng rất rõ ràng đã được người khác

bôi thuốc , dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là ai làm , tám phần là không

muốn cho nàng chết dễ dàng như vậy đi?

Cả người đều lạnh đến thấu tâm , Hân Vũ biết mình nhất định là bởi vì cột

nước lạnh như băng kia , bây giờ nàng đã sốt , thân mình đụng vào lại nóng như

lửa , nhưng nàng lại chỉ có thể nắm chặt tấm thảm mỏng , vật duy nhất có thể

che đậy thân thể .

Từng tiếng bước chân đột nhiên truyền vào bên tai của nàng , Hân Vũ cảm

thấy toàn thân hỗn loạn , không thể nói rõ là cảm giác gì , tóm lại đầu óc rất mơ

hồ , nhưng thính giác lại linh mẫn lạ thường .

Hình Ngạo Thiên mở của mật thất , hôm qua trừng phạt , tin rằng nàng đã

nhỡ kỹ lần giáo huấn này , cao ngạo nhìn lên nữ tử im lặng kia , mơ hồ cảm

nhận được một hơi thở chẳng lành .




Nàng căn bản không giống mới vẻ ngoài nhu nhược , nàng giống như một

cây cỏ giữa sa mạc , nhìn bên ngoài điềm đạm đáng yêu , nhưng bên trong lại

dẻo dai cứng rắn , đây cũng là chỗ hấp dẫn người của nàng .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.