Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 1: Chương 1




CHƯƠNG 1

Quyển thứ nhất: Luân hồi quyết

“Vương gia…” Thị nữ muốn nói lại thôi, do dự lên tiếng, “Đã ba ngày liền, Vương gia đều không ăn không uống, thân mình sẽ không chịu được a…”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Hiện giờ là lúc bị giam lỏng, không ăn không uống thì làm sao? Để xuống đi.”

Thị nữ biết nhiều lời vô ích, Đại hoàng tử Tần vương đã từng phong quang vô hạn, trên triều lại bị tuyên cáo mưu nghịch, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, Tần vương không thể nào biện giải, từ ngày đó Tần vương bị giam lỏng, hoàng đế cũng không hỏi qua một câu.

Thị nữ nối đuôi nhau lui ra, Chử Thiệu Lăng im lặng một lát sau cầm lấy một khối điểm tâm trên bàn, bóp nát sau lấy ra một phong thư ở bên trong.

Chử Thiệu Lăng chậm rãi nhìn, tùy tay đem thư giấy ném vào chậu than.

Phó Kinh Luân bọn họ đang liên hợp nhân thủ chuẩn bị cứu hắn ra.

Tuy nói bởi vì chuyện tàng tư long bào mà khiến Chử Thiệu Lăng bị giảm lỏng tại trong phủ, nhưng nhân mạch Chử Thiệu Lăng nhiều năm hoạt động vẫn còn, uy vọng của hắn trong triều vẫn còn, cái chết thân sĩ của hắn vẫn còn đó, bách túc chi trùng tử nhi bất cương, Chử Thiệu Lăng kinh thương nhiều năm, đương nhiên sẽ không vì trận đả kích này mà không gượng dậy nổi.

Hiện giờ tình huống đối hắn rất bất lợi, thư nói rõ ràng, Phó Kinh Luân bọn họ mưu tính một hồi làm phản, mặc kệ chuyện long bào là thật hay là giả, Chử Thiệu Lăng hiện giờ không tẩy được tội danh mưu nghịch, nếu tẩy không được, nhóm mưu sĩ chỉ có thể đem lần mưu nghịch này thật sự tiến hành, Chử Thiệu Lặng hiểu được, đây cũng là phương pháp duy nhất giữ lại mạng cho hắn.

Mưu sĩ của Chử Thiệu Lăng đều vì hắn mà chết, dưới tình huống như vậy vẫn còn vì hắn mà giãy dụa, Chử Thiệu Lăng trong lòng có một tia vui mừng.

Chử Thiệu Lăng đứng dậy đi đến thư phòng, đề bút viết một phong thư, đem thôn trang mấy năm nay hắn lén lút mua, vàng bạc tiền tài hắn từng tí một tích góp đều liệt kê, dựa theo công lao của những người bên cạnh nhiều năm qua nhất nhất phân công, cuối cùng nghiêm lệnh nhóm mưu sĩ, đều không thể lại vì hắn chịu chết.

Chử Thiệu Lăng không có con nối dõi, Vương phi năm ngoái cũng tạ thế, hiện giờ công đạo tốt những người đi theo chính mình, thật là vô ưu vô lự.

Chử Thiệu Lăng ngòi bút không ngừng: “chư vị phụ giúp Thiệu Lăng rất nhiều, ta đều nhớ ở trong lòng, từ nay về sau núi cao sông dài, chư quân từng người bảo trọng.”

Lần này Chử Thiệu Lăng cũng không để thư giấu vào trong tro để truyền ra, mà là trực tiếp đem tín hàm sai người quang minh chính đại đưa đi ra công bố với mọi người, chuyện cho tới mức này, Chử Thiệu Lăng còn sợ cái gì.

Lấy thực lực bộ hạ của Chử Thiệu Lăng, thay đổi triều đại không phải là chuyện không thể, chính là lần này, hắn lại không muốn đấu.

Nếu lần này là do Chân gia hoặc Trần vương hại hắn, Chử Thiệu Lăng tuyệt sẽ không bỏ qua nhận mệnh như thế này, nhưng lần này người hại hắn, lại là huynh đệ cùng huyết thống của Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Dương.

Lúc hoàng hậu chết, Chử Thiệu Lăng cùng Chử Thiệu Dương, lúc đó chỉ mới mười hai tuổi sống nương tựa lẫn nhau, Chử Thiệu Lăng mấy năm qua nơm nớp lo sợ, đánh bước nào củng cố bước ấy, chính là vì để cho ấu đệ tại hoàng thành có thể sống sót, hắn đã thấy qua nhiều tranh đấu gay gắt trong cung, không có mẫu hậu che chở, bọn họ là không thể không tranh, không thể không đấu, vì Chử Thiệu Dương, hắn đẩy ngã Nhị hoàng tử Tương vương, làm sụp đổ Tam hoàng tử Trần vương, cũng đem cả nhà mẹ đẻ của hoàng hậu hiện tại Chân gia cơ hồ giết sạch, tại thời điểm Chử Thiệu Lăng cho rằng đã không còn có gì có thể ngăn cản hắn, trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, cuối cùng người đem mình kéo xuống ngựa lại chính là Chử Thiệu Dương mà mình trăm vạn lần yêu thương chìu chuộng.

Chử Thiệu Lăng liều mạng lâu như vậy, đấu lâu như vậy, chính là vì để cho Chử Thiệu Dương hảo hảo sống sót, hiện giờ Chử Thiệu Dương đối với mình xuống tay, Chử Thiệu Lăng không biết chính mình còn có gì cần thiết để tiếp tục tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Chử Thiệu Lăng vào nội thất, Tần vương phủ xây đã năm năm, trong đó không thiếu cơ quan bí mật, có vài chỗ ám cách cấm vệ cũng không có lục soát, Chử Thiệu Lăng đem chủy thủ từ trong ám cách lấy ra, giấu ở trong tay áo.

Chử Thiệu Lăng đem đồ vật trong phủ lần lượt sửa lại, quản gia dựa theo đầu người chia xuống, mọi người tuy rằng cũng bị giam lỏng tại Tần vương phủ, nhưng nhiều năm qua hầu hạ Chử Thiệu Lăng, nhận không biết bao nhiêu ân huệ của Chử Thiệu Lăng, thấy hắn như thế nhiều người hốc mắt đều đỏ, vài thị nữ hầu hạ bên người hắn càng không chịu được ở dưới hành lang khóc lên.

Lúc này cự tín hàm truyền ra chưa tới một canh giờ, bên ngoài liền có động tĩnh, thanh âm mũ giáp cùng trường thương va chạm vang lên, vừa nghe chính là tiếng vũ khí của cấm vệ doanh, Chử Thiệu Lăng cười khẽ, tới thật nhanh.

Chử Thiệu Lăng ngồi xuống thưởng thức trà, Chử Thiệu Dương đi từ từ tiến vào.

Hai huynh đệ ngồi đối diện nhau, ngoài phòng Chử Thiệu Lăng còn sót lại năm tên cận vệ cùng mười cấm vệ Chử Thiệu Dương mang đến canh giữ một bên, trong mắt tất cả đều là đề phòng cùng cảnh giác, Chử Thiệu Lăng bật cười, huynh đệ bọn họ, trước giờ chưa từng như thế.

Chử Thiệu Dương yên lặng lấy một ly trà, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

Chử Thiệu Lăng nhìn khuôn mặt Chử Thiệu Dương có vài phần tương tự giống mình liền có chút thất thần, thời điểm bắt đầu là từ đâu? Chử Thiệu Chương bắt đầu cùng hắn phân tâm, bắt đầu lập nên thế lực của mình.

Không phải là không phát hiện, thông tuệ tỉnh táo như Chử Thiệu Lăng, như thế nào lại không ý thức được động tác của đệ đệ, chính là Chử Thiệu Lăng mở một con mắt nhắm một con mắt, đối với Chử Thiệu Dương, Chử Thiệu Lăng không thể ác độc mà đối phó như người khác, chỉ lần lượt âm thầm chỉnh đốn, lần lượt dung túng, dẫn đến kết cục ngày hôm nay.

Chử Thiệu Lăng buông chén trà, nhẹ giọng nói: “Thời điểm nào bắt đầu, muốn tự mình lập môn hộ?”

Chử Thiệu Dương trầm mặc một lúc lâu, lắc đầu: “Không nhớ rõ…”

Chử Thiệu Lăng cười nhạo: “ Hảo đệ đệ của ta, cốt nhục ở sâu trái tim của ta…”

Chử Thiệu Dương sắc mặt trắng bệch, trong mắt lộ vẻ không cam lòng, giọng khàn khan nói: “Đại ca, ngươi chẳng lẽ thật sự là toàn tâm toàn ý với ta sao? Nếu thật là vì ta hảo, như thế nào không chịu giao cho ta quyền lợi, vì cái gì cái gì cũng không chịu dạy cho ta? Ta… Ta không cần ngươi, quyền thế này, vị kia chết, ta cũng muốn tranh.”

Chử Thiệu Lăng trên mặt không động, trong lòng một mảnh lạnh lẽo.

Đây chính là đệ đệ hắn đau từ nhỏ đến lớn, hắn luyến tiếc nhượng hắn ăn một chút khổ, chịu một chút tội, cái gì dơ bẩn âm u cũng đều là Chử Thiệu Lăng chính mình đi làm, Chử Thiệu Lăng cũng không đồng ý cho Chử Thiệu Dương sờ chạm này nọ, sợ bẩn tay hắn.

Chử Thiệu Lăng thở dài một hơi, trước khi Lăng hoàng hậu chết, Chử Thiệu Lăng từng ở trước mặt hoàng hậu thề, đáp ứng Lăng hoàng hậu, cả đời đối lão Tứ hảo, bảo vệ hắn đau hắn cả đời, không để hắn lây dính một chút hắc ám nào của hoàng gia, bình an vui vẻ lớn lên.

Bây giờ lại khiến cho đệ đệ mà hắn suýt chết bảo hộ lớn lên đến chất vấn, vì cái gì không chịu cho hắn quyền lợi.

Vì cái gì không chịu cho hắn quyền lợi… Chử Thiệu Lăng nhịn không được bật cười, Chử Thiệu Dương thấy Chử Thiệu Lăng cười trong lòng có chút xấu hổ buồn bực, cố gắng bình tĩnh: “Ngươi… Ngươi làm sao vậy?”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh lắc đầu: “Ngươi không có tư cách gì hỏi ta…..”

Chử Thiệu Dương vĩnh viễn cũng sẽ không biết, ngôi vị hoàng đế căn bản không phải là điều Chử Thiệu Lăng mong muốn, nếu là Chử Thiệu Dương cùng hắn một lòng, ngôi vị hoàng đế này tặng cho hắn thì có làm sao? Vốn là vì hắn giành thiên hạ, Chử Thiệu Lăng có tâm làm Chu Công, bất đắc dĩ Chử Thiệu Dương so với hoàng đế còn nhiều hoài nghi không thể chứa chấp người khác. Đương nhiên, cái này cũng không cần phải để Chử Thiệu Dương biết.

Chử Thiệu Dương sắc mặt trắng bệch, Chử Thiệu Lăng đánh gãy lời Chử Thiệu Dương muốn nói, cười nhạo: “Long bào cùng long quan trong phủ ta là như thế nào tới, ngươi so với ta rõ ràng, còn có thư tín kết giao ngoại thần, là như thế nào đến thư phòng của ta, ngươi cũng biết rõ.”

Mấy ngày trước Chử Thiệu Dương giả vờ có bệnh, đem Chử Thiệu Lăng giữ ở ngoài Vương phủ, người được phái tới Tần vương phủ liền đem cái gọi là chứng cứ phạm tội giấu ở bên trong, Tần Vương không đề phòng Chử Thiệu Dương, cuối cùng Chử Thiệu Dương đắc thủ.

“Ta chỉ là không nghĩ tới…. ngươi cư nhiên cấu kết cùng một chỗ với Chân gia, cư nhiên cấu kết cùng với hoàng hậu…” Chử Thiệu Lăng nhìn chằm chằm vào mắt Chử Thiệu Dương, từng chữ từng chữ không ngừng hỏi hắn, “Ngươi như thế nào lại xuẩn như vậy?!”

Mặt Chử Thiệu Dương trong nháy mắt đỏ lên.

Chử Thiệu Lăng đứng dậy, nhẹ chỉnh ống tay áo, cười lạnh : “Xuẩn thì thôi, không có bản lĩnh thì đừng bảo đi lột da hổ! Tương vương mới là con ruột của hoàng hậu, chờ ngươi lật đổ ta, Chân hoàng hậu như thế nào sẽ cho ngươi chiếm vị trí này, đến lúc đó Tương vương được đặc xá từ đất phong trở về bất quá chỉ cần một câu nói! Khi đó Chân gia ủng hộ Tương vương có cùng huyết thống hay là ủng hộ ngươi?!”

Chử Thiệu Dương sắc mặt càng trắng bệch, trong mắt lộ vẻ xấu hổ cùng giận dữ, quát: “Không cần ngươi nhắc nhở ta! Ta chính mình biết…” Chử Thiệu Lăng nhìn Chử Thiệu Dương cười lạnh, nhưng cũng không nghĩ nói thêm nữa, không có hắn, Chử Thiệu Dương bị người Chân gia hại chết bất quá chỉ là vấn đề thời gian.

Chử Thiệu Lăng từ sau khi Lăng hoàng hậu tạ thế đều không có một khắc thả lỏng, hiện giờ tháo xuống trọng trách, là tối thoải mái, Chử Thiệu Lăng cái gì cũng không muốn nữa.

Chử Thiệu Lăng sửa sang lại quan phát y bào, hắn là con của hoàng hậu, con trưởng của con trưởng, là hoàng tử tôn quý nhất Chử vương triều, cho dù tự sát cũng muốn chết một cách cao quý, chết có tôn nghiêm.

Chử Thiệu Lăng lại liếc mắt nhìn Chử Thiệu Dương một cái, đang muốn lấy chủy thủ trong tay áo ra, thị vệ ngoài phòng đột nhiên bạo khởi!

Chử Thiệu Lăng có một khắc thất thần, quay đầu nhìn về phía bên ngoài, cận vệ kia nhắm chuẩn cơ hội, đột nhiên đánh về phía một cấm vệ do Chử Thiệu Dương mang đến, thị vệ kia thân thủ cực nhanh, đem vài cấm vệ quanh người đều hạ hết, một phen đoạt lấy bội đao bên hông cấm vệ!

“Bắt hắn!!” Thủ lĩnh cấm vệ lúc này mới kịp phản ứng, vài cấm vệ đến gần rút đao xông lên, thị vệ kia rút ra cái đao vừa đoạt được, như hổ thêm cánh, một đối chín không chút sợ hãi, vung đao liền chém, cấm vệ còn chưa kịp phản ứng, đúng là bị thị vệ kia chiếm thế thượng phong, nhưng trong trong nháy mắt, thị vệ kia đã chém chết vài tên cấm vệ, quay đầu đánh vào phía trong đại sảnh!

Thủ lĩnh cấm vệ lúc này mới hiểu được thị vệ này là hướng về phía Chử Thiệu Dương, rống to: “Bảo hộ Vương gia”, vài bước đuổi theo che chở cửa phòng, lại không nghĩ tới thị vệ này đúng là một tử sĩ, tả xung hữu đột, liều mạng bị chém mấy đao vọt vào đại sảnh!

Tính huồng thay đổi trong nháy mắt, thị vệ kia kích động tiến lên đại sảnh thẳng về phía Chử Thiệu Dương, đại đao vung lên đặt ở trước cổ Chử Thiệu Dương! Nháy mắt mọi người trong đại sảnh không dám lộn xộn.

Thị vệ kia một thân đẫm máu, trên mặt loang lổ vết máu, sát khí bức người, Chử Thiệu Lăng nhìn hắn trong nháy mắt cũng có chút thất thần, đây là… Phó Kinh Luân phái tới? Không có khả năng, Phó Kinh Luân không có hắn bày mưu tính kế tuyệt đối không dám tự tiện ra tay, ngay cả là Phó Kinh Luân bọn họ ra tay cũng sẽ không bí quá hóa liều như vậy, vậy thì là ai?!

Thị vệ kia vào trong sảnh cũng chỉ xem Chử Thiệu Lăng, bởi vì vừa rồi chiến đấu mà thanh âm mang theo hơi hơi thở dốc, nhưng cũng leng keng hữu lực: “Trừ bỏ Tần vương…tất cả đều rời khỏi thính ngoại!”

Thị vệ nhìn chằm chằm thủ lĩnh cấm vệ, quát lớn: “Đi chuẩn bị một chiếc xe ngựa tứ giá, ngay lập tức!”

Chử Thiệu Dương bị biến cố đột nhiên xảy ra dọa trụ, nói giọng khàn khàn: “Ngươi muốn làm gì?!”

Đây là muốn bắt cóc tứ hoàng tử! Mọi người hoảng sợ chưa định, cấm vệ thủ lĩnh miễn cưỡng nói: “Vị huynh đệ kia hãy nghe ta nói….”

“Ít nói nhảm! Trễ một khắc ta liền chặt một đầu ngón tay của Minh vương!” Sợ mọi người còn chưa động thủ, thị vệ kia vung một đao, nháy mắt trên cổ Chử Thiệu Dương bị cắt một đường, máu tươi uốn lượn chảy xuống.

Chử Thiệu Dương cảm thấy cần cổ một trận đau nhức, hắn chưa từng trải qua cái này, cuống quít hô: “Thất thần làm gì? Nhanh đi!”

Mọi người vội vàng đi chuẩn bị xe ngựa, thị vệ kia nhìn về phía Chử Thiệu Lăng, trầm giọng nói: “Ủy khuất Vương gia, chờ ra khỏi hoàng thành, đều có địa phương cho Vương gia thi triển.”

Chử Thiệu Lăng đến gần, lúc này mới thấy rõ khuôn mặt thị vệ kia, bên dưới huyết ô là gương mặt thanh tú, giờ phút này lại càng có vẻ anh khí bức người, chỉ là bởi vì mất máu quá nhiều mà sắc mặt có chút trắng bệch, Chử Thiệu Lăng nhớ mang máng chính mình có một thị vệ như vậy, nhưng thật sự không biết hắn là vì cái gì sẽ vì mình như thế, Chử Thiệu Lăng nhịn không được hỏi: “Ngươi…là ai phái ngươi tới?”

Thị vệ kia dừng một lát, đôi mắt rũ xuống, thấp giọng nói: “Không…không có người nào phái thuộc hạ đến….”

Chử Thiệu Lăng trăm triệu lần cũng không ngờ được, đến lúc này, còn có người sẽ vì mình hi sinh như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.