Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 40: Chương 40




CHƯƠNG 40

Chử Thiệu Lăng đuổi đi Lễ bộ Thượng thư, ra chính điện, liền thấy Vệ Kích quả nhiên còn đứng như thạch điêu phía dưới, trong số các thị vệ ở đây, sẽ không có ai đứng so với hắn càng cao ngất. Chử Thiệu Lăng có chút đau lòng, chính mình mỗi ngày đi đâu cũng đều mất vài canh giờ, Vệ Kích phải khô cằn đứng chờ bên ngoài, đồ ngốc này cũng sẽ không biết dùng mánh lới ăn gian, chỉ là đứng chờ cũng muốn cẩn thận như ra trận giết địch.

Vệ Kích thấy Chử Thiệu Lăng đi ra, trong mắt nhất thời sáng ngời, nhưng không nhiều lời, tuân theo quy củ đi phía sau Chử Thiệu Lăng. Ở bên ngoài Vệ Kích luôn quy củ như thế, trừ bỏ cung nhân trong Bích Đào uyển, người khác thực sẽ nhìn không ra người này đúng là người Chử Thiệu Lăng sủng ái.

Đoàn người không bao lâu trở về Bích Đào uyển, vào trong phòng Chử Thiệu Lăng liền giúp Vệ Kích cởi ngoại bào, nhìn hai má Vệ Kích bị phơi nắng đến đỏ lên, Chử Thiệu Lăng đau lòng đến hoảng, nói: “Nói bao nhiêu lần, lần tới đừng cùng ta, không nguyện ý ngốc trong cung cả ngày liền theo Vương Mộ Hàn tìm việc đi đi ra ngoài một chút,cả ngày đi theo ta là làm sao? Không phải đứng ngoài Từ An điện chính là đứng ngoài phòng thảo luận chính sự, thích phạt đứng?”

Vệ Kích cầm khăn ướt xoa mặt, cười khẽ: “Điện hạ không biết…. Từ khi thần còn là một tiểu thị vệ không phẩm cấp, trong ngày thường muốn đi theo điện hạ cũng không được, mỗi ngày bất quá được trông giữ cửa Bích Đào uyển, khi đó thấy các thị vệ đại ca theo điện hạ ra ra vào vào, trong lòng thần thực hâm mộ, đã từng nghĩ ngày nào đó cũng có thể theo hầu điện hạ thì tốt rồi…. hiện giờ ý nguyện được đến, sao có thể vẫn chỉ giữ sân đâu, thần đứng bên ngoài cũng không vất vả, nghĩ….”

Vệ Kích tự giác mình nói lỡ, nở nụ cười, Chử Thiệu Lăng lại đến gần một bước, nhìn Vệ Kích chờ hắn nói tiếp, hắn gục đầu: “Nghĩ, mặc kệ chờ bao lâu, chỉ cần biết điện hạ sẽ đi ra, thần liền không biết là vất vả.”

Vệ Kích nói lời thật tâm, Chử Thiệu Lăng nghe lại đau lòng.

Rất nhiều thời điểm Chử Thiệu Lăng thậm chí sẽ tưởng, nếu có một người trăm phương ngàn kế muốn làm cho mình thương tiếc, có thể làm được so với Vệ Kích càng tốt hay không? Rõ ràng chỉ là đồ ngốc không hiểu sự đời cũng không biết tình thú, như thế nào lại luôn có thể làm mình động tâm đâu?

Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích ngã lên giường, bao trùm lấy Vệ Kích lại hôn lại yêu, thân mật một hồi lâu mới nói: “Ngày mai ca ca ngươi sẽ trở lại.”

“Ngày mai?” Trong mắt Vệ Kích đều là kinh hỉ, ngày mai là Trung Thu, Vệ Chiến trở về lúc này quả thực không còn gì tốt hơn, “Kia, ngày mai thần có thể gặp gia huynh sao?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu cười: “Tất nhiên, sáng sớm mai ta để Vương Mộ Hàn đưa ngươi hồi phủ, chờ hôm sau lại cho người tiếp ngươi đi.”

Vệ Kích sửng sốt, từ lần trước ở nhà bị bệnh một hồi, Chử Thiệu Lăng còn chưa có cho hắn về nhà đâu.

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Thật cho rằng ta nhẫn tâm như vậy? Trung Thu cũng không cho ngươi về nhà một ngày sao, ngày mai vừa lúc Vệ Chiến trở về, chờ dặn dò xong mọi chuyện ta lại thả hắn đi, cả nhà các ngươi cũng phải đoàn tụ.”

Vệ Kích nghe thế quả nhiên vui vẻ, gật đầu nói: “Tạ điện hạ thương cảm, thần… thần này về nhà sẽ hảo hảo trở lại, không cho điện hạ phiền lòng.”

“Biết ta sẽ phiền lòng là được, đừng lại bị bệnh bị thương.” Chử Thiệu Lăng nghĩ nghĩ nói, “Lần này trở về đem việc của công chúa nói cho người nhà ngươi, hiện giờ chiến sự Liêu Lương chưa xong, hoàng đế nhà thời không có thời gian nói đến, nhưng vẫn nên chuẩn bị trước tốt hơn.”

Chử Thiệu Lăng đứng dậy mở một ô vuông nhỏ ở đầu giường, lấy ra một hộp gỗ đưa cho Vệ Kích: “Hoàng đế đương nhiên sẽ không vì Phức Nghi xây phủ, đến lúc đó quý phủ các ngươi không khỏi phải tu kiến lại sân viện cho Phức Nghi, trang trí đình thai lầu các, các ngươi lấy trước này dùng, nếu không đủ lại nói với ta.”

Vệ Kích tiếp nhận, vừa thấy trong hộp đều là ngân phiếu, vội vàng trả lại, nói: “Thần thay gia phụ gia huynh đa tạ ý tốt của điện hạ, nhưng mà… làm sao có thể cầm bạc của điện hạ được, trong nhà thần vẫn còn một ít để dành, thần cũng còn một ít bạc điện hạ cho….”

“Một ít tiêu vặt này ngươi tự giữ là được.” Chử Thiệu Lăng nhịn không được cười khẽm “Cọc hôn sự này do ta làm mai mối, tự nhiên muốn đưa Phật đưa đến Tây thiên, biết trong nhà ngươi vẫn còn tư bản, nhưng vẫn là khó khăn, không phải gả công chúa cho nhà ngươi sao, làm sao trước để các ngươi táng gia bại sản, ngoại nhân cũng không biết này, ngươi cầm là được.”

Vệ Kích còn muốn từ chối, Chử Thiệu Lăng lại đem tráp bạc đặt một bên, cúi người đè lên Vệ Kích, tay theo vạt áo mỏng manh của Vệ Kích trượt đi vào, khẽ khàng vuốt ve da thịt co dãn, nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng xem ta như người ngoài, nghe lời….”

Sáng sớm hôm sau Chử Thiệu Lăng liền mệnh Vương Mộ Hàn mang theo Vệ Kích xuất cung, chính mình mặc lễ phục lên xe ngựa, dẫn đầu người của Lễ bộ ra khỏi thành đón đoàn người Chử Thiệu Dương cùng Vệ Chiến.

Lúc Chử Thiệu Dương ra khỏi thành, Liêu Lương còn chưa ra việc, nếu không Chử Thiệu Lăng còn thật tưởng lại đến một hồi dị tộc bắt cóc hoàng tử cố sự, đáng tiếc hiện lại Vệ Chiến cũng tại, nếu Chử Thiệu Dương xảy ra việc gì, Vệ Chiến cũng bị bắt đứng mũi chịu sào gánh lấy trách nhiệm. Chử Thiệu Lăng sợ ném chuột vỡ đồ, chỉ có thể buông tay cơ hội tốt này.

Trên quan đạo, đoàn người Chử Thiệu Lăng dựng tốt lều trại, Chử Thiệu Lăng yên lặng nhìn bên ngoài, Lễ bộ Thượng thư nhìn qua một đống cỏ khô đắp cao lên bên cạnh quan đạo, cười nói: “Năm nay được mùa đâu.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Là không tồi, Tứ đệ tuy rằng không thể trở về sớm như dự định, nhưng cũng kém không nhiều.”

Lễ bộ Thượng thư theo phụ họa: “Đó là… Tứ hoàng tử mới bao nhiêu, tuổi còn trẻ đã có thể làm được như vậy, tuy nói đều do Vương gia nhắc nhở chiếu khán, nhưng cũng là Tứ hoàng tử chính mình có tài năng a.”

Chử Thiệu Dương có tài? Lễ bộ Thượng thư vỗ mông ngựa làm sao lại vỗ thành vó ngựa, Chử Thiệu Lăng không quá hài lòng, chỉ thản nhiên gật đầu.

Mọi người đợi chưa đến nửa canh giờ liền thấy bụi đất tung bay trên quan đạo, một đội quan đi trước đến, quan viên cầm đầu thấy Chử Thiệu Lăng cũng vội vàng xuống ngựa, dắt ngựa đến quỳ xuống: “Tham kiến Tần vương, Tứ hoàng tử bình yên trở về, mọi việc đều tốt đẹp.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Vậy bổn vương an tâm….”

Không bao lâu sau, đoàn xe chậm rãi mà đến, Chử Thiệu Lăng khẽ ngẩng đầu, đoàn xe đến gần, đến khi còn cách Chử Thiệu Lăng không đến năm mươi trượng, hai bên quan đạo đột nhiên nổi lửa, mấy chục đống cỏ khô hai bên đường kịch liệt bốc cháy, nhất thời ánh lửa tận trời!

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy thế lửa càng hung mãnh, như có linh tính mà lao thẳng đến đoàn xe, không ít ngựa bị sợ hãi, bốn phía chạy trốn, không ít xe ngựa bị đốt, ở trung gian đoàn xe, Vệ Chiến thấy ra biến cố vội vàng giục ngựa chạy đến, lớn tiếng nói: “Không cần hoảng! Buông dây cương! Triệt hạ càng xe!!”

Mọi người sợ choáng váng, thấy biến cố đều đang cố gắng khống chế ngựa, nghe Vệ Chiến nói mới vội vàng triệt hạ càng xe ở cương ngựa, sau khi được giải thoát ngựa đều chạy vào rừng cây, không bao lâu đã mất bóng.

Khóe miệng Chử Thiệu Lăng hơi câu nhìn trân náo nhiệt này, không nhanh không chậm nói: “Bảo hộ Tứ hoàng tử, không cần chú ý thùng hàng, nói đến nói đi đều là bạc, đốt không hỏng được.”

Tất cả mọi người hộ vệ xa giá Chử Thiệu Dương, may mắn xe ngựa của hắn cũng không bị thiêu đến, Chử Thiệu Dương lảo đảo được người hầu đỡ lấy xuống xe, nhìn bên ngoài bị lửa đốt một đoàn mà choáng váng, đây là chuyện gì? Đất đang bằng phẳng thế nào lại nổi lửa?

Quan viên Lễ bộ cũng ngốc, không có người phóng hỏa, trận này lại giống như có dự mưu, thấy xe ngựa liền đốt, chuyện gì xảy ra?

Chử Thiệu Lăng trước tiên hỏi tình hình Chử Thiệu Dương có tốt không, Chử Thiệu Dương kinh hồn bất định, gật đầu, Chử Thiệu Lăng nói: “Nếu Tứ hoàng tử không bị thương tổn thì không có gì, ngày mùa thu khô ráo, đột nhiên bắt lửa cũng là bình thường, may mắn không có ai bị thương.”

Trong lúc mọi người nói chuyện Vệ Chiến đã cùng binh lính dập tắt lửa, Vệ Chiến tiến lên khom người nói: “Đều là chúng thần hộ giá bất lợi, cũng may bị đốt chỉ là vài thứ linh tinh, thần đã thẩm tra đối chiếu lại quan ngân, đều hoàn hảo.”

Vệ Chiến khẽ ngẩng đầu cùng ánh mắt Chử Thiệu Lăng giao tiếp, đều yên lòng.

Vệ Chiến theo phân phó của Chử Thiệu Lăng, đem trần xe của cả đoàn xe đều rắc hỏa phấn, ngày mùa thu Thiên Can khí nóng, chung quanh quan đạo chỉ cần nổi lửa, hỏa phấn đều sẽ dẫn lửa lại đây.

Chử Thiệu Lăng gật đầu cười khẽ: “Vậy là tốt rồi, đây đều là công lao của Tứ đệ a.”

Quan ngân! Trong lòng Chử Thiệu Dương vừa động, lập tức luống cuống, vội la lên: “Không phải, quan ngân kia không phải….”

“Không phải cái gì?” Chử Thiệu Lăng nhìn Chử Thiệu Dương, cười khẽ, “Tứ đệ đi phía nam thu quan ngân thuế, không phải thì là gì?”

Chử Thiệu Dương nghe vậy càng gấp, vội nói: “Không phải… Đại ca trước nhìn sổ sách lần này, mặt trên ghi rõ….”

“Hồi Tứ hoàng tử,” Vệ Chiến hợp thời chen vào nói, “Xe ngựa để sổ sách vừa rồi cũng bị bắt lửa, đều đốt thành tro rồi.”

Chử Thiệu Dương giống như bị một chậu nước lạnh tạt lên người, nháy mắt cấm thanh.

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Tứ đệ tiếc nuối quà quê mang về sao? Này không có gì…. Vệ Chiến, đem bạc có con dấu của quan chuyển sang xe ngựa nào còn nguyên, những bạc này đều là thuế năm nay, một cái cũng không thể thiếu, không còn chỗ thì để vào xe ngựa của chúng ta, còn lại đều là đồ vật của Tứ hoàng tử, không ai được động vào.”

Chử Thiệu Dương nhìn khuôn mặt mỉm cười của Chử Thiệu Lăng, nháy mắt hiểu được.

Vì cái gì chính mình bốn phía vơ vét của cải Chử Thiệu Lăng cũng không tỏ vẻ gì, vì cái gì hắn đem bạc hối lộ giả làm quan ngân bỏ vào xe ngựa cũng không ai đến hỏi, vì cái gì Chử Thiệu Lăng muốn đích thân đến đón hắn, vì cái gì đột nhiên có lửa….

Chử Thiệu Dương nhắm mắt, suýt nữa chịu không được ngã quỵ, chính mình tính toán nhiều này, kế hoạch nhiều ngày, lại bị Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng phá hủy như vậy!

Chử Thiệu Dương bị nộ hỏa công tâm cơ hồ hộc máu, nhưng lại không thể để lộ thần sắc khác thường trước mặt mọi người, nhẫn đến mức sắp thành nội thương.

Một lát sau Vệ Chiến đã đem toàn bộ quan ngân kiểm tra, ghi lại cùng thu xếp vào xe ngựa, Chử Thiệu Lăng vừa lòng gật đầu: “Vệ Đô úy làm việc vất vả không phụ kỳ vọng của bổn vương, bổn vương ghi nhớ trong lòng, chuyện thu thuế lần này tương đối nhiều, hoàng thượng tự nhiên sẽ có ân sủng cùng trọng thưởng.”

Vệ Chiến cúi đầu: “Vì hoàng thượng, Vương gia làm việc, không dám chờ thưởng kể công.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Vất vả, hôm nay sau khi theo ta đến Hộ bộ bàn giao xong liền hồi phủ đi, cho ngươi một ngày cùng cả nhà đoàn viên.”

Cùng lúc đó trong Vệ phủ, Vương Mộ Hàn sai người đưa lễ Trung Thu của Chử Thiệu Lăng thưởng cho Vệ phủ cất kỹ, cười nói: “Lão Phong quân hảo, phu nhân hảo.”

Vệ lão thái thái cùng Khương phu nhân vội vàng đáp lời.

Vương Mộ Hàn cười cười: “Vệ đại nhân ở trong cung làm việc chăm chỉ, Vương gia có chút xem trong, không phải sao, nghĩ mười lăm là lễ Trung Thu, khiến chúng ta đưa vài thứ này đến, còn khiến chúng ta thỉnh an các phu nhân.”

Vệ lão thái thái run run đỡ tay nha đầu, nghe vậy vội vàng nói: “Không dám, không dám.”

Vương Mộ Hàn mỉm cười, nói tiếp: “Chính là mỗi lần Vệ đại nhân hồi phủ, đều mang chút ốm đau trở về, Vương gia lo lắng, khiến cho chúng ta theo đến lại dông dài vài câu, Vệ đai nhân thân mình kiều quý, còn thỉnh lão Phong quân cùng các phu nhân chiếu cố một chút mới được, nếu lại bị thương hoặc ốm đau, làm việc chậm trễ là việc nhỏ, làm bị thương thân mình Vệ đại nhân mới là việc lớn.”

Vệ lão thái thái nghe xong chỉ cho rằng Chử Thiệu Lăng xem trọng Vệ Kích, vội vàng cười nói: “Phải, phải, đương nhiên chúng ta sẽ chú ý, chỉ là tiểu tử hay ốm đau, làm phiền Vương gia quan tâm.”

Lời này của Vương Mộ Hàn cũng không phải nói cho Vệ lão thái thái nghe, nhưng vẫn cười đáp lời: “Ân, làm phiền lão Phong quân lưu ý.” Vương Mộ Hàn dư quang đảo qua, sắc mặt Khương phu nhân có chút trắng bệch, gật đầu phụ họa: “Công công yên tâm, tự nhiên… sẽ lưu ý.”

Vương Mộ Hàn cái gì cần gõ đã gõ rồi, nhiệm vụ hoàn thành, lại thấp giọng dặn dò Vệ Kích hai câu: “Ngày mai sẽ có người đến tiếp đại nhân, đại nhân chính mình cẩn thận, đừng khiến Vương gia lo lắng.”

Vệ Kích cũng không nghe ra cái gì, chỉ cho rằng Chử Thiệu Lăng quan tâm hắn, trong lòng ấm áp, cười gật đầu: “Công công yên tâm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.