Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 42: Chương 42




CHƯƠNG 42

Chân tần vào cung chưa đến hai tháng đã có mang, nhanh như vậy khiến rất nhiều người đều có chút trở tay không kịp, hoàng đế tự nhiên cao hứng nhất, vài năm này, trong cung chưa từng có hoàng tử công chúa sinh ra, lúc này hoàng đế cũng không còn để ý quá nhiều lễ nghi, lập tức ban cho Chân tần một số trân bảo cùng thuốc bổ quý hiếm.

So với hoàng đế vui sướng, tươi cười của Thái hậu liền phai nhạt một ít, vừa có thêm một tôn nhi, nàng đương nhiên vui vẻ, nhưng duy nhất không vừa lòng chính là đứa bé này lại ở trong bụng nữ nhân Chân gia.

Thái hậu nở nụ cười: “Chân tần tuổi trẻ thân mình lại tốt, quả nhiên là người có phúc khí, ban thưởng Chân tần một đôi ngọc như ý.” Lão thái hậu gọi Chân Tư đến, kéo tay nàng nhìn nhìn, cười nói: “Chân tần còn trẻ, vả lại là lần đầu mang thai, cẩn phải tự mình cẩn thận.”

Chân Tư cũng vừa biết rằng chính mình mang thai, trong lòng vừa mừng vừa sợ, gật đầu cười nói: “Thần thiếp biết, thần thiếp sẽ cẩn thận mọi việc, không dám để thái hậu lo lắng.”

Thái hậu vừa lòng gật đầu, quay sang nói với Lệ phi: “Thân mình Chân tần, nhớ rõ nói với mẫu thân ngươi, để nàng thường xuyên tiến cung bầu bạn.”

Lệ phi cơ hồ nghiến răng, miễn cưỡng nở nụ cười, gật đầu: “Là, việc vui lớn như vậy, người nhà thần thiếp biết được sẽ rất vui sướng….”

Chử Thiệu Lăng nhìn sắc mặt Lệ phi, cười khẽ, gắp một khối điểm tâm ăn.sau tiệc tối, hoàng đế đi Vĩnh Phức cung, Thục phi Lệ phi trước tiên cùng Thái hậu trở về tẩm cung, sau khi đi ra Từ An điện, Thục phi cười mỉm chúc mừng Lệ phi một phen: “Nhà mẹ đẻ muội muội thật là có phúc khí, muội muội dựng dục hoàng tử không tính, hiện giờ Chân tần cũng có mang, có lẽ Chân phủ hiện giờ cũng vạn phần vui mừng đâu.”

Lệ phi từ khi biết tin ở tiệc tối, chống được đến giờ đã là cực hạn, không còn bao nhiêu công phu cùng Thục phi đấu võ mồm, chỉ lạnh lùng nói: “Đương nhien vui mừng, tỷ tỷ nhiệt tình như vậy, chờ ngày nào mãu gia ta tiến cung sẽ thỉnh tỷ tỷ đến Lân Chỉ cung gặp chỉ một phen.”

Lệ phi đè nặng lửa giận trở lại tẩm cung, cũng không tháo trang sức thay đổi trang phục, đã bộc phát. Lại ma ma bên người Lệ phi đến gần khuyên nhủ: “Nương nương, sớm đi nghỉ tạm đi, ngày mai lại đưa một ít hạ lễ đến Vĩnh Phúc cung, không tránh khỏi còn rất nhiều việc bận rộn cho bên kia đâu.”

Lời nói của Lại ma ma giống như dao nhỏ đâm vào tâm Lệ phi, Lệ phi cắn răng, thấp giọng nói: “Tư nha đầu tự có thân mình, làm sao bổn cung lại phải thu xếp bận việc….”

Lại ma ma biết Lệ phi khổ sở trong long, chỉ phải ôn nhu khuyên giải an ủi: “Nương nương cứ cho là vì cháu ruột của mình đi, Chân tần nương nương cũng họ Chân, đều là vinh quang của Chân phủ chúng ta đâu, nương nương lại bao dung một chút….”

“Bao dung cái gì?! Bổn cung lại còn muốn tha thứ như thế nào?!” Lệ phi làm sao cũng không không chế được, vung tay áo đem gương đồng ném đi, ngoan giọng nói, “Chính vì vinh quanh này của Chân gia, bổn cung xuất lực nhiều như vậy! Đến cuối cùng ngược lại đưa Chân Tư đến trên giường hoàng thượng, hiện tại lại hoài thai hoàng tự, bổn cung còn chưa đủ bao dung sao? Còn chưa đủ sao?!”

Lại ma ma không nghĩ đến Lệ phi lại giận dữ như vậy, chỉ đành không ngừng an ủi: “Nương nương khổ sở trong lòng nô tỳ biết, nương nương có thể nhẫn nhịn đến hôm nay đã không dễ dàng, nương nương….”

Lệ phi nhìn căn phòng hỗn độn, ngã ngồi trên tháp, thấp giọng nguyền rủa: “Lúc trước, như thế nào lại đi sai một nước cờ, không đem nàng đưa đến cho độc xà Chử Thiệu Lăng kia đâu, đều do bổn cung không đủ nhẫn tâm….”

Lại ma ma thấy Lệ phi càng nói càng không đúng, vội vàng cho cung nhân lui xuống, chính mình cùng vài cung nữ tâm phúc hầu hạ Lệ phi rửa mặt chải đầu.

Sáng sớm hôm sau Vệ Kích trở về cung, không giống với thường ngày, lần này Vệ Kích trở về Bích Đào uyển còn chưa kịp đổi bài tử đã vội vã đi tìm Chử Thiệu Lăng.

Vương Mộ Hàn tự mình đem Vệ Kích đưa đi, cười cười: “Vệ đại nhân ở nhàmột ngày tốt sao?”

“Rất tốt, hôm qua còn làm phiền Vương công công đưa ta trở về.” Vệ Kích quy củ vấn an Vương Mộ Hàn, hiện giờ chức vị của Vương Mộ Hàn cũng không cao hơn hắn, nhưng đối với những lão nhân hầu hạ bên người Chử Thiệu Lăng, hắn vẫn thực cung kính, trong lòng Vệ Kích có việc, trực tiếp hỏi, “Vương gia đâu?”

Vương Mộ Hàn mỉm cười: “Đi tiền điện nghe báo cáo cùng giải quyết sự tình đâu, hiện giờ Tứ hoàng tử trở lại, thuế má phía Nam cũng có cái đưa qua cho Hộ bộ, nghe chừng rất vội vàng, ngau cả ngọ thiện cũng chưa chắc có thể trở về cung ăn, lúc Vương gia đi còn dặn dò, nếu Vệ đại nhân trở lại cứ trước đi nghỉ ngơi là được, bên cạnh Vương gia có người, Vệ đại nhân không cần qua.”

Vệ Kích nghe thế cũng biết không có cách, gật đầu nói: “Tạ công công chiếu cố, ta… rồi sẽ nói sau.”

Vương Mộ Hàn gật đầu rời đi.

Vệ Kích cầm đồ đạc của mình trở lại trong tẩm điện, nhìn túi ôm trong lòng lại lo sợ bất an.

Hôm qua Trung Thu, người hầu cận bên cạnh Vệ Minh cũng trở về nhà một chuyến, thay Vệ Minh thỉnh an Vệ lão thái thái, đưa quà cho vài người trong nhà, ngoài ra còn một túi cho Vệ Chiến.

Khi gia nô đưa túi đến cho Vệ Chiến, Vệ Kích vừa lúc đang trong phòng Vệ Chiến đâu, Vệ Chiến cũng không lảng tránh hắn, trực tiếp mở túi ra, bên trong bất quá là vài bộ quần áo cũ, Vệ Chiến cầm lên xiêm y, một phong thư thật dày từ bên trong rớt ra, Vệ Kích nhặt lên vừa thấy, không khỏi hoảng sợ.

Trong phong thư là một chồng ngân phiếu, Vệ Kích nhìn lướt qua, cư nhiên lại có hơn hai vạn hai!

Bên trong còn có một phong thư ngắn, là Vệ Minh cao thấp chuẩn bị, dặn dò Vệ Chiến lấy cầu tấn chức.

Vệ Minh ở nơi xa, tin tức không linh thông bằng trong kinh thành, còn không biết chuyện Vệ Chiến đã làm phò mã, Vệ Chiến Vệ Kích hai huynh đệ nhìn một xáp ngân phiếu này trong lòng không khỏi suy nghĩ, từ lúc Vệ Minh đi Nhâm Thượng, riêng bạc đưa về nhà đã có bao nhiêu?

Lại qua tay hai người đưa bạc đến hiếu kính Chử Thiệu Lăng, chỉ là bao nhiêu đó đã khiến Vệ Chiến kinh hãi, hiện tại nhìn lại, không chừng không chỉ là con số này a!

Nguyên bản Vệ Minh liên tiếp gửi bạc về đã khiến Vệ Chiến thực bất an, hiện giờ lại thêm này đó, ngay cả Vệ Kích cũng nhìn ra chuyện.

Tính tình Vệ Minh hai huynh đệ vẫn biết ít nhiều, Vệ Chiến nghĩ qua lấy ngân phiếu khác tìm phong thư bỏ vào, lại bỏ thêm một ít từ ngân phiếu Chử Thiệu Lăng cấp, Vệ Chiến đem toàn bộ giao cho Vệ Kích, khiến hắn cần phải làm cho Chử Thiệu Lăng nhận lấy.

Vệ Minh đi Nhâm Thượng mới có nửa năm liền tham này đó, Vệ Chiến cùng Vệ Kích đều có chút luống cuống.

Hiện giờ biện pháp duy nhất là đem bạc hiếu kính cho Chử Thiệu Lăng, cấp trên của Vệ Minh là thủ hạ Chử Thiệu Lăng, trước tiên cùng Chử Thiệu Lăng nói nói một chút, nếu ngày sau xảy ra chuyện, van cầu Chử Thiệu Lăng không chừng có thể giúp Vệ Minh giữ lại một cái mạng.

Vệ Kích đem vốn riêng Chử Thiệu Lăng cho toàn bộ lấy ra, hai huynh đệ tổng cộng có năm vạn hai, toàn bộ để Vệ Kích mang vào cung.

Vệ Kích cầm một bao bạc phỏng tay không biết làm như thế nào cho phải, trong lòng lại lo lắng phụ thân về sau gặp chuyện không may, lại đối với sự trọng dụng của Chử Thiệu Lăng cảm thấy hổ thẹn, trong nhà mình xảy ra loại sự tình này lại làm Chử Thiệu Lăng khó xử, Vệ Kích sốt ruột không bình tĩnh được, cố tình hôm đó Chử Thiệu Lăng lại thực bận rộn, ngọ thiện đã không trở về, ngay cả bữa tối cũng không thấy thân ảnh hắn, thẳng đến giờ Tuất đã điểm đoàn người Chử Thiệu Lăng mới trở về.

Hôm nay Chử Thiệu Lăng đã đem việc ở Hộ bộ thanh lý đại khái, trong lòng rất thư thả, thấy Vệ Kích an an ổn ổn trở lại sắc mặt càng tốt, cười khẽ: “Ta về trễ, đã ăn chưa?”

Trong lòng Vệ Kích có việc, ngọ thiện vãn thiện đều chưa ăn bao nhiêu, thấy Chử Thiệu Lăng hỏi cũng chỉ lung tung gật đầu, do dự một lát mới nói: “Điện hạ, thần có chuyện quan trọng….”

Chử Thiệu Lăng cảm thấy buồn cười, Vệ Kích có “chuyện quan trọng” đâu, Chử Thiệu Lăng để người xung quanh lui ra, chính mình lôi kéo Vệ Kích vào trong tẩm thất, cười khẽ: “Có chuyện gì, hôn sự của ca ca ngươi sao?”

Vệ Kích lắc đầu, còn chưa nói gì gương mặt đã quẫn bách đến đỏ lên, do dự một lúc lâu, quỳ xuống nói: “Thần thay gia phụ đến điện hạ thỉnh tội, gia phụ, hắn….”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Làm sao vậy, đứng lên, chuyện gì mà lại như thế, chậm rãi nói cho ta….”

Vệ Kích đem bạc đã chuẩn bị tốt đưa cho Chử Thiệu Lăng, đem suy nghĩ một ngày đều nói với hắn, cuối cùng đỏ hốc mắt, giọng nói khàn khan: “Gia phụ cô phụ tâm trọng dụng của điện hạ, còn thỉnh điện hạ… thu hồi chức quan của gia phụ, để hắn hảo hảo an dưỡng tuổi già.”

Vệ Minh có thể bình an ở trong nhà, Vệ Kích cùng Vệ Chiến đã rất thoả mãn.

Chử Thiệu Lăng nhìn bộ dáng lo sợ bất an của Vệ Kích cười khẽ, đem người ôm vào trong ngực, nhẹ giọng dỗ dành: “Thật đem Vương gia ngươi trở thành người mù? Phụ thân ngươi ở Nhâm Thượng làm cái gì, ta sẽ không biết sao?”

Vệ Kích sửng sốt, Chử Thiệu Lăng đã biết cả sao?

Chử Thiệu Lăng ôm lấy Vệ Kích, ở mi tâm hắn hôn hôn, nói: “Trong lòng ta đều có tính toán, tuần phủ phía trên phụ thân ngươi là người của ta, này đó ta đã sớm biết, những cái gì thiếu hụt thiếu hụt đã sớm điền đủ, làm sao còn chờ đến hai huynh đệ các ngươi đưa đến?”

Vệ Kích nghẹn họng: “Vương gia, vẫn luôn giúp đỡ gia phụ che giấu?”

Chử Thiệu Lăng chỉ cười không nói, ánh mắt Vệ Kích đỏ hồng, nước mắt lập tức đi ra.

“Khóc cái gì… càng lớn càng không có tiền đồ.” Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích vào trong ngực, không đành lòng nhìn Vệ Kích cảm kích mà xấu hổ, ai cũng không biết, Vệ Minh có thể bốn phía vơ vét của cải, sau lưng Chử Thiệu Lăng đã trợ lực một phen.

Vệ Kích cùng Vệ Chiến vẫn còn rất trẻ, không hiểu miêu nị trên quan trường, dựa vào một cái phủ trị nho nhỏ như Vệ Minh, nếu đều có thể tham này đó như vậy, thiên hạ này có lẽ đã sớm bị tham quan ép khô.

Bắt đầu từ khi Vệ Minh đi đến Nhâm Thượng, thủ hạ Chử Thiệu Lăng đã chậm rãi, dẫn Vệ Minh vào cái bẫy mà hắn đã thiết kế từ trước, hiện giờ Vệ Kích kinh hồn táng đảm nhìn tham ngân, bất quá là một ít tài sản riêng của Chử Thiệu Lăng thôi.

Lúc trước chuyện xảy ra đã khiến Chử Thiệu Lăng đề phòng điểm này của Vệ Minh, thay vì để cho Vệ Minh ở Nhâm Thượng bốn phía vơ vét tài sản phá huỷ đại sự lại làm phiền hà Vệ Kích, không bằng Chử Thiệu Lăng chính mình thiết một cái cục, làm ra biểu hiện giả dối cho Vệ Minh tiến vào đi, mặc hắn tưởng tham làm sao thì tham.

Đương nhiên trong đó còn có mục đích Chử Thiệu Lăng giấu diếm không nói ra, như vậy không chỉ bảo toàn Vệ Minh, cũng khiến cho Vệ Chiến cùng Vệ Kích càng một mực khăng khăng với mình không phải sao, dù sao hiện tại nắm quyền sinh sát lão tử nhà người ta trong lòng bàn tay đâu.

Có thể làm cho Vệ Kích cảm kích lại xấu hổ như vậy, cảm giác cũng không tệ lắm, bất quá nhìn hắn bị doạ thành như vậy, Chử Thiệu Lăng vẫn cảm thấy đau lòng.

Chử Thiệu Lăng lấy qua khăn lụa vội lau mặt cho Vệ Kích, nhịn không được trêu đùa: “Nga, người lớn bao nhiêu mà còn yêu khóc, hoặc là theo ta làm nũng đâu? Ân?”

Vệ Kích đỏ mặt,, lắc lắc đầu, hai ngày này trong lòng hắn chuyển chuyển rất nhiều, hiện giờ biết được Chử Thiệu Lăng đã sớm chuẩn bị tốt mọi việc, trong lòng vừa cảm kích vừa khó chịu, nhịn không được ôm sát vào Chử Thiệu Lăng, đem mặt chôn ở hõm vai hắn, rõ ràng không muốn khóc, vừa lên tiếng vẫn là nghẹn ngào: “Điện hạ quá tốt với thần, thần hổ thẹn trong lòng… điện hạ….”

Chử Thiệu Lăng bị một tiếng gọi “Điện hạ” bảy phần thẹn thùng hai phần ỷ lại một phần uỷ khuất của Vệ Kích làm cho tâm đều mềm nhũn, Chử Thiệu Lăng đem âm u trong lòng đều che đi, ôn nhu an ủi Vệ Kích, hưởng thụ Vệ Kích toàn bộ ỷ lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.