Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 47: Chương 47




CHƯƠNG 47

Hai người ở sàn đấu thân mật một hồi lâu mới trở về Bích Đào uyển, Vệ Kích trở lại tẩm điện liền trước tiên thay đổi xiêm y, Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Trước mặc như vậy đi, chung quanh cũng không có người ngoài, đổi đi đổi lại gây sức ép làm cái gì.”

Vệ Kích mím môi không nói, hắn là thị vệ của Chử Thiệu Lăng, tự nhiên phải xuyên phục chế thị vệ, võ bào này mặc dù xinh đẹp nhưng rất hoa lệ, không đủ trang trọng, đương nhiên chủ yếu vẫn bởi vì hắn e lệ, hôm nay ở sàn đấu Chử Thiệu Lăng cứ không ngừng vuốt ve eo hắn, chân Vệ Kích đến giờ vẫn còn có chút run rẩy đâu.

Mới vừa đổi xong xiêm y Vương Mộ Hàn liền vào tẫm điện, cách bình phong khắc hoa nhẹ giọng nói: “Điện ha, phủ Nội Vụ đem chương trìnhđã chỉnh sửa cho đại hôn của Tứ công chúa lại đây, Thái hậu nương nương đã xem qua, nói thực hảo, nhượng điện hạ xem lại, nếu không có vấn đề gì, các nô tài sẽ theo chương trình này làm đến.”

Chử Thiệu Lăng đang ở bên trong rửa mặt, nghe vậy để Vệ Kích đi lấy, Vệ Kích chuyển qua bình phong, bởi vì chuyện vừa rồi cùng Chử Thiệu Lăng ở sàn đấu, Vệ Kích có chút đỏ mặt nhìn thấy Vương Mộ Hàn, tiếp nhận tráp nhỏ, vội vã gật đầu lại cuống quit đi vào.

Vương Mộ Hàn biết Vệ Kích da mặt mỏng, nở nụ cười lui ra.

Chử Thiệu Lăng lau khô mặt cùng tay, tiếp nhận trát tử nhìn kỹ, gật đầu: “Người của phủ Nội Vụ ngược lại thực biết điều, ta chỉ công đạo vài câu đều thu thập đi ra được rõ ràng, định ra mười sáu tháng chạp, đây là Khâm Thiên giám theo bát tự của Đại ca ngươi và Phức Nghi tính ra, nói là ngày lành khó có được, chỉ là rất gấp chút, nhà ngươi bên kia thu thập thế nào?”

“Bởi vì lo lắng trời trở lạnh không tốt khởi công, trước vẫn luôn vội vàng thu thập, hiện tại đã mua xuống nhà bên của Trịnh thị lang, cũng đả thông rồi, hành lang có vẽ tranh cũng không sai biệt lắm.” Vệ Kích nở nụ cười, “Vất vả điện hạ phái thợ thủ công đắc lực đến, nghe mẫu thân ta nói bọn họ làm việc đều cực kỳ cẩn thận, đều nhờ có điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Đáng cái gì, lại nói Tần vương phủ cũng tu không kém nhiều lắm, chờ lúc Phức Nghi thành thân, phỏng chừng chúng ta cũng muốn dọn đi vào, chỉ sợ… chỉ sợ Thái hậu muốn giữ ta qua năm hãy xuất cung, sau lại nói.”

Vệ Kích bị một câu “Chúng ta muốn dọn đi vào” của Chử Thiệu Lăng làm trong lòng ấm áp, bình ổn tâm tình nói tiếp: “Hiện giờ đang chọn mua gỗ tốt, đang làm gia cụ đâu, đồ vật bên kia tất cả đều là mới, không phải thì cũng là đồ cổ trân bảo thu thập được, trong nhà thần tư tàng hữu hạn, chỉ sợ vẫn làm công chúa uỷ khuất.”

Chử Thiệu Lăng lắc đầu mỉm cười: “Vô sự, Phức Nghi không phải người kén chọn, về phía nàng ngươi yên tâm là được, đừng nghĩ rằng cưới công chúa là thỉnh vị Bồ tát trở về, Phức Nghi thực hiền hoà, lúc trước ta đã cảm thấy nàng cùng đại ca ngươi là trời sinh một đôi, đều không quá yêu nói chuyện, nhưng cũng là trai tài gái sắc, có lẽ có thể rất tốt ở chung.”

Vệ Kích gật đầu, cười nói: “Đại ca cũng không có ít nói, chỉ là điện hạ uy nghiêm, trước mặt điện hạ đại ca ta mới càng cẩn thận một ít.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Ân, các ngươi ca lưỡng điểm ấy ngược lại rất giống, ngay từ đầu trước mặt ta ngươi một câu cũng không có nói, hỏi một câu đáp một câu, tưởng cùng ngươi lại gần một chút cũng không được, còn đem người đẩy ra bỏ chạy.”

Vệ Kích sửng sốt một lát mới hiểu được, Chử Thiệu Lăng nói chính là lúc chính mình được thăng làm tam đẳng thị vệ, được Vương Mộ Hàn đưa vào trong điện, Chử Thiệu Lăng nói đều chưa nói vài câu đã đem hắn ôm lấy kể chuyện xưa, mặt hơi chút đỏ, cúi đầu nói: “Thần khi đó… không hiểu ý tứ điện hạ.”

“Đúng vậy, nếu không phải lúc ta vào phòng ngươi đào được trương giấy vụn kia, còn không biết… chính mình lại được một tiểu thị vệ tú khí như vậy trộm ái mộ.” Chử Thiệu Lăng nắm thắt lưng Vệ Kích đem người kéo vào trong ngực, cúi đầu nhìn kỹ thần sắc xấu hổ đại quẫn của hắn, nhịn không được trêu đùa, “Nếu sớm biết, đã sớm đem ngươi buộc đến trong tẩm điện, làm sao còn có thể cho ngươi thủ một năm ở bên ngoài kia.”

Vệ Kích nghe vậy hơi chút xuất thần, đã gần một năm rồi đó, bây giờ nhớ đến những năm trước kia, giống như đã xa cách một đời, từ khi cùng Chử Thiệu Lăng một chỗ đến nay, thời gian trôi đi quá nhanh, mỗi ngày đều giống như nằm trong mộng.

Có khi Vệ Kích nhớ tới đều sẽ thấy bất khả tư nghị, Chử Thiệu Lăng thế nhưng cũng thích hắn, Chử Thiệu Lăng thế nhưng sẽ thích hắn. Tâm tư Vệ Kích đơn thuần, hắn cảm thấy kiếp trước chính mình đã tích thật nhiều công đức, kiếp này với có thể làm bạn bên người Chử Thiệu Lăng.

Vệ Kích nắm chặt bàn tay Chử Thiệu Lăng đặt bên hông hắn, thấp giọng nói: “Thần nhất định đã đem phúc đức tích mấy đời đều dùng ở kiếp này.”

Vệ Kích người nói vô tâm, Chử Thiệu Lăng lại người nghe hữu ý, trong lòng hung hăng đau một chút.

Chử Thiệu Lăng cúi đầu khẽ hôn môi Vệ Kích, Vệ Kích của hắn a….

Chử Thiệu Lăng ở bên ngoài thu xếp, trong cung Phức Nghi hiện giờ cũng vội đến người ngã ngựa đổ, Ninh quý nhân được phong Ninh tần, hiện giờ nhập chủ Duyên Hi cung, cũng bắt đầu có tiếng nói.

“Đôi vòng tai này không xứng với xiêm y công chúa, để người đổi đi” Ninh tần đem hộp gấm trong tay giao cho cung nữ bên người, cung nữ đi xuống đưa đến cho thái giám quản sự phủ Nội Vụ, Ninh tần nở nụ cười, “Các ngươi đừng trách bổn cung lắm chuyện, đại hôn của công chúa một tia cũng không thể sai, đến lúc đó tôn thất nữ quyền còn có các cáo mệnh phu nhân đều phải đến, bao nhiêu ánh mắt nhìn, đến lúc đó xảy ra sự cố gì lại không tốt tìm các ngươi, không bằng hiện giờ vất vả một đoạn ngày, bổn cung tự nhiên có ban thưởng.”

Ninh tần vứt cho một ánh mắt ra hiệu, cung nữ bên người cầm một hà bao đưa cho thái giám quản sự, thái giám vội đem hà bao cho vào tay áo, liên tục cười nói: “Tự nhiên tự nhiên, đại sự của công chúa, chúng nô tài làm sao dám nhàn hạ đâu, đi theo chạy chạy chân dính không khí vui mừng thật hảo a, nương nương đều yên tâm đi, trước đó Vương công công của Bích Đào uyển cố ý đến Nội Vụ phủ công đạo, khiến các nô tài theo ý tứ của công chúa cùng nương nương làm việc, một tia cũng không được sai, chúng nô tài có gan lớn bằng trời cũng không dám nhạ không hài lòng Tần vương điện hạ, nương nương cùng Tứ công chúa a.”

Chử Thiệu Lăng ở Thiên Thọ hành cung dùng một canh giờ trượng tễ một thái giám phủ Nội Vụ đã truyền khắp trong cung, Chử Thiệu Lăng làm việc độc ác, vừa rat ay có thể kinh sợ người, hiện giờ lời nói của Chử Thiệu Lăng ở trong cung đã rất có phân lượng, cũng biết vị này không phải người tốt tính, ngày thường nhìn vô thanh vô tức, vừa trở mặt liền sẽ muốn mạng người, nói hắn một câu độc xà cũng không đủ.

Trong lòng Ninh tần cảm động lại biết ơn Chử Thiệu Lăng, vừa lòng gật đầu: “Nếu như vậy bổn cung an tâm, hoa văn trên giá y công chúa đã chọn xong, gicụ tú nương một chút, tú công kia là phí công phu nhất, Thái hậu nương nương ý tứ là muốn trước một tháng phải xong, đừng đến sát ngày mới vội vã.”

Thái giám quản sự vội vàng gật đầu: “Trong tú phòng hiện giờ có ba mươi mấy vị tú nương chuyên môn cấp tốc chế tạo giá y của công chúa đâu, vừa lúc nô tài quản cái này, nương nương yên tâm, mỗi ngày nô tài đi qua giục mấy lần, một chút sự cố cũng sẽ không có.”

Ninh tần gật đầu cười khẽ: “Vậy là tốt rồi.”

Thái giám quản sự đi rồi Ninh tần vào trong cung nhìn Phức Nghi, Phức Nghi ở trong điện thêu thùa, thấy Ninh tần đến vội nghỉ tay, cười nói: “Mẫu phi thế nào lại đến đây, ta còn đang nghĩ đi Duyên Hi cung nhìn mẫu phi đâu.”

“Ta cũng không có việc gì, đi qua thăm ngươi một chút.” Ninh tần tiếp nhận vải thêu trong tay Phức Nghi nhìn nhìn, cười gật đầu, “Không sai biệt lắm sẽ xong, mấy kiện đồ cưới kia ngươi chỉ cần làm hai là được, không có cũng không sao, Vệ gia còn dám khảo nghiệm nữ hồng ngươi không thành?”

Phức Nghi lắc đầu: “Cũng không phải chỉ vì chuẩn bị đồ cưới, mấy ngày nay người đến người đi nháo ầm ầm, làm vài thứ cũng có thể tĩnh tâm một ít.”

Tâm sự nữ nhi nương tự nhiên hiểu được, Ninh tần nhẹ nắm tay Phức Nghi, thấp giọng nói: “Không cần nghe người khác nói vừa, cửa hôn sự này là Đại hoàng tử chọn cho ngươi, tự nhiên không sai, mấy năm nay chúng ta nhờ dựa vào Lăng hoàng hậu cùng Đại hoàng tử mới có thể sống yên bình, hiện giờ ngươi được phong cảnh đại hôn, ta cũng được phong tần vị, có thể thấy được nghe Đại hoàng tử chính là đúng, ngươi vả lại yên tâm, ngày sau không sai được.”

Phức Nghi cúi đầu: “Ta biết, hiện giờ trong cung vì hôn sự của ta mà lo liệu như vậy, đều là nhìn mặt mũi Đại ca, Thái hậu nương nương bên kia cũng là Đại ca giúp ta nói chuyện, mấy năm nay cực nhọc Đại ca trông nom, người Đại ca lựa chọn, tất nhiên sẽ hảo.”

Ninh tần thấp giọng nói: “Vệ Chiến kia… ta đã cho người hỏi thăm, đúng là cái hảo, bộ dáng tướng mạo tốt không nói, nghe nói nhân phẩm cũng không tồi, hiện giờ đang được Đại hoàng tử trọng dụng, ngày sau tiền đồ không sai được.”

Phức Nghi hơi đỏ mặt, cúi đầu không đáp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.