Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 50: Chương 50




CHƯƠNG 50

Thái hậu ho nhẹ môt tiếng, cầm lấy chén trà uống một ngụm, dùng khăn lau khoé miệng, hiền hoà mỉm cười: “Vệ Kích a, ai gia cũng biết đến.”

Chử Thiệu Dương sửng sốt: “Hoàng tổ mẫu… biết?”

“Làm sao sẽ không biết đâu?” Thái hậu nhìn Chử Thiệu Lăng cười cười, “Đại ca ngươi trước kia có theo ta nói qua hắn, không phải là hồi mùa xuân, người kia liều chết bảo hộ ngươi lúc thân canh sao? Thị vệ kia vì cứu đại ca ngươi thiếu chút nữa đem mệnh ném, ai gia biết.”

Chử Thiệu Dương có chút không cam lòng, nở nụ cười: “Ta nói đâu, làm sao Đại ca lại cùng thị vệ kia hảo như vậy, nghe nói hôm qua lần đầu tiên Đại ca ở lại Tần vương phủ, cũng mang theo thị vệ kia đi đâu.”

“Đó là đương nhiên.” Chử Thiệu Lăng bất động thanh sắc, “Vệ Kích là nhất đẳng thị vệ bên người ta, kiến phủ đương nhiên muốn trước cho hắn nhìn xem các nơi phòng bị có gì sơ hở.”

Chử Thiệu Lăng khẽ vuốt ngọc bội bên hông, cười khẽ: “Tứ đệ biết đó, bên cạnh ta… luôn luôn có chút miêu tam cẩu tứ đến muốn chết, không nghiêm ngặt phòng bị, có khi cũng sẽ bị những miêu cẩu đó cào một cái cắn một hơi, không làm chết người, nhưng cũng ghê tởm người.”

Chử Thiệu Lăng nhìn Chử Thiệu Dương thoáng hiện nét giận, trong lòng thích ý, cầm lò sưởi tay tựa trên gói mềm cười: “Mỗi khi nói đến đây còn muốn tạ hoàng tổ mẫu, khi kiến phủ hoàng tổ mẫu đưa bạc riêng cho phủ Nội Vụ, không thì Vương phủ cũng không được kiên cố như vậy, đêm qua Tôn nhi xem kỹ, tường viện đều cao hai trượng, thực bền chắc.”

“Một mình ngươi ở bên ngoài, ai gia làm sao yên tâm được.” Thái hậu thở dài, “Ai gia liền nói cho ngươi ở lại trong cung thêm một năm, sốt ruột cái gì đâu?”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười trấn an: “Sớm muộn gì cũng muốn dọn ra ngoài.”

Thái hậu như là quên rồi chuyện của Vệ Kích, lại hỏi đến những nơi khác trong phủ đệ, Chử Thiệu Dương chen vào không lọt miệng, nghe hai người nói chuyện có chút ngượng ngùng, không bao lâu nói: “Hoàng tổ mẫu… hôm nay Tôn nhi còn chưa đi thỉnh an phụ hoàng đâu.”

Thái hậu gật gật đầu cười nói: “Đi thôi.”

Chử Thiệu Dương quỳ an.

Chử Thiệu Dương đi rồi, Thái hậu trầm mặc một khắc, nhẹ nhàng vuót ve lò sưởi trong tay, một lúc lâu mới nói: “Dương nhi với ngươi xảy ra chuyện gì?”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Tôn nhi cũng không biết.”

Vừa rồi Chử Thiệu Dương hiển nhiên cho là mình không biết mới nói ra, Thái hậu tình nguyện Chử Thiệu Dương vì Chử Thiệu Lăng mà tình cách gạt chính mình chứ không phải như vậy, làm Thái hậu nàng càng nguyện ý thấy hai huynh đệ đồng tâm hiệp lực, cho dù là đồng thời lừa gạt chính mình cũng được, đó cũng là ý che chở huynh đệ, nhưng vừa rồi chuyện gì xảy ra? Chử Thiệu Dương vọi vã trước mặt mình sách thai Chử Thiệu Lăng sao?

Ở trước mặt mình còn như thế, trước mặt mình còn như thế, trước mặt hoàng đế, trong triều, chẳng phải càng muốn đối chọi gay gắt?

Thái hậu có linh cảm của nữ nhân, trước kia nàng liền có chút cảm giác, hiện tại lại càng xác định, giữa hai huynh đệ nhất định có chút hiểu lầm.

Tuy rằng chuyện vừa rồi của Chử Thiệu Dương khiến Thái hậu không hài lòng, nhưng lão Thái hậu vẫn khuyên nhủ: “Nhất mẫu đồng bào huynh đệ, có cái gì nói không rõ đâu? Dương nhi còn nhỏ, không hiểu lí lẽ, ngươi không cần để ý đến hắn, bình thường nhiều nhường nhịn hắn một chút, có cái gì hiểu lầm khập khiễng, hai người đến một chỗ nói rõ ràng thì thôi, nhưng không cho cất giấu tính kế như vậy, biết sao?”

Trong lòng Chử Thiệu Lăng cười lạnh, đời trước, hắn làm sao lại không nghĩ như vậy? Chính là dã tâm của Chử Thiệu Dương quá lớn, chính mình lần lượt dễ dàng tha thứ sẽ chỉ làm hắn càng ngày càng quá quắt, nếu là cái khác hoàn hảo, Chử Thiệu Dương không chỉ một lần mạo phạm đến trên người Vệ Kích, điểm ấy Chử Thiệu Lăng không có khả năng lại nhẫn.

Chử Thiệu Lăng cười: “Tôn nhi biết.”

Chử Thiệu Lăng vẫn luôn không hạ tử thủ với Chử Thiệu Dương cũng do nhớ đến lời Thái hậu, mấy năm nay Thái hậu vì hắn mà hao phí không ít tâm tư, rất nhiều chuyện Chử Thiệu Lăng đều hy vọng chờ Thái hậu quy tây lại làm, bất quá điều này cũng phải dựa trên điều kiện người khác có vội vàng đâm đầu tìm chết như vậy hay không. Chử Thiệu Lăng lãnh tính bạc tình, thật muốn trở mặt đến ai cũng sẽ không nhớ.

“Lại nói tiếp… gần đây ai gia quả thật nghe nói qua về thị vệ kia của ngươi.” Thái hậu nhẹ nhàng vuốt ve lò sưởi bằng bạc nguyên bọc lụa trong tay, đưa mắt nhìn Chử Thiệu Lăng, “Ngươi là cái có chủ ý, cho nên ai gia vẫn luôn chưa tuyển thị thiếp cho ngươi, Lăng nhi, trong lòng ngươi đều biết a, mặc kệ bây giờ hay là tương lai, ai gia đều không hy vọng thấy ngươi chuyên sủng ai, đừng nói chi là một nam nhân.”

Chử Thiệu Lăng đứng dậy ngồi lại bên ngươi Thái hậu, dẫn theo chút thân mật của tổ tôn, thái hậu nhìn thần sắc Chử Thiệu Lăng, bật cười: “Ai gia nói đến trong lòng ngươi đi?”

Chử Thiệu Lăng cúi đầu cười khẽ: “Còn có cái gì có thể giấu diếm được hoàng tổ mẫu đâu, hoàng tổ mẫu vừa biết chuyện Vệ Kích, vậy cũng nên biết… hiện giờ Tôn nhi vẫn chưa cho qua hắn cái gì, hắn hiện tại bất quá còn là một cái nhất đẳng thị vệ, cái này thật không tính gọi là chuyên sủng….”

Đó cũng là nguyên nhân Thái hậu vẫn luôn dễ dàng tha thứ cho Vệ Kích, ít nhất từ mặt ngoài nhìn vào, lão Thái hậu cũng không cảm giác ra Chử Thiệu Lăng có bao nhiêu sủng ái Vệ Kích, thị vệ kia ở bên người Chử Thiệu Lăng gần một băn, không lên chức, không có ban thưởng trân bảo cùng phủ đệ, trong ngày thường Vệ Kích cũng không khác gì với cung nhân tầm thường, việc nên làm hắn một việc cũng không thiếu, vả lại mọi chuyện tận chức tận trách, cẩn thận chặt chẽ, không thị sủng sinh kiêu, không ở trong cung ỷ mạnh hiếp yếu, khiến người muốn bắt một chỗ sai cũng bắt không được, Thái hậu có ý muốn bắt đến gõ một phen đều tìm không được nhược điểm của hắn.

Công trình Chử Thiệu Lăng mai phục từ một năm trước dần dần ra hiệu quả, bên ngoài Chử Thiệu Lăng nâng lên là Vệ Minh cùng Vệ Chiến, hiện giờ Vệ phủ đã bắt đầu trở lại trong vòng quyền quý luẩn quẩn của hoàng thành, dần dần có dấu hiệu phục khởi, chính là người khác thấy, chỉ có Vệ Chiến như teh61 nào được Chử Thiệu Lăng cùng Tử Quân Hầu phủ cất nhắc, hiện giờ làm phò mã cũng là Vệ Chiến, Vệ Chién hưởng thụ quanh vinh đương nhiên cũng phải đồng thời trả giá chút thù lao, nói ví dụ như, làm ô dù cho Vệ Kích.

Vệ Chiến liên tục lên chức, hiện giờ lại thành phò mã, so sánh với Vệ Kích, một cái đệ đệ chỉ làm thị vệ này đương nhiên càng không làm người chú ý, đây đúng là Chử Thiệu Lăng muốn nhìn đến, hắn vì Vệ Kích mà đề bạt địa vị Vệ gia, nhưng trách nhiệm này lại không muốn Vệ Kích đảm đương, tuy rằng mặt ngoài Vệ Kích mất đi một ít quyền lực, nhưng đổi đến được là an toàn cùng bình an của hắn, ít nhất là khi Chử Thiệu Lăng còn chưa thể chưởng khống hết thảy, Chử Thiệu Lăng sẽ không để cho Vệ Kích đứng ở nơi bị người trông thấy.

Chử Thiệu Lăng lôi kéo tay Thái hậu, nhẹ giọng cười nói: “Ngay từ đầu là cảm thấy nam hài nhi mới mẻ, hiện giờ nhìn… bất quá chỉ là như vậy, thử qua mấy lần cũng không có ý gì, chờ thêm vài năm nữa hắn trưởng thành, Tôn nhi sẽ thả người ra ngoài, tương lai cưới Vương phi, vẫn để hắn bên người cũng không phương tiện.”

Chử Thiệu Lăng một câu nói đến trong lòng Thái hậu, Thái hậu cười nói: “Có thể chứ… ngươi mỗi ngày bận rộn, theo lý thuyết bên người nên có một người được sủng ái cho ngươi giải buồn nhi, ai gia cũng không nên lắm miệng, chính là mọi sự có độ, vừa may ngươi hiểu được lí lẽ như vậy, ai gia yên tâm.”

Chử Thiệu Lăng gật đầu, cười khẽ: “Chính là không nghĩ đén một điểm chuyện như vậy, lại để người làm đầu câu chuyện mà nói, thật sự là….”

“Ngươi đừng nghi ngờ.” Thái hậu vỗ vỗ tay Chử Thiệu Lăng, “Ngươi phải làm đại sự, bao nhiêu ánh mắt nhìn ngươi, hơi có chút sai lầm liền phải có người bắt đến viết thành văn, đó cũng là chuyện thường, nhìn xem phụ hoàng ngươi, trong ngày thường những Ngự Sử đó khuyên ngăn can gián còn thiếu sao? Vệ Kích này, nếu ngươi thích, trước hết đem giữ bên người đi.”

Việc của Vệ Kích cuối cùng cũng đi được minh lộ trước mặt Thái hậu, trong lòng Chử Thiệu Lăng thả lỏng không ít, gật gật đầu: “Đa tạ hoàng tổ mẫu thương cảm.”

Nói xong việc này, tổ tôn hai người cón nói đến chuyện trong phủ Tĩnh Quốc công, lại hàn huyên một hồi….

….

“Tần vương quả nhiên nói như vậy?” Trong Chiêu Dương điện, Chử Thiệu Dương nghe cung nhân nghe lén nói đến cười khẽ, “Hắn ngược lại sẽ lừa gạt hoàng tổ mẫu…lại cứ hoàng tổ mẫu còn cái gì đều tin hắn!”

Cung nhân cúi đầu: “Tần vương quả thật nói như vậy, còn nói hiện tại đã cảm thấy người nọ không có ý gì, chờ thêm hai năm nữa cưới Vương phi sẽ đem Vệ Kích thả ra, nói bên cạnh mình có người như vậy không dễ nhìn, tương lai Tần vương phi cũng sẽ không đồng ý.”

Chử Thiệu Dương cười nhạo: “Người khác không biết ta còn biết đến, hắn cùng thị vệ kia ở Thiên Thọ hành cung hận không thể đều lấy vợ chồng chi lễ mà đối đãi, còn nói cái gì không có ý gì…. Được, lời này là Chử Thiệu Lăng chính mình nói.”

Chử Thiệu Dương lạnh lùng mỉm cười, là Chử Thiệu Lăng nói không đem Vệ Kích đương hồi sự, ha hả…. không biết vị kia ở Bích Đào uyển nghe thấy lời này sẽ có cảm tưởng gì đâu?

Hôm sau Phức Nghi hồi môn, tiểu vợ chồng đồng thời thỉnh an hoàng đế, được chút ban thưởng, hoàng đế giữ Vệ Chiến nói chuyện, Phức Nghi một mình đi Từ An điện thỉnh an Thái hậu.

Phức Nghi quỳ xuống dập đầu lạy ba cái, đứng dậy, quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái, đứng dậy, lại quỳ, lại dập đầu ba cái. Thái hậu vội vàng lệnh ma ma đỡ Phức Nghi đứng lên, kéo Phức Nghi đến bên người xem kỹ, hôm nay Phức Nghi mặc một thân áo da hồ đỏ thẫm thêu chỉ vàng đối với áo vân cẩm, trên đầu đội mấy phượng sai bằng vàng, một thân xiêm y so với lúc trong cung còn muốn hoa lệ chút, Thái hậu nhìn thích, nắm tay Phức Nghi hỏi: “Phò mã có đối tót với ngươi? Người trong Vệ phủ với ngươi đủ cung kính?”

Phức Nghi cúi đầu cười khẽ: “Phò mã thực tốt, thực săn sóc ta, người trong cũng cũng rất tốt, trong nhà có lão thái thái, vài vị thái thái, đều là người hiền lành.”

“Vậy đi.” Thái hậu vỗ vỗ tay Phức Nghi, thấp giọng cười nói, “Kia ai gia cũng chỉ cần chờ tin lành của ngươi.”

Phức Nghi đỏ mặt, cúi đầu không đáp, Thái hậu cười cười: “Đứa nhỏ này, đều đã lập gia đình, có cái gì ngại nha….”

“Nói cái gì đó?” Chử Thiệu Lăng vào trong phòng thỉnh an Thái hậu, Phức Nghi đứng dậy liền muốn dập đầu, Chử Thiệu Lăng vội ngăn lại, “Không có người khác, liền không cần một bộ tam quỳ cửu khấu kia, Tứ muội muội vừa trở về, chúng ta vẫn là ngồi xuống nói chuyện là được.”

Chử Thiệu Lăng ngồi xuống cười khẽ: “Ta nhớ rõ hôm nay là ngày tứ muội muội hồi môn, lại đây quả nhiên nhìn thấy, ở Vệ phủ thế nào?”

Phức Nghi hàm tiếu gật đầu: “Thực hảo, mặc dù không bằng trong cung xa hoa, nhưng cũng là cẩm y ngọc thực, người của quý phủ cũng rất cung kính với ta, biến thành ta lúc nào cũng cảm thấy có chút mất tự nhiên.”

“Muội muội là công chúa tôn quý, các nàng tự nhiên sẽ có kính sợ.” Chử Thiệu Lăng tinh tế hỏi tình hình Vệ phủ, yên lòng, “Ta chuẩn bị vài thứ cho muội muội, đều là vài thứ đồ chơi quý giá ngươi thích, trong chốc lát nhớ đem về.”

Chử Thiệu Lăng không ra tay thì thôi, vừa rat ay đều là cực kỳ hào phóng, hôn sự của Phức Nghi từ đầu đến cuối đều thực hoàn hảo, trong lòng Phức Nghi rất biết ơn, vội vàng nói: “Đại ca đã vì ta tiêu hao nhiều như vậy, làm sao lại muốn đồ vật cả Đại ca.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Ngươi có thể sống ngày an lành ta cũng an tâm, Vệ Chiến bên kia ta cũng sẽ dặn dò hắn, hiện giờ chỉ còn chờ các ngươi nở hoa kết quả, ta đây một hồi hao tâm tổn trí cũng tính có hồi báo.”

Phức Nghi xấu hổ cúi đầu, Thái hậu không được bật cười: “Ngươi ngược lại cùng ai gia nghĩ đến một chỗ, ha ha….”

Cùng lúc đó trong Bích Đào uyển, Vệ Kích nhận được một phong thư không đầu không đuôi.

Thư là do cung nhân quét tuyết nhìn thấy, phong thư nghiêm nghiêm thực thực chỉ viết hai chử “Vệ Kích”, cung nhân cũng không biết chữ, đưa cho Vương Mộ Hàn nhìn, Vương Mộ Hàn châm chước một hồi, giao cho Vệ Kích.

Nguyên bản Vương Mộ Hàn muốn trực tiếp đưa cho Chử Thiệu Lăng, sau lại nghĩ đến mọi việc Vệ Kích đều không có gạt Chử Thiệu Lăng, rõ ràng là thư cho Vệ Kích, chính mình lại chặn lấy đưa cho Chử Thiệu Lăng, hai người trở về không khéo nghĩ mình lại là tiểu nhân, VƯơng Mộ Hàn có thể hầu hạ bên người Lăng hoàng hậu mười mấy năm, lại làm thủ lĩnh thái giám bên cạnh Chử Thiệu Lăng mấy năm nay không phải không có đạo lý, tâm tư Chử Thiệu Lăng, tổng yếu đoán được bảy tám phần mới hảo.

Sau khi Vệ Kích nhận được thư liền trước mặt Vương Mộ Hàn mở ra, Vệ Kích cũng không phải ngốc, tín đưa đến như vậy, nội dung bên trong tuyệt đối sẽ không tốt được chỗ nào, Vệ Kích mở ra nhìn kỹ, bên trong kỹ lưỡng đem toàn bộ nội dung lời nói của Thái hậu cùng Chử Thiệu Lăng ghi xuống.

Tù Thái hậu khuyên nhủ Chử Thiệu Lăng không cần chuyên sủng đến Chử Thiệu Lăng nói sau khi mình cưới Tần vương phi sẽ đem Vệ Kích đuổi đi, không sót chữ nào, toàn bộ đều viết lên, Vệ Kích mở thư trước mặt Vương Mộ Hàn, Vương Mộ Hàn nhịn không được đưa mắt nhìn quét một lần, lúc này thay đổi sắc mặt, vội nói: “Vệ đại nhân không thể cả tin! Này không biết là kẻ hạ lưu nào làm ra….”

Vệ Kích đọc kỹ một lần, sắc mặt lại không có biến hoá.

Vương Mộ Hàn thầm kêu khổ một trăm lần, chính mình làm sao lại tự cho là thông minh làm như thế, trực tiếp đem thư giấu mất giao cho Chử Thiệu Lăng là được rồi, lời vừa rồi Vương Mộ Hàn nói cho Vệ Kích, kỳ thật bản thân cũng đã tin, nếu không có việc này, ai sẽ nhớ lấy kỹ càng viết xuống cho Vệ Kích đâu, tâm tư thật ác độc!

Vương Mộ Hàn nhìn hai người đi đến hôm nay, sợ ra sự cố gì, vội vàng không ngừng nhẹ giọng khuyên nhủ: “Vệ đại nhân ngàn vạn đừng để trong lòng, tín không quy củ như vậy, ai biết là kẻ nào cố ý làm ra đâu? Theo lý ta không nên đưa đến cho đại nhân, trực tiếp ném vào trong lò sưởi là được rồi, Vệ đại nhân….”

“Vương công công nói gì đó.” Vệ Kích nhìn kỹ lá thư, giống như muốn từ giữa tìm ra cái gì, “Này trăm triệu không thể đốt, đây là….”

Vệ Kích để sát lá thư vào, nhẹ nhàng hít một hơi: “Tùng hương mặc, đây là Hối Tín viện chuyên môn đưa các hoàng tử sử dụng.”

Vương Mộ Hàn nhất thời không kịp phản ứng, sửng sốt nói: “Vệ đại nhân mới vừa nói cái gì?”

Vệ Kích thấp giọng nói: “Tuy rằng hương vị rất nhạt, nhưng vẫn nghe được ra, đây là tùng hương mặc chuyên dùng cho các hoàng tử, chỉ có trong Hối Tín viện, là….” Trong lòng Vệ Kích biết đại khái đây là bút tích của ai, nhưng không có chứng cứ rõ ràng lại không dám nói, chỉ nói, “Chờ điện hạ trở về giao cho điện hạ đến tra đi, người này dám một mình ghi lại sinh hoạt của Thái hậu cùng điện hạ, kỳ tâm nhưng tru, để điện hạ trở về xử lý là được.”

Vương Mộ Hàn gật gật đầu, lại vẫn không nhịn được hỏi: “Vệ đại nhân… nhìn lời này không an tâm sao?”

Vệ Kích có chút ngượng ngùng, chuyện của hắn Vương Mộ Hàn cũng biết rồi đó, điện hạ… quá tốt với hắn, làm sao lừa được người trong Bích Đào uyển, trong lòng Vệ Kích ngọt ngào, sắc mặt lại có chút đỏ lên, cúi đầu lắc lắc: “Chờ điện hạ trở về xử lý làm sao đi.” Nói xong trở lại thư phòng tiếp tục nhìn bài tập Trương Lập Phong cho hắn.

Vệ Kích không lừa Vương Mộ Hàn, hắn quả thật không để trong lòng. Không nói đến này không nhất định là thật, chính là, nếu Chử Thiệu Lăng thật sự cùng Thái hậu nói như vậy, thì lại thế nào đâu?

Chử Thiệu Lăng càng ra vẻ không để ý hắn, chính là càng để ý.

Điện hạ của hắn còn chưa đi được đến vị trí không chỗ nào cố kỵ kia, trước đó, Chử Thiệu Lăng đã cho hắn đầy đủ bảo hộ cùng sủng ái.

Vệ Kích cảm thấy kỳ quái, vì cái gì có người muốn đem thư này đưa đến cho mình nhìn, muốn làm cho mình giận dỗi điện hạ sao? Kia làm sao có thể?! Đừng nói Chử Thiệu Lăng nói lời này cũng là vì bảo vệ mình, liền tính Chử Thiệu Lăng muốn giết mình… Vệ Kích nghĩ nghĩ, chính mình cũng sẽ chỉ tạ ơn.

Khiến hắn không tin hàng vạn hàng nghìn sủng ái của Chử Thiệu Lăng với hắn, không tin Chử Thiệu Lăng chân chân thực thực yêu thương hắn, lại muốn hắn tin vài câu đầu môi có lệ của Chử Thiệu Lăng với Thái hậu, Vệ Kích lắc đầu không thể tin, người nọ đem hắn làm ngốc tử sao?

Vệ Kích càng nghĩ về phong thư này càng không biết phải nói gì, cúi đầu tiếp tục nhìn binh pháp.

Lúc này trong Chiêu Dương điện phía xa, Chử Thiệu Dương đầy cõi lòng chờ mong đại khái cả đời cũng sẽ không hiểu, Vệ Kích người này, vĩnh viễn sẽ không hoài nghi Chử Thiệu Lăng, hiểu lầm Chử Thiệu Lăng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.