Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 5: Chương 5




CHƯƠNG 5

Chử Thiệu Lăng nằm trên nhuyễn tháp, không yên lòng nhìn sách, hắn vừa mới hỏi qua Vương công công, Lệ phi là lúc tháng tám năm nay thăng chức Quý phi, hiện giờ trong cung duy nàng độc đại, phụ thân Lệ quý phi Chân Gia Hân hiện giờ là Lại bộ thương thư, trọng thần nội các, chính mình được sủng ái, nhà mẹ đẻ thanh thế lớn, lại có nhi tử chống lưng, cứ theo đà này, Lệ quý phi phong Hậu bất quá là chuyện sớm hay muộn.

Đều là Hoàng đế quá mức sủng ái thiếp thất… Chử Thiệu Lăng nhu nhu ấn đường, quan hệ giữa hắn và hoàng đế cho tới bây giờ đều không thân cận, Hoàng đế cùng Hoàng hậu đại hôn mười mấy năm đều là tương kính như tân, không được sủng ái cũng không việc gì, chính là Hoàng đế xử sự hoa mắt ù tai, quá mức dung túng phi tần được sủng ái, rất nhiều thời điểm khiến Hoàng hậu thực xấu hổ, Chử Thiệu Lăng khi đó còn nhỏ, mỗi khi nhìn thấy mẫu hậu một mình yên lặng rơi lệ trong lòng cũng liền khó chịu, Lăng Hoàng hậu xuất thân từ phủ Tử Quân Hầu, nữ nhân của thế gia đại tộc tự tôn tự ái, làm không được chuyện tranh sủng mị thượng, phía sau sự đoan trang tôn quý lại là những đêm dài cô tịch, ngày đêm nhìn mẫu hậu bởi vì Hoàng đế bất công mà chịu khổ. Chử Thiệu Lăng không cách nào thực lòng kính trọng Hoàng đế.

Việc cấp bách vẫn là muốn đem Lệ quý phi kéo xuống ngựa, Lệ quý phi quá tốt thì chính mình sẽ không tốt, ngoài cung nhà bên ngoại của Chử Thiệu Lăng Tử Quân Hầu sẽ càng bị động, về phần Chử Thiệu Dương, Chử Thiệu Lăng bây giờ còn không muốn động đến, không phải bởi vì nể tình xưa cũ, Chử Thiệu Lăng cười lạnh, chính mình còn không đem chướng ngại trước mặt quét dọn sạch sẽ, hảo đệ đệ của mình sẽ không thể đối với mình xuống tay, đối với chuyện này, Chử Thiệu Lăng thực yên tâm.

“Điện hạ, thị vệ Vệ Kích đến.” Vương công công vừa rồi được Chử Thiệu Lăng phân phó, tự mình dẫn Vệ Kích đi phủ Nội vụ nhân lĩnh xiêm y, giờ phút này Vệ Kích đã mặc vào cẩm y tam phẩm thị vệ, khiến cho khuôn mặt càng phát ra thanh tú, Chử Thiệu Lăng nhìn phục sức trên người Vệ Kích có chút không đành lòng, đời trước, đến lúc chết Vệ Kích cũng mới mặc vào xiêm y tam phẩm thị vệ.

Vương Mộ Hàn Vương công công hầu hạ bên cạnh Chử Thiệu Lăng nhiều năm, tâm tư chủ tử không dám nói hiểu hết mười phần nhưng một ít vẫn là có thể hiểu, Chử Thiệu Lăng đột nhiên hỏi Vệ Kích đến liền khiến Vương công công lưu ý, lại nhìn lại thần sắc Chử Thiệu Lăng khi nhìn Vệ Kích, lại nhìn kỹ mặt mày Vệ Kích trong lòng cũng hiểu được bảy tám phần, Vệ Kích diện mạo thanh tú, mặc dù không bằng khuôn mặt tuyệt sắc của Chử Thiệu Lăng nhưng cũng xem như không tồi, Vương công công lập tức vứt cho một ánh mắt ra hiệu, nội thị trong tẩm điện đi theo Vương công công lui ra ngoài.

Vệ Kích có chút không được tự nhiên sờ sờ y phục trên người, tam phẩm thị vệ tương đương ngũ phẩm quan võ, Vệ Kích năm nay vừa tròn mười bốn, phụng dưỡng bên người Chử Thiệu Lăng không đến một năm, hàng năm không thấy được Chử Thiệu Lăng, hiện tại đột nhiên được chủ tử xem trọng, trong lòng không khỏi lo sợ.

Chử Thiệu Lăng thấy Vệ Kích cảm xúc bất an nở nụ cười, ngoắc tay khiến Vệ Kích đến gần, cười khẽ: “Vốn định trực tiếp phong ngươi nhất phẩm thị vệ, chính là tuổi của ngươi quá nhỏ không hợp quy định, còn có chính là sợ lên chức quá nhanh ngược lại cho ngươi rước mối họa, trước như thế này đi.”

Tam phẩm thị vệ cái này đối với Vệ Kích chính là bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống, hắn chỗ nào nghĩ qua nhất phẩm thị vệ, nghe vậy vội vàng nói: “Thuộc hạ không dám, thuộc hạ không có một chút công lao với điện hạ, hiện tại được ban tam phẩm thị vệ đã là thực sợ hãi, thuộc hạ….”

“Cái này sợ hãi?” Chử Thiệu Lăng cười khẽ, “Vậy ngươi về sau không đến….Tính không dọa ngươi, đưa cho ngươi tự nhiên đều là ngươi nên được.”

Chử Thiệu Lăng đem hộ tịch của Vệ Kích đặt trên án thư nhìn kỹ, chậm rãi nói: “Phụ thân ngươi là Anh dũng Tướng quân Vệ Minh, huynh trưởng Vệ Chiến là Phó Thống lĩnh Dũng mãnh doanh kỵ binh, theo như gia thế ngươi tiến cung là phải đi Thừa Càn cung, sau này tìm cách trở thành Ngự tiền thị vệ, như thế nào lại đến chỗ này của ta?”

Người bên cạnh Chử Thiệu Lăng làm việc thật nhanh, tình huống gia thế Vệ Kích sớm liền chỉnh sửa tốt đưa đến bên tay Chử Thiệu Lăng, Vệ gia xem như là thế đại gia tộc, thái gia gia của Vệ Kích còn từng cưới công chúa, chính là vài thập niên sau Vệ gia từ từ xuống dốc, tước vị rơi vào tay phụ thân Vệ Kích, Vệ Minh cũng chỉ còn lại nhất đẳng quân chức được thưởng, cũng không có thực quyền, gia đạo có chút gian nan.

Chử Thiệu Lăng hỏi qua rất nhiều người chuyện Vệ Kích, Vệ Minh cũng bởi vì nhi tử không hiểu chuyện mà đã động tay động chân, nhưng Vệ Kích không tâm sự với ai, lúc này trước mặt Chử Thiệu Lăng càng không thể nói, Vệ Kích lắc lắc đầu, thấp giọng trả lời: “Thuộc hạ ngu dốt, không mong có thể phụng dưỡng Ngự tiền, tài cán vì Điện hạ hiệu lực đã thực thỏa mãn.”

Vệ Kích không nói trong lòng Chử Thiệu Lăng cũng biết đại khái, Vệ Kích không đi Ngự tiền mà ở nơi này của mình yên lặng nhậm chức, nghĩ đến cũng biết Vệ gia sẽ không vui lòng hắn, Vệ Kích năm nay mười bốn tuổi, thời điểm vào cung bất quá mười ba tuổi, Chử Thiệu Lăng nghĩ một năm này Vệ Kích ở chỗ không người ăn khổ có chút đau lòng, kéo tay Vệ Kích ôn nhu nói: “Ngươi trung tâm ta biết, ta tất nhiên sẽ không cô phụ phần tâm ý này.”

Trong lòng Chử Thiệu Lăng tất cả đều là kiếp trước Vệ Kích toàn thân đẫm máu vì mình mà chết cùng với bộ dáng hắn lúc sinh thời tuổi còn nhỏ đã phải vì mình chịu khổ, không khỏi có chút động tình, nắm lấy eo Vệ Kích kéo đến trong lòng mình, thấp giọng nói: “Ngươi yên tâm, về sau ta sẽ không lại để cho ngươi chịu khổ….”

Vệ Kích làm sao đã từng trải qua chuyện này, lập tức luống cuống, lui về sau một bước trực tiếp quỳ xuống, thanh âm có chút run rẩy: “Điện hạ… thuộc hạ, thuộc hạ không dám…”

Cánh tay Chử Thiệu Lăng vẫn còn nâng, nhìn Vệ Kích quỳ đến trước mặt sửng sốt, khẽ nhấp đôi môi mỏng, vẫn là cười cười: “Ta đùa ngươi đâu, thôi, đi ra đi.”

Vệ Kích vẫn là có chút lo sợ, đối Chử Thiệu Lăng dập đầu một cái lui xuống.

Vương công công thấy Vệ Kích hoang mang rối loạn cứng ngắc từ trong điện đi ra chỉ biết việc này thất bại, liền chạy bộ đến trong điện, quả nhiên thấy Chử Thiệu Lăng ngồi trên ghế nhíu mày, Vương công công thân là thái giám bên người Chử Thiệu Lăng, tự nhiên là muốn vì chủ tử phân ưu việc này, Vương công công nghĩ nghĩ đến gần, thấp giọng hỏi: “Điện hạ…là Vệ Kích kia không hiểu sự? Đây cũng quá không tán thưởng.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ, sửa sang lại y bào, khẽ vuốt ngọc bội bên hông, lắc đầu: “Không, hắn rất tốt, là do ta gấp gáp.”

Vương công công thấy Chử Thiệu Lăng không tức giận mới yên lòng, đến gần vừa thu thập án thư vừa chậm rãi nói: “Điện hạ cũng nhìn thấy, Vệ Kích này tuy nói thân phận không cao, nhưng cũng là con nhà quan, là có chút ngạo khí, điện hạ nếu thật thích hắn, không bằng khiến nô tài đi theo hắn nói, hứa với hắn chỗ tốt, lại hù dọa hắn vài câu, hắn tuổi nhỏ, nghĩ đến có lẽ không dám trái lời.”

Chử Thiệu Lăng lắc đầu: “Ta không phải muốn đem hắn trở thành luyến đồng…Tính ra, là ta không suy nghĩ chu toàn, không cho ngươi nhiều lời với hắn, bình thường chú ý một chút, đừng để cho người khác khi dễ hắn, hắn thiếu cái gì, ta nghĩ không đến ngươi liền tự thêm vào, chính mình đừng có chủ ý khác.”

Vương công công lần này cũng đoán không được tâm tư Chử Thiệu Lăng, chỉ phải khom người đáp ứng: “Là.”

Một đêm không nói chuyện, sáng sớm hôm sau lúc Chử Thiệu Lăng chuẩn bị đi Hối Tín viện, Chử Thiệu Dương đến.

Tứ hoàng tử là khách quen của Bích Đào uyển, bên ngoài đều không thông truyền, Chử Thiệu Dương đi thẳng vào, trên mặt lộ ý cười, cười nói: “Đại ca, ta nghe nói hôm qua ngươi ở trong Từ An điện hảo hảo sát sát uy phong Lệ quý phi, đại ca ngươi biết không? Tối hôm qua Lệ quý phi luôn miệng nói đau đầu, lại thỉnh ngự y bốc thuốc náo loạn cả đêm.”

Chử Thiệu Lăng bình tĩnh nhìn Chử Thiệu Dương, khuôn mặt đệ đệ hắn vẫn như trong trí nhớ thiên chân đơn thuần, thập phần thảo hỉ, Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Tin tức của ngươi thật linh thông.”

Chử Thiệu Dương cười cười: “Chuyện trong Lân Chỉ cung ta đương nhiên biết rõ ràng, ha ha, đại ca ngươi nên như vậy, thừa dịp này ra sức hảo hảo khiến Lệ quý phị khó chịu một trận, tốt nhất khiến bệnh đau đầu của nàng không tốt nổi mới được!”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười không nói chuyện, con ngươi Chử Thiệu Dương xoay chuyển, cười nói: “Đại ca, chỉ khiến Lệ quý phi khó chịu còn không được, phải là khiến Phụ hoàng không thích Nhị ca mới được, Nhị ca vẫn còn, đánh đổ Lệ quý phi cũng vô dụng.”

Chử Thiệu Lăng khẽ ngẩng đầu khiến cung nữ buộc tốt dây áo choàng, quay đầu nhìn Chử Thiệu Dương, mỉm cười, vẫn là một bộ huynh trưởng tốt đẹp, gật đầu: “Cái này ta tự nhiên biết.”

Chử Thiệu Lăng đổi tốt xiêm y, hai người cùng đi Hối Tín viện, Chử Thiệu Dương vẫn còn nhắc tới, lại nói: “Đúng rồi đại ca, lần sau khi ngươi đi Từ An điện nhớ mang theo ta a, chúng ta đồng thời đi thỉnh an Thái hậu cũng tốt.”

Chử Thiệu Lăng cười gật đầu: “Hảo.”

Hai huynh đệ phi thường hòa thuận.

Giờ Ngọ Chử Thiệu Lăng trở về Bích Đào uyển, Vệ Kích cùng bọn thị vệ đứng bên ngoài tẩm điện, thấy Chử Thiệu Lăng đến gần cung kính hành lễ, Chử Thiệu Lăng liếc mắt nhìn Vệ Kích một cái, không nói gì thêm trực tiếp vào tẩm điện, chính là vào đến trọng điện liền phân phó Vương công công, sau này không thể lại khiến Vệ Kích làm nhiệm vụ đứng ở ngoài điện, thời tiết lạnh, mặc nhiều hơn nữa cũng không phải hảo thụ.

Tối hôm qua sau khi Vệ Kích đi, Chử Thiệu Lăng suy nghĩ nửa ngày, theo lý thuyết Vệ Kích không đi Thừa Càn cung mà ở lại nơi của mình, hắn vẫn là có tình cảm với mình, nhưng thời điểm chính mình cùng với hắn thân cận làm sao lại đẩy chính mình ra đâu? Kiếp trước Chử Thiệu Lăng mặc dù có thê thiếp, nhưng là luôn luôn không rõ chuyện tình cảm, phản ứng của Vệ Kích khiến Chử Thiệu Lăng mê hoặc.

Kiếp trước bên người Chử Thiệu Lăng cũng có vài nam hài, tiếp thu một người nam nhân cũng là không khó với hắn, càng miễn bàn là Vệ Kích, ý nghĩa của hắn với Chử Thiệu Lăng không giống, nhưng Vệ Kích cũng không giống như nghĩ như vậy.

Chử Thiệu Lăng có lòng muốn sủng hắn, hắn lại không muốn.

Chử Thiệu Lăng phát hiện mình đối với Vệ Kích có kiên nhẫn vượt quá mức tầm thường, hắn không nguyện ý miễn cưỡng Vệ Kích, lại nói Vệ Kích còn nhỏ, mới mười bốn tuổi, cho dù có tình cảm, ước chừng đối với chuyện hoan ái vẫn là có chút sợ hãi, Chử Thiệu Lăng chính là có thời gian, chờ tiểu thị vệ của hắn chậm rãi lớn lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.