Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 74: Chương 74




CHƯƠNG 74

Vệ lão thái thái dẫn Chử Thiệu Lăng vào chính dường, vội sai người dâng trà, Vệ lão thái thái mỉm cười: “Vương gia đừng chê cười, trà Long Tĩnh này vẫn là Vương gia ban cho đâu, nghe Vệ Kích nói Vương gia thích trà này.”

Chử Thiệu Lăng cười cười: “Đa tạ lão phu nhân chu đáo.”

Vệ lão thái thái thấy Chử Thiệu Lăng cũng không giống lời đồn bên ngoài, càng nói nhiều hơn, chậm rãi nói: “Vệ Kích là con út, từ nhỏ người trong nhà không khỏi thương hắn hơn bình thường, tính tình… cũng không bằng đại ca hắn trầm ổn chịu khó, hầu hạ bên người Vương gia mấy năm nay sợ là có không ít chỗ khiến Vương gia không hài lòng, lão thân trước tiên thay tiểu nghiệp chướng bồi tội.”

“Lão phu nhân quá khách khí.” Chử Thiệu Lăng nhướng mày nhìn nhìn Vệ Kích, “Vệ Kích thực quy củ, không dễ dàng đi sai bước, đều là quý phủ dạy dỗ rất tốt.”

Vệ Kích có chút ngại ngùng, cúi đầu một câu cũng không dám nói, Vệ lão thái thái cười càng tươi, lấy khăn nhẹ lau khóe miệng, cười nói: “Hắn làm sao tốt như vậy, cho dù có chút thể thống cũng là do ở bên Vương gia ngốc lâu ngày học được.”

Hiện giờ Vệ Kích chức quan càng cao, càng nhiều người quan sát, đến cùng là không phải trong quân lịch lãm từng chút đi lên, Vệ lão thái thái sợ hắn còn trẻ mà xảy ra chuyện gì, Vệ Kích là do Chử Thiệu Lăng một tay đề bạt đi lên, chỉ cần Chử Thiệu Lăng còn xem trọng, Vệ Kích sẽ không sao, Vệ lão thái thái không biết rõ, vẫn luôn cho rằng Chử Thiệu Lăng bởi vì Vệ Chiến mới cho Vệ Kích vài phần thể diện, cười nói: “Đứa nhỏ này không giống đại ca hắn, ngốc đầu ngốc não, cũng chỉ có một chỗ tốt, là đủ trung tâm, cũng thành thật, Vương gia có thể yên tâm điều này.”

Tâm sự của Vệ lão phu nhân làm sao Chử Thiệu Lăng không biết, Chử Thiệu Lăng buồn cười, nói: “Lão phu nhân yên tâm, vài năm nay Vệ Kích vẫn luôn trung thành bên cạnh bổn vương, trong lòng bổn vương đều biết.”

Vệ lão phu nhân lại càng kiên định, trôi chảy nói: “Rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, chờ thêm vài năm cho hắn tìm một mối tương đối tốt hôn sự, này đó hài tử còn phải chờ đến khi thành gia tính tình mới tính trưởng thành, năm đó lão gia hắn cũng là….”

“Tổ mẫu.” Vệ Kích nhịn không được xen mồm nói, “Ta khi nào muốn kết hôn đâu?!”

Vệ lão thái thái cho rằng Vệ Kích xấu hổ, cười nói: “Nói ngươi là hài tử quả nhiên vẫn là tính trẻ con, sao có thể không thành thân? Ha ha….”

Chử Thiệu Lăng buông chén trà, nâng mi nhìn về phía Khương phu nhân đứng phía sau Vệ lão thái thái, Khương phu nhân run lên, có ông trời chứng giám, lần này nàng là thật oan uổng, ngay cả nạp thiếp cho Vệ Kích Chử Thiệu Lăng còn không chịu, nàng làm sao còn dám nói đến chuyện thành thân?

Khương phu nhân cùng Chử Thiệu Lăng hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng hai người đã từng ngầm qua mấy chiêu, Khương phu nhân thua tâm phục khẩu phục, hiện giờ toàn gia đều nằm trong tay Chử Thiệu Lăng, Khương phu nhân không có cách nào, lại nói hiện tại chức quan của tiểu nhi tử càng ngày càng cao, người so với trước kia cũng hoạt bát hơn, Khương phu nhân cũng đã thầm chấp nhận.

Chử Thiệu Lăng nở nụ cười, nói: “Lão phu nhân yêu thương con cháu, không bằng… chuyện hôn sự của Vệ Kích giao cho tiểu vương, tiểu vương bất tài, cũng có thể tìm một mối hôn sự tốt cho Vệ Kích.”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Vệ lão thái thái đều sáng, lúc trước Chử Thiệu Lăng cũng từng ám chỉ qua cho bọn họ lời như vậy, làm cho trong phủ trước không cần vội vã định hôn sự cho Vệ Kích, sau lại, Vệ Chiến trở thành phò mã, Chử Thiệu Lăng không ra tay thì thôi, đã ra tay tuyệt đối là một bút lớn, Vệ lão phu nhân rất rõ ràng, liền tính quý phủ bọn họ hiện giờ trong hoàng thành là có chút quyền thế, nhưng muốn so với Chử Thiệu Lăng thì thật là gặp sư phụ, hôn sự cho Chử Thiệu Lăng tìm cho tất nhiên là sai không được!

Vệ lão phu nhân gật đầu: “Kia lão thân đem tiểu nghiệp chướng này phó thác Vương gia, ai… phủ chúng ta tu luyện mấy đời phúc khí, Vệ Kích! Còn không dập đầu trước Vương gia, về sau ngươi cứ theo Vương gia đi, tất nhiên không sai được, về sao nhớ rõ tận tâm với Vương gia, nếu có cái gì làm không xong, Vương gia nhìn ở đại ca ngươi sẽ bỏ qua ngươi, ta trước đánh ngươi!”

Vệ Kích một bụng nghẹn lại bất đắc dĩ, chỉ phải tiến lên hành lễ tạ ơn Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng buồn cười, đứng dậy nói: “Chuyện của Vệ Kích lão phu nhân cứ yên tâm, tiểu vương còn phải nhanh chân đi xem Phức Nghi….”

Vệ lão thái thái vội vàng đáp ứng, sai người dẫn Chử Thiệu Lăng đi vào trong viện, đả thông sân chính bên trong là sân ngày đó Vệ Chiến cùng Phức Nghi thành thân, Chử Thiệu Lăng còn có ấn tượng, không cần người dẫn đường chính mình có thể tìm đi, Phức Nghi ở bên trong sớm nghe tin Chử Thiệu Lăng đến, chỉ là các ma ma khuyên nhủ không cho nàng ra khỏi phòng, lúc này nhìn thấy Chử Thiệu Lăng đến vội vàng đi ra đón hành lễ, Chử Thiệu Lăng tiến lên một bước nâng Phức Nghi, cười nói: “Mới nửa tháng không gặp… lại nặng thêm đâu.”

Phức Nghi đỏ mặt đưa Chử Thiệu Lăng vào trong phòng, thấp giọng: “Mấy ngày trước Chương thái y đến thình mạch, nói… nói ta hoài thượng song bào thai, cho nên bụng lớn hơn bình thường, so người thường cũng vất vả hơn, chính mình cũng không cảm thấy cái gì, nhưng lại kinh động một phòng ma ma, cả ngày không cho chạm này không cho động kia, rất không thú vị.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Song bào thai? Chuyện tốt như thế, đã nói cho trong cung?”

Phức Nghi lắc đầu, thấp giọng: “Tình hình trong cung hiện giờ… đại ca cũng biết, làm sao có thể lo lắng ta? Ta dặn dò Chương thái y, nếu ngày nào Hoàng tổ mẫu hỏi đến hãy nói, nếu không hỏi, cũng không cần cố ý nêu lên chuyện này, tránh làm người khác nói ta khinh cuồng.”

“Muội muội quá lo lắng, nếu thật sự là song bào thai, vậy còn phải khiến trong cung đưa thêm vài ma ma lại đây.” Chử Thiệu Lăng dừng một lát, “Chương thái y… có biết được là nam hay nữ?”

Phức Nghi đỏ mặt lắc đầu, cúi người nói: “Làm sao biết được đâu…. Các ma ma ngược lại nói xem ta giống như hoài nam thai, không biết có phải chỉ để khiến ta vui vẻ….”

Chử Thiệu Lăng như có điều suy nghĩ, thuận miệng an ủi: “Muội muội an tâm dưỡng thai là được, có phải nam hài hay không có lẽ phò mã cũng không để ý, phu thê các ngươi đều tuổi trẻ, về sau muốn bao nhiêu nam hài không được đâu?”

Nhớ đến Vệ Chiến mặt Phức Nghi càng thêm đỏ, hiện giờ nàng xuất cung, trong ngày thường cùng các cáo mệnh phu nhân trong thành lui tới càng nhiều, dần dần cũng nghe đến chuyện trong nhà bọn họ, so sánh mới thấy chính mình có bao nhiêu thư thái, cho dù là hai công chúa được gả trước cũng không giống chính mình qua được tự tại như vậy, Phức Nghi quý trọng hiện tại, chỉ muốn cuộc sống hai người càng ngày càng tốt, sớm vì Vệ Chiến sinh hạ con trai.

Hai huynh muội trò chuyện một lát, bên ngoài truyền đến Vệ Chiến trở lại, Phức Nghi mỉm cười: “Sợ là phò mã biết Đại ca đến, ngày thường sẽ không trở về sớm như vậy.”

Chử Thiệu Lăng đứng dậy nhẹ xoa vai Phức Nghi không cho nàng hành lễ, thấp giọng: “Đã bắt ngươi hao tổn tinh thần nửa ngày, hảo hảo nghỉ ngơi một lát, ta cùng phò mã đi ra ngoài nói chuyện, ta đưa đến một ít thuốc bổ, ngươi để cho ma ma xem qua lại theo lời dặn của ngự y mà dùng, bình thường chính mình cẩn thận một ít.”

Phức Nghi chỉ cho rằng Chử Thiệu Lăng có công sự muốn nói với Vệ Chiến, nàng nghe không hiểu cũng không dám hỏi nhiều, cười nói: “Đại ca yên tâm, ta hiểu được nặng nhẹ.”

Chử Thiệu Lăng xoay người ra khỏi phòng, võ bào trên người Vệ Chiến còn chưa đổi, thấy Chử Thiệu Lăng liền hành lễ, Chử Thiệu Lăng nâng dậy, cười: “Không cần đa lễ, vừa đi thăm Phức Nghi, thấy sắc mặt Phức Nghi so với lúc trong cung còn tốt, có thể thấy được quý phủ các ngươi đối đãi nàng thực chu đáo.”

Vệ Chiến cúi đầu: “Thần chỉ là hàn môn, ủy khuất công chúa.”

Chử Thiệu Lăng ngồi xuống, nghĩ nghĩ nói: “Mới vừa nghe Phức Nghi nói… một thai này là song bào thai.”

Vệ Chiến gật đầu: “Hôm trước Chương thái y nói như vậy.”

“Đáng tiếc bây giờ còn không biết là nam hay nữ.” Chử Thiệu Lăng nâng chén trà cười khẽ, “Nếu là hai nam hài thì tốt rồi.”

Vệ Chiến không biết Chử Thiệu Lăng nghĩ gì, chỉ phải theo lời Chử Thiệu Lăng trầm giọng: “Điện hạ yên tâm, mặc kệ là nam hay nữ, thần vẫn sẽ đối đãi với công chúa như lúc đầu.”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Ta không muốn nói ngươi như vậy…. Ta đương nhiên hiểu được tấm lòng của ngươi với Phức Nghi, ta cũng ngóng trông Phức Nghi có thể sinh con trai, có thể lập tức có hai nam hài là tốt nhất, ngươi phúc khí không nhỏ.”

Chử Thiệu Lăng buông chén trà, than nhẹ: “Chỉ là đáng thương Vệ Kích, dưới gối vô tử.”

Vệ Chiến trong lòng run lên, nháy mắt hiểu được ý tứ của Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng nhìn sắc mặt Vệ Chiến, thấp giọng: “Ngươi nên biết, nước ta xem trọng là đích trưởng, trưởng tử kế thừa gia nghiệp là thuận theo tự nhiên, mặt khác… thứ tử cũng không quan trọng như thế, đúng không?”

Vệ Chiến không biết nên trả lời Chử Thiệu Lăng như thế nào, Chử Thiệu Lăng cười trấn an: “Vệ Kích là người bổn vương muốn trọng dụng, gia nghiệp của hắn nếu tương lai không có người kế thừa thật sự đáng tiếc, chi bằng… ngươi đến thay hắn phân ưu, như vậy hài tử của ngươi cũng có thể được đến một phần gia sản, dưới gối Vệ Kích cũng sẽ không tịch mịch, không phải là được sao?”

Vệ Chiến do dự: “Xá đệ còn nhỏ tuổi, về sau….”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Chuyện về sau, ta đều đã thay hắn an bài, ngươi yên tâm là được.”

Vệ Chiến không biết nên phản bác như thế nào, làm như vậy mình chiếm của Vệ Kích quá nhiều tiện nghi, Vệ Chiến trong lòng hổ thẹn với Vệ Kích, hắn vẫn hy vọng Vệ Kích có thể giống những người khác như vậy cưới vợ sinh con, Chử Thiệu Lăng vỗ vỗ vai Vệ Chiến thấp giọng nói: “Một thai này của Phức Nghi nếu là hai nữ hài nhi hoặc một nam một nữ thì xem như ta chưa nói gì, ta sẽ không động đến trưởng tử của ngươi, ngươi chỉ cần đem đứa con trai tiếp theo cho Vệ Kích làm con thừa tự là được, trong phòng Vệ Kích không có người nuôi dưỡng, khi hài tử còn nhỏ tất nhiên vẫn đặt bên người Phức Nghi, Vệ Chiến… ngươi cùng Phức Nghi hoàn toàn không ăn chút thua thiệt nào.”

Vệ Chiến lắc đầu: “Thần không để ý cái này, thần chỉ sợ xá đệ, xá đệ hắn….”

“Hắn còn ước gì đâu, bất quá… những lời này từ ngươi nói cho hắn càng tốt một chút.” Chử Thiệu Lăng cũng không nguyện ý cho Vệ Kích biết đứa nhỏ này là bị mình cưỡng bức lợi dụ tới, Chử Thiệu Lăng nhẹ giọng, “Chờ Phức Nghi sinh hạ thứ sau, ngươi nói với hắn, Vệ Kích sẽ đồng ý.”

Vệ Chiến không cách nào chỉ phải đáp ứng, do dự một lúc lâu, nói: “Điện hạ, nếu có một ngày điện hạ thay đổi tâm ý, không cần xá đệ tiếp tục làm bạn bên người…chuyện cho làm con thừa tự cũng hủy đi, khiến cho xá đệ an ổn cưới vợ sinh con, thần chỉ mong như thế.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười, Vệ Chiến đều một lòng vì Vệ Kích suy nghĩ, nếu Vệ Chiến đã nói ra như thế, Chử Thiệu Lăng cũng liền không che giấu, Chử Thiệu Lăng đứng dậy trầm giọng: “Hiện tại ta đối với hắn là tâm ý gì, sau trăm tuổi vẫn sẽ giữ tâm ý như thế, chỉ sợ bây giờ nói ngươi cũng không tin… ngươi cứ chờ xem về sau đi.”

Lời này, năm đó Chử Thiệu Lăng cũng từng nói với Vệ Kích, ngày đó Vệ Kích không tin, nhưng về sau chậm rãi sẽ tin, Chử Thiệu Lăng có tin tưởng rằng về sau Vệ Chiến cũng sẽ tin.

Xe ngựa lắc lư trở về Vương phủ, giữa trưa Vệ Kích không ngủ, lúc này đầu gật một cái lại gật một cái ngủ gật, Chử Thiệu Lăng nhìn buồn cười, ôm lấy Vệ Kích để hắn nằm lên chân, Vệ Kích nằm trên người Chử Thiệu Lăng không đầu không đuôi than thở: “Điện hạ… thần không thành thân.”

Chử Thiệu Lăng thay hắn vuốt tóc, nhẹ giọng nói: “Không cho ngươi thành thân, ta chỉ an ủi lão thái thái nhà các ngươi, sao có thể thật sự cho ngươi thành thân? Lại nói, không phải ngươi đã theo ta thành thân sao?”

Vệ Kích cười gật đầu: “Đúng a….”

Chử Thiệu Lăng cười cười nhẹ xoa đầu Vệ Kích, Vệ Kích cọ cọ một phen, thấp giọng: “Hôm nay làm sao điện hạ lại đột nhiên đến đây, dọa thần nhảy dựng.”

Vì sao lại đến, đương nhiên không thể nói cho Vệ Kích biết, Chử Thiệu Lăng thuận miệng đáp: “Ngươi cũng không ở, ta ở trong phủ cũng nhàm chán, liền muốn lại đây nhìn xem, đón ngươi trở về, thuận tiện thăm Phức Nghi.”

Vệ Kích gật gật đầu, mơ mơ màng màng lại ngủ, Chử Thiệu Lăng chỉ cảm thấy trong lòng được Vệ Kích sưởi ấm đến dễ chịu, giống như bế con mèo con vậy, Chử Thiệu Lăng nhẹ vuốt cánh môi mềm của Vệ Kích, Vệ Kích nghiêng đầu tránh đi, đáng yêu cực.

Không bao lâu đến Vương phủ, Chử Thiệu Lăng đánh thức người, sợ hắn vừa tỉnh dễ bị trúng gió lạnh, hai người lại ngồi trên xe ngựa một lát, Chử Thiệu Lăng nhéo mặt Vệ Kích, trêu: “Ngươi mới vừa rồi trong mộng gọi ta.”

“A?” Vệ Kích nháy mắt thanh tỉnh, xấu hổ, “Thần… thần nói cái gì?”

Chử Thiệu Lăng nhịn cười, đồ ngốc này, nói cái gì cũng tin, Chử Thiệu Lăng để sát vào tai Vệ Kích thấp giọng nói vài câu tình sắc, lỗ tai Vệ Kích nháy mắt đỏ bừng, khó xử hận không thể đào cái lỗ chui vào, Chử Thiệu Lăng ra vẻ săn sóc: “E lệ? Yên tâm… về sau ta không nói lại việc này.”

Nguyên bản Vệ Kích tưởng rằng Chử Thiệu Lăng sẽ lại trêu chọc mình một phen, không nghĩ đến Chử Thiệu Lăng lại nhẹ nhàng buông tha, vội gật đầu: “Tạ… tạ điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Thôi, xuống xe.”

Hai người vào Vương phủ, vừa đi qua Thùy Hoa môn Vương Mộ Hàn đã vội đi ra, trầm giọng: “Vương gia, trong cung vừa đến truyền lời… Liêu Lương lại đến xâm phạm phía Tây, Hoàng thượng lệnh Vương gia nhanh chóng tiến cung thảo luận chính sự.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.