Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 80: Chương 80




CHƯƠNG 80

Sau bữa tối hôm đó, Chử Thiệu Lăng trong doanh trướng viết tấu chương gửi về hoàng thành, Vệ Chiến thừa dịp này gọi Vệ Kích đi qua.

Hai huynh đệ mặc dù cùng xuất chinh nhưng dọc theo đường đi lại chưa nói qua bao nhiêu câu, Vệ Chiến suy nghĩ nửa ngày cũng không biết nên mở miệng như thế nào, Vệ Kích hoàn toàn không biết tâm sự của đại ca, đem một hộp gỗ lim khắc hoa trong tay đặt trên bàn, Vệ Chiến nhìn thoáng qua, hỏi: “Đây là cái gì?”

Vệ Kích cười: “Điểm tâm trong trướng của điện hạ, ta nếm thấy không tồi liền đưa đến một chút cho đại ca, buổi tối sau khi đại ca điểm binh trở về cũng có cái lót dạ.”

Vệ Chiến khẽ nhíu mày: “Đồ vật trong trướng Thái tử sao có thể tùy tiện chạm? Truyền ra ngoài sẽ khiến người khác nói ngươi thế nào?”

Vệ Kích cười cười thấp giọng nói: “Đại ca không biết, điện hạ cũng không thích ăn điểm tâm bên ngoài, những thứ này để cũng là uổng phí, trước khi ta đưa đến cho đại ca cũng đã hỏi qua điện hạ, hòm này vẫn là điện hạ cầm đến cho ta chứa điểm tâm đâu.”

Vệ Chiến thở dài: “Hôm nay ta gọi ngươi đến cũng là vì việc này, về sau trước mặt người khác muốn quy củ một chút, trăm triệu đừng để người bắt được sai lầm.”

Vệ Kích dừng một lát, nói: “Ta… Đại ca nói chuyện hôm nay điện hạ phái cho ta sáu nghìn tinh binh đi?”

“Cũng không hẳn là vì thế.” Vệ Chiến lôi kéo Vệ Kích ngồi xuống, suy nghĩ một khắc, nói, “Hiện giờ Thái tử quyền cao chức trọng, bao nhiêu người nhìn hắn, ngươi… phải để ý một chút, bình thường khuyên khuyên điện hạ, không cần rất khác người.”

Lời này nói ra kỳ thật là ủy khuất Vệ Kích, người khác không biết, Vệ Chiến cũng rõ ràng, đệ đệ nhà mình hiểu rõ lễ nghi quy củ đến mức nào, ở bên người Chử Thiệu Lăng mấy năm nay chưa bao giờ hỏi Chử Thiệu Lăng muốn qua thứ đồ vật gì, bị Chử Thiệu Lăng sủng đến trên trời cũng chưa từng làm việc gì quá phận, nhưng Vệ Chiến vẫn không thể yên lòng, thân phận Vệ Kích quá mức xấu hổ, hơi có vô ý liền sẽ bị người ta đắp lên mũ nịnh sủng, phải nhận hết người đời chê cười.

Vệ Kích gật gật đầu: “Đại ca yên tâm, trong lòng ta đều biết, bình thường ta cũng hay khuyên nhủ điện hạ, chỉ là… tính tình điện hạ thế nào, đại ca cũng biết.”

Vệ Kích vốn muốn nói Chử Thiệu Lăng tính tình kiên cường, chính mình không dễ khuyên động hắn, khuyên đến nhiều còn muốn bị “giáo huấn”, Vệ Chiến lại nghĩ đến nơi khác, trước kia ở trong hoàng thành, Vệ Chiến cũng từng gặp qua Chử Thiệu Lăng liệu lý sự tình, quả nhiên là miệng độc tâm ngoan, chỉ cần một tia không hợp tâm ý hắn hắn liền trở mặt, bao nhiêu người cầu tình cũng không được, Vệ Chiến nào có biết rằng mỗi lần Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích đều là ôn nhu đến giống hai người khác nhau, chỉ cho rằng đệ đệ của mình cũng chịu khổ này, nghĩ đến đây Vệ Chiến lại đau lòng đệ đệ, Chử Thiệu Lăng tính tình không tốt, đệ đệ ngốc của mình ở chỗ không người không biết chịu qua bao nhiêu ủy khuất đâu, Vệ Chiến vỗ vỗ bả vai Vệ Kích, an ủi: “Nhiều nhiều bao dung một chút thôi, chung quy Thái tử đối đãi với ngươi không tệ.”

Vệ Kích lăng lăng nhìn Vệ Chiến, một lúc lâu gật gật đầu”Ân, ta biết, điện hạ rất tốt với ta.”

Vệ Chiến cho rằng Vệ Kích đang trấn an chính mình, thở dài một tiếng, hai huynh đệ cùng ăn điểm tâm Vệ Kích đưa đến, kê đồng áp giảng một lúc lâu cái gì cũng chưa nói được rõ ràng, cuối cùng vẫn là Chử Thiệu Lăng phái người đến gọi Vệ Kích trở về.

Trong trướng Chử Thiệu Lăng đem tấu chương vừa viết tốt đặt trong tín hàm nhỏ sáp niêm phong, ngẩng đầu nhìn Vệ Kích hỏi: “Đại ca ngươi lại cùng ngươi nói cái gì?”

Vệ Kích dựa theo thực tế, tóm gọn vài câu: “Đại ca sợ thần có được sáu nghìn tinh binh liền khinh cuồng, dặn dò thần vài câu.”

“Đại ca ngươi cũng là người cẩn thận chặt chẽ.” Chử Thiệu Lăng chờ sáp phong khô ráo liền sai người đưa đi, tiếp nhận chung trà Vệ Kích đưa lến uống một hơi, nghĩ nghĩ nói, “Ta nhớ rõ… tháng của Phức Nghi cũng không nhỏ, có bảy tháng đi? Vất vả Vệ Chiến, đây là hài tử đầu tiên của hắn, trong lòng nhớ thương đâu.”

“Điện hạ nhớ lầm.” Vệ Kích cười cười, “Đã muốn tám tháng hơn, chờ đến khi thần về kinh, chất nhi của thần đã muốn xuất thế.”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Ta lại hồ đồ, như vậy lần tới truyền tin phải nói cho Thái hậu, chờ sau khi Phức Nghi sinh lại truyền tin lại đây, một thai này của nàng là song sinh, không biết là nam hay nữ đâu, nếu đều là nam thì tốt rồi….”

Vệ Kích cười cười: “Nam nữ đều tốt, trước khi đi thần còn để lại cho hài tử hai cái khóa trường mệnh đâu.”

Chử Thiệu Lăng do dự một lát vẫn là không đem chuyện hài tử nói cho Vệ Kích, trước nhìn xem là nam hay nữ đi, nếu là hai nam hài nhi…. Kia liền để cho Vệ Chiến tự mình cùng Vệ Kích nói, đến lúc đó chình mình chỉ cần nói đã biết chủ ý của Vệ Chiến, khuyên Vệ Kích đáp ứng là được.

“Đã đến giờ Tuất, điện hạ cần nghỉ ngơi?” Vệ Kích nhìn nhìn bên ngoài, “Lát nữa thần lại phải đi tuần tra một lần, không thể hầu hạ điện hạ.”

Chử Thiệu Lăng xoa nhẹ tóc Vệ Kích: “Cũng không phải ngươi đang làm nhiệm vụ, ngươi đi làm cái gì? Đi ngủ sớm, cũng không còn bao nhiêu ngày yên ổn, chờ đến khi khai chiến muốn ngủ cũng không ngủ được, thừa dịp này ngủ nhiều một ít dưỡng dưỡng tinh thần.”

Vệ Kích không phản bác được chỉ phải gật đầu, hai người sau khi tắm rửa cùng nhau nằm xuống, Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích câu được câu không trò chuyện, hai người cũng không quá buồn ngủ, Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng vuốt ve lưng Vệ Kích, thấp giọng hỏi: “Đã mấy ngày không thân thiết?”

Dưới ánh nến, mặt Vệ Kích thoáng chốc đỏ lên, quay đầu đi không nói lời nào, Chử Thiệu Lăng cười khẽ, cố ý hỏi không tha: “Hỏi ngươi đâu, đã bao lâu? Ta quên.”

Vệ Kích thùy mâu không nói, Chử Thiệu Lăng cố ý truy vấn hắn, bàn tay cũng bắt đầu không thành thật, Vệ Kích bị Chử Thiệu Lăng xoa nắn không trốn được, chỉ phải lắp bắp trả lời: “Mười… mười bảy ngày.”

Chử Thiệu Lăng thấp giọng trêu đùa: “Nhớ rõr àng như vậy? Cũng muốn?”

Vệ Kích nói lời nào cũng bị lấy làm trêu ghẹo, da mặt hắn thực mỏng, đơn giản cúi đầu không đáp lại cái gì, Chử Thiệu Lăng chỉ sợ thực làm người ta giận, nhẹ giọng dỗ: “Này có cái gì ngại ngùng? Ngươi cứ bộ dáng như vậy cũng thật nên sửa sửa… ngay cả lúc chỉ có hai người chúng ta còn luôn thẹn thùng như vậy là thế nào? Ở trước mặt ta còn e lệ? Ân?”

Vệ Kích vùi đầu vào ngực Chử Thiệu Lăng, thấp giọng: “Chính là bởi vì trước mặt điện hạ, mới e lệ….”

Điểm này Chử Thiệu Lăng không cách nào lý giải Vệ Kích, rõ ràng mỗi khi thân thiết, hắn thoải mái giống như tiểu thú động dục, gắt gao nuốt chính mình không buông, ỷ lại Chử Thiệu Lăng giống như ngư ỷ vào nước, một khắc đều không muốn cùng Chử Thiệu Lăng tách ra, nhưng chỉ cần sau đó nhắc đến việc giường chiếu, hắn đều sẽ ngượng ngùng không thôi, giống như thay đổi một người khác.

“Cho nên mới nói ngươi thay đổi thay đổi, ta nhưng chưa bao giờ e lệ với ngươi a.” Chử Thiệu Lăng ngụy biện một tràng dài, thấp giọng giáo huấn, “Ta đối đãi với ngươi như thế nào, ngươi lại đối đãi với ta như thế nào? Vệ Tướng quân a, lương tâm của ngươi đâu?”

Tay Chử Thiệu Lăng dọc theo trung y chen vào xoa xoa ngực trái Vệ Kích, nhỏ giọng đùa: “Để cô kiểm tra… Nhìn xem lương tâm ngươi còn đó không?”

Vệ Kích vội vàng lui vào phía trong giường trốn, thấp giọng cầu xin: “Điện hạ! Bên ngoài bao nhiêu người canh gác đâu, không phải điện hạ đáp ứng thần trong quân sẽ không làm loạn sao? ĐIện hạ…..”

Chử Thiệu Lăng tóm lấy eo Vệ Kích kéo người khóa vào ngực, nghe Vệ Kích vội vàng xin tha nhịn không được bật cười: “Trước khi xuất chinh một đêm ngươi không nghe lời, ta nói kia là thuận tiện đáp ứng để ngươi thành thật một chút, ngươi lại còn tưởng thật hay sao?”

Vệ Kích có khổ nói không nên lời, Chử Thiệu Lăng lật long còn muốn chính mình tự trách ngây thơ, Vệ Kích nói không lại Chử Thiệu Lăng, lại không dám thật sự từ chối, không còn cách nào chỉ phải ngượng mà nói: “Kia… điện hạ đừng hung như vậy, thần sợ khiến người của đại ca ở ngoài nghe thấy….”

Chính là như vậy, mặc kệ chuyện khó xử đến mức nào, chỉ cần là yêu cầu của mình, Vệ Kích đều sẽ đáp ứng, trái tim Chử Thiệu Lăng đều trở nên mềm mại, ôn nhu hôn hôn trán Vệ Kích: “Đều là thân vệ ta từ hoàng thành mang đến, không sợ, ta sẽ nhẹ nhàng, nghe lời….”

Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng đẩy ra trung y của Vệ Kích, tay còn lại ở trước ngực Vệ Kích nhẹ nhàng vỗ về, ngón tay thon dài trêu chọc điểm nhỏ đáng thương, Vệ Kích đỏ mặt, Chử Thiệu Lăng bình tĩnh thưởng thức thần sắc thẹn thùng của Vệ Kích, khàn giọng hỏi: “Thoải mái sao?”

Vệ Kích thật sự không trả lời được, cầu xin tha thứ nhìn về phía Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng không để ý tới, càng dùng sức vuốt ve, còn thường thường liếm mút điểm nhỏ còn lại, Vệ Kích thật chịu không nổi, thấp giọng cầu xin: “Điện hạ… thần chịu không nổi, a….”

Chử Thiệu Lăng ban thưởng ôn nhu xoa nắn điểm nhỏ bị chính mình chà đạp đến sưng lên, cười khẽ: “Lúc này mới ngoan, mỗi khi lên giường đều sẽ không nói, ngươi nói ngọt một chút, ta liền thương ngươi nhiều một ít….”

Chử Thiệu Lăng tách ra hai chân Vệ Kích nhẹ nhàng xoa chắn vật nhỏ đáng thương, hai chân Vệ Kích gấp khúc, gắt gao cắn môi không lên tiếng, Chử Thiệu Lăng than nhẹ, cúi người nhẹ nhàng hôn môi Vệ Kích, thấp giọng dụ dỗ: “Kêu lên… một điểm thanh âm đó bên ngoài không nghe được, chỉ có ta nghe thấy, cho ta nghe thì sợ cái gì đâu? Ân?”

Vệ Kích lắc lắc đầu, khóa mi không chịu rên rỉ thành tiếng, Chử Thiệu Lăng cũng không lại miễn cưỡng hắn, phiên người Vệ Kích để hắn đưa lưng với mình, ti khố của Vệ Kích còn chưa cởi ra, Chử Thiệu Lăng cũng không vội vàng, cách một tầng vải dệt mỏng manh có nhịp vuốt ve mông Vệ Kích, Vệ Kích đổ mồ hôi, vải dệt gắt gao dán ở trên người, hiện ra thân hình mê người, Chử Thiệu Lăng nhẹ nhàng xoa nắn hai cánh mông Vệ Kích, thấp giọng ra lệnh: “Chính mình thoát quần….”

Vệ Kích nhẹ cắn môi, khó xử quay đầu nhìn Chử Thiệu Lăng, trong lời nói đã mang theo ý khóc: “Điện hạ….”

Chử Thiệu Lăng không để ý đến, chỉ nhẹ giọng dỗ dành một lần: “Chính mình thoát, nghe lời….”

Vệ Kích thật sự không làm được chuyện khó xử như vậy, Chử Thiệu Lăng đang ở phía sau nhìn, chính mình đem quần thoát ra, loại tư thái mời sủng như vậy…. Mặt Vệ Kích đỏ bừng, trong mắt đã hàm nước mắt, Chử Thiệu Lăng mềm lòng, cúi xuống nhẹ hôn hôn khóe mắt Vệ Kích, nhỏ giọng: “Ngoan, ngươi không thoát, chúng ta đành phải tiêu hao như vậy…. Hay là không nghĩ muốn? Ân?”

Chử Thiệu Lăng vừa nói vừa cách vải dệt vuốt ve kẽ mông Vệ Kích, đầu ngón tay ngẫu nhiên còn hướng phía trong ấn vào, Vệ Kích chịu không được rên rỉ: “Điện hạ… tha cho thần, thần…. a……”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Là ngươi tha cho ta mới đúng đi, nghe lời, chính mình thoát, sau đó ta hảo hảo ôm ngươi, cho ngươi thoải mái….”

Ý thức Vệ Kích đã loạn thành một đoàn, trên người bao nhiêu nơi mẫn cảm đều bị Chử Thiệu Lăng đùa giỡn, nơi đó lại không được âu yếm, Vệ Kích khóc vài tiếng, chịu đựng ngượng ngùng tự mình cởi ti khố, Chử Thiệu Lăng thưởng cho vuốt ve phía trước Vệ Kích, lại lấy thuốc mỡ ở một bên cho Vệ Kích bôi trơn, người Vệ Kích đã sớm mềm nhũn, Chử Thiệu Lăng không phí bao nhiêu công phu đã có thể cho vào ba ngón tay, Chử Thiệu Lăng chỉ cảm thấy tiểu huyệt của Vệ Kích không ngừng hút chặt chình mình, hắn nhẹ nhàng xoa nắn nơi Vệ Kích thích được chạm đến nhất kia, thấp giọng hỏi: “Thoải mái sao?”

Vệ Kích khóc thành tiếng, nức nở cầu xin: “Điện hạ… điện hạ….”

Chử Thiệu Lăng không lại ép buộc Vệ Kích làm chuyện khó xử, yêu thương hôn hôn trán Vệ Kích, cúi người tiến nhập vào Vệ Kích thân thể…..

….

Một phen thân mật sau, Chử Thiệu Lăng sai người đưa nước tiến vào tự mình thanh tẩy cho Vệ Kích, vừa mới đem hai người thu thập xong, bên ngoài đã có người thông truyền trong trướng Bạch Uẩn Giang có việc, Chử Thiệu Lăng vốn không muốn để ý đến, Vệ Kích ngồi dậy khuyên nhủ: “Điện hạ, để người vào đi, vạn nhất thật có chuyện gì đâu.”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Này đều giờ Hợi, có thể có chuyện gì?! Không thành thành thật thật đi ngủ hắn còn muốn ép buộc cái gì a?”

Vệ Kích vô pháp chỉ phải cầm lấy trung y một bên mặc vào, thấp giọng nói: “Nếu điện hạ lười động, kia thần đi qua xem thử đi, hôm nay nghị sự Bạch lão tướng quân không quá vừa ý, tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì.”

Chử Thiệu Lăng làm sao có thể để Vệ Kích lúc này đứng lên, không kiên nhẫn nói: “Thôi, cho người tiến vào!”

Bên ngoài, một binh vệ tiến vào đại trước, vòng qua gian ngoài, cách một bình phong hành lễ, trầm giọng: “Đại Tướng quân, ĐỊnh quốc tướng quân… Bạch tướng quân đang ở trong trướng say rượu, lúc này đang làm ồn ào đâu, Vệ Tướng quân đã qua, khuyên vài câu, sau, Bạch Tướng quân lại đột nhiên hung hổ muốn… muốn đánh giết Vệ Tướng quân, Vệ Tướng quân cũng, cũng không có cách….”

Chử Thiệu Lăng nghe vậy nổi giận: “Bạch Uẩn Giang dám say rượu? Hắn từ đâu lấy đến rượu?!”

Tiểu binh sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, sau bình phong run rẩy nói: “Ty chức không biết…. Lúc ty chức nhìn thấy, Bạch Tướng quân đã say, ty chức…..”

Vệ Kích thầm than nhẹ, tính tình Bạch Uẩn Giang thật sự là quá lớn, khách khí nới với tiểu binh đáng thương kia: “Ngươi trước đừng sợ, hiện tại bên kia như thế nào?”

Tiểu binh không nghĩ đến Vệ Kích cũng ở trong trướng, nhất thời phản ứng không kịp, chỉ theo đáp: “Vệ Tướng quân thật sự bất đắc dĩ, mệnh ty chức đến hỏi Đại Tướng quân, có nên trước đem Bạch Tướng quân trói lại hay không, chờ đến khi Bạch Tướng quân tỉnh rượu lại nói.”

Chử Thiệu Lăng cười lạnh: “Cái này nên giết chứ còn băn khoăn làm gì? Riêng một tội say rượu trong quân cô đã có thể cách chức tướng quân của hắn!”

Vệ Kích nắm chặt tay Chử Thiệu Lăng thấp giọng khuyên: “Điện hạ, còn chưa khai chiền đã muốn xử trí người một nhà, sợ là không ổn…. Để người Liêu Lương nghe thấy cũng không tốt, tuy Bạch lão tướng quân ngàn sai vạn sai, nhưng cũng xin điện hạ từ bi, chờ đến khi hồi hoàng thành lại xử trí.”

Chử Thiệu Lăng cũng biết hiện tại không thể xuất hiện dèm pha như vậy, miễn cưỡng kiềm chế lửa giận nói: “Thôi, sợ là Vệ Chiến áp chế không được, cô đi qua nhìn xem.”

Vệ Kích muốn đứng dậy giúp Chử Thiệu Lăng mặc quần áo, Chử Thiệu Lăng lại đè lại bả vai Vệ Kích không cho người đứng lên, kéo chăn đắp lại cho Vệ Kích, thấp giọng: “Ngươi ngủ trước, một lát ta trở về.”

Vệ Kích gật gật đầu, Chử Thiệu Lăng mặc hảo xiêm y, vòng qua bình phong thổi tắt vài ngọn đèn mới đi ra đại trướng.

Vệ Kích bị ép buộc nửa ngày cũng mệt nhọc, nhắm mắt lại mơ mơ màng màng, trong một lát lại tưởng Chử Thiệu Lăng ngàn vạn đừng nhất thời nổi giận liền đem Bạch Uẩn Giang chém, trong một lát lại nghĩ đến song bào thai của Phức Nghi ở hoàng thành, trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, trong lòng luôn cảm thấy lo sợ bất an, Vệ Kích đứng dậy mặc y phục, lại điểm sáng đèn trong trướng, đợi một lúc lâu cũng không thấy Chử Thiệu Lăng trở về, Vệ Kích thật sợ tính tình Chử Thiệu Lăng nổi lên lại đang đại náo cái gì, suy nghĩ một khắc liền đi ra đại trướng, thân vệ canh giữ bên ngoài đều được Chử Thiệu Lăng dặn dò, Vệ Kích giải thích vài câu lại mang theo hai thân vệ đi về phía doanh trướng các tướng quân.

Vệ Kích đi vài bước liền cảm giác không đúng, thấp giọng hỏi: “Bên kia như thế nào gác hai hàng binh? Binh lính gác đêm đều có số lượng rõ ràng, nơi này nhiều tất nhiên bên khác thiếu, ai an bài?”

Một thân vệ phía sau Vệ Kích đi đến hỏi hỏi, binh vệ bên kia cũng không trả lời được, một đội người nói hôm nay đội trưởng cũng không công đạo rõ ràng, bọn họ đành phải tiến hành gác đêm giống như hôm qua, một đội khác còn nói bọn họ hôm nay nguyên bản nên ở chỗ này, Vệ Kích nghe vây trong lòng run lên, hôm nay là Bạch Uẩn Giang nhiệm vụ, sợ là vừa đến đêm hắn còn chưa cong đạo rõ ràng chuyện phía dưới liền chính mình uống lên, Vệ Kích trầm giọng nói: “Đem danh sách lại đây, ta lại đêm gác đêm hôm nay sắp xếp một lần.”

Mấy người được lệnh đi lấy danh sách, Vệ Kích lại sai người đi gọi vài tiểu tướng trong doanh trướng lại đây cùng chính mình đồng thời an bài, sau khi phân phó hảo Vệ Kích nhu nhu ấn đường, lần này chỉ sợ Bạch Uẩn Giang giữ không được đầu, say rượu hỏng việc, may mắn hiện giờ còn chưa cùng Liêu Lương đánh nhau, nếu quân địch thừa dịp trà trộn đi vào thì tính thế nào?

Vệ Kích ở ngoài đại trướng của Chử Thiệu Lăng chờ, bỗng nhiên cách đó không xa, mấy người ở chỗ lương thảo bắt đầu náo loạn, vài binh sĩ vây quanh đánh một tiểu binh, Vệ Kích đến gần hỏi: “Làm sao?!”

Một binh sĩ khom người nói: “Quân nô này điên rồi, đột nhiên hướng lại đây muốn đoạt lương thực, hỏi hắn hắn một câu cũng không nói, đói điên rồi đúng không!?”

Quân nô kia trên mặt đầy bùn, sợ hãi cuộn tròn ở đó, thấy Vệ Kích hỏi hắn vội vàng lao đến không ngừng dập đầu, Vệ Kích nhìn kỹ thân hình quân nô, do dự: “Ngươi….”

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, quân nô kia đột nhiên đánh về phía Vệ Kích, tay trái rút ra loan đao giấu trong giày để trước cổ Vệ Kích, tay phải bắt lấy tay Vệ Kích quặt về phía sau, sau khi đắc thủ cười lạnh hai tiếng, đúng là giọng nữ nhân, thích khách lạnh lùng nói: “Đều tránh ra! Ai dám nhúc nhích ta giết hắn!”

Vệ Kích hơi hơi giật cánh tay, lại cúi đầu nhìn loan đao dài mảnh trên cổ, trong lòng có tính toán, thấp giọng: “Ngươi muốn cái gì?”

Thích khách ngoan giọng nói: “Thành thành thật thật mang ta đi gặp Thái tử của các ngươi! Ta có chuyện muốn nói với hắn! Dám có gì mờ ám ta trực tiếp lấy mạng ngươi!!”

Vệ Kích trầm mặc một khắc, trầm giọng: “Cô chính là Thái tử, ngươi có gì muốn nói?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.