Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 82: Chương 82




CHƯƠNG 82

Sáng sớm hôm sau một phong tín hàm từ hoàng thành đưa đến đại tướng của Chử Thiệu Lăng.

Thư hàm lần này là hoàng đế thân phê, mặc dù không phải bút tích hoàng đế nhưng bên dưới có long văn đại ấn của hoàng đế,Chử Thiệu Lăng thầm cười lạnh, không dễ dàng, lại bảo hắn cố gắng.

Hoàng đế vẫn chỉ nói vài câu kia, làm cho Chử Thiệu Lăng không thể tùy tiện làm bậy không thể liều lĩnh tham công, không thế bốn phía tàn sát không thể gây ra tai họa, Chử Thiệu Lăng liền nhìn cũng lười nhìn, tùy tay ném qua một bên.

Đi theo tín hàm của hoàng đế còn mật thư của Chử Thiệu Đào, Chử Thiệu Lăng ở trước mặt Vệ Kích bóp vỡ sáp phong thư hai người cùng xem….

Hoàng đế chỉ hôn mê hai ngày đã tỉnh lại, nhưng rất suy yếu, xuống không được giường, không có người đỡ đều không thể đứng dậy, lúc đầu Thái hậu thấy sắc mặt hoàng đế thật sự không tốt còn không muốn đem việc hạ độc tỉ mỉ nói cho hoàng đế, muốn chờ hoàng đế khỏe hơn một chút mới nói đến chuyện không hay này, không nghĩ đến hoàng đế vừa mới tỉnh lại đã sai người triệu Chử Thiệu Lăng hồi hoàng thành, nói muốn tra rõ chuyện Thái tử mưu nghịch.

Không có chuyện cười so ra càng đáng cười hơn, hoàng đế thật là hoài nghi Chử Thiệu Lăng hạ độc, còn muốn đem Chử Thiệu Lăng từ tiền tuyến triệu về thẩm vấn. Thái hậu thật nhịn không được, trực tiếp lệnh người của Tông Nhân phủ đem toàn bộ tiền căn hậu quả nói cho hoàng đế, Thái hậu cũng lười tiếp tục vì Chử Thiệu Nguyễn che giấu, nguyên bản Thái hậu sợ sức khỏe hoàng đế chịu không nổi kinh hách mà họa vô đơn chí, ai ngờ hoàng đế lại có thể hoài nghi đến Chử Thiệu Lăng, quan viên nhận xử án của Tông Nhân phủ đem toàn bộ nhân chứng vật chứng bày ra trước mắt hoàng đế, thẳng thắn: Nhị hoàng tử Chử Thiệu Nguyễn hành thích vua, nếu không phải ngự y kịp thời cứu trị, giờ phút này đã xảy ra chuyện lớn.

Hoàng đế làm sao cũng không ngờ được là Chử Thiệu Nguyễn hại mình, tim mạnh đập loạn một trận xong “oa” phun một ngụm huyết lớn, ngự y vội vàng dâng dược đi lên, vội vàng rối ren ép buộc nửa ngày mới khiến hoàng đế thuận khí lại được, hoàng đế cấp nộ công tâm, sau khi phun một ngụm máu đã thanh tỉnh rất nhiều, lăng lăng nhìn khẩu cung của Chử Thiệu Nguyễn do Tông Nhân phủ đưa đến ngẩn người một lúc, trong lòng Thái hậu ngũ vị tạp trần, thấp giọng khuyên: “Thôi, ngươi cứ xem như nuôi không đứa con này đi, tỉ mỉ cẩn thận sủng hắn nhiều năm như vậy, ai lại nghĩ đến hắn sẽ cắn ngược lại ngươi một hơi! Đừng trách ai gia nói ngươi….. Hoàng đế, mở mở mắt đi, ngày đó ngươi đối đãi với Hoàng hậu như thế nào? Hoàng hậu lại có điểm nào bất kính với ngươi chưa? Mấy năm nay ngươi đối xử với Lệ Tần cùng Chử Thiệu Nguyễn hai người như thế nào? Bọn họ lại hồi báo cái gì cho ngươi?!”

Hoàng đế bỗng nhiên nhớ tới lời nói ngày ấy ở Thái miếu với Chử Thiệu Lăng, ngày ấy hoàng đế bởi vì Chử Thiệu Lăng không chịu hứa hẹn nhân từ với Chử Thiệu Nguyễn mà mắng to Chử Thiệu Lăng là “dưỡng không quen bạch nhãn lang”, hiện giờ nhân quả báo ứng, thật là cho mình ăn quả đắng, tầm mắt hoàng đế bỗng nhiên một mảnh mơ hồ, ngất đi, chờ đến khi được cứu trở về, nửa người đã tê liệt….

“Bệnh của hoàng đế lại càng phát ra nghiêm trọng….” Vệ Kích cẩn thận nhìn sắc mặt Chử Thiệu Lăng, “Điện hạ có muốn viết một quyển tấu chương thỉnh an đưa về không?”

Chử Thiệu Lăng xem tin tốt Chử Thiệu Đào đưa đến, cười lạnh nói: “Ta viết tấu chương cho hắn, không phải là thỉnh an, là đòi mạng mới đúng…. Không cần để ý là được, hôm nay xuất kích Khách Lạp Tạp Thập, nào có công phu để ý đến hắn!”

Chử Thiệu Lăng xem như không có chuyện này, chỉnh binh điểm tướng, giao trách nhiệm xuất chiến trưa ngày hôm đó.

Chử Thiệu Lăng lần này xuất sư nổi danh, người Liêu Lương dám can đảm phái thích khách tập kích, Chử Thiệu Lăng cũng không lại khách khí, trực tiếp chỉ huy sáu vạn binh sĩ, thề trước khi trời tối phải đem quân Liêu Lương đuổi ra khỏi Khách Lạp Tạp Thập.

Sáu nghìn tinh binh của Vệ Kích bị phân làm tiên phong, trước khi xuất chinh Chử Thiệu Lăng lại cho Vệ Kích vài mươi thân vệ, chỉ phân phó một câu: “Nếu Phiêu Kị Tướng quân xảy ra chuyện giờ, các ngươi tự sát là được, không cần trở về gặp cô.”

Sau khi biết Vệ Kích từ chối nửa ngày không muốn nhận, thân vệ của Chử Thiệu Lăng đến bảo vệ mình là chuyện gì? Vệ Kích đau khổ giải thích: “Điện hạ… an nguy của điện hạ mới là quan trọng nhất, thần biết điện hạ lo lắng cho thần, nhưng…..”

“Ngươi biết ta lo lắng là được.” Hôm nay Chử Thiệu Lăng cũng mặc một thân nhung trang, áo giáp màu bạc nhìn qua khiến người càng thêm oai hùng, Chử Thiệu Lăng trầm giọng, “Bên cạnh ta có bao nhiêu binh sĩ, không có gì đáng lo, đây là lần đầu tiên ngươi xuất chiến, phải cẩn thận không để sai lầm.”

Vệ Kích từ chối nửa ngày không được, chỉ phải đáp ứng, thấp giọng nói: “Điện hạ trăm triệu phải cẩn thận, thương tiễn không có mắt, điện hạ….”

“Không cần để ý ta….” Chử Thiệu Lăng xoa nhẹ tóc Vệ Kích, nở nụ cười, “Hôm nay xem như là ngươi được như ý đi? Chung quy đã có thể rong ruổi sa trường khai triển khát vọng, ta không nói gì nữa, chỉ cần ngươi biết… sáu nghìn tinh binh kia cho ngươi để bảo mệnh, không phải cho ngươi dùng lập công, hiểu không?

Vệ Kích cúi đầu: “Thần lĩnh mệnh.”

Chử Thiệu Lăng kéo lấy Vệ Kích, ấn một nụ hôn thật sâu lên trán hắn, mới nói: “Xuất phát.”

Chử Thiệu Lăng cùng Vệ Kích đồng loạt lên ngựa, Vệ Kích quay đầu ngựa lui về trước đội ngũ của mình, Chử Thiệu Lăng giục ngựa chậm rãi đi qua từ bên trái đại quân, cao giọng hỏi: “Biết hôm nay chúng ta muốn làm gì sao?”

Chúng tướng sĩ cùng hô hào không ngớ, Chử Thiệu Lăng gật đầu lớn tiếng nói: “Phải! Chúng ta muốn đi đánh giặc, đem người Liêu Lương đuổi ra khỏi Khách Lạp Tạp Thập! Nhưng không chỉ như vậy!!”

Chử Thiệu Lăng kéo mạnh dây cương, khẽ vuốt chiến ma hơi xao động dưới thân, cao giọng: “Chúng ta không chỉ đơn giản là giết quân Liêu Lương, chúng ta còn đang vì dân chúng Tây Bắc Đại Chử báo thù! Nơi này! Chính ở nơi này! Mấy năm nay dân chúng Khách Lạp Tạp Thập chịu đủ quân giặc giày xéo, chịu biết bao khổ sở! Chịu không biết bao nhiêu tai vạ!”

“Nơi này có máu của đồng bào huynh đệ chúng ta đổ xuống, có biết bao nước mắt của đồng bào tỷ muội tuông rơi! Bọn họ chờ đợi bao lâu mới chờ được các ngươi, các tướng sĩ có thể giúp bọn họ báo thù rửa hận!” Chử Thiệu Lăng mắt sáng như đuốc, câu câu khí phách, “Ngẫm lại! Ngẫm lại trước đây bọn họ như thế nào sống qua ngày! Khí hậu đông bắc không tốt cho người, có thể ở nơi này đời này qua đời nọ sống sót là bao nhiêu không dễ dàng! Vất vả như vậy còn muốn chịu dị tộc xâm phạm! Cho dù như vậy, dân chúng cũng không dễ dàng buông tha mảnh đất cằn cỗi này! Bởi vì bọn họ biết được! Bọn họ hiểu được! Sẽ có người đến! Sẽ có những binh sĩ không sợ sinh tử tiến đến nơi này, vì thu hoạch huyết tinh, vì bọn họ báo thù!!”

Trước trận chiến các tướng sĩ bị khơi dậy một thân nhieệt huyết, không gõ vũ khí đáp lời Chử Thiệu Lăng, Chử Thiệu Lăng hơi ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Chúng ta không phải đang tàn sát, chúng ta muốn làm cho bách tính thấy được, làm cho bọn họ thấy Đại Chử chúng ta còn có nam nhi! Còn có hán tử! Còn có binh sĩ có thể cứu vớt bọn họ khỏi biển lửa! Chỉ cần cô vương bất tử, cô sẽ chiến đấu đến một khắc cuối cùng! Chỉ cần đại quân ta một người bất tử, một người kia vẫn sẽ vung kiếm tiến lên! Thiên hữu Đại Chử, trận này tất thắng!!”

Các tướng sĩ nghe vậy kích động cùng hô: “Thiên hữu Đại Chử, trận này tất thắng!”

“Thiên hữu Đại Chử, trận này tất thắng!”

Chử Thiệu Lăng chỉnh lại mũ giáp, cất cao giọng: “Các huynh đệ!! Mở to mắt mà nhìn xem, phiến thổ địa này, phiến thổ địa không biết bị người Liêu Lương giày xéo qua bao nhiêu lần! Sau trăm tuổi, nói cho con cháu các ngươi, từ mùa thu năm thứ mười sáu Thiên Khải, Đại Chử ta sẽ không bao giờ phải chịu khuất nhục như trước, sẽ lại không để cho dị tộc phiên bang xâm lấn một phân một hào lãnh thổ của chúng ta!!”

Chúng binh sĩ sôi nổi đáp ứng, từng gương mặt tuổi trẻ đều sôi sục nhiệt huyếtm Chử Thiệu Lăng quay đầu liếc nhìn Vệ Kích, cách vô số binh sĩ, ánh mắt hai người chạm nhau, tất cả tình cảm đều theo ánh mắt đi vào tận đáy lòng, may mắn biết bao, có thể cùng ngươi kề vai chiến đấu!

Sau khi Chử Thiệu Lăng động viên toàn quân, tiếng sừng vang lên, những binh sĩ hung mãnh như sói hoang tiến về phía Tây Khách Lạp Tạp Thập… nơi quân Liêu Lương đóng quân!

Rất nhiều năm về sau, Chử Thiệu Lăng còn nhớ có một trượng kia, đó là trận chiến đầu tiên do hắn thân chinh Tây Bắc, cung là trận chiến đầu tiên chính thức đưa Vệ Kích vào quân, trong trận chiến kia, Chử Thiệu Lăng cố nén bất an để Vệ Kích làm tiên phong, Vệ Kích tuổi trẻ, có lệ khí của thiếu niên anh hùng, Vệ Kích tính tình thận trọng, lại có lão tướng trợ giúp, khiến hắn làm tiên phong là lựa chọn tốt nhất.

Trọng yếu hơn là Chử Thiệu Lăng nóng lòng muốn để Vệ Kích lập nhiều quân công, vị trí trước kia, dù có tôn quý thế nào cũng là Chử Thiệu Lăng ban cho, nhưng sau một trận chiến ở Khách Lạp Tạp Thập, Vệ Kích có bao nhiêu chuyến công, đều là do Vệ Kích dùng thực đao thực thương giành được!!

Ấu khuyển từng được Chử Thiệu Lăng bảo hộ dưới cánh chim, một ngày này, rốt cuộc trưởng thành thành lang, đầu lang này mang theo sáu nghìn tinh binh Chử Thiệu Lăng cho hắn xung ngựa vượt lên tiền tuyến của Liêu Lương, Vệ Kích căn bản chưa từng để ý đến trận pháp người Liêu Lương, Vệ Kích hiểu được một điều, dưới lực lượng tuyệt đối, cho dù là trận pháp gì đều chỉ là phù du, Vệ Kích không lại dùng tiễn pháp thiện xạ của mình, mà cầm theo đại đao dài ba thước mang mọi người giết vào trung ương trận pháp của Liêu Lương, tả xung hữu đột, nơi nơi đi qua đều là thi thể, đội quân của Vệ Kích như một thanh lợi kiếm, trực tiếp nghiền áp vào trận doanh quân địch!

Quân Liêu Lương bị đội tiên phong của Vệ Kích triệt để nhiễu loạn trận hình, chính Vệ Kích không có trận pháp, cũng không cho người Liêu Lương dùng trận pháp, lưỡi đao sắc bén khiến cho người Liêu Lương chạy trốn bốn phương, Vệ Chiến lĩnh quân làm trung phong, còn chưa đến nơi, quân Liêu Lương đã bị quấy nát vụn, Vệ Chiến sai người bày ưng trận, sau khi vây kín lại cùng Vệ Kích nội ứng ngoại hợp, đem ngươi Liêu Lương giết toàn bộ, một người cũng không tha!

Một trận này, Vệ Kích thành danh.

Trong khoảng thời gian rất lâu về sau, dân chúng biên cảnh tây bắc vẫn còn nhớ rõ đại kỳ huyết sắc mang một chữ Kích của Vệ Kích, khi mặt đại kỳ kia xuất hiện, ngay cả mảnh đất cằn cỗi Khách Lạp Tạp Thập cũng tựa hồ mang theo sát khí, địch quân Liêu Lương chỉ cần nghe thấy đã biến sắc, cũng biết dưới trướng Thái tử điện hạ của Đại Chử có một mãnh tướng, gặp thần sát thần, ngộ Phật sát Phật.

Trận chiến mở đầu toàn thắng trở về, một trận này đánh trong ba canh giờ, đội quân tiên phong của Vệ Kích trảm hơn vạn địch nhân, chế tạo huyền thoại không thể vượt qua của quân đội nơi biên cảnh tây bắc rất nhiều năm liền. Lúc Chử Thiệu Lăng tự mình dẫn người nghênh đón đội ngũ Vệ Kích trở về, áo giáp của Vệ Kích đều bị máu tươi nhiễm đỏ, chém giết người gian dài như vậy, Vệ Kích đã thoát lực rất nhiều, tất cả đều là dựa vào một thân huyết khí duy trì, Chử Thiệu Lăng cưỡi ngựa đến gần, Vệ Kích xoay người xuống ngựa, quỳ một gối, trầm giọng: “Điện hạ… điện hạ khogn6 cần lo lắng, thần không bị thương.”

Chử Thiệu Lăng nhìn con ngựa của Vệ Kích, nhiều canh giờ chinh chiến, lúc này móng ngựa đã bị rơi một cái, khóe miệng chiến mã cũng tràn nước bọt, Chử Thiệu Lăng nắm lấy Vệ Kích, kéo người về phía mình, Vệ Kích lập tức theo bản năng nhìn xem bốn phía, Chử Thiệu Lăng nói: “Tọa kỵ của Phiêu Kị Tướng quân đã bị thương, cùng cô đồng kị hồi doanh đi.”

Chử Thiệu Lăng kéo dây cương lên ngựa, nhẹ nhàng ôm Vệ Kích vào lòng, mặc dù trong lòng bất an, nhưng Vệ Kích vẫn không nhịn được tựa vào Chử Thiệu Lăng, hắn vẫn còn hưng phấn, nhưng sau khi chiến đấu, trên người thật sự vô lực, lúc này hắn thật vô cùng tưởng niệm ôm áp của Chử Thiệu Lăng.

Các tướng sĩ xung quanh nhìn hai người, trong mắt không một tia dị sắc, có một trận chiến hôm nay, còn có ai sẽ xem thường Vệ Kích? Còn có ai dám xem thường Vệ Kích?

Chử Thiệu Lăng kéo áo choàng đem người bọc kín, quất ngựa hồi doanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.