Bạo Quân – Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Chương 98: Chương 98




CHƯƠNG 98

Tối đó hai người ở lại Vương phủ, bên ngoài đại tuyết không ngừng rơi, trong nội điện của tẩm điện lại ấm áp như xuân, hai người một đêm vô mộng.

Hôm sau, đến giờ Thìn hai người mới tỉnh, bởi vì tối hôm qua ngủ rất trễ, hiện giờ Vệ Kích vẫn còn mơ màng, Chử Thiệu Lăng ngồi dậy liền nhét lại góc chăn cho Vệ Kích: “Buồn ngủ thì lại ngủ thêm một lát.”

Vệ Kích lắc đầu nhu nhu ấn đường, Chử Thiệu Lăng nhìn hắn một bộ không ngủ đủ, bật cười: “Đồ ăn sáng còn chưa đưa đến, ngươi lại nằm một lát đi.”

Chử Thiệu Lăng xốc chăn, xuống giường đi ra gian ngoài để nha hoàn hầu hạ hắn rửa mặc thay y phục, Vệ Kích nghiêng người tựa vào đầu giường, trên giá nhỏ ở đầu giường có một chậu thủy tiên, trong phòng ấm áp, hoa nở rất đẹp, đặt trong bồn bằng lưu ly cùng vài mảnh ngọc nát đủ màu, trông càng xinh đẹp, Vệ Kích gảy đóa thủy tiên vài cái cũng xuống giường. Vệ Kích không quen có người hầu hạ, tự mình rửa mặt thay y phục, vừa vuốt lại quần áo, điểm tâm đã được đưa đến, hai người cùng dùng bữa.

“Điện hạ… thần nghe Vương công công nói ngày đăng cơ của điện hạ đã chọn xong rồi.” Vệ Kích gắp cho Chử Thiệu Lăng một cái sủi cảo tôm, “Là ngày nào?”

Chử Thiệu Lăng gật đầu: “Quên nói cho ngươi, là mười lăm tháng giêng.”

Vệ Kích nghĩ nghĩ nói: “Không phải nên làm trước khi đưa tang hoàng đế sao? Sao lại trễ như vậy?”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Trước đó không có ngày lành, đúng rồi, con ngươi cũng nhanh được trăm ngày đi? Đã chọn tên chưa?”

“Tháng sau là trăm ngày.” Vệ Kích cười khổ, “Tên bây giờ còn chưa chọn xong, đại ca đã sớm chọn xong tên lão Đại, Vệ Cảnh, nguyên bản thần muốn đặt là Vệ Du, lại bị người trong nhà chê cười một trận, bọn họ hỏi vì sao thần không tìm tên nào oai phong một chút, thần cân nhắc nhiều ngày, vẫn chưa nghĩ ra là tên gì mới tốt.”

Chử Thiệu Lăng nghe không khỏi bật cười: “Thôi, ta thay ngươi nghĩ nghĩ đi… Một lứa này của hắn là đời Ngọc tử đúng không? Là chữ ngọc lấy từ vương….”

Chử Thiệu Lăng nghĩ nghĩ nói: “Vệ Dao đi, lấy đầu mộc từ chữ Đào của ta, đổi thành ‘Dao’ trong quỳnh dao (là mỹ ngọc, ngọc đẹp), cũng gọi là mỹ ngọc, ý nghĩa tốt, kêu cũng thuận miệng.”

Vệ Kích lặp lại hai lần: “Quả nhiên rất tốt, chỉ là… tên này đặt cho nam hài có phải có chút nữ khí hay không?”

“Này có cái gì, đều phải học theo hai huynh đệ các ngươi, trong tên các sát khí mới tốt sao?” Chử Thiệu Lăng nhàn nhạt cười, “Đứa nhỏ này trời sinh mệnh phú quý, về sau tất nhiên là cẩm y ngọc thực tiền đồ vô lượng, tên này rất xứng với hắn.”

Vệ Kích cười cười gật đầu: “Đa tạ điện hạ ban thưởng tên, Vệ Dao…. Rất tốt, hôm nay lúc tiến cung thần liền nói cho đại ca, người trong nhà đã sớm chờ đặt tên đâu.”

Sau khi hai người dùng bữa liền hồi cung, Vương Mộ Hàn đã sớm ở trong Thừa Càn cung chờ, thấy Chử Thiệu Lăng trở lại vội vàng giúp Chử Thiệu Lăng thay tang phục, Vệ Kích tự động đi theo các triều thần quỳ cùng một chỗ, Chử Thiệu Lăng sau khi đi chính điện dâng hương thì đi hóa vàng, Vương Mộ Hàn đến gần, khom người thấp giọng: “Điện hạ… thôn trang đã xử lý sạch sẽ, hiện hạ an tâm.”

Chử Thiệu Lăng hờ hững gật đầu, thấp giọng: “Đem tất cả những người biết chuyện này đều đuổi đi xa xa, cho bọn họ một ít bạc, chờ vài năm sau hãy đưa người trở về.”

Vương Mộ Hàn cúi đầu đáp ứng, Chử Thiệu Lăng lại nói: “Tháng sau là trăm ngày của nhi tử Vệ Kích Trường Bình hầu, sớm chuẩn bị một phần lễ vật, đến lúc đó đưa qua.”

Vương Mộ Hàn gật đầu, lại nhịn không được hỏi: “Điện hạ… lão nộ có một chuyện không rõ, điện hạ có thể giải thích cho lão nô không?”

“Nói.”

Vương Mộ Hàn thấp giọng: “Chuyện của Vệ đại nhân, rõ ràng bệ hạ đã có quyết định, làm sao lại phiền toái cho Vệ đại nhân lưu lại hậu đại đâu? Trước kia thần cho rằng điện hạ làm như thế là sợ thế nhân chê trách Vệ đại nhân, sợ Vệ đại nhân tuyệt hậu, nhưng nếu điện hạ muốn… kia về sau hậu nhân của điện hạ không phải là hậu nhân của Vệ đại nhân sao? Vì sao lại tốn công cất nhắc đứa bé kia?”

Chử Thiệu Lăng cười nhàn nhạt: “Ta từ nhỏ bởi vì hai chữ hoàng quyền mà chịu khổ, cho nên an bài đời sau muốn cẩn thận một ít, mọi chuyện chỉ cần dính dáng đến quyền lợi, tiền tài đều là vĩnh viễn nói không rõ, một ngày Vệ Kích còn ở bên cạnh ta, tiểu nhân sẽ còn một ngày ở bên làm hại, giống như Vệ gia…. Bọn họ có thể vẫn luôn cung kính với hắn như vậy thì được, nhưng vạn nhất có một người đột nhiên khó chịu hắn thì sao?”

Mặc dù Vương Mộ Hàn biết xưa nay Chử Thiệu Lăng luôn là người nghĩ nhiều, nhưng cũng không nghĩ đến hắn lại nghĩ đến tận đây, bật cười: “Điện hạ thật sự quá lo lắng, hiện giờ Vệ gia đều nghe theo lời Vệ Chiện, Vệ Chiến cũng rất thân thiết với Vệ đại nhân, làm sao sẽ xảy ra loại chuyện này đâu?”

“Ta không nói hiện tại, ta đang nói đến tương lai về sau.” Chử Thiệu Lăng lại lấy một xấp tiền giấy thả vào chậu than, thản nhiên nói, “Chờ đến khi Vệ Cảnh Vệ Dao bọn họ lớn lên thì sao? Có thể đột nhiên có người cho rằng… Vệ Kích làm bẩn gia môn hay không? Ha hả…. Trừ bản thân ra, trăm triệu không thể trông cậy vào người khác, về sau Vệ gia xuất hiện hạng người gì, ta cũng không cách nào biết được…. Giống như hoàng đế kia, lúc trước dựa vào Vi gia, Lăng gia trợ giúp mới có thể đăng cơ, chờ đến khi ngồi vững vàng trên long ỷ lại cảm thấy dựa vào nhà ngoại đăng cơ rất không vẻ vang, trái lại liên tiếp chèn ép, loại việc này ta đã thấy nhiều.”

“Ta không thể để cho Vệ gia dựa vào Vệ Kích mà lên, sau đó lại lấy oán trả ơn tổn thương hắn, biện pháp tốt nhất chính là để cho Vệ Kích lưu lại một hậu nhân ở Vệ gia.” Chử Thiệu Lăng chậm rãi giải thích, “Đó cũng là vì sao ta lại vì Vệ Dao còn trong tã lót tìm một tước vị. Đời tiếp theo của Vệ gia, Vệ Dao là tôn quý nhất, như vậy Vệ Kích sẽ vĩnh viễn có tiếng nói ở Vệ gia, cho dù sau khi Vệ Kích trăm tuổi, Vệ gia vẫn sẽ tiếp tục tôn kính hắn, lại nói tiếp… ta còn ngại chỉ có một mình Vệ Dao còn là quá ít thôi.”

Vương Mộ Hàn hiểu được, thở dài gật đầu: “Điện hạ thật sự đem mọi việc có thể đều nghĩ thay Vệ đại nhân, như thế, mặc kệ Vệ đại nhân ở trong cung hoặc ở Vệ phủ, địa vị đều cực kỳ vững chắc, sẽ không còn có ai dám khi nhục hắn.”

Chử Thiệu Lăng cười khẽ: “Người của ta, ai có thể khi nhục?”

….

“Vệ đại nhân….” Tiểu thái giám ở ngoài điện nhịn không được nhẹ giọng nhắc nhở, Vệ Kích đã đứng rất lâu ở ngoài điện, không đi vào cũng không sao người vào thông báo, đây là muốn làm gì? Tiểu thái giám thấp giọng hỏi, “Vệ đại nhân có muốn nô tài đi vào báo một tiếng hay không?”

Vệ Kích hồi thần, lắc đầu: “Không, không cần….”

Nhĩ lực của tiểu thái giám không bằng Vệ Kích, không nghe được đối thoại của Chử Thiệu Lăng cùng Vương Mộ Hàn trong điện, nhưng Vệ Kích lại nghe hết, một chữ không lọt, trong lúc nhất thời, tâm tình Vệ Kích ngũ vị tạp trần, Chử Thiệu Lăng đã bí mật vì mình có thể đứng bên cạnh hắn mà chuẩn bị tất cả đến mức này sao?

Chử Thiệu Lăng ở bên trong nghe được động tĩnh, Vương Mộ Hàn cao giọng hỏi: “Ai ở ngoài?”

Tiểu thái giám vội nói: “Vệ Quốc công cầu kiến…”

Vệ Kích không thể lui ra chỉ phải đi vào, Chử Thiệu Lăng thấy hốc mắt Vệ Kích ửng đỏ, nghi hoặc: “Làm sao vậy?”

Vệ Kích lắc đầu: “Không, vừa rồi… ở bên ngoài đang hóa vàng, tàn tro bay vào trong mắt.”

Phượng mâu khẽ nhướng, Chử Thiệu Lăng quay đầu thấp giọng: “Cô khó chịu, trước trở về Bích Đào uyển nghỉ ngơi một khắc, có việc liền đi Bích Đào uyển thông tri.”

Vương Mộ Hàn cùng các cung nhân cúi đầu, Chử Thiệu Lăng mang theo Vệ Kích trở về Bích Đào uyển.

Chử Thiệu Lăng mang Vệ Kích vào phòng trong, kéo hắn ngồi xuống giường, nhẹ giọng hỏi: “Tối hôm qua ngủ ít quá sao?”

Vệ Kích vội lắc đầu: “Làm sao có thể yếu ớt như vậy? Thần cũng không mệt.”

Chử Thiệu Lăng thản nhiên nói: “Ngươi biết ta không thích ngươi có việc gạt ta, sắc mặt ngươi không đúng, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Vệ Kích sợ nhất là Chử Thiệu Lăng lạnh mặt nói chuyện với mình, sợ Chử Thiệu Lăng nổi giận, chỉ phải buông mi mắt kể lại chuyện vừa rồi, kể xong giọng đã khàn khàn: “Mọi chuyện điện hạ đều vì thần mà suy xét, thần chỉ là hận mình đầu óc ngu ngốc, cái gì cũng không hiểu, chỉ biết ngây ngốc chờ đợi điện hạ vì mình tính toán, lại không thể giúp điện hạ phân ưu, thần vô dụng….”

Chử Thiệu Lăng bật cười: “Ta còn cho là chuyện gì đâu, ngươi còn rất biết hù dọa ta….” Chử Thiệu Lăng thầm than may mắn, may mà vừa rồi Vương Mộ Hàn cũng không nói lộ ra chuyện mình muốn lập Vệ Kích làm Hậu, nếu không còn không đem đồ ngốc này dọa cho sợ chết khiếp?

Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích, nhẹ giọng cười: “Ta không lo lắng cho ngươi thì lo lắng cho ai? Lại nói, ai nói ngươi vô dụng? Không có ngươi thì Liêu Lương là do ai đánh hạ?”

“Thần chỉ biết cậy mạnh.” Vệ Kích vừa cảm kích lại áy náy, thấp giọng, “Điện hạ làm đại sự thần đều không hiểu, không giúp được gì, còn muốn làm cho điện hạ vì thần mà phân tâm.”

Chử Thiệu Lăng mỉm cười: “Là ta thích thay ngươi lo lắng…. Thôi, chuyện không có gì, không lẽ lại đang mượn cớ theo ta làm nũng sao?”

“Không có!” Vệ Kích đỏ mặt, chỉ cảm thấy mình càng phản ứng như vậy càng giống với hai chữ ‘làm nũng’, liền cúi đầu ngậm miệng, Chử Thiệu Lăng cười cười: “Được rồi, ngươi nghĩ cái gì ta đều biết, chuyện này không tính là gì.”

Chử Thiệu Lăng nghiêng đầu cố ý hôn hôn vành tai Vệ Kích: “Chờ xem, về sau ta sẽ đối với ngươi càng tốt….”

Chử Thiệu Lăng vuốt ve vành tai đỏ ửng của Vệ Kích, cười: “Được rồi, dù sao cũng trở về, nghỉ một lát đi.”

Chử Thiệu Lăng ôm Vệ Kích vừa thỏa mãn lại đau lòng, nhìn mặt nghiêng của Vệ Kích, Chử Thiệu Lăng cũng không khỏi nghi ngờ, một người lãnh tâm lãnh tình, đạm bạc như mình, làm sao lại thích một người đến như thế?

Nếu nói lúc bắt đầu là vì báo đáp ân tình kiếp trước, hoặc là mê luyến cảm giác được người một lòng yêu thương, cũng có thể là yêu thích khuôn mặt này, thời gian đã qua lâu như vậy, sớm nên cảm thấy chán đi, vì sao lại trở thành càng ngày càng ngừng không được, càng ngày càng thêm yêu thương hắn?

Chử Thiệu Lăng nhẹ vuốt lưng Vệ Kích, lại nghĩ đến kiếp trước, Vệ Kích chưa hề trông chờ vào hồi báo, một lòng thương hắn suốt mười năm, hóa ra, thật sự yêu thương một người, là thật có thể vì thế mà bảo vệ hết thảy của hắn, thời gian qua đi, chỉ biết lún càng lúc càng sâu.

Vệ Kích vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc của mình chưa thoát được, Vệ Kích một mình khổ sở, Chử Thiệu Lăng lại chỉ cảm thấy buồn cười, nhịn không được trêu: “Nếu ngươi thật sự cảm thấy ta rất tốt với ngươi…. Buổi tối trở về sớm một chút, lại tận tình ‘báo đáp’ ta là được.”

Vệ Kích đỏ mặt, do dự một khắc mới ấp úng: “Được.”

Chử Thiệu Lăng cười ra tiếng: “Hôm nay rốt cuộc làm sao? Sao lại đáp ứng rồi?” Chử Thiệu Lăng chống nửa người trên, buông mắt nhìn Vệ Kích, nhẹ giọng: “Cho dù muốn làm gì ngươi cũng được? Đều nghe lời ta?”

Nguyên bản Chử Thiệu Lăng cho rằng Vệ Kích sẽ không đáp, không nghĩ đến Vệ Kích lại ngượng ngùng khẽ gật đầu. Trong lòng Chử Thiệu Lăng ấm áp, cúi đầu hôn môi Vệ Kích, nhịn không được oán trách ra tiếng: “Làm sao trời còn sáng như vậy nha?”

Buổi trưa Chử Thiệu Lăng còn muốn đi đến trước linh cữu hóa vàng, nếu không thì đã trực tiếp lột sạch Vệ Kích ăn đến xương cốt cũng không chừa, Chử Thiệu Lăng không nhẹ không nặng sờ mó Vệ Kích một hồi, cười khẽ: “Chờ đến buổi tối….”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.