Bạo Vương Liệt Phi

Chương 83: Q.3 - Chương 83: Thanh lâu khác biệt




“Không đi vào, sao ngươi biết được ta không thích. Nếu không, ngươi nói cho ta biết xem đây rốt cuộc là nơi nào?” Vân Yên không hiểu hỏi hắn, ở đây nam nữ đều được đi vào, hẳn không phải là một nơi cấm kỵ chứ?

“Thanh lâu.” Hắc Ưng thấy nàng kiên quyết như vây, đành phải nói.

“Thanh lâu?” Vân Yên sửng sốt, sau đó bật cười, “Ngươi không muốn cho ta đi vào, cũng không cần dùng cách này gạt ta, thanh lâu sao lại có nữ nhân đi vào, không phải là rất buồn cười sao? Đừng lừa ta, ngươi không đi, ta tự mình vào xem.”

Không để Hắc Ưng kịp ngăn lại, nàng đã từng bước đi vào. Hắc Ưng lắc đầu, quên đi, chờ đến khi nàng gặp rắc rối mới vào cứu nàng.

Nàng đi vào, nhìn ngó xung quanh bên trong, có điểm gì đó không đúng, không khí sao lại mờ ám như vậy, trong đại sảnh có rất nhiều nam nữ đang uống trà. Không đợi nàng kịp hiểu, đã có một người đi lại hỏi: “Khách quan, đi một người sao?”

“Một người.” Vân Yên gật đầu, hình như Hắc Ưng không có theo vào.

“Là đeo tay trái hay tay phải?” Người vừa đến đột nhiên đưa ra một sợi chỉ đỏ.

Vân Yên sửng sốt liền cảm thấy ánh mắt mọi người đều nhìn về phía nàng. Nàng cũng thấy trên tay bọn họ đều buộc chỉ đỏ, nghĩ thầm rằng chắc là quy củ của họ, suy nghĩ một chút liền giơ tay trái ra: “Tay trái đi.”

“Được.” Người vừa đến thật nhanh nhẹn giúp nàng buộc rất mau.

Vân Yên vừa định hỏi đây là cái gì chợt thấy rất nhiều nam nhân nữ nhân cùng chạy đến vây quanh nàng, nói.

“Công tử dáng vẻ thật giống Phan An, bản phu nhân rất thích, thế nào? 100 lượng đi.”

“Công tử da dẻ nõn nà, đi theo lão phu, lão phu nhất định đối xử ngươi tử tế, 101 lượng.”

“Công tử, vẫn là nên theo ta đi, tuổi tác và diện mạo chúng ta tương đương, ta sẽ khiến ngươi cực khoái, 102 lượng.”

“Công tử, theo ta đi…”

Vân Yên bị nhóm người này nói đến muốn ngất đi, bọn họ là đang làm cái gì? Ra giá sao? Coi mình là cái gì? Hô lớn một tiếng: “Ngừng.”

Mọi người nhất thời đều im bặt nhìn nàng, không biết ai đó lại lên tiếng: “Công tử tự mình chọn đi.”

“Chờ một chút, các ngươi có thể nói cho ta biết đây là nơi tuyển cái gì haykhông?” Vân Yên thật sự hồ đồ, chẳng lẽ đúng là thanh lâu, mà thanh lâu cũng không phân biệt nam nữ sao? Thật sự là kinh hãi đi.

Mọi người nghe thấy nàng hỏi vậy, đầu tiên đều ngẩn người, một lúc sau che miệng cười, “Công tử, đừng giả bộ nữa. Đến nơi này còn có thể không biết làm cái gì ư? Cùng lắm chúng ta cho ngươi tự chọn, ngươi chọn đi.”

Lúc này Vân Yên có chút nóng nảy, nàng không dám chọn, ai biết sau đó sẽ phát sinh chuyện gì, nhìn ra ngoài cửa, hi vọng Hắc Ưng xuất hiện, nhưng hắn thật sự không có tiến vào.

“Công tử chọn đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa.” Đám người bắt đầu ồn ào.

Vân Yên nóng ruột, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, xem ra mình không thể không chọn, liền chỉ vào một nữ nhân. Mặc kệ sẽ phát sinh chuyện tình gì, dù sao nàng cũng là một nữ nhân, dù sao cũng an toàn hơn.

“Công tử, ngươi chọn ta.” Nữ nhân bị nàng chọn mừng rỡ như điên, lập tức kéo tay nàng đi: “Công tử, chúng ta vào phòng đi, ta cũng gấp rồi.”

Vân Yên cứ thế bị nàng mạnh tay lôi kéo vào phòng, trong lòng thầm than, ‘ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đây là nơi quái quỉ nào?’

Bị nữ nhân kia nửa tha nửa kéo vào phòng, nàng còn chưa kịp thở, nữ nhân đó liền dán vào người nàng, lấy tay vuốt ve mặt nàng: “Công tử cũng thật đẹp trai, đúng là có thể so với Phan An.”

“Ngươi buông ra.” Cả người Vân Yên nổi da gà, nhanh chóng lùi lại tránh nàng:“Đừng động thủ, có gì từ từ nói.”

“Từ từ nói cái gì? Nơi này tiền thuê nhà rất đắt, lại đúng hạn lấy tiền, chúng ta vẫn là nhanh lên.” Nữ nhân nói, tay ôm lấy nàng đẩy về phía giường.

Trong đầu Vân Yên thầm nghĩ, nàng nói đúng hạn lấy tiền, từ từ làm cái gì trên giường sao? Không thể nào.

Đang do dự, vạt áo nàng đã muốn bị người vạch ra khám phá.

Vân Yên tức giận, hất tay nàng ra, “Ngươi muốn làm gì?” lúc này mới phát hiện nữ nhân kia đang nhìn cái yếm đỏ thẫm của mình, sắc mặt tái đi.

“Ngươi hỏi ta làm gì? Ta cũng muốn hỏi ngươi muốn làm gì? Nghĩ rằng có thể lừa tiền của lão nương ta sao?” Nữ nhân tức giận quát.

Vân Yên sửa sang lại quần áo tử tế, lúc này mới nói: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì, càng không biết nơi này đang làm gì? Chỉ là nhìn thấy nơi đây thật náo nhiệt mới đi vào, ngươi nói cho ta biết rốt cuộc các ngươi ở nơi này làm gì?”

“Không biết mà ngươi cũng dám tới sao? Còn nói muốn lão nương giải thích cho ngươi ư? Xem ngươi lớn lên phần nào nữ nhân cần có cũng không tệ lắm, may mắn lão nương nam nữ đều hiểu biết.” trên mặt nữ nhân tức giận đã vơi đi một chút, ánh mắt dán trên người nàng đảo quanh.

Vân Yên nhìn nàng như sói như hổ lao tới, liền lui về phía sau, xoay người muốn chạy, hét lên: “Cứu mạng.”

“Ngươi quay lại ngay, ở nơi này, ngươi có hét lạc giọng cũng sẽ không có người để ý tới ngươi đâu.” Nữ nhân lập tức ôm lấy nàng từ phía sau, kéo về phía giường.

Vân Yên bị nàng ném lên giường, liền thấy nàng đang tự cởi đi quần áo của mình, còn đem cái yếm cởi ra ném lên mặt nàng, lắc lư thân thể của mình đi tới, “Thế nào, dáng người lão nương chăm sóc cũng không tệ lắm đúng không, còn ngượng ngùng cái gì, cởi ra.”

Vân yên gắt gao túm chặt quần áo của mình, lùi sâu vào trong giường: “Ngươi không được qua đây, ta không phải kiểu người ngươi muốn…”

Nữ nhân mỉm cười quyến rũ, không thèm nhìn nàng mà lao tới.

“Hắc Ưng, cứu mạng nha.” Vân Yên dùng sức giãy dụa, liều mạng hô. Nàng tin Hắc Ưng nhất định đang ở bên ngoài


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.