Bất Cẩn Kết Hôn Với Giấm Tinh Rồi

Chương 77: Chương 77






Edit: DL – Beta: Chi

*****

Sở Nghĩa là bạn nhỏ không biết nói dối.

Ngày trước, khi giới thiệu Tần Dĩ Hằng với mẹ mình, cậu cũng không dám nói nhiều, chỉ kể qua loa.

Không ngờ khi đó chỉ nói mấy câu, hôm nay cậu đã bị vạch trần tại trận.

Sở Nghĩa xấu hổ đến mức tai đỏ ửng, cậu ghé sát lại gần Tần Dĩ Hằng, ra sức kéo áo anh ở nơi khuất tầm mắt mọi người.

Tần Dĩ Hằng khẽ cười.

“Đúng là trước khi kết hôn, bọn con mới quen nhau không lâu.” Anh nắm tay Sở Nghĩa, nhìn cậu, nói: “Có điều, con thật sự là đàn anh cùng trường của em ấy. Nhưng khi còn học ở trường, bọn con chưa từng tiếp xúc với nhau, sau này mới quen biết, tính ra bọn con đã yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.”

Sở Nghĩa: “…”

Được rồi.

Thế này còn chẳng bằng để cậu tự nói.

Đáng lẽ chỉ cần bịa ra một hai câu rồi cười cho qua chuyện là xong rồi.

Thật ra các vị phụ huynh không quá để ý mấy chuyện này, điều khiến bọn họ quan tâm hơn cả chính là tương lai của con trẻ.

Giờ thì tốt rồi.

Yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.

Cậu xấu hổ quá đi mất.

Thậm chí, Tần Dĩ Hằng còn tuyên bố trước mặt cha mẹ hai bên nữa chứ.

Quả nhiên, anh vừa nói xong, trong phòng ăn đã vang lên những tiếng cười.

Tiếng cười đầu tiên xuất phát từ mẹ Sở Nghĩa, cậu có thể nghe được sự xấu hổ ẩn chứa trong tiếng cười của mẹ.

Từ nhỏ đến lớn, hai mẹ con cậu chưa bao giờ tâm sự với nhau về chuyện tình cảm, bây giờ nghe Tần Dĩ Hằng nói như vậy, đương nhiên bà sẽ cảm thấy không được tự nhiên.

Ngay cả cậu cũng cảm thấy mất tự nhiên, mặt đỏ rần.

Chỉ có ba Tần là tương đối bình tĩnh, không quá kinh ngạc, thậm chí vẻ mặt của ông còn lộ ra vài phần khen ngợi.

Người phấn khích nhất là mẹ Tần, bà nhìn Tần Dĩ Hằng và Sở Nghĩa bằng ánh mắt tò mò, muốn nghe ngóng thêm nhiều chuyện hơn.

Ánh mắt của bà khiến Sở Nghĩa nhớ về buổi sáng mười ngày trước.

Là một người mẹ, bà còn từng được chứng kiến cảnh tượng kia của con trai, thành ra mấy lời như yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên thật sự rất nhẹ nhàng và bình thường với bà.

“Ngồi đi ngồi đi.” Ba Tần mời mọi người ngồi xuống, cũng quay sang bảo người phục vụ: “Mang thức ăn lên đi.”

Khi bắt đầu dùng cơm, chủ đề nói chuyện được phát triển rộng hơn. Vì bàn ăn tương đối lớn nên mọi người thoải mái nói chuyện, không lo ảnh hưởng đến người khác. Hai bà mẹ ngồi đối diện hai bên, chủ đề tâm sự đã chuyển từ mấy câu chuyện phiếm sang quần áo trên người.

Ở bên này, ba Tần đang hỏi han Tần Dĩ Hằng về tình hình công ty.

Còn một mình Sở Nghĩa rảnh rỗi, cậu đành cúi đầu, yên lặng lột tôm bóc cua cho Tần Dĩ Hằng.

Nhưng cậu cũng không im lặng được bao lâu, chẳng mấy chốc, ba Tần đã đổi trọng tâm câu chuyện sang Sở Nghĩa, bắt đầu trò chuyện về phòng làm việc của cậu.

Lúc này, người lột tôm đổi thành Tần Dĩ Hằng.

Ăn thêm một lát, cảm thấy đã đến lúc, mẹ Sở đột nhiên xoa tay đứng lên, lấy bao lì xì đã chuẩn bị từ sáng ra.

Sở Nghĩa vội vàng chọc Tần Dĩ Hằng, mấp máy môi dùng khẩu ngữ nói: “Phí sửa miệng đấy anh.”

“Tiểu Tần à.” Mẹ Sở tươi cười đi tới.

Tần Dĩ Hằng ngay lập tức để đũa xuống, đứng dậy, Sở Nghĩa cũng đứng lên theo.

Tần Dĩ Hằng: “Cô ạ.”

Mẹ Sở cười rộ lên: “Không được gọi là cô nữa.”

Nói rồi, bà đưa bao lì xì tới, đúng lúc này, mẹ Tần cũng đứng lên, tươi cười nói: “Nhanh nào, con mau sửa miệng, nói “cảm ơn mẹ” đi.”

Tần Dĩ Hằng nhận lấy bao lì xì rồi vô cùng tự nhiên đáp: “Con cám ơn mẹ ạ.”

Mẹ Sở rất vui: “Rồi rồi, ngồi xuống đi.”

Tình cảnh Tần Dĩ Hằng vừa gặp phải khiến Sở Nghĩa cảm thấy thật đáng sợ.

Anh rất thong dong thư thái, nhưng Sở Nghĩa bên cạnh lại vô cùng khẩn trương.

Cậu cũng không biết mình đang căng thẳng vì điều gì.

Nghe thấy Tần Dĩ Hằng gọi một tiếng “mẹ”, tim cậu thiếu chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Tiểu Nghĩa à.” Lúc này, mẹ Tần cũng đứng lên.

Sở Nghĩa vừa mới ngồi xuống theo Tần Dĩ Hằng, nghe bà gọi như vậy, cậu lại đứng dậy.

Đến lượt cậu rồi.

“Dạ.” Sở Nghĩa vội vàng trả lời, sau đó khẽ kéo Tần Dĩ Hằng, như muốn dùng ánh mắt để nói với anh, ban nãy em đứng với anh, giờ anh cũng phải đứng với em chứ.

Tần Dĩ Hằng nở nụ cười, đứng lên.

Mẹ Tần đã bước tới, tiện thể kéo ba Tần qua cùng.

Mẹ Tần: “Đây là chút tấm lòng của mẹ.”

Ba Tần đuổi kịp: “Đây là chút tấm lòng của ba.”

Mẹ Sở ở bên cạnh cười đáp: “Nhanh nào, mau gọi ba mẹ, cảm ơn hai người đi con.”

Sở Nghĩa cực kỳ ngoan ngoãn: “Con cảm ơn ba, con cảm ơn mẹ.”

Mẹ Tần và ba Tần đưa bao lì xì cho cậu, mẹ Tần vỗ vai Sở Nghĩa: “Từ lần đầu tiên gặp Tiểu Nghĩa, tôi đã rất thích thằng bé rồi.”

Ký ức bất chợt ùa về, nói xong câu ấy, mẹ Tần liền ôm lấy tay mẹ Sở kể chuyện: “Sáng hôm ấy tôi sang nhà Tần Dĩ Hằng, định chuẩn bị bữa sáng cho nó, nào ngờ lại gặp Tiểu Nghĩa ở siêu thị. Khi đó tôi đã nghĩ, thằng bé này, ôi chao, tràn đầy sức sống, đã vậy còn nói chuyện rất khéo nữa, nếu có thể giới thiệu thằng bé cho con trai mình thì tốt quá rồi. Nào ngờ tôi vừa hỏi, Tiểu Nghĩa đã nói thằng bé có người yêu rồi, lúc ấy tôi còn cảm thấy thật đáng tiếc.”

Mẹ Tần cười híp cả mắt: “Bà thông gia nói xem có trùng hợp không, quay đi quay lại, hai chúng tôi đã lại gặp nhau, còn ở trong nhà của Tần Dĩ Hằng nữa chứ.”

Bà ôm lấy cánh tay mẹ Sở: “Khó mà diễn tả được lúc ấy tôi vui vẻ tới nhường nào, thằng bé Tần Dĩ Hằng còn nói với tôi rằng hai đứa nó đã kết hôn rồi.”

Mẹ Sở lắc đầu: “Lúc mới biết hai đứa nó kết hôn, tôi cũng rất lo sợ. Tôi còn nghe được chuyện này qua người khác nữa chứ, nếu tôi không hỏi, không biết khi nào Tiểu Nghĩa mới nói cho tôi.”

Nói xong, mẹ Sở liếc Sở Nghĩa.

Sở Nghĩa ngay lập tức cười hì hì hai tiếng.

Chuyện này cũng không trách cậu được, trong cuộc hôn nhân này, chỉ có Tần Dĩ Hằng là người bình tĩnh nhất thôi.

Cậu thậm chí còn không trải qua thời kỳ quá độ, trực tiếp trở thành chồng người ta, chẳng biết phải xử lý như thế nào nữa.

Ban đầu cậu còn phải đối phó với một Tần Dĩ Hằng khó tính, cái này không được, cái kia không cần.

“Nhưng vậy cũng rất thú vị.” Mẹ Tần đưa mẹ Sở về lại chỗ ngồi, bà cũng ngồi xuống: “Thằng con trai này của tôi ấy à, từ bé tính cách đã kỳ lạ, đầu óc đã quái dị khác người rồi. Trước đây lúc nó chưa kết hôn, tôi còn lo sẽ chẳng có ai thích một đứa như nó.”

Sở Nghĩa suýt cười thành tiếng.

Cậu liếc nhìn Tần Dĩ Hằng.

Chắc cũng chỉ có ba Tần và mẹ Tần mới dám nói như vậy nhỉ?

“Sau đó biết được Tiểu Nghĩa, tôi vui quá, luôn miệng khoe với ông già nhà tôi.”

Ba Tần gật đầu: “Cái này thì đúng thật.”

Vì thế, mẹ Tần bắt đầu khen Sở Nghĩa hết lời.

Nhưng lần này Sở Nghĩa không có cơ hội thể hiện sự khiêm tốn của mình, bởi vì ở đây có mặt mẹ cậu, so với cậu, mẹ Sở càng khiêm tốn hơn.

Nào có nào có, Tiểu Nghĩa nào có được như hai người nói.

Không có đâu, không có đâu.

Cũng tàm tạm thôi, Tiểu Nghĩa đúng là rất lễ phép với người lớn, ha ha ha.

Thằng bé Tiểu Tần cũng đâu có kém chứ.

Bla bla bla.



Một bữa cơm, ăn mất gần hai tiếng.

Hơn nửa bữa ăn, Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng chỉ ngồi nghe ba vị phụ huynh nói chuyện.

Không chỉ trò chuyện, mọi người còn bàn về kế hoạch ăn tết năm nay.

Mẹ Tần nhiệt tình mời nhà Sở Nghĩa sang ăn mừng năm mới, thậm chí còn đề cập tới kế hoạch du lịch năm tới ra sao.

Tiện đó, bà cũng bàn luôn ngày tháng tổ chức hôn lễ với Tần Dĩ Hằng.

Đến lúc chia tay, ai cũng vui vẻ rạo rực.

Sau màn trao đổi quà tặng, mọi người rốt cuộc cũng thật sự tạm biệt nhau.

Cũng giống như khi đến, mẹ Sở ngồi chung xe với Sở Nghĩa và Tần Dĩ Hằng.

Lên xe, Sở Nghĩa cười, ôm lấy vai bà: “Vậy mà mẹ còn lo không có chuyện gì để nói.”

Mẹ Sở gật đầu: “Bà thông gia dễ nói chuyện quá.” Bà lại quay đầu nhìn Tần Dĩ Hằng: “Cái thằng bé này, sao con khác ba mẹ con thế nhỉ?”

Tần Dĩ Hằng còn chưa kịp đáp, Sở Nghĩa đã trả lời giúp anh: “Cái này gọi là đối lập, ngầu biết bao nhiêu, cần gì phải giống ba mẹ ạ.”

Mẹ Sở nhìn cậu với vẻ ghét bỏ: “Mẹ đã nói gì đâu? Làm gì mà con cuống lên thế?”

Sở Nghĩa ngồi ngay ngắn lại: “Con đâu có ạ.”

Tần Dĩ Hằng bật cười, ở chỗ mẹ Sở không nhìn thấy, anh lặng lẽ nắm lấy tay cậu.

Một lát sau, Tiểu Trần đã lái xe đến nhà mẹ Sở.

Bà xuống xe, nói thêm hai, ba câu linh tinh rồi đi lên tầng.

Xe vừa ra khỏi khu dân cư, Tần Dĩ Hằng đã lập tức nắm chặt tay Sở Nghĩa, kéo cả người cậu về phía anh, khẽ cắn lên mặt cậu.

“Tần Dĩ Hằng, Tần Dĩ Hằng!” Sở Nghĩa kêu oai oái, đẩy anh ra: “Anh làm gì thế, sao gần đây anh cứ thích cắn mặt em vậy?”

Tần Dĩ Hằng: “Em đỏ mặt.”

Sở Nghĩa giơ hai tay lên che mặt: “Là vì trời oi quá, hôm nay nhiệt độ có hơi cao mà.”

Nói vậy cũng chẳng ích gì, thấy Tần Dĩ Hằng ghé sát lại chuẩn bị cắn, Sở Nghĩa vội vàng dịch đầu đi.

Vì thế, môi anh dừng đúng trên môi cậu.

“Ha ha ha.” Sở Nghĩa cười mãn nguyện.

Nếu cậu đã muốn như vậy, Tần Dĩ Hằng liền chiều theo ý cậu.

Anh trực tiếp giữ lấy cổ Sở Nghĩa, cắn khẽ lên môi dưới của cậu, kẹp chúng giữa hai hàng răng nanh, nhẹ nhàng day day.

“A!” Sau khi bị cắn, Sở Nghĩa nghiêm túc nhìn về phía tài xế Tiểu Trần, nói nhỏ với Tần Dĩ Hằng: “Còn có người khác kìa.”

Anh cúi đầu nhìn cậu: “Sao vậy? Anh đã làm gì à?”

Sở Nghĩa: “…”

“Không ạ.” Cậu nghẹn lời: “Anh không làm gì em cả.”

Buổi chiều Tần Dĩ Hằng còn có việc phải làm, Sở Nghĩa cũng chưa hoàn thành xong đơn hàng. Tiểu Trần đưa cậu về phòng làm việc rồi rời đi cùng Tần Dĩ Hằng.

Sau khi vào văn phòng, Sở Nghĩa vô cùng ấm ức, vì thế, cậu lấy điện thoại di động ra, nhắn một tin trên WeChat cho Tần Dĩ Hằng.

Sở Nghĩa: Đồ xấu xa!

Tần Dĩ Hằng trả lời rất nhanh.

Tần Dĩ Hằng: Anh đã nhận được.

Sở Nghĩa nhìn chằm chằm di động, bỗng có dự cảm không lành.

Vì tối còn có hẹn đi ăn với các bạn thời trung học, Sở Nghĩa không lãng phí thời gian nữa. Bước vào văn phòng, cậu liền để điện thoại sang một bên, bắt đầu làm việc.

5 rưỡi chiều, bạn cùng bàn bắt đầu réo tìm người trong nhóm chat.

Chủ yếu là hắn đang réo gọi cậu.

Bạn cùng bàn: Bảo bối

Bạn cùng bàn: Bảo bối

Bạn cùng bàn:【Alo bảo bối của tôi có đó không.jpg】

Hắn vừa gọi như vậy, những người khác cũng đồng loạt gọi theo.

Bạn học 1:【Alo bảo bối của tôi có đó không.jpg】

Bạn học 2:【Alo bảo bối của tôi có đó không.jpg】

Bạn học 3:【Alo bảo bối của tôi có đó không.jpg】



Sở Nghĩa cắt ngang chuỗi copy paste.

Sở Nghĩa: Đây.

Bạn cùng bàn: Chút nữa mày sẽ qua trước đúng không?

Bạn cùng bàn: Tao đang ở ngay gần đó.

Bạn cùng bàn: Chờ lát xong việc tao qua liền

Bạn cùng bàn: Nhanh thôi.

Nếu bạn cùng bàn đã nói vậy, Sở Nghĩa đương nhiên sẽ đáp lời: Tao sẽ qua trước.

Sở Nghĩa: Tầm hai mươi phút nữa là tao tới

Sở Nghĩa: Nếu bọn mày không có việc thì cũng tới luôn đi.

Mọi người trong nhóm nháo nhào xác nhận.

Sở Nghĩa nhìn bản thiết còn dang dở trên máy tính, trực tiếp ấn save rồi lấy di động gọi xe, xong xuôi, cậu nhắn tin báo cho Tần Dĩ Hằng, nói cậu tới nhà hàng trước, lát nữa anh không cần qua đón cậu.

Chắc Tần Dĩ Hằng đang bận, cậu nhắn tin được một lúc mà anh vẫn chưa trả lời.

Sở Nghĩa thu xếp một chút rồi xuất phát, một lát sau đã tới nơi.

Đến khi xong việc, Tần Dĩ Hằng mới trả lời tin nhắn của cậu, anh nói mình cũng có thể qua đó trước, thuận tiện hỏi xem Sở Nghĩa đã đến đâu rồi, có cần qua đón không.

Sở Nghĩa: Không cần đâu ạ.

Sở Nghĩa: Em đã đến rồi.

Sở Nghĩa: Anh qua đây luôn đi.

Lúc nhận được tin nhắn, Tần Dĩ Hằng đã ngồi trong xe, anh cất di động đi rồi ngẩng đầu, nói với Tiểu Trần: “Không cần qua văn phòng của Sở Nghĩa, đi sang nhà hàng luôn.”

Tiểu Trần đổi hướng: “Vâng.”

Không lâu sau đó, Tần Dĩ Hằng cũng đến nhà hàng.

Anh đặt bàn trên tầng 6, trong lúc chờ thang máy, anh nhắn tin báo cho Sở Nghĩa.

Thang máy đi xuống từng tầng một, bên cạnh xuất hiện thêm hai người cùng đợi.

Khi thang máy đến tầng một, cả ba người cùng đi vào.

Lúc đến tầng bốn, cô gái trẻ bước ra ngoài, trong thang máy chỉ còn lại hai người.

Lúc này, người bên cạnh Tần Dĩ Hằng đang gọi điện thoại.

“Sóng trong thang máy không tốt lắm… Mày nói gì cơ? Đến mau rồi vào luôn hả… Bảo bối chắc đã ở trên đó rồi, nãy chẳng phải đã nói trong nhóm rồi à… Tao đang ở trong thang máy, mày tự lên đi… Không biết, bảo bối cũng đâu có nói gì.”

Tần Dĩ Hằng ngẩng đầu, nhìn số tầng trên thang máy, nghe thấy người bên cạnh nói: “Cúp cúp, tao không nghe được mày nói gì đâu.”

Sau khi đến tầng sáu, thang máy bỗng nhiên trở nên yên lặng.

“Ting” một tiếng, đến nơi rồi.

Cửa thang máy từ từ mở ra, Sở Nghĩa đang đứng chờ bên ngoài.

Hai người chạm mắt nửa giây, cậu liền nhìn sang người đàn ông bên cạnh Tần Dĩ Hằng.

Người đàn ông này ra khỏi thang máy trước Tần Dĩ Hằng một bước, nhẹ nhàng đi tới bên Sở Nghĩa, dang rộng hai tay.

“Đây chẳng phải là bảo bối~~~ Tiểu Nghĩa của tao đây sao? Sao lại đứng đây thế này? Đến đây, để anh ôm một cái nào.”

Sở Nghĩa cứng người, không biết có nên giơ tay đáp lại hay không.

Vừa rồi khi ở trong thang máy, Tần Dĩ Hằng vẫn rất dịu dàng, nhưng bây giờ, anh ngay lập tức nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm người bạn cùng bàn của Sở Nghĩa bằng ánh mắt đầy tính công kích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.