Bất Diệt Thánh Linh

Chương 30: Q.1 - Chương 30: Đại Diệt Thần Văn.




- Đáng tiếc.

Khẽ thở dài trong lòng, đại hồ tử cũng chẳng thể làm gì.

Tiên đạo trúc cơ tiên pháp chỉ có thánh miếu mới có được, mà lúc này thánh miếu đã đóng cửa, hiện tại muốn thay thế công pháp của hắn là chuyện không thể nào, về phần tìm kiếm tiên pháp khác, cũng giống như trước không hề thực tế. Chưa nói có tiên pháp tu luyện quang thuộc tính thích hợp với Vân Phàm hay không, cho dù là có, làm gì có ai dám lén truyền thụ chứ?

Tiên đạo công pháp, luôn luôn bị cấm truyền thụ ra ngoài, đây là quy củ của Thánh Địa, bị chú ngôn ước thúc, cho dù thánh miếu cũng không dám vượt qua. Chẳng qua tiên đạo thế gia không nằm trong nhóm nay, đây cũng là nguyên nhân căn bản để cho tiên đạo thế gia trường thịnh không suy, hùng cứ nhất phương.

Do dự trong chốc lát, đại hồ tử trầm giọng nói:

- Tiểu Phàm huynh đệ, “ Cửu Khổ “ này ngươi cũng đừng tu luyện, qua một thời gian ngắn ta sẽ về nhà một chuyến, xem xem có thể tìm được một bộ công pháp phù hợp với ngươi hay không.

- Hồ đại ca, không cần thiết phải làm như thế.

- Được rồi, không nói tới chuyện tiên pháp, nói tới bộ võ đạo công pháp này đi.

Vừa nói, đại hồ tử đem võ đạo cấm điển cầm trong tay. Trang sách thật mỏng được làm bằng đồng phiến, phía trên bìa sách có bốn chữ to "Đại Diệt Thần Văn", một cỗ khí tức hoang man thê lương thẩm thấu tới tận linh hồn.

- Hô , quả nhiên lợi hại, đây chỉ là thác ấn thôi đấy, nếu như là bút tích thực, không biết sẽ kinh khủng đến mức nào

Đại hồ tử thở một hơi thật dài, mạnh mẽ đem tầm mắt dời đi:

- Tiểu Phàm huynh đệ, ngươi có biết bản võ đạo công pháp này, chính là một bộ cấm điển, hơn nữa lai lịch so với tiên pháp “ Cửu Khổ “ còn kinh khủng hơn không.

- Ta không biết. Thánh miếu chủ sự chỉ nói với ta đây là công pháp mạnh nhất thánh miếu. Còn nữa, nếu là cấm điển, làm sao có thể tùy tiện lấy ra?"

Vân Phàm trả lời làm cho đại hồ tử vô lực bội phần, người sau khóe mắt giật giật, đơn giản giải thích:

- Chuyện này ngươi cũng không cần biết, chuyện này quan hệ tiên đạo một đoạn bí mật, vô cùng phức tạp, nếu có một ngày, ngươi có thể đi vào Thánh Địa, có lẽ ngươi sẽ có cơ hội biết được chuyện này... Bất quá, bộ cấm điển này quả thật lợi hại vô cùng, mạnh mẽ ngưng luyện lực đạo, lấy huyết nhục thân thể, chế tạo huyết mạch giống như thần nhân, cuối cùng đạp phá hư không, trở thành bất tử bất diệt. Cho nên bộ công pháp này tên là “ Đại Diệt Thần Văn “ , thần chính là thần trong thần minh, văn chính là văn huyết mạch.

- Thần Văn... Huyết mạch của thần...

Vân Phàm lẩm bẩm tự nói, ngay sau đó vẻ mặt tò mò nhìn đại hồ tử nói:

- Hồ đại ca, ngươi nói trên thế gian thật sự có thần minh hay sao? Vậy thần minh trông như thế nào vậy?

Đại hồ tử nhớ lại nói:

- Trong truyền thuyết, thần minh đúng là người khai thiên tích địa, chúa tể vạn vật, cổ xưa mà thần bí, vĩ ngạn mà cường đại. Dĩ nhiên, đừng nói chúng ta, sợ rằng tiên đạo đại năng cao cao tại thượng, cũng không một ai chân chính được chứng kiến thần minh.

Vân Phàm khẽ gật đầu, vẫn nghi ngờ nói:

- Hồ đại ca, vậy nếu “ Đại Diệt Thần Văn “ lợi hại như thế, tại sao lại là cấm điển, không ai dám tu luyện chứ?

Đại hồ tử vẻ mặt ngưng trọng nói:

- Bởi vì, “ Đại Diệt Thần Văn “ cũng không trọn vẹn, không có phương pháp luyện thân ngưng huyết, ai luyện người đó sẽ chết, không có ngoại lệ. Thử nghĩ xem, thân thể con người vốn là phàm thân, làm sao có thể chứa đựng được lực lượng của thần minh? Trong quá khứ, có vô số võ đạo tông sư cùng tiên đạo cường giả muốn thử hoàn thiện công pháp này, nhưng cuối cùng không có người nào sống sót được, chết không toàn thây, kết quả thê thảm đến vô cùng. Dần dần, bộ “ Đại Diệt Thần Văn “ không trọn vẹn này được coi là cấm điển.

- Thì ra là như vậy.

Vân Phàm trong lòng vẫn còn sợ hãi, đối với đại hồ tử đầy cảm kích nói:

- May có Hồ đại ca nói cho ta biết những chuyện này, nếu không ta thật..

- Tốt lắm tốt lắm, nói năng nhiều lời không giống với nam nhi.

Đại hồ tử cắt đứt lời của Vân Phàm, đỉnh đạc nói:

- Nói một chút xem, chuyện gì xảy ra, cho dù ngươi ngây ngô không hiểu chuyện gì, người quản lý Tàng Kinh các sao có thể ngu ngốc thế, lại đem “ Cửu Khổ “ cùng “ Đại Diệt Thần Văn “ đưa cho ngươi, sợ ngươi chết chưa đủ nhanh hay sao.

- Phải, lúc ấy ta cũng cảm thấy có điều gì không đúng lắm, nhưng mà ta đối với tu luyện tiên đạo không biết gì cả, cho nên chỉ có thể nghe theo thánh miếu chủ sự an bài..

Lập tức, Vân Phàm đem chuyện Phượng Kiều Kiều dẫn mình vào Tàng Kinh các, tất cả mọi chuyện sau đó đều kể cho đại hồ tử.

Đại hồ tử càng nghe sắc mặt càng trầm, chân mày không khỏi nhíu thành một đống.

...

- Tiểu Phàm huynh đệ, xem ra thánh miếu chủ sự có thù hận không nhỏ với ngươi, người này hoàn toàn muốn đẩy ngươi vào chỗ chết.

Đại hồ tử lẳng lặng nghe Vân Phàm kể mọi chuyện, trong lòng đã có chút suy đoán.

Rất rõ ràng, thánh miếu chủ sự thật giống như cùng Vân Phàm có thâm cừu đại hận, muốn đem Vân Phàm diệt trừ cho thống khoái, chẳng qua không biết có nguyên nhân gì uẩn khúc, nàng không thể trực tiếp ra tay với Vân Phàm.

- Tại sao vậy? Chúng ta trước đây căn bản chưa từng gặp mặt, lấy đâu ra thù hận?

Vân Phàm căn bản không nghĩ kết thù với người khác, càng không nghĩ tới đường đường là thánh miếu chủ sự lại tìm trăm phương ngàn kế để hại chính mình.

Đại hồ tử ánh mắt chớp động mấy cái, cười quái dị nói:

- Hắc hắc hắc. Có đôi khi, muốn hại một người căn bản là không cần bất cứ lý do gì, chỉ cần thấy ngươi không vừa mắt là được, đây chính là thực tế. Thánh miếu chủ sự kia tuyệt không phải người lương thiện, nói không chừng ngọc phù bảo vệ tánh mạng của ngươi chính là do nàng động thủ, nếu không vì sao cả chục vạn người đi vào, cũng không có sự cố gì, hết lần này tới lần khác chỉ một mình ngươi có vấn đề? Ta thấy sau này ngươi nên cẩn thận một chút, không có tâm hại người, nhưng nên có tâm phòng người. Tiên đạo thế giới cũng không phải tốt đẹp như trong tưởng tượng, thậm chí còn tàn khốc hơn nhiều so với thế tục.

- A, thì ra lại có người như vậy.

Thấy bộ dạng cảm khái của Vân Phàm, đại hồ tử có vẻ ngoài ý muốn nói:

- Tiểu Phàm huynh đệ, ngươi không thấy tức giận sao?

- Có chút.

- Chỉ có chút thôi sao?

- Phải, dù sao sau này không gặp lại nàng, tức giận thì có lợi ích gì?

Ở trong lòng của Vân Phàm, không cần phải thù hận một người không liên quan tới mình, nếu lần sau gặp mặt, đối phương vẫn muốn hại chính mình, vậy thì trực tiếp một quyền đánh chết đối phương là được. Mặc dù không biết Phượng Kiều Kiều lợi hại ra sao, nhưng chuyện này cũng không làm trở ngại nguyên tắc của Vân Phàm, làm người có thể chịu chút thiệt thòi, nhưng tuyệt đối không thể thua lỗ quá nhiều.

...

- Tiểu Phàm huynh đệ, ngươi đối với tiên đạo biết được bao nhiêu?

- Không phải rất rõ ràng sao.

Nghe câu hỏi của đại hồ tử, Vân Phàm thật tình hồi đáp:

- Ta chỉ nghe lão đầu mập mạp trong Tàng Kinh các nói, tiên đạo lấy luyện thần làm chủ, Trúc Tiên cơ, Luyện Thần đan, Tụ Thần thai, Khai Thần phủ, Hóa Thần hải, Độ Thần kiếp. Tối hậu có thể trở thành Thánh Linh siêu thoát vạn vật, bất lão bất tử, cùng thiên đồng thọ. Chẳng qua là, từng cảnh giới cũng vô cùng khó khăn, thậm chí cửu tử nhất sanh, cho nên tu luyện tiên đạo giống như trước thiên nan vạn hiểm.

- Lời này cũng không sai, con đường tiên đạo đúng là thiên nan vạn hiểm.

Đại hồ tử khẽ vuốt cằm, tiếp tục nói:

- Ngươi đã đã tiếp xúc với tiên đạo, vậy ta nói cho ngươi biết sơ lược về tình hình tiên đạo thế giới. Tiên đạo nói về tu tiên chi đạo, tất cả người tu tiên, đều có thể coi là đồng đạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.