Bát Gia Tái Thế

Chương 126: Chương 126: Hai phía giáp công




Chỉ trong một khoảnh khắc, không thấy rõ người nọ là ai.

“Đoàng!”

Một tia sét nữa xẹt qua.

Lúc này đây, bóng người kia đã ung dung đến gần, chỉ cách chỗ bọn họ không đến năm mét.

Rốt cuộc, khuôn mặt bên dưới cây dù đen cũng hiện rõ trước mắt mọi người.

Đó là một khuôn mặt trẻ trung, từng đường nét như được điêu khắc kỹ lưỡng. Anh lộ vẻ thờ ơ, ánh mắt hờ hững nhìn về phía trước.

Trong tay anh còn cầm một cái chai sắt nhỏ.

Thỉnh thoảng, anh dốc ngược nó lên, hớp hai ngụm.

Có thể nghe thấy mùi rượu thoang thoảng.

Hiển nhiên, trong cái chai sắt kia đựng rượu.

Nhìn thấy dáng vẻ của anh, Wolf cùng Boar đều vô cùng kinh ngạc.

Không ngờ chỉ là một tên thanh niên độ khoảng 20 tuổi.

Một kẻ như vậy lại có thể dùng dao găm đâm xuyên qua tay Wolf?

Trùng hợp.

Chắc chắn là trùng hợp.

Ngay lập tức, Wolf quyết định phải giết tên này, nếu không, để chuyện này truyền ra ngoài, đám người trong tổ chức Gai Độc mà biết được, không cười chết gã mới lạ!

Hai tên sát thủ đều cho rằng đó là trùng hợp.

Tống Ngữ Yên, Diệp Khánh Ngôn cùng với Rose cũng vậy, khi thấy rõ người đến là ai, hi vọng trong mắt bọn họ lập tức biến thành thất vọng.

Trần Đức, Trần Bát Hoang.

Các cô không ngờ Trần Đức lại đến một mình, lẽ ra anh nên báo cảnh sát mới đúng.

Một mình chạy đến đây để chịu chết à?

“Trần Bát Hoang, anh tới làm gì, đi mau!”

Tống Ngữ Yên la lớn, tuy cô ấy không thích Trần Đức, thế nhưng cũng không muốn lại có thêm một người chết bởi cô ấy và nhà họ Tống.

“Trần Bát Hoang, anh…”, Diệp Khánh Ngôn muốn nói lại thôi, cuối cùng, cô ấy im lặng, cứ tưởng Trần Đức sẽ là hi vọng cuối cùng của mọi người, có ai ngờ anh ta lại đến một mình.

“Một mình anh ta đến làm gì? Chịu chết à?”

Rose thầm thở dài, học trò của cô, sao cô không biết được chứ?

Cô thật sự không ngờ ở thời điểm mấu chốt, cậu ta lại chạy đến một mình…

Cô cũng có cách nghĩ giống với hai người Tống Ngữ Yên, Trần Đức một thân một mình đến khác nào đi tìm chết.

Cô biết rất rõ bản lĩnh của Wolf và Boar, hai người họ hợp tác với nhau thì dù là hai mươi hay ba mươi người thường cũng chưa chắc địch nổi.

Thử hỏi một tên học sinh đến từ nông thôn sao có thể là đối thủ của bọn họ?

“Trần Bát Hoang, đi mau!”, Tống Ngữ Yên hô to, cô ấy muốn thừa dịp Trần Đức còn cách một đoạn, tìm cách giúp anh thoát thân.

Có điều…

Trần Đức dường như không hề nghe thấy, vẫn tiến về phía trước.

Mặc kệ cơn mưa tầm tã, anh vẫn nhàn nhã như đang đi dạo.

Mưa như trút nước, gió thét gào từng cơn.

Trần Đức cầm một cái ô màu đen, chầm chậm bước đi trong màn mưa.

Máu tươi hòa cùng nước mưa sóng sánh theo từng bước chân của anh.

Dường như anh không hề nhìn thấy những thi thể nằm trên mặt đất, cũng không chú ý đến chiếc xe sang trọng đã bị hư tổn, càng không nghe thấy tiếng gào khóc của Tống Ngữ Yên.

Anh đi thẳng về phía Wolf.

Đến khi cách khoảng nửa mét, Trần Đức mới dừng bước, ánh mắt anh vô cùng bình tĩnh.

“Anh bạn nhỏ, to gan thật đấy!”, Wolf chăm chú nhìn Trần Đức, để lộ sát ý.

Gã dùng một tay tàn nhẫn rút con dao găm ra, sau đó thuận thế đâm về phía cổ Trần Đức.

Trong đêm, sấm sét rền vang.

Con dao ba tấc nhìn như bình thường bỗng chốc trở nên hung ác, nó lao đi theo một đường cong quái dị. Thân là sát thủ, Wolf đã luyện tập động tác này ngàn vạn lần.

Tốc độ của gã nhanh đến mức không nhìn thấy rõ.

Sức mạnh đủ để một dao lấy mạng.

Người bình thường không cách nào tránh thoát được, cho đến tận bây giờ, ở khoảng cách gần như vậy, Wolf chưa bao giờ ám sát thất bại.

Đồng thời, không chỉ Wolf ra tay, Boar cũng vọt lên. Với thân hình cường tráng, gã thật sự là một con lợn rừng hung hãn, trên tay cầm theo một cái rìu, chém từ dưới lên, mục tiêu là giữa hai chân Trần Đức.

Hai người họ vốn là đồng đội, quanh năm phối hợp chưa từng lệch pha, đừng nói chi một người thường, dù là một người luyện võ nhiều năm thì đối mặt với hai mặt giáp công từ họ cũng chắc chắn phải chết.

Rose vốn cũng là một thành viên của Gai Độc, đứng trong Top 3. Mặc dù cô biết rất rõ thói quen của mỗi người trong tổ chức, nhưng vẫn bị hạ gục, từ đó có thể thấy hai người này liên thủ mạnh như thế nào.

Trần Đức gặp nguy hiểm. Trong lòng Rose vô cùng khẩn trương, cô không muốn nhìn thấy học trò của mình cứ thế chết trước mặt mình, hai mắt cô trợn trừng.

So với sự căng thẳng của Rose, hai người Diệp Khánh Ngôn và Tống Ngữ Yên đều biết Trần Đức có vài phần bản lĩnh, nhưng lúc trước anh ta đối mặt không phải là sát thủ. Những kẻ mà anh ta đã từng đánh bại so với hai người trước mắt quả thật là một trời một vực.

Sắc mặt hai cô gái trắng bệch, cơ thể mềm nhũn run lên từng hồi, không biết vì lạnh hay vì sợ. Cả hai vô thức nắm chặt tay, trong lòng bàn tay thấm đẫm mồ hôi.

Đối mặt với hai phía giáp công,

Trần Đức một tay cầm ô, một tay nhàn nhãn đút chai rượu vào túi quần, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh và thờ ơ.

Thậm chí, mí mắt anh cũng không nháy một cái.

Tiếng mưa rơi thê lương, đao quang búa ảnh đồng loạt đánh úp lại.

“Gà quá!”, Trần Đức liếc nhìn hai người, hờ hững nói.

Hai người này quả thực phối hợp rất tốt, nhưng… vẫn chưa đủ!

Công kích của bọn họ vẫn có chênh lệch về thời gian, không cách nào tiếp cận Trần Đức cùng lúc.

Có lẽ người bình thường không hiểu được điều này có ý nghĩa như thế nào.

Nhưng trong mắt anh, đó chính là điểm mấu chốt để quyết định vận mệnh.

Đương nhiên, anh không nói cho hai người Wolf biết điều này, bởi lẽ từ trước đến nay anh không muốn giải thích quá nhiều với người chết.

Vừa dứt lời, anh liền ra tay.

Đầu tiên, tay hóa thành trảo, thình lình chụp lấy cổ tay Wolf.

Ngay lập tức, tay Wolf bị khựng lại giữa không trung.

Kế đó, tay Trần Đức bóp mạnh.

“Răng rắc!”.

Nát!

Xương cổ tay Wolf vỡ nát.

Tay gã cứ thế bị Trần Đức bóp nát.

Wolf kinh hãi trợn trừng mắt, đồng tử gã co rút lại, đau đớn ập đến như thủy triều khiến dao trong tay gã rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, chỉ trong một khoảnh khắc, Trần Đức nhấc chân đạp về phía Boar.

“Rầm!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.