Bất Nhất Dạng Đích Nhân Sinh

Chương 21: Chương 21: Bất Nhất Dạng Đích Nhân Sinh [21]




Sau khi đón Giang Lâm Nhi về nhà, Hà Tử Tường cũng không dọn về phòng ngủ, tuy Giang Lâm Nhi có yêu cầu như vẫn bị cậu cự tuyệt, cậu không thể không tiêu tốn chút thời gian thuyết phục Giang Lâm Nhi, đương nhiên, cuối cùng Giang Lâm Nhi cũng chịu thỏa hiệp.

Cố Hướng Bồi về nhà, cởi áo khoác, tùy ý cởi bỏ cà vạt để qua một bên, nhắm mắt tựa lưng vào sô pha, anh cần bình ổn lại trái tim vẫn còn nhộn nhạo của mình.

Thật lâu sau, Cố Hướng Bồi mở to mắt, lôi điện thoại trong túi tiền ra, không chút do dự gọi cho người bạn thân Chương Nghi: “Alo, Hướng Bồi?”

“Chương Nghi, rảnh không? Ra uống chút rượu đi.” Cố Hướng Bồi nghĩ, lúc này anh cần một chút cồn để làm bản thân bình tĩnh lại.

Chương Nghi sửng sốt một chút, lại sao vậy a: “Rảnh, đi đâu?” Cố Hướng Bồi không phải người thích rượu, trừ phi có chuyện cực kỳ phiền lòng mới cần rượu để làm tê tiệt cảm giác, mà chuyện có thể làm Cố Hướng Bồi phiền lòng thì đại đa số đều có hai điểm chung là họ ‘Hà’ tên ‘Tử Tường’.

“Chỗ cũ đi.” Cố Hướng Bồi tùy ý nói.

“Tốt.” Chương Nghi gật đầu, không có dị nghị. Chỗ cũ mà Cố Hướng Bồi nói là một quán bar gần nhà, về phần chỗ cũ, không phải vì khoảng cách gần nên bọn họ thường tới uống rượu, mà vì nó là quán bar Cố Hướng Bồi tùy ý chạy tới vào đêm Hà Tử Tường kết hôn, sau đó phát hiện gần nhà nên những khi có chuyện hai người thường hẹn ở đây.

Sau khi hội hợp ở quán bar, Cố Hướng Bồi không nói hai lời đã gọi một ly rượu mạnh, hung hăng hớp một ngụm lớn để chất lỏng nóng rực kia theo yết hầu tràn xuống dạ dày, cay xè nóng rực. Cảm giác kích thích mãnh liệt này làm Cố Hướng Bồi thanh tỉnh, năng lực suy nghĩ cũng khôi phục một chút.

Cầm ly rượu định hớp ngụm thứ hai, Chương Nghi nhịn không được đưa tay ngăn cản: “Cậu điên rồi.” Anh thực sự không muốn đối mặt với một Cố Hướng Bồi điên cuồng, kí ức đêm nọ thực sự không tốt đẹp chút nào.

“Tôi không điên.” Cố Hướng Bồi đẩy tay Chương Nghi: “Để tôi uống thêm một chút, hiện giờ tôi thực sự cần tới nó.”

Chương Nghi cau mày, bất quá bàn tay ngăn cản Cố Hướng Bồi không chút nới lỏng: “Lại làm sao vậy, em họ cậu xảy ra chuyện gì?”

“Ha ha ha…” Cố Hướng Bồi cười khẽ: “Ha ha…”

Chương Nghi bị tiếng cười kì quái của anh dọa hoảng, cảm giác cả người nổi hết da gà, vội vàng khuyên can: “Cậu làm sao vậy? Đừng nghĩ gì dại dột a, anh em, kì thực thế giới này còn rất nhiều điều tốt đẹp.”

“Ha ha, Chương Nghi, cậu biết không? Tử Tường, em ấy muốn ly hôn.” Cố Hướng Bồi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Chương Nghi, không ngừng lặp lại: “Tử Tường, em ấy muốn ly hôn, em ấy không thương Giang Lâm Nhi, em ấy muốn ly hôn với cô ta, ha ha…”

Chương Nghi ngây ngẩn cả người, một nửa là rung động vì tin tức này, nửa còn lại là bị Cố Hướng Bồi dọa. Trời ạ, ánh mắt của Cố Hướng Bồi vừa nãy là sao, giống hệt như ánh mắt của những con sói đói mà Chương Nghi từng thấy trong chương trình thế giới động vật, ánh mắt nhìn chằm chằm con mồi có chết cũng không buông tha.

Tuy biết bản thân không phải con mồi của Cố Hướng Bồi nhưng bị nó soi tới vẫn cảm thấy nguy hiểm khôn cùng, nháy mắt lông tóc đều dựng đứng, trước kia vẫn luôn cảm thấy Cố Hướng Bồi yêu đơn phương thực đáng thương, nhưng hiện giờ anh lại cảm thấy bị Cố Hướng Bồi yêu thương cũng là một việc thực đáng thương.

“Cái kia, chúc mừng cậu…” Tuy không biết hành vi bẻ cong trai thẳng có vô đạo đức hay không, nhưng nhìn bạn tốt khốn khổ vì tình nhiều năm như vậy, nếu Hà Tử Tường vẫn không bị bẻ cong, Chương Nghi cảm thấy đó mới chính là vô đạo đức.

“Cám ơn.” Không thể không nói, tâm tình Cố Hướng Bồi lúc này rất tốt, hớp hai ngụm rượu, anh rốt cuộc cũng có cảm giác chân thật, cảm giác giấc mơ của mình rốt cuộc có thể trở thành sự thật. Dù sao, tình cảm khao khát suốt nhiều năm hiện giờ đột nhiên bày ra trước mắt, cho dù là ai cũng không dám tin tưởng nó là sự thật đi.

“Sao em họ cậu lại đột nhiên muốn ly hôn?” Chương Nghi đến tận lúc này vẫn cảm thấy thật khó tin, bởi vì những tin tức nghe thấy trước đó đều là vợ chồng bọn họ thực ân ái.

“Cũng không rõ lắm, cho nên, đó cũng là nguyên nhân tôi gọi cậu ra.” Cố Hướng Bồi lắc đầu, anh không biết Hà Tử Tường cùng Giang Lâm Nhi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Tìm tôi, tôi cũng có biết đâu.” Chương Nghi nhún vai biểu thị ‘chuyện cậu không biết tôi làm thế nào biết được, tôi với em họ cậu có thân thiết gì đâu’, bất quá đột nhiên nghĩ tới một chuyện: “Chờ đã, chẳng lẽ cậu…” Ngàn vạn lần đừng như anh nghĩ a.

“Chính là điều cậu đang nghĩ.” Cố Hướng Bồi gật gật đầu, tàn nhẫn xác minh suy đoán của Chương Nghi.

Cố Hướng Bồi là giám đốc tài chính, mà Chương Nghi cũng là đồng nghiệp cùng công ty, giám đốc một bộ phận khác. Làm một giám đốc quan hệ công chúng trẻ tuổi đầy hứa hẹn, tự nhiên có vô số người đẹp yêu thích, trong đó có cả em gái giám đốc của một công ty thám tử tư có tiếng.

Cô em gái này làm thế nào quen biết Chương Nghi tạm thời không nói tới, tóm lại cô gái này rất có cảm tình với vị giám đốc quan hệ công chúng này, vẫn luôn mong chờ một bữa tối lãng mạn bên ánh nến….

Chương Nghi run run chỉ tay về phía Cố Hướng Bồi, biểu tình như không thể nào tin tưởng được: “Cậu! Cậu thế nhưng muốn tôi dùng sắc dụ!?”

“Có giúp hay không, một câu thôi?” Cố Hướng Bồi mặc kệ Chương Nghi dùng cách gì, từ nhỏ lớn đã quen ba hoa, bồi đám phụ nữ kia ăn một bữa cơm chỉ là chút chuyện nhỏ như ngón tay.

“Giúp, chung thân đại sự của anh em, cho dù phải bán thân tôi cũng phải giúp a.” Chương Nghi vỗ vỗ ngực, cam đoan: “Yên tâm, ngày mai tôi lập tức gọi điện hẹn Mỹ Mi ăn cơm, buổi tối sẽ mang tư liệu về cho cậu.”

“Cám ơn.” Cố Hướng Bồi vỗ vỗ bả vai Chương Nghi, cầm cốc lên: “Nào, cụng ly.”

“Cụng ly, chúc cậu sớm ôm được em họ về nhà!”

… …

Lý Duệ nhắn tin suốt mấy ngày cũng không nhận được bất kì lời đáp nào, đại khái cũng đoán được số điện thoại của mình bị ai đó cho vào danh sách đen, vì thế Lý Duệ quyết định chuyển đổi phương thức quấy rối, gọi điện thoại.

Tuy Hà Tử Tường có thể điều chỉnh về chế độ rung hoặc im lặng, nhưng pin điện thoại không thể nào chịu nổi thế công kích mãnh liệt của Lý Duệ, hơn nữa cũng không phải chỉ có mình Lý Duệ gọi tới, tới ngày thứ hai, Hà Tử Tường đã vì những cuộc phá rối của Lý Duệ mà nhỡ mất vài cuộc điện thoại quan trọng.

Bất đắc dĩ, Hà Tử Tường quyết định chủ động hẹn Lý Duệ ra nói chuyện rõ ràng, để đối phương sau này không cần quấy rầy mình nữa.

Lý Duệ nhận được điện thoại của Hà Tử Tường thì rất cao hứng, Hà Tử Tường rốt cuộc cũng mềm lòng, rốt cuộc cũng có hi vọng rồi a.

Vì thế chiều hôm đó, Lý Duệ hưng phấn chạy tới thẩm mỹ viện làm đẹp một chuyến, hai tiếng sau chạy về nhà nằm ngâm sữa rồi tắm rửa sạch sẽ toàn thân từ trong ra ngoài, một tiếng sau bắt đầu thoa kem trét phấn trang điểm tỉ mỉ, lại thêm một giờ phối hợp trang phục, lúc xuất môn thì đột nhiên nghĩ tới gì đó, vội vàng quay lại cầm lấy một tuýp KY cùng một hộp bcs, sau đó mới vội vàng chạy tới quán cà phê đã hẹn.

Đợi tới lúc Lý Duệ lái xe tới, Hà Tử Tường đã ngồi chờ hơn nửa tiếng: “Ngại quá, trên đường bị kẹt xe.” Lý Duệ trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Hà Tử Tường, thực thân mật áp sát bên tai cậu thì thầm giải thích.

Hà Tử Tường không thể ức chế rùng mình một phen, vội vàng đẩy Lý Duệ cơ hồ áp sát lên người mình: “Không sao, là tôi tới sớm.” Sự thực là Hà Tử Tường chỉ tới sớm năm phút, mà Lý Duệ thì tới muộn hai mươi lăm phút.

“Cũng tại tôi không tốt, hại cậu đợi lâu như vậy, chờ tới tối liền bù đắp cho cậu.” Lý Duệ nói tới đây thì giống như có chút ngượng ngùng, cúi đầu cắn môi, âm thanh cũng dịu dàng hẳn: “Tôi mang theo nguyên hộp, tuyệt đối đủ dùng.”

Hà Tử Tường trừng mắt, da gà da vịt rớt đầy đất, những lời này hẳn có ý nghĩa như cậu nghĩ đi, chính là, có ai tới nói cho cậu biết chủ đề câu chuyện vì sao đã chuyển sang nội dung nhạy cảm này không, không phải mới đó vẫn còn nói chuyện xã giao à! Khỉ thật, này đúng là không khoa học mà!

“Lý Duệ, tôi có thể gọi cậu như vậy đi.” Sắc mặt Hà Tử Tường trầm xuống, đối với đồng tính cậu không hề kì thị, bất quá cậu không phải đồng tính, cậu không có bất cứ ý định cùng hứng thú nào bồi Lý Duệ chơi trò 419.

“Đương nhiên, gọi tôi Tiểu Duệ Duệ cũng được.” Lý Duệ ngẩng đầu xấu hổ nháy nháy mắt, bộ dáng hưng phấn ‘xin đừng thương tiếc đóa hoa kiều diễm tôi đây, hãy nhiệt tình yêu thương tôi đi!’.

“Khụ khụ!” Hà Tử Tường bị sự trì độn hoặc chính xác hơn là mặt dày của Lý Duệ đánh bại: “Lý Duệ, hôm nay tôi hẹn cậu ra để nói rõ, tôi không có chút hứng thú nào với cậu, cũng không cùng cậu phát sinh bất cứ chuyện gì, mặc kệ là phương diện tình cảm hay quan hệ thể xác, vì thế sau này cậu đừng quấy rầy tôi bằng bất kì phương thức nào.”

Lần này tới phiên Lý Duệ trừng to mắt, biểu tình vui sướng thẹn thùng hóa thành mếu máo sắp khóc: “Cậu… cậu…”

Hà Tử Tường cùng Lý Duệ không biết ngoài cửa quán cà phê có một người đàn ông gọi là Cố Hướng Bồi đang ngồi trên chiếc Honda đen, sắc mặt tái mét nhìn bọn họ.

Cố Hướng Bồi vốn đang ở nhà vui vẻ chờ tin tốt từ Chương Nghi, anh nghĩ Hà Tử Tường có suy nghĩ kết hôn nhất định là vì Giang Lâm Nhi đã làm ra chuyện gì đó làm cậu không thể nào tha thứ, như vậy điều anh cần làm bây giờ là gia tăng sự khác biệt, để ý tưởng ly hôn vốn chỉ tồn tại trong suy nghĩ biến thành sự thật không thể thay đổi.

Nhưng tin tốt chưa xuất hiện thì tin xấu đã ập tới, Hà Tử Tường cùng một người đàn ông hẹn hò ở quán cà phê!

Sấm sét giữa trời quang, Cố Hướng Bồi lái xe tới đậu ở bên đường, anh nghĩ rằng nhất định Chương Nghi đã nhầm lẫn gì đó, Tử Tường chỉ cùng bạn bè ăn cơm hay tiếp khác hàng mà thôi, nhưng sau khi tới đây, tận mắt nhìn thấy hình ảnh thân thiết của hai người thì anh liền nhận ra, những suy đoán của mình sai rồi, không phải khách hàng, lại càng không phải là bạn bè.

Nếu là khách, hai người đàn ông vì sao lại ngồi cùng một bên, nếu là bạn bè bình thường, vì sao người kia lại dựa sát vào Hà Tử Tường như vậy!!!

Cố Hướng Bồi siết chặt vô lăng, anh không thể tin tưởng nổi nhưng nó lại rành rành trước mắt, người này anh nhớ rõ, lần trước người này từng tới công ty tìm Hà Tử Tường, là Gay. Chẳng lẽ, Hà Tử Tường muốn ly hôn vì người đàn ông này?

Đột nhiên, toàn bộ nghi vấn của Cố Hướng Bồi được gỡ bỏ, Chương Nghi truyền tin tới, Giang Lâm Nhi hoàn toàn không làm ra chuyện gì có lỗi với Hà Tử Tường, bởi vì đang mang thai nên khoảng thời gian này cô ta đều ở trong nhà, thỉnh thoảng ra ngoài cũng chỉ đi cùng đám bạn nữ hoặc Hà Tử Tường.

Anh còn đang nghĩ xem có phải Giang Lâm Nhi là les hay không, tuy suy đoán này không đáng tin nhưng nghĩ tới nghĩ lui chỉ còn mỗi khả năng này, nhưng hiện giờ, những suy đoán lung tung kia có thể phủ định toàn bộ, gì mà less, gì mà Giang Lâm Nhi có lỗi với Hà Tử Tường, căn bản hoàn toàn sai.

Đương nhiên sai, bởi vì căn bản không phải Giang Lâm Nhi ngoại tình mà là Hà Tử Tường. Hà Tử Tường nảy sinh tình cảm với một người đàn ông a! Cố Hướng Bồi đột nhiên cảm thấy thực buồn cười, bản thân mình thực buồn cười, nếu Hà Tử Tường thực sự thích đàn ông, kia tình cảm mười năm của mình tính là gì, yêu thầm à, này con mẹ nó là cái quái gì a!

Cố Hướng Bồi chỉ liếc nhìn vào quán cà phê một cái rồi đắm chìm trong suy nghĩ sầu cảm của bản thân, hoàn toàn không chú ý tới tình hình phát sinh trong quán.

“Tôi không biết cậu vì cái gì coi trọng tôi, cũng không biết vì sao nhắm tới tôi, nhưng tôi phi thường xác định nói cho cậu biết, tôi hoàn toàn không có chút hứng thú cũng sẽ không nảy sinh chút hứng thú nào với cậu, cậu thường xuyên quấy nhiễu cuộc sống của tôi, điều này làm tôi thấy thực phiền phức, hi vọng sau này cậu không còn nhắn tin hay gọi điện thoại gì cho tôi nữa.” Hà Tử Tường không để ý tới Lý Duệ, đối với cậu mà nói, đàn ông nên có khí khái đàn ông, biểu tình ẻo lả yếu đuối như Lý Duệ, cậu không chỉ không đau lòng, ngược lại càng phản cảm hơn.

Lý Duệ nhìn Hà Tử Tường, rõ ràng cảm nhận được Hà Tử Tường không có hứng thú với mình, bất quá cậu thực sự thích mẫu người như Hà Tử Tường, phải làm sao bây giờ?

“Tôi nghĩ với điều kiện của cậu, muốn tìm một người hợp ý trong giới cũng không khó, vì sao cứ nhất quyết miễn cưỡng một người đi khác đường với cậu?” Những lời này ngầm ý là, tôi không có khả năng khuất phục, miễn cưỡng sẽ không có kết quả, thay vì vậy, sao không từ bỏ tìm kiếm người khác đi.

Lý Duệ cắn môi, nhìn đôi môi khép mở của Hà Tử Tường, biểu tình tràn ngập hương vị đàn ông, càng xem càng động tâm đó nha, bất quá giờ quyết này thái độ Hà Tử Tường thực kiên quyết nha, tiếp tục cưỡng cầu là không có kết quả nha, không bằng, cứ lấy lùi làm tiến?

“Được rồi, tôi biết cậu không có hứng thú với tôi, cũng biết cậu không phải người trong giới, tôi sẽ không gọi điện hay nhắn tin gì nữa.”

Nhận được câu trả lời thuyết phục của Lý Duệ, Hà Tử Tường không khỏi thở phào một hơi, cũng may Lý Duệ không phải người hoàn toàn không thể nói đạo lý, lúc cần thiết vẫn có thể câu thông.

“Cái kia, tôi có thể làm bạn với cậu không?” Lý Duệ có chút cẩn thận hỏi, sợ Hà Tử Tường phát hiện ra mục đích thật sự của mình.

“?” Hà Tử Tường có chút nghi ngờ nhìn Lý Duệ.

Lý Duệ vội vàng xua tay, không ngừng nói: “Cậu đừng hiểu nhầm, tôi không có ý gì cả, chỉ muốn làm bạn với cậu thôi, ngẫu nhiên có thể cùng nhau ăn bữa cơm, dù sao, đây cũng là lần đầu tiên tôi theo đuổi một người, lại còn thất bại.” Nói với khúc cuối có chút điềm đạm đáng yêu.

Nếu Lý Duệ phản ứng quá vội vàng thì Hà Tử Tường còn nghi ngờ, nhưng thế này thì có chút tin tưởng, bất quá vế sau không thể đáp ứng, bằng không những gì nói ban nãy đều vô ích, vì thế Hà Tử Tường đáp lại: “Có thể, chỉ cần cậu không còn ôm ý tưởng kia với tôi nữa thì chúng ta dĩ nhiên có thể làm bạn bè bình thường.”

“Đương nhiên, tôi đã hiểu rõ rồi, sẽ không quấy rầy cậu nữa đâu.” Lý Duệ nghe thấy Hà Tử Tường đồng ý, liền cao hứng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.