Bát Quái Tạp Chí Nói Chúng Ta Rất Tốt

Chương 1: Chương 1




CHƯƠNG 1: Mở đầu.

“Phía dưới xin mời khách quý của của chúng ta, cũng chính là ngôi sao mới của giới diễn viên, nhân xưng sầu muộn tiểu sinh – Văn Lược. Mời lên đài trao giải!” Người dẫn chương trình liên tiếp giới thiệu, rốt cuộc hô lên tên của hắn. Dưới đài một mảng hoan hô.

“Sầu muộn tiểu sinh!” Trong lòng Văn Lược nghe tên này mà ói ra, sau đó đứng dậy nhìn màn hình mỉm cười, rồi hướng phía khán giả phất tay, cuối cùng mới chậm rãi lên sân khấu.

“Khụ…khụ..” Trước ho khan thanh quản, sau đó nghiêng mặt đến trước microphone. Người đại diện đã nói với hắn lúc nghiêng mặt là đẹp nhất. Điểm này Hậu lão sư cũng đã nhấn mạnh rất nhiều lần. Văn Lược đối với việc này từ trước đến nay đều ghi nhớ rõ ràng.

Màn hình lớn phóng cái gì, hắn cũng không có để ý, nắm trong tay phong thư lại trở nên quá trầm trọng, hắn biết bên trong là kết quả. Trao giải loại này nhiều hay ít đều đã để lộ một chút ra bên ngoài. Vệ Sanh giỏi giang, Văn Lược đều đã có thể nhìn ra, vì để hắn không phải chịu quá nhiều kinh ngạc, bình thường Vệ Sanh đều cho hắn biết trước kết quả cho nên Văn Lược vẫn có thể bày ra hình tượng vân đạm phong kinh (nhẹ nhàng lãnh đạm) trước mặt truyền thông.

“Thật cao hứng vì tổ ủy hội để cho tôi trao giải thưởng. Tuy rằng tôi rất muốn là người nhận giải, bất quá hiển nhiên có người cướp đi trước mặt tôi!”

Thời điểm Văn Lược tận lực đè thấp thanh âm, là tối có sức hấp dẫn, hắn thanh âm trầm thấp làm rất nhiều người mê điện ảnh thét chói tai, có thể thấy được hắn có đủ tư cách để trao giải thưởng.

“Nam diễn viên chính xuất sắc nhất…” Văn Lược khẽ ngẩng đầu cho camera một cái tươi cười, ở đây hắn có đầy đủ lý do kéo dài thanh âm, không thể giựt giải, phải lấy thời gian lên hình, thế nào?

“Nam diễn viên chính xuất xác nhất… Bạn tốt của tôi… An Trình Điển!”

Âm nhạc, dải ruy băng phun lên, tiếng vỗ tay đồng thời nổ tung, An Trình Điển cười tủm tỉm mà đi lên đài, đi lên liền bất thình lình ôm Văn Lược. Văn Lược chỉ cảm thấy cả người đều bị nam nhân này ôm vào lòng ngực, đè ép thật không thoải mái, chính là vì ngại nơi này là lễ trao giải, hắn cũng không phát tác.

“Tôi khi nào thành bạn tốt của cậu?” An Trình Điển ôm Văn Lược hoàn toàn không có ý tứ buông ra, nhỏ giọng nói vào lỗ tai hắn, ngữ khí đặc biệt chế nhạo.

“Cậu đi chết đi!” Văn Lược nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng đáp trả, vì đài trao giải che đi, một chân dẫm lên chân An Trình Điển, thân thể đối phương hơi hơi nghiêng xuống, rốt cuộc buông cái ôm không quá hữu hảo.

Bên cạnh là tiểu thư đang bưng cúp hơi hơi đi tới, Văn Lược lấy cúp cơ hồ chỉ muốn dùng để đánh vào ngực An Trình Điển. “Người kia thật sự rất đáng giận, tại sao có thể một lần đoạt nhiều giải thưởng như vậy!”

Oán giận nói, nhưng hắn lại hướng khán giả nở nụ cười, kỳ thật cũng chỉ có Văn Lược tự nói với mình, những lời này từ nội tâm phát ra chính là loại chán ghét. Hai người ra mắt thời gian không sai biệt lắm, thể hiện nhân vật, đóng quảng cáo cũng không sai biệt lắm, mà ngay cả lượng bình luận trên mạng cũng không sai biệt lắm, dựa vào cái gì hắn được thưởng mà mình lại không được?

“Đúng vậy nha! Kỳ thật tôi được nhận rất nhiều giải thưởng!” An Trình Điển không hề che dấu ngạo khí, một khi phóng xuất cũng làm người ngoài cũng vô pháp cảm thấy chán ghét, ngữ điệu tự phụ này không thích hợp với hành động, cũng chỉ có hắn mới có thể nói một cách mạnh mẽ như vậy.

“Bất quá tổ ủy hội sắp xếp Tiểu Lược trao giải thưởng này cho tôi thật sự làm tôi kinh hỉ không ít, mọi người đều biết chúng tôi là bạn tốt, cũng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất, giải thưởng lần này, công lao của Tiểu Lược cũng thực không nhỏ.”

Nói đến bằng hữu, An Trình Điển tận lực gằn nặng hai từ này, Văn Lược giúp hắn không ít, cùng hắn lên báo không ít sẽ không sai rồi.

“Cho nên… Tiểu Lược, vì báo đáp cậu, đến… Cho tôi hôn một cái đi!” An Trình Điển nói xong, trước mặt mấy ngàn người, còn có mấy chục camera, ôm cổ Văn Lược theo mặt hắn liền một hơi cắn xuống.

Văn Lược ngay cả đẩy còn chưa kịp, An Trình Điển cũng đã rút trở về, chính vì vẻ mặt bỡn cợt của hắn, Văn Lược hận đến nghiến răng, nhưng cũng không phát tác, nghĩ muốn trở mặt, nhưng dưới đài người đại diện Vệ Sanh luôn luôn hướng hắn nháy mắt.

“Cái này sẽ làm fan của cậu muốn khóc, cậu có phải hay không đối tôi chịu trách nhiệm nha? Bằng không tôi đi ra ngoài sẽ bị fan của cậu mắng chết.” Văn Lược miễn cưỡng bày cách, dưới đài Vệ Sanh hướng hắn gật đầu.

“Ha ha, vậy cậu gả cho tôi đi!” An Trình Điển ở trên đài cười to, dứt lời còn hung hăn ôm lấy bả vai Văn Lược, dưới đài một mảng cười to, người chủ trì ở một bên nói quan hệ tốt.

“Gặp quỷ!” Trên mặt Văn Lược không nhịn được đi xuống đài.

Xuống đài cùng Vệ Sanh nói câu đầu tiên chính là, về sau ít đem tôi lại gần hắn!

Hết chương 1

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.