Bát Quái Tạp Chí Nói Chúng Ta Rất Tốt

Chương 5: Chương 5




CHƯƠNG 5: Hắn quả là đang đùa giỡn.

Trợ lý của Văn Lược bỗng nhiên nhăn nhó xoay người theo sát Vệ Sanh nói gì đó, được cho phép liền chạy sang giúp An Trình Điển. Sắc mặt Văn Lược lập tức trở nên không tốt, người này có phải hay không thầm mến An Trình Điển nha!

“An Trình Điển tay không thoải mái, cô ta qua hỗ trợ!” Vệ Sanh giải thích.

Văn Lược mới nhớ tới ban ngày An Trình Điển giúp hỡn đỡ một đao, trộm liếc mắt sang nhìn một cái, vừa lúc An Trình Điển cởi áo lộ cánh tay, nơi bị thương đã muốn bầm tím.

An Trình Điển không chú ý tới Văn Lược đang nhìn, thẳng đưa tay lấy điện thoại trên bàn, kết quả cư nhiên cầm không được, “Ba” một tiếng di động rớt lại bàn. Văn Lược lúc này mới phát hiện, tay hắn hình như bị rất nghiêm trọng. Chính là bị nghiêm trọng như thế làm sao lúc nãy có thể nhẫn lâu như vậy?

Nghĩ đến đây, Văn Lược có điểm ngồi không yên. Bất quá ngại Vệ Sanh ở đây, hắn sẽ không biết xấu hổ đi hỏi. Vài lần quay đầu nhìn An Trình Điển, đối phương giống như không muốn tìm mình chịu trách nhiệm.

Không khí trong phòng hóa trang có điểm kỳ quái, mà ngay cả trợ lý cũng cảm thấy kỳ quái, nói cư nhiên sao hai người này lại không nói lời nào.

Văn Lược sắc mặt không tốt lắm, cúi đầu để Vệ Sanh tùy ý làm. Nhiều người như vậy hắn cũng ngượng ngùng đi theo An Trình Điển nói xin lỗi linh tinh các thứ, lúc đó không nói, giờ nói thì thấy thật sự giả tạo.

Thật vất vả đợi tháo trang sức xong, Vệ Sanh đi ra ngoài lấy xe, Văn Lược ấp úng định mở miệng.

“Cái kia… tay cậu, không vấn đề gì chứ?”

“Có vấn đề gì?” An Trình Điển tay đang cầm di động bỗng nhiên buông xuống, như có điều suy nghĩ nhìn Văn Lược.

“Tôi thấy cậu, tay cũng không có sức cầm vật!” Văn Lược thật sự sẽ không nói trực tiếp.

“Tôi còn có tay kia!” An Trình Điển lại cầm di động lên.

“Một bàn tay không thể làm đến hai chuyện!” Trợ lý nói chen vào, “Đã trễ thế này, anh không gọi người đến đó sao? Một bàn tay còn muốn lái xe?”

“Đã trể thế này còn gọi người tới không tốt lắm nha! Người trợ lý cùng đại diện của tôi rất mến ổ chăn!” An Trình Điển còn đang khởi động tay, Văn Lược ánh mắt liền đi theo chuyển động kia, hắn nhớ bạn bè An Trình Điển trong phạm vi này nhiều như vậy, không đến mức nửa đêm ra giúp hắn cũng không có đi!

“Đi theo anh làm việc cũng thực hưởng phước!” Trợ lý nhanh nhẩu nói, “Không bằng tôi đưa anh về đi!”

“Được rồi! Tôi đưa cậu về!” Văn Lược nhịn không được chen vô, trợ lý kia mới lấy bằng lái cũng chưa quen thuộc đường, hắn cũng không muốn thấy tin tức trên báo ngày mai đăng An Trình Điển chết vì tai nạn xe.

“Ân?” An Trình Điển tựa tiếu phi tiếu nhìn Văn Lược, “Cậu đưa tôi về?”

Kỳ thật lúc sau Văn Lược đã muốn hối hận, tại sao hắn phải lắm miệng, kỳ thật có thể cho Vệ Sanh đưa về nha! Như vậy dường như đi theo hắn làm việc thật đúng là dùng không chút khách khí nha!

“Quên đi, đã trễ thế này, cậu cũng mệt chết đi, chính mình có thể về!” An Trình Điển cười cười, cự tuyệt Văn Lược, kết quả lả từ trong túi lấy chìa khóa ra cư nhiên làm rớt.

“Tôi nói cậu để tôi đưa về!” Văn Lược khẩu khí vừa nói xong, xoay người nhặt chìa khóa của người ta lên liền đi nhanh ra ngoài.

Sau lưng khóe miệng An Trình Điển hơi hơi giơ lên, sờ sờ vết thương trên cánh tay, này bị thương cũng thật có giá trị.

An Trình Điển bước lên xe, Văn Lược liền hối hận, nhiều chuyện! Đưa cho trợ lý hắn đưa về cũng được, hơn nửa đêm trên đường ngay cả 1 cái xe cũng không có, như thế nào liền dễ dàng xảy ra chuyện.

Chính là hiện tại chuyện này không phải mấu chốt, mấu chốt là.. người ngồi ở chỗ phó lái làm nhiều chuyện làm tầm nhìn rất vướng bận.

“Cậu có thể hay không chỉ chuyên tâm nhìn phía trước?” Văn Lược nghẹn một đường, vẫn là không đình chỉ nói ra.

“Lái xe chính là cậu!” Ý An Trình Điển là cậu mới là người lái xe, tôi không cần phải nhìn phía trước.

“Vậy cậu có thể nhìn bên ngoài!” Văn Lược cứng rắn nói, “Cảnh đêm cũng không sai…”

“Không bằng cậu!” An Trình Điển nhỏ giọng nói, bất quá vẫn là nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía cửa sổ.

Văn Lược không có nghe câu nói kia, bất quá thiếu ánh nhìn của An Trình Điển, hắn thoải mái không ít, bất quá loại xe này quá nhỏ, không gian phong bế tối quá mức, đặc biệt hai người này còn chưa bao giờ cùng một chỗ, mà ngay cả nghĩ muốn mở miệng nói cũng không tìm thấy chủ đề, Văn Lược cũng thực muốn biết, vì cái gì rõ ràng là người xa lạ, như thế nào lại bị người khác hiểu lầm là bạn tốt? Hoàn hảo không thể tin cái loại này. Điểm này cũng thực làm cho người ta bất an, hiện tại cho dù An Trình Điển không nhìn hắn nữa nhưng bàn tay vẫn khẩn trương thấm đầy mồ hôi.

Nam nhân ở cùng nhau sẽ có loại cảm giác kỳ quái này đi!

Chính là rõ ràng đối phương cũng đã không còn hướng bên này nhìn, hắn vì cái gì còn có thể hướng bên kia nhìn?

An Trình Điển tựa hồ thực chăm chỉ nhìn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nghiêng người đụng đến cánh tay, đau đến mức mặt cũng có điểm vặn vẹo! Tay Văn Lược cũng run lên một chút, xe cũng đi theo nháy mắt động thật mạnh, An Trình Điển cư nhiên ánh mắt nhìn qua.

Văn Lược bị nhìn mặt mũi đến thực khó coi, nam nhân đối với việc lái xe có một ngạo khí khó có thể tưởng tượng được, Văn Lược cảm thấy mình hảo tâm đưa hắn về, cư nhiên còn bị hắn nhìn kỳ thị, liền rồng qua, “Nhìn cái gì, tôi lấy bằng lái ba năm rồi.”

“Ân!” Văn Lược nhìn hắn nở nụ cười.

“Cậu ân là có ý gì? Khinh thường tôi?” Văn Lược bị An Trình Điển kích lên, thái độ trở nên mất lý trí, “Muốn hay không tôi cho cậu theo bão trở về?”

“Ha hả!” An Trình Điền càng thêm tươi cười, cười càng thêm thâm.

“Ha hả là có ý gì?” Văn Lược rất không thích, cư nhiên thật sự đạp chân ga.

“Ân…” An Trình Điển kéo dài giọng nói, “Cậu muốn ngày mai cùng tôi lên đầu đề?”

“Cái gì đầu đề?” Văn Lược có chút khẩn trương nhìn chằm chằm phía trước, dưới chân ga có một chút thả xuống, hắn là người cẩn thận cả đời, cho dù đèn đỏ cũng chưa từng dám vượt, hiện tại cư nhiên lại chạy siêu tốc nhanh, chính là dưới tình huống tự nguyện. Hắn có thể không khẩn trương sao?

“Cậu nói tôi và cậu đêm này cùng chết vì một vụ tai nan xe cộ, ngày mai báo chí có phải hay không đăng tôi và cậu tự tử nha?” Nói xong An Trình Điển lấy tay vuốt ve tay Văn Lược, ánh mắt đầy buồn nôn, thêm độ thâm sâu.

Văn Lược cả người tê rần, buông ra chân ga, phanh lại lập tức. An Trình Điển nếu không thắt dây an toàn đã sợ đụng trúng mặt thủy tinh đằng trước. Dùng tâm tình của Văn Lược hiện giờ mà nói, hắn chính là muốn An Trinh Điển đụng trúng mặt thủy tinh đằng trước. Nhưng hiện tại An Trinh Điển chẳng những không có chuyện gì, mà còn tủm tỉm cười ăn đậu hủ Văn Lược.

“Cậu đi ra sau ngồi cho tôi!” Văn Lược hung hăn cúi người đẩy An Trình Điển vào cánh cửa.

“Này… Đừng rộn! Tôi thực đau!” An Trình Điển bỗng nhiên cúi người ôm cổ Văn Lược, đầu hắn ở trên lưng cọ cọ không ngừng, “Tiểu Lược, người ta hảo khốn không muốn ra đằng sau!”

Vừa nói một bên còn méo mó cọ, Văn Lược ghê tởm đều muốn phát ói cả ra, nhưng An Trình Điển cả người đều ở trên lưng hắn, đẩy đều đẩy không ra, như thế nào cho tới bây giờ không ai phát hiện con người này còn cất giấu một mặt ngây thơ?

“Buông tay!” Văn Lược đều điên lên cả rồi.

Người trên lưng ôm thật chặt, gắt gao dán vào, lại làm nũng lại chơi xấu, Văn Lược cư nhiên giãy không được.

“An Trình Điển!” Văn Lược tạm dừng một chút, trấn an chính mình một chút, nhồi vào ***g ngực khí thể, sau đó lung lay nhất thể chuẩn bị hung tợn đẩy người ở trên ra, không nghĩ trên lưng bỗng nhiên không nhúc nhích.

Lại kêu một tiếng, vẫn là không nhúc nhích! Quay đầu vừa thấy, tên hỗn đản này, cư nhiên đang ngủ.

Người ngủ nên cũng im lặng không ít, cũng ngoan không ít, Văn Lược chỉ hơi giãy liền thoát ra, người trên lưng thật tự nhiên ngã vào ghế nặng nề ngủ.

Nhanh như vậy liền ngủ, sợ là thật sự mệt đến ngất đi. Văn Lược tuy rằng rất muốn một cước đá tỉnh người kia, nhưng nhìn đến bộ dạng say ngủ của hắn lại không đành lòng, An Trình Điển rốt cuộc cũng khiến hắn chia ra nhân tình.

Ai ~!

Cam chịu số phận lại cúi người đem đầu hắn dựa vào cửa xe, nhẹ nhàng khởi động xe lại, bình ổn mà chạy tiếp.

Văn Lược cảm thấy được chính mình đêm nay tổng cộng làm hai sự kiện sai, một… Là đáp ứng đưa tên hỗn đản này về nhà, hai là không nhẫn tâm đánh thức hắn.

Hiện tại hắn đang thoải mái lái xe, mà bên người kia không hề tự biết mình cùng với heo đem so sánh là giống nhau.

Văn Lược một hơi nghẹn ở ngực, thở không được thực khó chịu.

Bọn họ là đi quay phim điện ảnh và truyền hình, tự nhiên ngụ lại đều là khách sạn, khách sạn của Văn Lược là do tổ kịch an bài, mà An Trình Điển thì hắn không rõ ràng lắm, cho nên xe ở trên đường một vòng lại một vòng, nếu An Trình Điển là nữ nhân, vậy việc hắn hiện tại đang làm chính là tràn ngập quan trọng.

Hắn có tất yếu đối với một nam nhân tốt như vậy?

Bọn họ ngay cả bằng hữu cũng không phải.

Văn Lược tuyệt đối sẽ không nhận An Trình Điển là bằng hữu của hắn. Cho nên nhất định sẽ không đưa An Trình Điển về khách sạn của mình. Nhưng mà cũng không thể cả đêm lái xe bên ngoài đi! Cho dù hắn có thể lực, xe cũng không chống đỡ được.

Đành phải chịu đựng tìm khách sạn gần đây. Dừng xe lại, An Trình Điển còn đang ngủ, tựa như heo chết. Văn Lược nghĩ, nếu hiện tại để hắn đâu đó ở đây, sợ là sẽ bị người ta khiêng đi mất cũng không phát giác đi!

Đêm khuya chỉ có một việc tốt đó chính là ít người, Văn Lược mất thật nhiều sức mới đem được An Trình Điển kéo ra. Một đường cố sức đỡ hắn tiến vào khách sạn đại đường. Nơi công cộng, mỹ nữ liếc mắt một cái liền nhận ra bọn họ, kinh ngạc không nói nên lời.

“Một phòng!” Văn Lược cúi đầu đem giấy căn cước ra.

“Đúng vậy, thật sự! Là thật!” Ngoài sảnh các cô gái đều điên lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Văn Lược.

Văn Lược cười khổ, nhân vật của công chúng được hưởng các loại ưu đãi, tự nhiên phải thừa nhận mỗi ngày trở thành quái vật bị mọi người vây xem.

“Cái kia… Này là An Trình Điển sao?” Tiếp tân đột nhiên hỏi.

Văn Lược cũng không biết một cỗ lực mạnh mẽ từ đâu tới đây, một phen đem đầu An Trình Điển ấn vào ngực mình, gắt gao che mặt của hắn. Cho dù là bị hoài nghi, cũng không muốn mọi người biết hắn cùng An Trình Điển mướn phòng. Cũng không biết vì cái còn có ý nghĩa như vậy, nhưng lại thực chấp nhất.

Trên trán Văn Lược mồ hôi đổ xuống.

“Cái kia…” Tiếp tân còn muốn nói cái gì đó.

Văn Lược lộ ra nụ cười hoàn mỹ, “Có thể cho tôi thẻ phòng không? Tôi muốn lên phòng.”

Quả nhiên mỹ nam kế hữu dụng, Văn Lược thoải mái lấy được thẻ phòng, tiến vào thang máy thật lâu sau thở nhẹ ra. Người trong lòng bỗng nhiên động, Văn Lược vội vàng đè lại.

“Buông tay!” Thanh âm của An Trình Điển chậm rãi từ ***g ngực hắn truyền đến, tinh thần căn bản không giống như người vừa mới tỉnh ngủ.

“Không được, trong thang máy có camera!” Văn Lược thực chấp nhất, thời điểm này căn bản không nói tới cái loại cẩn thận hay không cẩn thận, cảnh giác dị thường này là từ đâu tới?

“Vậy thì tôi sẽ không khách khí!” An Trình Điển tựa hồ đang cười, hai tay bỗng nhiên ôm Văn Lược, đầu hoàn toàn dựa vào ngực.

Văn Lược dùng sức phụ giúp hắn, miệng hung hãn hỏi, “Cậu..cái gì… lúc này… tỉnh?”

“Cậu đoán xem!” Người trong lòng không biết xấu hổ còn tại ngực cọ, một bên cọ một bên tay đặt sau lưng hắn.

“Cậu loạn đủ chưa!” Văn Lược nhìn chằm chằm con số trong thang máy, răng nanh cắn lại càng cắn càng lợi hại.

“Chưa đủ đâu!” Tay An Trình Điển luồn vào trong áo Văn Lược, một tấc một tác châm ngòi Văn Lược, ngón tay trên người Văn Lược đều cảm nhận được nhiệt độ.

“Đinh” Tiếng thang máy mở, theo cửa thang máy ra, một con quái vật lớn bị đá ra ngoài, trong hành lang khách sạn phát ra tiếng thét thảm thiết.

“Văn Lược, tay của tôi muốn đứt rồi!” An Trình Điển kêu lên ôm tay đi theo sau Văn Lược.

“Xứng đáng!” Sắc mặt Văn Lược khó coi đánh mở cửa phòng, “Đi vào!”

An Trình Điển rất có tinh thần nhìn Văn Lược, cười đến rất đắc ý. Văn Lược bỗng nhiên có cảm giác mình là một ngốc tử, vì không đánh thức An Trình Điển hắn đem xe chạy một vòng lại một vòng, còn đi tìm chỗ ở rồi khiêng hắn về phòng. Thời điểm hắn làm hết thảy mọi việc, người này có phải hay không trốn trong bóng tối trộm cười?

Văn Lược đã muốn mất đi sự kiên nhẫn, đem thẻ phòng cùng chìa khóa xe thảy vào người An Trình Điển, xoay người muốn đi.

Hắn thật sự là tự chui đầu vào rọ, loại người nhàm chán này tùy ý vứt hắn ở đâu đó trên đường cũng là khách khí rồi, nếu biết hắn xấu xa như vậy, Văn Lược tuyệt đối sẽ thần không biết quỷ không hay vứt hắn ở hoang sơn dã linh nào đó.

“Ân? Cậu phải đi?” An Trình Điển nghiêng đầu tựa vào cánh cửa, bộ dạng như tình nhân vừa đến giờ đã phải đi, trong ánh mắt tràn ngập mờ ám cùng nhu tình.

Văn Lược không để mình bị xoay vòng vòng, hắn hận không thể lập tức từ nơi này biến mất. Nhưng ngay tại lúc hắn xoay người, trên lưng đầy căng thẳng, hắn bị một lực đạo mạnh mẽ kéo vào phòng. Cửa bị An Trình Điển một cước đá đóng lại, Văn Lược còn không đứng vững trên gót chân thân thể đã nặng nề bị đặt trên cửa. Mặt An Trình Điển sát lại gần.

“Không cho phép đi!” Thanh âm khàn khàn An Trình Điển phát ra làm cho lòng người hoảng.

“Cậu không có tư cách đòi hỏi tôi!” Văn Lược tâm tình thật không tốt, hiện tại bị gây sức ép hắn thật sự mệt chết đi, người này nếu lại khiêu chiến hắn, hắn sẽ khó giữ được mình mà không đánh người.

Cho nên mới nói cừu ngoan cũng có thể cắn người.

Hết chương 5

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.