Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 170: Chương 170




Mặc dù Lâm Vân Thanh không xoay người về phía anh nhưng bà ấy lại ngoái đầu lại.

“Hy vọng bác đừng nói cho Du Ánh Tuyết biết chuyện trước kia giữa bác và nhà họ Kiều chúng tôi.

Cô ấy vẫn còn là một đứa bé, chắc chắn sẽ không chịu nổi chuyện này.

Hơn nữa, tôi hy vọng cô ấy sẽ không phải gánh chịu những sai lầm mà người lớn gây ra” Từng câu từng chữ mà Kiều Phong Khang nói đều chứa đựng sự yêu thương, nuông chiều và bảo vệ đối với Du Ánh Tuyết.

Lâm Vân Thanh nghe được những lời này cũng cảm thấy cảm động, bà ấy nhìn ra được Kiều Phong Khang thật tâm với con gái mình.

Chỉ tiếc… suy cho cùng thì bọn họ vô duyên với nhau.

“Cậu Khang có thể nghĩ được như thế thì tốt quá, ý của chúng ta vừa hay lại giống nhau” Nghe những lời này của Lâm Vân Thanh, Kiều Phong Khang mới yên tâm mà đi ra khỏi phòng bệnh.

Ở bên biệt thự.

Trời dần tối đen, Du Ánh Tuyết gọi điện thoại đến bệnh viện, cô vốn muốn hỏi thăm điều dưỡng tình hình của mẹ mình, nhưng không ngờ bà ấy vẫn chưa ngủ.

“Ánh Tuyết, sáng sớm mai con đến bệnh viện một chuyến nhé, mẹ có chuyện muốn nói với con”

“Dạ” Du Ánh Tuyết đáp lại.

“Mẹ không thoải mái ạ? Nghe giọng mẹ có vẻ không tốt như buổi sáng.

Lâm Vân Thanh cười khổ, nhưng vẫn cố gắng vui vẻ nói: “Con không nhìn lại xem bây giờ đã là lúc nào rồi, con cho là mẹ giống mấy người trẻ tuổi các con à, nửa đêm rồi sao mà có tinh thần được”Nghe bà ấy nói như vậy, Du Ánh Tuyết mới yên tâm một chút cô thè lưỡi, nói “Con quên mất không nghĩ tới chuyện này, muộn như vậy còn gọi điện thoại làm phiền mẹ.

Vậy mẹ ngủ đi nhé, sáng mai con đến bệnh viện liền *Lâm Văn Thanh không nói gì nữa, nghe giọng nói lảnh lót của con gái mình thì tâm trạng bà ấy cũng khá lên nhiều.

Thế nhưng... khi nghĩ đến chuyện con gái đáng yêu của mình có thể sẽ bị người nhà họ Kiều làm tổn thương thì mồ hôi lạnh của bà ấy chợt ứa ra.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Du Ánh Tuyết nằm trên chiếc giường lớn trong căn phòng trống rỗng, cô không hề cảm thấy buồn ngủ xíu nào.

Sau cuộc gọi từ hồi xế chiều thì anh không gọi cho cô một cú điện thoại nào nữa cả.

Giờ cô phải làm gì đây? Sao đêm nay anh lại không trở về? Chắc không phải anh đang bên cạnh một người phụ nữ khác chứ? Du Ánh Tuyết nhớ đến hình ảnh người phụ nữ cài khuy áo cho anh tối qua, trong lòng chỉ cảm thấy nóng như lửa đốt.

Cô đứng dậy uống một ngụm nước, thế nhưng lại không thể làm dịu lại cảm giác này.

Cuối cùng, cô lấy điện thoại ân vào dãy số quen thuộc, ngón tay lướt trên bàn phím rất nhanh, cô sợ chậm một chút thì mình sẽ hối hận.

Được rồi, nếu để cô biết anh ở bên cạnh người phụ nữ khác, còn có dấu son mập mờ trên áo sơ mi như thế nữa thì dù cho đó là hiểu lầm thì cô nhất định sẽ tức giận một phen.

Du Ánh Tuyết hít sâu một hơi, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng không ngờ cô lại bị tạt một xô nước lạnh.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau” Du Ánh Tuyết lại gọi thêm lần nữa, vẫn là giọng nói lạnh lùng và máy móc đó.

Cô nằm xuống giường lấy gối ôm đầu kêu “aaaa'”, lập tức càng thêm phiên muộn, càng thêm bực bội.

Thực sự là không có ai đáng ghét hơn Kiều Phong Khang mà.

Du Ánh Tuyết nằm trên giường trằn trọc lật qua lật lại, suy nghĩ lung tung, cuối cùng chán quá lại chạy xuống sảnh dưới nhà xem tỉ vi cho đỡ chán.

Tựa vào ghế sô pha, bóng người chiếu xuống mặt đất, cô xem bộ phim truyền hình không có gì bổ ích.

So với sự lo lắng, bất an, bồn chồn vừa rồi thì cô cảm thấy tốt hơn rất nhiều khi có tivi làm mất năng lượng của mình.

Du Ánh Tuyết xem một chút thì cảm thấy buồn ngủ, mí mắt của cô ngày càng nặng hơn.

Tiếng xe bíp bíp vang lên.

Một chùm ánh sáng xuyên qua bóng tối của màn đêm.

Ngay sau đó người giúp việc vội vàng chạy ra mở cửa biệt thự.

“Cậu chủ.”

Người giúp việc cúi đầu chào, thấp giọng nói.

“Ừ” Kiều Phong Khang đáp, sau đó kéo cà vạt ra khỏi cổ, tiện tay ném vào tay người giúp việc.

Anh đưa mắt thoáng nhìn qua thì thấy một bóng dáng nhỏ nhắn cuộn tròn trên thảm đập vào mắt.

Tia sáng trong đáy mắt sâu thẳm, tràn đầy vẻ dịu dàng trìu mến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.