Bé Con, Chú Không Thể Chờ

Chương 472: Chương 472




“Cô gái, nếu cô ở đây làm phiền, đừng trách chúng tôi vô lết” Bên kia hét vào máy bộ đàm, lập tức vài người đàn ông khỏe mạnh bước xuống thuyền.

“Đưa cô gái này đi.” Tô Hoàng Quyên cau mày, vừa định ngăn họ lại, một giọng nói khác đột nhiên vang lên sau lưng.

“Thôi đi Hai chữ ngắn gọn, đầy uy nghiêm.

Mọi người quay lại.

Nhìn thấy một bà già mặc vest, được dì Trần dìu đi, và xuất hiện ở cảng.

Đôi mắt sắc bén của bà lướt qua mọi người, rồi giễu cợt nói: “Ai nói với anh là người nhà họ Kiều đều đã đến hả? Anh coi tôi chết rồi à?”

“Xin lỗi bà cụ Kiều… chúng tôi sơ suất quá.” Tô Hoàng Quyên nhìn thấy bà cụ, nhướng mày, bước tới, nói nhỏ: “Mẹ: Những người khác đều nhìn nhau và không nói gì.

“Tại sao cô lại ở đây?” Bà lão nhìn Tô Hoàng Quyên.

Không có một chút biểu hiện nào với cô ta, bà cụ vẫn chưa quên cách cô †a ép mình quỳ ở nhà Kiều Quốc Thiên.

“Con… con chỉ muốn tới xem lễ cưới.”

“Xem lễ cưới?” Bà cụ Kiều giễu cợt: “Lễ không thành nổi thế này thì xem làm gì? Hơn nữa, bọn họ có kết hôn hay không, hiện tại cũng không liên quan gì đến cô. Cô đi đi, đừng ở đây làm ngứa mắt tôi!”

Tô Hoàng Quyên nheo mắt.

Lễ cưới không thành nổi?

“Bà cụ, xem ra bà cũng giống tôi, đều muốn lễ cưới này không thành?” Bà cụ liếc nhìn, như đang tìm kiếm ánh mắt của cô ta.

Tô Hoàng Quyên cúi người ghé sát vào tai bà cụ: “Bà biết tôi yêu Kiều Phong Khang nhiều như thế nào mà.

Tôi biết rằng mặc dù Kiều Phong Khang và tôi không còn cơ hội nào nữa, nhưng tôi không muốn nhìn thấy một người rẻ tiền như Du Ánh Tuyết kết hôn với Phong Khang! ˆ “Vì thế?”

“Nếu bà ra mặt khiến Du Ánh Tuyết bỏ đi khiến hôn lễ dở dang, tôi nghĩ Kiêu Phong Khang nhất định sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với bà. Tuy nhiên, nếu bà đưa tôi vào, để tôi đưa Du Ánh Tuyết đi…

“Cô có chắc chắn đưa cô ta đi khỏi đám cưới không?” Tô Hoàng Quyên gật đầu thê.

Bà cụ trâm ngâm.

“Một mình cô thì cũng không làm được trò trống gì. Tin cô lần cuối cùng vậy, nhưng tôi phải nói cho cô biết trước.!” Bà cụ liếc mắt nhìn cô ta: “Đừng tưởng rằng nếu lân này Phong Khang và Du Ánh Tuyết không thể kết hôn thì cô còn có cơ hội. Cả đời này, ngoại trừ Du Ánh Tuyết không được phép kết hôn với Phong Khang thì loại giống như ˆ “I co…

Nói đến đây, bà cụ dừng lại, không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng nói: “Tôi cũng không bao giờ nhận!” Mặc dù bà cụ không tiếp tục nói nữa, nhưng Tô Hoàng Quyên vẫn cảm thấy nhục nhã.

Ai đã khiến cô ta thành ra thế này?

Đầu là do Kiều Phong Khang và Du Ánh Tuyết!

Vậy nên…

Họ dựa vào đâu mà có được hạnh phúc?

Tại sao?

Cuối cùng…

Bà già dẫn Tô Hoàng Quyên vào.

Trên tàu du lịch, âm nhạc cổ điển vang lên duyên dáng.

Trong đại sảnh sang trọng theo phong cách Châu Âu, rất đông người, khách quý đang nhốn nháo trò chuyện vui vẻ.

Không ai để ý đến sự xuất hiện của cô ta trong đám đông.

Cô ta lấy điện thoại di động ra và quay số.

“Tổng giám đốc Vương, những gì tôi kêu anh chuẩn bị, anh chuẩn bị xong chưa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.