Bẻ Cong Anh Chàng Quân Nhân

Chương 11: Chương 11: Làm Vệ Sĩ Của Tôi Đi.. (1)




CHƯƠNG 11: LÀM VỆ SĨ CỦA TÔI ĐI.. (1)

Đàm Thiên Dương không biết người đi ở đằng trước bị làm sao. Tại sao lại đột nhiên không đi nữa?

Đúng lúc này có một người đàn ông chen đến bên cạnh. Trên tay người nọ đang nâng một khối gỗ vuông dài không biết dùng để làm gì. Bởi vì chen lấn nên hắn đã không cẩn thận đem rổ thức ăn bên cạnh hất ngã. Rổ khoai tây dính đất cát lăn ra ngoài. Người kia hoảng sợ, vội vã xoay người lại giải thích. Nhưng trên vai hắn lại đang khiêng khối gỗ vuông, khi hắn xoay người lại, khối gỗ ấy trực tiếp quét về phía Tịch Chiêu Nhiên.

Mắt thấy khối gỗ vuông sẽ đập trúng mặt của Tịch Chiêu Nhiên. Người kia còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy hoa mắt. Thân thể bị một bàn tay to nắm giữ, khiến cho vai của hắn hướng về phía khác.

“Cẩn thận một chút!” Đàm Thiên Dương cau mày, một tay che chở cho người kia. Đồng thời nắm lấy khối gỗ vuông, mặt không biểu tình nhìn người nọ.

Thời điểm Đàm Thiên Dương không biểu lộ cảm xúc. Bộ dáng của hắn sẽ có chút doạ người. Hiển nhiên người nọ đã bị hắn làm cho hoảng sợ. Đem khối gỗ vuông dựng thẳng trên mặt đấu, rồi lập tức giải thích với hai người.

Đàm Thiên Dương thấy thái độ của hắn khá tốt, cũng không muốn so đo nhiều. Sau khi quét mắt liếc người nọ một cái. Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay vỗ vỗ quần áo thẳng tắp cho Tịch Chiêu Nhiên. Đem bụi bẩn của khoai tây dính trên người y phủi sạch.

Tịch Chiêu Nhiên cúi đầu nhìn người đang ngồi xổm trước mặt y. Một tay vỗ bụi trên quần, một tay còn lại vẫn nhớ che chở cho y. Ánh mắt hiện rõ rệt sự âm thầm.

Người này.. thật sự khiến cho người ta không thể nào buông tha..

“Được rồi, đi thôi.” Đàm Thiên Dương đứng thẳng người dậy, vỗ vai y nói.

“Được.” Tịch Chiêu Nhiên cười tủm tỉm nhìn hắn, cũng không nói lời cảm ơn. Y biết đối phương không cần, mà y cũng không muốn nói lời khách khí như vậy với hắn.

Đàm Thiên Dương mua thịt, xương sườn cùng với một ít rau cải tươi. Rồi quay về phía Tịch Chiêu Nhiên đang đi bên cạnh nói: “Đi thôi.”

“Ừ.”

Hai người cùng nhau tan ca, sau đó lại cùng nhau mang đồ ăn về nhà. Cảm giác vô cùng ấm áp. Tịch Chiêu Nhiên trước kia chưa bao giờ cảm nhận được loại cảm xúc này. Hiện giờ được trải nghiệm, trong lòng ôm ấp sự ấm áp này, càng cảm thấy không cách nào buông tay.

Sau khi về nhà, Đàm Thiên Dương đem túi thực phẩm đi vào nhà bếp. Vẫn là hắn nấu cơm, vì tay phải của Tịch Chiêu Nhiên bị gãy xương. Đương nhiên cho dù tay của y không bị gãy, y cũng sẽ không nấu cơm.

Tịch Chiêu Nhiên mặc dù không nấu cơm, nhưng y lại thích ở cùng Đàm Thiên Dương trong nhà bếp. Nhìn thân ảnh cao lớn của hắn đứng trước bếp lò. Đôi bàn tay to đầy khéo léo cầm xẻng hoặc muỗng canh đảo qua đảo lại thức ăn trong nồi. Trong lòng y dâng lên một cảm giác vô cùng mâu thuẫn. Nhưng cũng cảm thấy rất tương thích với hắn. Hình ảnh này thật sự vừa mâu thuẫn lại vừa hài hoà ah’.

Rất nhanh thức ăn đã được dọn lên bàn, hương vị vô cùng thơm ngon. Tịch Chiêu Nhiên ngửi được mùi hương liền híp mắt lại, khoé môi chậm rãi cong lên.

Đàm Thiên Dương không thường nói chuyện. Nhìn hắn vô cùng lãnh khốc, nhưng chăm sóc người bị thương lại đặt biệt rất cẩn thận. Những việc như xới cơm, múc canh hắn đều làm đủ cả, chỉ kém không uy cơm đến miệng cho y nữa thôi. Tịch Chiêu Nhiên cảm thấy rất kỳ lạ, một người đàn ông giống như Đàm Thiên Dương, nhìn ra sao cũng không giống một người có suy nghĩ cẩn thận như vậy. Vì thế y tò mò hỏi: “Anh trước kia thường xuyên chăm sóc người khác sao?”

Đàm Thiên Dương ngẩng đầu nhìn y một cái rồi lắc đầu, “Chưa từng.”

“Chỉ là cảm thấy động tác chăm sóc người khác của anh rất quen thuộc mà thôi.”

Đàm Thiên Dương suy nghĩ một chút, hồi lâu mới trả lời: “Khi còn nhỏ từng chăm sóc bà nội, nhưng sau đó bà qua đời. Không có ai cần chăm sóc nữa.”

Tịch Chiêu Nhiên ngẩn người, y nhớ mình từng cho người điều tra tư liệu của người này. Cha mẹ hắn mất sớm, khi còn bé sống cùng bà nội, hai người nương tựa lẫn nhau. Sau đó bởi vì gia đình không còn ai, khi tốt nghiệp trung học xong hắn liền nhập ngũ. Đi lính đến bảy năm. Mãi cho đến nửa năm trước mới rời khỏi quân đội, đi vào Thẳng Hùng nhận công việc bảo vệ.

Tịch Chiêu Nhiên mím môi, không nói chuyện.

Đàm Thiên Dương cũng không nói thêm gì.

Hai người im lặng ăn xong bữa cơm. Sau khi Đàm Thiên Dương dọn dẹp bát đũa. Hắn cầm một cuốn sổ để lên bàn cơm viết gì đó.

“Anh viết cái gì vậy?” Tịch Chiêu Nhiên tò mò đi lại gần nhìn thoáng qua. Chữ viết của Đàm Thiên Dương rất đẹp, hắn tinh tế chuyển động ngòi bút đầy hữu lực, nhưng lại không cứng nhắc.

“Giấy tờ.” Đàm Thiên Dưỡng cũng không ngại để y tiếp tục nhìn.

Tịch Chiêu Nhiên khoé miệng co rút, chỉ thấy trên sổ ghi chép được hắn viết chỉnh tề ngay ngắn: tiền thuê nhà xxx đồng, tiền điện xxx đồng, tiền nước xxx đồng, tiền mua thức ăn trong mấy thàng này xxx đồng, và những thứ tương tự như vậy.

“Anh mua đồ mà còn ghi sổ ah’?” Đối với Tịch Chiêu Nhiên mà nói, những thứ lông gà linh tinh đáng vứt này y đều không quan tâm. Hơn nữa bình thường y muốn bán hoặc mua thứ gì đó đều bảo A Nghĩa làm giúp y. Cho nên đối với việc Đàm Thiên Dương viết một cách nghiêm túc như vậy. Y thật sự có chút nhìn không vừa mắt.

“Ừ.” Đàm Thiên Dương như có như không gật đầu. Tịch Chiêu Nhiên đứng ở một bên nhìn có chút nhàm chán. Nên y liền ngồi xuống bên cạnh ngắm nhìn gương mặt hắn đến ngây người.

Đàm Thiên Dương viết xong ngẩng đầu, chống lại tầm mắt ngẩn ngơ của y. Cầm cuốn sổ ghi chép đến trước mặt y nói: “Đây là chi phí mấy ngày nay cậu dùng, về sau mỗi ngày tôi sẽ đem từng mục ghi rõ ở trên này. Đến cuối tháng sẽ tính với cậu.”

Tịch Chiêu Nhiên: “…” Thần trí của y dần dần quay về, trừng mắt nhìn, cúi đầu, nhìn đến mục ghi chép ở phía dưới ngày hôm nay. Nội dung được viết vô cùng rõ ràng: xương sườn 15 đồng 1 kg, mua hết 7 đồng rưỡi. Tiếp đó là viết thịt bao nhiêu một kg, bên dưới viết một nửa số tiền đã mua, cứ như vậy suy ra…

Y đưa tay trái xoa lên huyệt thái dương, cố gắng đem bản thân mình hoà nhập vào thế giới của Đàm Thiên Dương. Sau đó y lấy ví tiền ra, rút một sấp tiền mặt để ở trên bàn. Có chút vô lực nói với hắn: “Số tiền này anh cầm đi mua thức ăn đi, dùng hết thì nói với tôi là được rồi.” Y một chút cũng không lo hắn sẽ nói không, dù sao người ta đều đã liệt kê hết ra đó rồi.

Đàm Thiên Dương quả nhiên không có từ chối, nhưng hắn chỉ lấy năm trăm đồng. Sau đó để số tiền còn lại vào trong tay y. “Bao nhiêu đây là đủ rồi, dùng hết rồi nói sau.”

Tịch Chiêu Nhiên đành lặng lẽ đem số tiền thu hồi.

Đàm Thiên Dương lại cầm cuốn sổ đặt ở trước mặt mình. Ở dòng cuối cùng viết một câu: bản thân đã thu 500 đồng, sau đó lại viết thêm ngày tháng.

Tịch Chiêu Nhiên: “…”

Y nhìn Đàm Thiên Dương nghiêm túc tính toán, có chút không nghĩ ra. Hắn không có người nhà phải nuôi, tại sao lại xem trọng tiền như thế? Một người đàn ông bình thường, chưa kết hôn đều không phải không quá quan tâm đến tiền bạc sao? Chẳng lẽ hắn thật sự cần tiền để lo cho bạn gái?

Tịch Chiên nhiên nhíu mày, vấn đề này có chút nghiêm trọng nên y liền thử hỏi:” Anh chú trọng tiền như vậy, có phải vì bạn gái của anh quản lý anh rất chặt?”

Đàm Thiên Dương đóng lại cuốn sổ ghi chép, ngẩng đầu nhìn y một cái rồi lắc đầu, “Không có.”

Không có ai quản lý tức nghĩa cũng không có bạn gái?

Tịch Chiêu Nhiên cau mày, cảm thấy rối rắm. Thấy hắn không có ý định tiếp tục giải thích, y đành phải đưa ra lời đề nghị, nói: “Nếu anh thật lưu tâm đến tiền bạc như vậy, không bằng làm vệ sĩ cho tôi đi. Tiền lương ít nhất là gấp ba lần số tiền lương công việc của anh hiện giờ.” Thật ra y cũng không biết số tiền lương công nhân lãnh mỗi tháng ở công ty là bao nhiêu. Có điều, y nghĩ tăng gấp ba lần hẳn không phải là con số nhỏ đi? Huống hồ nhìn tốc độ động thủ của Đàm Thiên Dương vừa rồi ở chợ, bản lĩnh của hắn nhất định không tồi. Hắn có thể đảm nhiệm được công việc vệ sĩ này.

Đàm Thiên Dương có chút kinh ngạc, hắn liếc mắt đánh giá y từ trên xuống dưới một lượt. Sớm biết quý công tử này là một kẻ có tiền. Thế nhưng lại cần hắn làm vệ sĩ cho y?

Tịch Chiêu Nhiên khoé miệng cong cong, nở một nụ cười, “Anh không biết chủ tịch tập đoàn Thắng Hùng họ gì sao?”

Đàm Thiên Dương nhướng mày, chủ tịch tập đoàn Thắng Hùng họ Tịch. Điều này hắn đã sớm biết, chỉ là lúc trước không có để ý. Cho nên cũng không nghĩ nhiều. Càng không hề nghĩ đến, người đang ở nhà mình lại là đại thiếu gia của tập đoàn Thắng Hùng.

“Thế nào? Nếu anh cảm thấy tiền lương quá ít, chúng ta có thể bàn thảo thêm.” Tịch Chiêu Nhiên cong khoé môi đầy cám dỗ nói.

Nhưng Đàm Thiên Dương dường như lại hoàn toàn không bị y cám dỗ. Hắn vô cùng nghiêm túc suy xét một hồi mới nói với y: “Tôi chỉ bảo vệ sự an toàn của cậu.”

Ý của hắn là không muốn liên quan quá nhiều đến những chuyện phức tạp. Nhưng lời này nghe đến lỗ tai của người khác lại thành một ngữ điệu khác. Và hiển nhiên Tịch Chiêu Nhiên lại thích ngữ điệu này. Y tủm tỉm cười gật đầu chấp nhận nói: “Anh chỉ cần bảo vệ một mình tôi là được.”

Lời nói của y vô cùng thâm sâu. Nhưng Đàm Thiên Dương rõ ràng lại không chơi trò mập mờ này. Hắn gật đầu, “Khi nào thì ký hợp đồng? Tôi còn phải bàn giao lại công việc bảo vệ.”

“Bất cứ lúc nào cũng được, ngày mai tôi sẽ bảo A Nghĩa đem hộp đồng đưa trực tiếp cho anh.” Tịch Chiêu Nhiên hiển nhiên là mong muốn hắn mỗi giây mỗi phút đều ở dưới mí mắt của mình, cho nên càng sớm càng tốt.

“Được.” Đàm Thiên Dương làm việc không thích dong dài dây dưa, nếu đã quyết định thì ngay lập tức chấp hành.

Tịch Chiêu Nhiên thấy mọi việc đều đã định rồi, liền lôi kéo hắn nói: “Tôi muốn ở nhà anh một khoảng thời gian dài. Anh cùng tôi đi mua một ít vật dụng hằng ngày đi, coi như là tản bộ sau khi ăn cơm xong.”

Đàm Thiên Dương gật đầu.

Hai người đi đến siêu thị mua một đống đồ dùng cần thiết. Tịch Chiêu Nhiên còn cố ý mua thêm một cái TV mini. Sau khi mua về liền đặt ở trong phòng khách. Y đứng trước sô-pha nhìn một vòng. Trong lòng thật vừa lòng, nơi này càng ngày càng giống một “ngôi nhà”, mặc dù hơi nhỏ một chút.

Đàm Thiên Dương giúp y cắm dây TV, Tịch Chiêu Nhiên vừa nhìn thấy hình ảnh đầu tiên hiện trên TV liền nhíu mày. Tâm trạng tốt vừa nãy nháy mắt đã biến mất. Sau khi cầm remote vội vàng đổi sang kênh khác. Gương mặt y dần chuyển sang âm trầm, ngồi trên ghế sô-pha.

Đàm Thiên Dương không biết tại sao y lại đột nhiên tức giận. Nhớ lại hình ảnh vừa quét qua ban nãy, dường như là tin thời sự. Bản tin đó sao lại chọc đến y?

Tịch Chiêu Nhiên cầm remote vô thức chuyển kênh. Từng kênh từng kênh hiện lên rồi rất nhanh trở lại kênh đầu tiên. Tịch Chiêu Nhiên ấn liên tục hai lần lại nhảy sang một kênh khác.

Đàm Thiên Dương ngồi bên cạnh không thể nhìn được nữa. Hắn cầm lấy remote từ trong tay của Tịch Chiêu Nhiên, đổi sang một kênh đang chiếu phim truyền hình.

Sau đó hai người trầm mặc xem TV, gương mặt Tịch Chiêu Nhiên vẫn âm trầm. Đàm Thiên Dương cũng không hỏi nhiều. Mãi cho đến khi mười một giờ tối, Đàm Thiên Dương bỗng cảm thấy vai của mình hơi trầm xuống. Hắn nghiên đầu thấy Tịch Chiêu Nhiên đang dựa lên vai hắn ngủ.

Đàm Thiên Dương cũng không đánh thức y dậy, đưa tay đỡ lấy người, nhẹ nhàng ôm lấy cậu thanh niên cao một mét tám này lên. Đi vào phòng ngủ, cởi áo khoác rồi đặt y nằm xuống giường, đắp chăn cho y.

Nhìn người vừa nằm trên giường đã tự động co thân thể thành một đoàn lui vào trong góc. Hắn cảm thấy có chút bất đắc dĩ thở dài, thật là một cậu nhóc nóng tính.

Đi trở về phòng khách, ấn sang kênh khiến Tịch Chiêu Nhiên tức giận. Chương trình đã sớm đổi sang cái khác. Nhìn sao cũng không thấy được điều gì, hắn liền tắt TV, rửa mặt đi ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.