Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành

Chương 172: Chương 172




Giang Tiêu Tiêu vui chơi thỏa thích trên đảo, sáng hôm sau mới về nước cùng Cận Tri Thận.

Trên chuyến bay về nước, Giang Tiêu Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ cảm thán: “Tiếc quá, lần này Tiểu Bảo không tới.”

Nếu cậu nhóc đi cùng thì còn vui hơn. Nghĩ đến điều này, Giang Tiêu Tiêu hơi tiếc nuối.

Nghe cô nói vậy, Cận Tri Thận đáp lời: “Lần sau tôi đưa thằng bé đi cùng là được.”

Giang Tiêu Tiêu lặng thinh, ánh mắt thay đổi. Lần sau? Lần sau vẫn có thể tới đây ư? Chắc là không thể nhỉ?

Nhớ lại những gì xảy ra ngày hôm qua, Giang Tiêu Tiêu cảm thấy như đang nằm mơ vậy. Ký ức ấy vẫn khắc ghi trong lòng cô, và cả một Cận Tri Thận hoàn toàn khác biệt nữa.

Sau khi về nước, đầu tiên Giang Tiêu Tiêu tới công ty báo cáo.

Trong văn phòng, Tô San lại khen ngợi Giang Tiêu Tiêu hết lời.

“Tôi đã nhận được tin từ Tổng giám đốc Vu, xem ra anh ta rất hài lòng về cô. Cô làm tốt lắm, hôm nay về nghỉ ngơi đi, mai hẵng đi làm.”

Giang Tiêu Tiêu mỉm cười: “Vâng, cảm ơn Giám đốc Tô.

Sau đó cô ra ngoài văn phòng, rất nhiều đồng nghiệp đến chúc mừng cô đã giành được hạng mục lớn.

Giang Tiêu Tiêu cảm ơn mọi người, sau đó đi toilet, không ngờ lúc đi ra lại chạm mặt Hàn Tĩnh.

Hai người nhìn nhau, Giang Tiêu Tiêu nhận ra ánh mắt không mấy thiện cảm của đối phương, định lờ đi nhưng không ngờ lại bị Hàn Tĩnh chặn đường.

“Giang Tiêu Tiêu, cô có ý gì? Lần này cô lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu gì mà có thể đàm phán hạng mục thành công thế?” Hàn Tĩnh châm chọc.

Mặc dù Tô San đã nói Giang Tiêu Tiêu thức đêm làm kế hoạch, bị bệnh vẫn đi dự tiệc nhưng Hàn Tĩnh không tin cô có thể giành được hạng mục bằng thực lực của bản thân. Mình mất một tháng cũng không giải quyết được sếp Vu thì sao Giang Tiêu Tiêu làm được.

“Nghe nói cô còn ngất xỉu ở bữa tiệc? Giang Tiêu Tiêu, cô giỏi lắm, còn biết giả bệnh để được thương xót, có phải Tổng giám đốc Vu đưa cô đi bệnh viện không? Sau đó xảy ra chuyện gì? Dạy tôi với! Để tôi học hỏi cách cô dụ dỗ sếp Vu đồng ý ký hợp đồng được không?”

Ánh mắt Giang Tiêu Tiêu tối sầm, cô chỉ nghĩ Hàn Tĩnh đang ghen tỵ nên định phớt lờ đối phương nhưng người đang chặn trước cô lại không chịu buông tha.

“Tại sao cô không nói gì? Giang Tiêu Tiêu, thể lực của sếp Vu thế nào? Ông ta đã lớn tuổi, chắc là không bằng chủ tịch Lục và chủ tịch Cận đâu nhỉ? Ô, không đúng, tôi nói cái gì thế này, làm gì có chuyện chủ tịch Cận để ý hạng người như cô.”

Hàn Tĩnh vừa dứt lời đã bị ăn tát, mặt lập tức đau rát. Cô ta che mặt, trợn mắt trừng Giang Tiêu Tiêu.

“Giang Tiêu Tiêu, cô dám đánh tôi!”

Giang Tiêu Tiêu hờ hững lên tiếng: “Bản thân không làm tốt thì thôi, còn suy nghĩ xấu xa như vậy. Đừng để việc này xảy ra lần nữa, không thì đừng trách tôi độc ác.”

Nói rồi Giang Tiêu Tiêu rời đi. Trước giờ cô vẫn luôn tốt tính, nhưng ai chả có lúc nóng nảy, Hàn Tĩnh nói năng quá đáng như vậy thì làm cô nhẫn nhịn được.

Hàn Tĩnh giận dữ giậm chân bình bịch, hét lên sau lưng cô: “Giang Tiêu Tiêu, cô không sợ tôi tố cáo với Giám đốc Tô sao? Cô có muốn giao lưu với đồng nghiệp nữa không hả?”

Giang Tiêu Tiêu mặc kệ, cất bước ra khỏi công ty.

Cuối cùng Hàn Tĩnh đi tìm Tô San mách lẻo, cô ta che mặt trông cực kỳ ấm ức.

“Giám đốc Tô, Giang Tiêu Tiêu vênh váo quá chừng! Tôi chỉ nói vài câu thôi mà cô ta thắng tay đánh tôi. Giám đốc Tô, mặt tôi sưng lên rồi đây này, cô nhất định phải đòi lại công bằng cho tôi!”

Tô San hơi nhíu mày: “Tiêu Tiêu đánh ư? Hàn Tĩnh, cô nói điều gì quá đáng đúng không? Tính tình Tiêu Tiêu rất tốt, nếu cô không chọc giận cô ấy thì cô ấy sẽ không đánh cô!”

“Tôi không hề.” Hàn Tĩnh giận ngửa răng.

Cô ta thầm nghĩ dù sao mình và Tô San là chỗ quen biết lâu năm, kiểu gì đối phương cũng khiển trách Giang Tiêu Tiêu. Vậy mà bây giờ…

Đương nhiên là Tô San tin tưởng Giang Tiêu Tiêu, ngoài ra còn cảm thấy có lỗi vì rõ ràng đây là lỗi của cô ấy!

Thật sự là Tô San tin rằng Giang Tiêu Tiêu không vô duyên vô cớ đánh người. Hàn Tĩnh thì ngược lại, gần đây cô ta cứ bực bội mãi, chắc là cô ta gây sự với Giang Tiêu Tiêu trước!

Nghĩ đến đây, Tô San tìm đại một lý do đuổi Hàn Tĩnh đi, sau đó tiếp tục làm việc.

Hàn Tĩnh ra ngoài, hai tay siết chặt vì tức giận, ôm hận Giang Tiêu Tiêu.

Sau khi Giang Tiêu Tiêu về nhà, cô thu dọn đồ đạc rồi đi ngủ luôn.

Tầm chạng vạng tối, tài xế đưa Tiểu Bảo vừa tan học đến chỗ cô. Cận Tri Thận vừa mới về nước, có rất nhiều công việc cần xử lý cho nên không có thời gian đến đây.

Giang Tiêu Tiêu vừa mở cửa, Tiểu Bảo đã nhào vào lòng cô. Cậu nhóc mặc bộ đồ Giang Tiêu Tiêu mới mua cho mấy hôm trước, không rộng không chật, vừa khít, trông cực ngầu.

“Cô Tiêu Tiêu! Cuối cùng cô cũng về rồi, Tiểu Bảo nhớ cô chết đi được!”

Giang Tiêu Tiêu không kìm được nụ cười khi nghe thấy giọng nói non nớt của cậu nhóc.

“Cô Tiêu Tiêu cũng rất nhớ Tiểu Bảo!”

Cô vừa nói vừa ôm Tiểu Bảo vào lòng.

“Cô Tiêu Tiêu ơi, ba xấu lắm, không đưa con cùng ra nước ngoài tìm cô. Mấy ngày nay hai người chơi có vui không ạ?”

Nhắc đến chuyện này là Tiểu Bảo lại giận, hôm trước mình muốn đi cùng cô Tiêu Tiêu nhưng ba nhất quyết không đồng ý, thế mà hôm sau đi học về đã nghe nói ba đi Mỹ, còn không cho mình đi theo!

“Vui lắm!” Giang Tiêu Tiêu mỉm cười nhìn gương mặt giận dỗi của Tiểu Bảo, không nhịn được nhéo mặt bé.

Tiểu Bảo vùi đầu vào lòng Giang Tiêu Tiêu nói tiếp: “Cô Tiêu Tiêu vui là tốt rồi, lần sau phải dẫn con theo cùng với nhé!”

Nhìn vẻ mặt tràn đầy mong đợi của Tiểu Bảo, Giang Tiêu Tiêu đâu nỡ nói thắng ra sẽ không có lần sau. Vì vậy, cô mỉm cười gật đầu: “Ok! Lần sau nhất định sẽ dẫn theo Tiểu Bảo.”

Nếu như có thể thì Giang Tiêu Tiêu cũng hy vọng ba người họ cùng đi du lịch một chuyến, tới đảo nhỏ kia hoặc nơi khác cũng được.

Giang Tiêu Tiêu nói chuyện với Tiểu Bảo một lát, sau đó đứng dậy đi nấu cơm.

Bày cơm xong, Tiểu Bảo ăn đến là vui vẻ, à không, nói chính xác hơn là từ khi gặp lại Giang Tiêu Tiêu, bé rất vui vẻ.

Sau bữa cơm, tài xế tới đón Tiểu Bảo về, Giang Tiêu Tiêu tặng bé quà mình mua ở Mỹ.

Tiểu Bảo nhìn thấy người máy, ánh mắt đong đầy niềm hưng phấn. Cô Tiêu Tiêu mua quà cho mình, cô ấy ra nước ngoài vẫn không quên mình, cậu nhóc vui mừng khôn xiết.

“Cảm ơn cô Tiêu Tiêu, cô tốt với Tiểu Bảo quá, sau này lớn lên Tiểu Bảo nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền mua thật nhiều quần áo cho cô Tiêu Tiêu.”

Giang Tiêu Tiêu nghe vậy, không nhịn được bật cười.

“Không cần khách sáo đâu. Được rồi, con về đi!”

“Vâng, tạm biệt cô Tiêu Tiêu.”

Tiểu Bảo tạm biệt Giang Tiêu Tiêu rồi tung tăng đi cùng tài xế.

Giang Tiêu Tiêu dịu dàng nhìn theo bóng lưng bé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.