Bé Cưng Tinh Quái – Mami Của Tui, Tự Tui Sẽ Giành

Chương 193: Chương 193




Ở một bên khác, sau khi Cận Tri Thận trở về nhà, Cận Tri Dực đang chơi game với Tiểu Bảo, thấy anh mình về thì lên tiếng chào hỏi.

“Anh, anh về rồi à.”

Cận Tri Thận làm lơ, anh cởi áo khoác ném sang bên cạnh, trò chơi vừa hay kết thúc, Cận Tri Dực ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện sắc mặt anh rất khó coi.

Tiểu Bảo cũng nhận ra điều khác thường, hai chú cháu nhìn nhau, cuối cùng Cận Tri Dực hỏi: “Anh, anh sao thế? Tiệc rượu không thuận lợi à?”

Khách hàng nào to gan đắc tội anh trai anh ta thế???

Cận Tri Dực cảm thấy hết sức khó hiểu, sau đó anh ta nghe thấy Cận Tri Thận chất vấn mình: “Có phải chú bảo Tô San giao cho Giang Tiêu Tiêu rất nhiều việc không?”

Ban đầu Cận Tri Thận đã thấy kỳ lạ, đang yên đang lành sao Giang Tiêu Tiêu lại bận rộn đến mức ngã bệnh, bây giờ anh nghĩ ra rồi, quả nhiên Cận Tri Dực gật đầu.

“Đúng vậy. Như thế thì chị dâu không có thời gian đi xem mắt rồi.”

“Ai bảo chú xen vào việc của người khác.” Ngữ khí của Cận Tri Thận cực kỳ âm u.

Nếu không phải tối qua anh không xuất hiện thì khi Giang Tiêu Tiêu bị viêm dạ dày mà Từ Na không nghe điện thoại, một mình cô nên làm gì?

Còn cả chủ tịch Lưu hôm nay nữa, nếu anh không tham dự bữa tiệc thì không biết ông ta sẽ làm gì Giang Tiêu Tiêu. Mỗi một việc như thế, Cận Tri Thận không dám tưởng tượng đến hậu quả.

Vốn dĩ Cận Tri Dực định tranh công, nhưng vừa thấy vẻ mặt anh mình trông đáng sợ như thế, không thể làm gì khác hơn là dò hỏi một cách cẩn thận: “Anh, có vấn đề gì à?”

Chẳng lẽ anh của anh ta muốn để chị dâu đi xem mắt? Không thể nào!

Tiểu Bảo ngồi bên cạnh ngơ ngác nhìn hai người lớn, bé chớp chớp mắt muốn nói gì đó nhưng lại không biết nói gì.

Thật ra Cận Tri Thận chỉ muốn trút giận mà thôi, anh cảm thấy khó chịu, nhưng rồi anh nghĩ dù xuất hiện cũng chẳng có tác dụng gì, dẫu sao cũng sẽ có đàn ông khác tiếp xúc Giang Tiêu Tiêu.

Anh mím môi, cuối cùng không nói gì cả.

Cận Tri Dực nhìn sắc mặt âm u của anh trai mình cũng sợ chết khiếp. bèn nhận lỗi ngay lập tức.

“Anh à, em đã dặn Tô San giảm bớt lượng công việc cho chị dâu rồi, tuyệt đối sẽ không làm chị dâu mệt mỏi quá độ đâu.”

Đã mệt đến mức đổ bệnh rồi, Cận Tri Thận thầm nghĩ, cuối cùng anh thở dài, nói: “Sắp xếp cho cô ấy khách hàng đáng tin một chút, tuyệt đối không được có loại khách hàng định giở trò đồi bại với cô ấy.”

“Ok, em biết rồi.”

Cận Tri Dực vỗ ngực bảo đảm, anh ta cũng lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra. Lẽ nào hôm nay anh của anh ta đi dự tiệc xã giao thấy chị dâu đi gặp khách hàng, mà khách hàng này có ý đồ xấu với chị dâu?

Tên nào to gan thế!

Cận Tri Thận đã lên tầng, Cận Tri Dực nhìn bóng lưng anh, nghĩ đến chuyện vừa rồi vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Anh ta nghĩ sau này cứ giao cho chị dâu khách hàng nữ đi thôi.

Tiểu Bảo chớp mắt, bé ngơ ngác hỏi: “Chú ơi, ba làm sao vậy ạ?”

Cận Tri Dực lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Tiểu Bảo thở dài: “Chú à khi nào cháu mới có thể đi gặp cô Tiêu Tiêu ạ? Chẳng phải chú vừa mới đăng bài à? Cô Tiêu Tiêu không thấy được ư? Có phải cô ấy không thích cháu nữa rồi không?”

Mấy ngày nay Tiêu Bảo cực kỳ buồn rầu, bé nhớ cái ôm của cô Tiêu Tiêu, nhớ đồ ăn mà cô Tiêu Tiêu làm, tóm lại là bé nhớ cô Tiêu Tiêu.

“Cưng à, vấn đề này cháu phải đi hỏi ba cháu ấy.”

Hỏi ba ư? Tiểu Bảo lắc đầu, nghĩ đến dáng vẻ như sắp phát nổ của ba bé khi nãy, hai chú cháu đều không dám đi chọc!

Tiểu Bảo thờ dài thườn thượt, ba và cô Tiêu Tiêu giận dỗi nhau thì cũng thôi, tại sao bé cũng không được đi gặp cô Tiêu Tiêu chứ? Bé có làm gì sai đâu…

Ngày hôm sau, Giang Tiêu Tiêu lại đi làm với hai vành mắt đen sì, cô thuật lại đơn giản chuyện xảy ra tối qua cho Tô San nghe.

“Giám đốc Tô, làm sao bây giờ? Có lẽ dự án này thất bại mất rồi.”

Tô San đã được Cận Tri Dực dặn dò từ trước. Trước khi nhận được dự án này cô cũng không hỏi thăm kỹ, không ngờ chủ tịch Lưu lại là người như vậy, may mà Giang Tiêu Tiêu không xảy ra chuyện gì, bằng không Tô San cũng không biết báo cáo với Cận Tri Thận như thế nào.

“Không quan trọng, tôi cũng nghe Từ Na kể lại rồi, dự án bên chỗ chủ tịch Lưu vốn không quan trọng lắm, lát nữa tôi sắp xếp cho cô một dự án khác.” Tô Son nói.

“Cảm ơn cô. Giám đốc Tô.” Giang Tiêu Tiêu vô cùng biết ơn, vốn dĩ cô còn không biết phải làm gì. Bây giờ chuyện này đã được giải quyết, cô định ra khỏi văn phòng thì sực nhớ đến cuộc gọi của ông cụ Tần ngày hôm qua, thế là cô nói với Tô San: “Đúng rồi giám đốc Tô, mai tôi có chút việc nên muốn xin nghỉ một ngày.”

Tô San cũng không hỏi nhiều mà đồng ý luôn. Sau khi Giang Tiêu Tiêu rời đi, cô ấy lập tức báo lại cho Cận Tri Dực, dù sao với tình hình hiện nay mọi lời nói và hành động của cô đều rất quan trọng.

Nghe nói Giang Tiêu Tiêu muốn xin nghỉ một ngày, Cận Tri Dực không kìm được lòng nghi ngờ: Chẳng lẽ cô ấy lại muốn đi xem mắt? Không thể nào..

Tuy nghi ngờ nhưng Cận Tri Dực lại quên luôn việc này ngay lập tức, bởi vì ngày mai là tiệc mừng thọ của ông cụ Tần, anh ta còn có rất nhiều việc phải chuẩn bị, chẳng hạn như chuẩn bị quà cho ông ngoại yêu quý của mình…

Lúc này Cận Tri Dực đang ở trong văn phòng, anh ta nhìn anh mình và hỏi: “Anh à, mai là sinh nhật ông ngoại rồi, anh không dẫn chị dâu đến thật à?”

Cận Tri Thận cụp mắt, vốn dĩ anh định hôm nay chính thức giới thiệu Giang Tiêu Tiêu cho ông ngoại mình, nhưng hiện tại… Cô còn không muốn gặp anh thì làm sao chịu đi gặp người nhà của anh được?

Cận Tri Dực cảm thấy rất tiếc: “Không bằng khuyên nhủ chị dâu thử xem? Cơ hội tốt như vậy mà chị dâu không đi thì thật đáng tiếc?”

Thật ra Cận Tri Dực lo lắng ngày mai anh mình sẽ bị các trưởng bối ép cưới, dù sao Tô Uyển Ương cũng sẽ tham gia bữa tiệc ngày mai, mà chị dâu lại không có ở đó, nếu ông ngoại cũng giúp ba mẹ khuyên bảo anh kết thông gia với nhà họ Tô cũng nguy.

“Cô ấy sẽ không đi đâu.” Cận Tri Thận nói.

Anh hiểu tính nết của Giang Tiêu Tiêu, dù thế nào cô cũng sẽ không tham gia bữa tiệc mừng thọ này.

Tô Uyển Ương vừa vào cửa lại đúng lúc nghe được cuộc đối thoại của hai anh em, ngay lập tức ý cười dâng lên trong mắt cô ta.

Lúc trước mình đi tìm Giang Tiêu Tiêu quả nhiên là một quyết định chính xác, bây giờ thì tốt quá rồi, ngày mai cô ta sẽ không xuất hiện trong bữa tiệc

Cận Tri Thận rất xem trọng lời nói của ông cụ Tần, ngày mai mình nhất định phải nắm chắc cơ hội để làm ông cụ thích mình, nếu ông cụ cũng ủng hộ mình và Cận Tri Thận kết hôn thì càng tốt hơn, Tô Uyển Ương nghĩ thầm.

Hôm sau, Giang Tiêu Tiêu ăn diện lộng lẫy, bởi vì ông cụ Tần đối tốt với cô, hơn nữa cô cũng thật lòng thích ông cụ nên dĩ nhiên cô rất coi trọng bữa tiệc lần này.

Sau khi trang điểm cẩn thận, Giang Tiêu Tiêu xuất phát đến bữa tiệc.

Bữa tiệc được tổ chức ở một khách sạn năm sao, được người nhà họ Tần bao trọn.

Hiện trường được sắp xếp cực kỳ tráng lệ và khéo léo, khách khứa tập trung lại trò chuyện… Khung cảnh hết sức đồ sộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.