Bẻ Kiếm Bên Trời

Chương 11: Chương 11: Vĩnh bất hoàn Thủ quản Tam Dương là ai?




Chàng biết Triển Phi Yên thật tình chẳng có gì mà nói với mình. Nàng đại náo Lý gia trang để làm gì? Phải chăng chỉ muốn đem mình ra ngoài để nàng trêu chọc cho thỏa thích. Dĩ nhiên nàng đã biết rõ Trang chúa Lý gia trang đang lúc xiết nỗi đau lòng, Dương Phát bị thương, Thiên Ngô lão nhân không muốn len lỏi chốn giang hồ nữa. Tất cả những cái đó đều do nàng gây ra hết.

Vi Quân Hiệp quay đầu lại hỏi :

- Đã không có chuyện chi thì ngươi đem ta ra đây làm chi?

Triển Phi Yên nói lấp lửng :

- Thực ra không có việc gì mà dường như cũng có một chút.

Vi Quân Hiệp nghe nói cười dở khóc dở.

Triển Phi Yên lại nói :

- Ôi! Lao thúc thúc đến lúc lâm tử còn dặn ngươi tìm một người, ngươi không nghĩ đến chuyện đó ư?

Vi Quân Hiệp lại nói :

- Nhưng đại hiệp không bảo rõ tìm ai thì ta tìm làm sao được?

Triển Phi Yên nói :

- Mấy tay cao thủ tụ hội trong tòa cổ thành đã có hai người bị chết, lại còn một người rất giống Lao đại hiệp đến quấy nhiễu. Chẳng lẽ ngươi không thấy điều chi quái dị ư?

Vi Quân Hiệp tức mình hỏi :

- Thấy quái dị thì làm sao?

Triển Phi Yên cười đáp :

- Ta biết Lao thúc thúc muốn bảo ngươi tìm ai rồi.

Vi Quân Hiệp hỏi :

- Ai vậy?

Triển Phi Yên đáp :

- Trước khi y chết mà trỏ tay lên bức vẽ trên tường, đương nhiên là y muốn tìm người trong bức họa đó.

Vi Quân Hiệp lớn tiếng nói :

- Người đó là ta.

Triển Phi Yên cười lạt hỏi :

- Ngươi cho rằng Phạm đại hiệp đã họa chân dung ngươi ư?

Vi Quân Hiệp nghe hỏi không khỏi thộn mặt ra, vì trước nay chàng chưa để Phạm Thư Trai họa hình chàng bao giờ và chàng cũng chưa từng gặp Phạm Thư Trai nữa là khác. Thế mà trong tòa cổ thành lại có hình ảnh chàng do Phạm Thư Trai họa ra thì thật là một việc kỳ quái.

Vi Quân Hiệp ngẫm nghĩ hồi lâu, ruột rối tơ vò. Triển Phi Yên lại nói :

- Người trên bức vẽ đó đúng không phải là ngươi, nhưng là một người có mối quan hệ cực kỳ mật thiết với ngươi, tỷ như ca ca ngươi chẳng hạn.

Vi Quân Hiệp sẵng giọng :

- Ngươi đừng nói nhăng!

Triển Phi Yên lại nói :

- Nếu không phải, thì là phụ thân ngươi.

Vi Quân Hiệp càng tức hơn gắt lên :

- Ta bảo ngươi đừng ăn nói hồ đồ! Phụ thân ta hình dạng thế nào chẳng lẽ ta không nhìn nhận ra ư?

Triển Phi Yên đột nhiên cười lên khanh khách nói :

- Hoặc giả má ngươi cãi vã lấy người khác. Ngươi nhìn nhận dượng ngươi làm phụ thân nên ngươi không...

Triển Phi Yên nói chưa dứt lời thì Vi Quân Hiệp tức quá gầm lên một tiếng. Thanh Kim Long kiếm đột nhiên chém tạt ngang.

Triển Phi Yên lại cười khanh khách. Ả chỉ lạng người đi chứ không chịu dời bước và tránh đòn một cách kỳ diệu.

Vi Quân Hiệp tự biết mình không địch lại ả, liền thu kiếm về xoay mình chạy ngay.

Chàng mới chạy được hai bước bỗng nghe Triển Phi Yên gọi giật lại :

- Này này! Đứng lại đã!

Vi Quân Hiệp làm lơ như không nghe tiếng, cứ chạy hoài.

Triển Phi Yên lại nói :

- Nếu vừa rồi ta ăn nói hồ đồ thì bây giờ ta xin lỗi ngươi được không?

Vi Quân Hiệp vẫn cắm đầu chạy không nói gì. Nhưng thanh âm Triển Phi Yên luôn luôn ở phía sau chàng chỉ cách chừng ba, bốn thước. Ả nói :

- Hay chưa kìa! Sao ngươi ngốc thế! Chẳng lẽ ngươi không muốn kiếm Phạm Thư Trai để hỏi cho biết rõ ư?

Vi Quân Hiệp biết mình đánh không nổi ả, nói cũng không lại mồm miệng ả, chỉ muốn chạy cho thoát cũng không được. Chàng đành câm miệng chạy dài.

Chớp mắt đã ra tới ngã ba đường. Vi Quân Hiệp chạy rẽ sang mé tả.

Triển Phi Yên chạy theo sau gọi :

- Lầm rồi! Lầm rồi! Lên nhà Phạm Thư Trai ở Ngạc Nam phải rẽ mé hữu mới đúng.

Vi Quân Hiệp không nhịn được nữa, lớn tiếng càu nhàu :

- Ai lên nhà Phạm Thư Trai làm cóc gì?

Triển Phi Yên cười nói :

- Vậy đúng là ngươi rồi!

Vi Quân Hiệp chưa kịp đáp thì vèo một tiếng! Một luồng kình phong chụp xuống vai chàng.

Vi Quân Hiệp né người đi nhưng chưa tránh khỏi thì cảm thấy bả vai mình bị giữ chặt.

Người chàng bị Triển Phi Yên nhấc cao lên liệng ra xa. Ả liệng chàng sang bên đường mé hữu, đồng thời lên tiếng giục :

- Đi đi!

Vi Quân Hiệp tức giận đến cực điểm. Chàng đứng trơ ra không nhúc nhích.

Triển Phi Yên đứng đằng sau chàng nói :

- Ngươi không đi thì ta bắt ngươi phải đi.

Chàng còn đang nghĩ thì bỗng binh một tiếng.

Mông chàng bị chân Triển Phi Yên đá vào huyệt Ủy Trung, hai chân bị tê, chàng không tự chủ được nữa phải chạy đi ngay. Và phải chạy luôn hai, ba mươi bước mới dừng lại được.

Vi Quân Hiệp vừa dừng bước toan đứng lại thì cái đá thứ hai lại tới, huyệt Ủy Trung ở chân chàng lại bị tê không đứng được phải bon bon chạy đi.

Triển Phi Yên đột nhiên cười nói :

- Ngươi thử nghĩ mà coi, nếu ra đến đường lớn mà còn thế này thì bị thiên hạ cười chết! Bây giờ ngươi nên nghe lời ta, tự ý đi đi. Ta chỉ muốn làm điều hay cho ngươi mà thôi.

Vi Quân Hiệp nghe nói mà phát ớn. Thực ra chỗ này không người qua lại, mình bị ả diễu cợt còn nhẫn nhục chịu được. Nếu ra tới đường lớn thì thật mất mặt.

Nghĩ tới đây, trán chàng mồ hôi nhỏ giọt chảy tong tong...

Triển Phi Yên ở sau chàng lại liên tục làm cho chàng phải cất bước chạy đi.

Vi Quân Hiệp bị đá phải chạy luôn một hồi đến ba, bốn dặm. Chàng thở lên hồng hộc.

Vi Quân Hiệp vừa căm tức vừa nóng nảy dùng hết phương pháp để thoát khỏi tay Triển Phi Yên mà không được.

Trong thời gian này, chàng phóng ra không biết bao nhiêu kiếm chiêu và phát ra bao nhiêu chưởng lực mà chẳng ăn thua gì.

Vi Quân Hiệp trông thấy đường quan đạo ở ngay tiểu trước mặt lại càng nóng nảy, bây giờ kêu lên oai oái. Triển Phi Yên vẫn cười nói giễu cợt như không.

Vi Quân Hiệp lửa giận bốc lên bừng bừng, vung thanh Kim Long kiếm cùng phóng chưởng không ngớt. Tay trái chàng vừa vung ra bỗng chạm phải vật gì.

Vi Quân Hiệp tuy vừa nóng nảy vừa tức giận nhưng là tay võ công gia truyền, tay chàng vừa chạm vào vật đó, đã phát giác ra ngay đó là cánh tay người. Chàng liền bóp chặt năm ngón tay, rồi quay đầu lại nhìn. Quả nhiên là tay chàng đã nắm được huyệt Mạch Môn của Triển Phi Yên.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, chàng cảm thấy thích thú vô cùng. Chẳng cần nghĩ đến lề lối ra chiêu, chàng quát lên một tiếng, vung thanh kiếm Kim Long lên toan chém vào mặt Triển Phi Yên. Chàng vận dụng hết sức bình sinh, những mong chém Triển Phi Yên đứt làm hai đoạn.

Thanh Kim Long kiếm lóe ra một luồng chớp đen chụp xuống, chàng thấy Triển Phi Yên ngửa mặt lên, hai mắt nhắm lại chỉ còn hé mở. Ánh tịch dương chiếu vào, đôi má ả bao phủ lên một làn ánh hồng.

Giả tỷ Vi Quân Hiệp không đưa mắt nhìn thì trong lòng chàng căm hờn chỉ muốn băm vằm Triển Phi Yên nát ra như cám, nhưng chàng đã thấy bộ mặt nàng, đột nhiên dừng kiếm lại không chém xuống nữa. Đồng thời chàng rút tay về. Nhưng chàng dùng sức mạnh quá, thanh kiếm Kim Long giật về chạm vào trán chàng đánh cốp một tiếng. Ấy là còn may lúc thu kiếm, tay chàng đã chuyển chếch đi một chút, không thì đường kiếm này còn đập mạnh hơn đến phải vỡ đầu ra nữa.

Tuy nhiên sống kiếm chạm vào trán chàng đã in một vết sưng lên rướm máu đỏ lòm.

Triển Phi Yên lúc này mới mở mắt to ra nhìn Vi Quân Hiệp chằm chặp.

Vi Quân Hiệp vừa qua một cơn kinh hãi, đứng ngẩn người ra ngó Triển Phi Yên.

Hai người ngó nhau một lúc, Triển Phi Yên mới toét miệng cười nói :

- Đa tạ ngươi đã không giết ta.

Vi Quân Hiệp thở dài một tiếng rồi buông tay Triển Phi Yên ra nói :

- Sao ngươi còn giễu cợt hoài? Ngươi đã biết võ công ta kém cỏi không giết nổi ngươi.

Triển Phi Yên vội nói :

- Không phải! Ta nói thật mà! Vừa rồi nếu ngươi chém xuống thì ta mất mạng rồi còn gì.

Vi Quân Hiệp nhớ lại tình trạng vừa rồi không khỏi toát mồ hôi sợ thay cho cô ả. Chàng hỏi :

- Sao ngươi... lại mạo hiểm như vậy?

Triển Phi Yên đáp :

- Ta chỉ biết rằng ngươi không nhẫn tâm giết ta. Ngươi thử nghĩ kỹ lại coi tại sao ngươi không giết ta?

Vi Quân Hiệp thộn mặt ra. Lúc đó lửa giận chàng đang bốc ngùn ngụt mà tại sao chàng thu kiếm về? Chính chàng cũng không hiểu nữa.

Chàng nói sang chuyện khác dịu giọng hơn :

- Triển cô nương! Cô nương trêu cợt tại hạ thế là đủ lắm rồi! Tại hạ cần về Lý gia trang. Xin cô nương buông tha tại hạ ra.

Triển Phi Yên nhăn mặt nói :

- Ta tưởng ngươi nên đến nhà Phạm Thư Trai.

Vi Quân Hiệp lại hơi tức mình nói :

- Nên đi đâu chẳng lẽ tại hạ không tự biết hay sao?

Triển Phi Yên cúi đầu xuống mân mê tà áo nói :

- Thực tình ra ta muốn làm điều hay cho ngươi.

Vi Quân Hiệp kêu lên :

- Nếu cô nương làm điều hay cho tại hạ thì không gì bằng rời xa tại hạ ra.

Vi Quân Hiệp vừa dứt lời, bỗng nghe tiếng vó ngựa dồn dập chạy lại. Một người cao lênh khênh cưỡi lừa chạy nhanh như gió gần tới nơi.

Người này lưng dài kỳ lạ cúi xuống, đầu gần chạm đến mặt Vi Quân Hiệp, gã lên tiếng :

- Ồ! Té ra lại là thằng lỏi này! Mi cũng giống như cha mi trước chỉ chuyên đi ăn hiếp đàn bà, con gái.

Gã chính là quái nhân mình dài ngoại khổ, đầu nhỏ tí teo mà Vi Quân Hiệp đã gặp lần trước.

Vi Quân Hiệp biết gã là người đã đưa bức thư không ký tên đi mời các tay đại cao thủ đến hội diện tại tòa cổ thành bữa trước.

Lúc này, gã đột nhiên lại đến đây nói một câu chẳng ra đầu cuối chi hết, khiến cho Vi Quân Hiệp không hiểu gì cả.

Quái nhân nói xong liền co người về.

Vi Quân Hiệp hỏi :

- Sao các hạ lại ăn nói hồ đồ, ô nhục đến gia phụ.

Quái nhân vừa nghe xong, lại cúi đầu xuống. Lần này mũi lão suýt chạm vào mũi Vi Quân Hiệp, gã bật lớn tiếng cười ha hả nói :

- Gia phụ ngươi thì đã làm cái cóc gì? Dù ta có dùng lời tục tĩu hơn để thóa mạ y cũng đáng. Nếu mi không phục thì làm gì được ta?

Vi Quân Hiệp gặp phải Triển Phi Yên, con người không nghe lẽ phải, đã làm chàng buồn bực. Bây giờ lại gặp quái nhân này, bất chấp lý lẽ, khác nào lửa cháy đổ dầu thêm.

Chàng thấy việc này có quan hệ đến thanh danh phụ thân, nên tuy chàng biết rõ đối phương không phải nói ra để gây chuyện, mà vẫn không thể bỏ qua được. Chàng liền giơ tay ra chỉ vào sống mũi quái nhân nói :

- Các hạ muốn nói câu gì, tưởng nên nghĩ kỹ rồi hãy thốt ra lời.

Quái nhân bật lên tiếng cười quái gở nói :

- Thật là một chuyện buồn cười! Thằng lỏi con thối tha này mà cũng dám lên mặt dạy đời với cả mình nữa. Phụ thân mi có cái gì hay, mi thử kể cho ta nghe!

Vi Quân Hiệp nói :

- Gia phụ là người lừng danh nghĩa hiệp khắp nơi, còn ai không biết?

Quái nhân cười nói :

- Mi lầm rồi đó! Y chỉ có tiếng thối tha lừng lẫy khắp nơi mà thôi!

Vi Quân Hiệp tức giận xẵng giọng :

- Đừng nói càn! Ngươi dám nhục mạ Kim Long kiếm khách Vi Tự Phu đến vậy ư?

Quái nhân ngẩn mặt ra rồi bật cười nói :

- Ồ! Té ra má mi đã cải giá. Y là cha dượng mi đó.

Vi Quân Hiệp điên tiết lên. Chàng nghĩ bụng :

- Té ra thằng cha này cũng một giuộc như Triển Phi Yên. Mình lại bị gã trêu cợt nữa rồi.

Vi Quân Hiệp vừa nghĩ vừa ngoảnh đầu nhìn Triển Phi Yên, thì thấy cô ả xoay lưng về phía mình, đang đứng nhìn một cây lớn ở trước mặt, người ả không nhúc nhích. Chàng rất lấy làm kỳ tự hỏi :

- Triển Phi Yên vốn là người hay rắc rối, mà sao bây giờ lại lặng lẽ thế.

Quái nhân thấy Vi Quân Hiệp không lên tiếng, lão lại nói :

- Ha ha! Gia gia mi suốt đời chỉ đi cướp vợ người. Không trách vợ y bị người ta cướp mất.

Vi Quân Hiệp bị quái nhân sỉ nhục đến phụ thân đã không chịu được nữa muốn ra tay. Bây giờ lại thấy y sỉ nhục đến mẫu thân, chàng không tài nào dằn nổi căm tức nữa, quát lên một tiếng thật to rồi vung chưởng toan nhắm quái nhân phóng tới. Nhưng chàng sắp giơ tay lên thì huyệt Xích Trạch trên cổ tay đột nhiên bị tê buốt, cánh tay không giở lên được nữa.

Giữa lúc huyệt đạo chàng tê dại, dường như chàng nghe thấy một tiếng véo rất nhỏ từ chỗ Triển Phi Yên đứng vọng lại, rõ ràng là ả phóng ám khí đánh trúng huyệt đạo Vi Quân Hiệp, không để chàng phóng chưởng đánh người.

Quái nhân chỉ muốn trêu chọc Vi Quân Hiệp một lúc chơi, chứ không có ý đùa dai. Gã nói xong cười ha hả rồi tiếng vó lừa lại lộp cộp vang lên. Chớp mắt lừa đã chạy xa. Bên tai chàng còn văng vẳng tiếng quái nhân nói léo nhéo :

- Thẳng lỏi con! Mi không được hỗn với cô gái đó nghe! Kể về tông giống, ngươi cũng vào hạng khá đấy!

Vi Quân Hiệp tức quá muốn mắng lại mấy câu nhưng quái nhân đi đã xa rồi. Chàng không biết nên tiết hận vào đâu, liền mắng bâng quơ một câu :

- Thật là một thằng điên!

Triển Phi Yên bây giờ mới lên tiếng hỏi :

- Lão đi rồi ư?

Ả hỏi câu này, giọng nói ra chiều rất sợ hãi.

Vi Quân Hiệp ngẩn người ra rồi bây giờ cười nói :

- Té ra còn có người khiến cho ngươi phải kinh hãi?

Chàng bị Triển Phi Yên chọc giận điên đầu, bây giờ thấy ả kinh hãi quái nhân, chàng lấy làm thích lắm.

Triển Phi Yên quay lại lè lưỡi nói :

- Vừa rồi nếu ta không cứu mạng ngươi, thì ngươi chết rồi đó. Ngươi có biết không?

Vi Quân Hiệp cười lạt đáp :

- Ngươi nói láo!

Triển Phi Yên la lên :

- Thật là khó có thể tốt bụng với ngươi được. Chó cắn cổ Lã Động Tân, ngươi chẳng biết ai là người tốt bụng nữa.

Vi Quân Hiệp thấy nàng nói vậy, vội hỏi :

- Hay lắm! Ngươi cứu ta ở chỗ nào?

Triển Phi Yên nói :

- Vừa rồi ngươi định giơ tay lên đánh lão phải không? Nếu ta không điểm huyệt ngươi để cản lại thì ngươi đã hạ thủ đánh trúng lão một chưởng rồi.

Vi Quân Hiệp tức mình nói :

- Ta định phóng chưởng đánh gã thật đó.

Triển Phi Yên cười nói :

- Người đã nổi tiếng là bị ai đánh cũng không trả đòn. Nhưng nếu ý trúng chưởng của người, y sẽ tiết ra một luồng Tam Dương chân khí là ngươi về chầu trời tức khắc.

Vi Quân Hiệp nghe đến bốn chữ “Tam Dương chân khí” bất giác biến sắc, đâu lưỡi cứng đơ. Hồi lâu mới ấp úng :

- Tam Dương... Chân Khí ư?

Triển Phi Yên đáp :

- Phải rồi!

Vi Quân Hiệp sợ run lên hỏi :

- Như vậy thì người cưỡi lừa là một tay đệ nhất cao thủ ở ngoài các môn phái chính tà. Y vừa là chúa đảo Mặc Vân ở Nam Hải tên gọi Quản Tam Dương đó chăng.

Triển Phi Yên gật đầu lia lịa đáp :

- Chính y! Ngoại hiệu lão là Vĩnh Bất Hoàn Thủ (không bao giờ trả đòn), vì không bao giờ lão ra tay đánh trả ai hết.

Vi Quân Hiệp thộn mặt ra hồi lâu, chàng nghĩ thầm :

- Nếu người đó là Quản Tam Dương, chúa đảo Mặc Vân thì Triển Phi Yên vừa rồi đã cứu mạng cho mình là sự thật.

Chàng nhìn Triển Phi Yên toan nói mấy câu cảm ơn, nhưng chàng nghĩ dọc đường đã bị nàng trêu tức, ngượng nghịu khó nói nên lời. Chàng chỉ đứng ngẩn ra nhìn Triển Phi Yên.

Triển Phi Yên cười hỏi :

- Sao? Ngươi sợ quá nên đứng thộn mặt ra đó phải không?

Vi Quân Hiệp vội đáp :

- Dĩ nhiên là ta không sợ. Nhưng ta biết y là người hẹn những tay cao thủ đến hội họp trong tòa cổ thành...

Triển Phi Yên vừa nghe nói vậy, nhảy chồm lên hỏi :

- Đúng vậy ư!

Vi Quân Hiệp đáp :

- Ai bịp ngươi làm chi?

Triển Phi Yên la lên một tiếng úi chà rồi nói tiếp :

- Thế thì hay quá! Chúng ta phải đi mau!

Nói xong, nàng nhảy xổ lại cầm tay Vi Quân Hiệp kéo đi, chạy băng băng về phía trước.

Vi Quân Hiệp la hoảng :

- Ô hay! Đi đâu thế này?

Triển Phi Yên đáp :

- Đừng hỏi nữa! Đi tới nơi sẽ biết, đây là một việc hay cho ngươi.

Vi Quân Hiệp vừa giãy nảy vừa gắt lên :

- Ai cầu ngươi dẫn ta đến cho hay? Ngươi buông ta ra!

Triển Phi Yên lờ đi không nghe thấy, cứ lôi chàng xềnh xệch chạy về phía trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.