Bé Ngốc! Làm Vợ Anh Được Không?

Chương 14: Chương 14




Từ chiếc vòng cố,dòng chữ long lanh sáng rực.

-Hai người kia.Tính đứng đó đến bao giờ-Giọng Yumi không lẫn vào đâu

-Tình củm chưa kìa-Duy Anh

-Oa.Đã thế rồi cơ đấy-Mickey lè lưỡi trêu

-Tốt rồi,tốt rồi.Vỗ tay,vỗ tay-Kelbin

-Ừkm-Ellen lạnh như băng.( tự dưng dở chứng )

-Này.Ai nhắc cho anh đến đây-Emi nhớ ra cái zì.

-Anh Duy.-Ron

-Hả.Yumiiiii.Anh Duy đâu.Gọi ra đây coi-Emi

-Gọi zì đấy-Duy đứng đấy từ thủa nào.

-Ra đây ta hỏi tội-Emi

-Eo.Sau khi ốm em dữ hơn thì phải-Ron

-Oái.Cứu anh Yumi ơii.Anh gỡ bỏ hiểu lầm cho hai đứa còn zì.Làm việc tốt màk cũng pị oánh-Duy Random

-Không thích.Anh có ra đây không.Em chém bây giờ-Emi

-Không được ra để chết à.Anh còn yêu đời lắm em ơi-Duy vừa nói vừa chuồn.

-Ê.Đứng lại.Anh muốn chơi đuổi bắt lắm à-Emi.

-Haha.Lớn vậy màk cũng bị em gái bắt nạt-Yumi

-Ron.Anh cứu em rồi.Giờ cứu lại anh đyyy.Mau lên.Nó "lên cơn" thỳ chết anh mất-Duy la thất thanh.

-Cái gì? Bảo ai lên cơn.Tội anh nặng lắm.Tý vào ta xử-Emi.Mô phật,mô phật.

-Thôi em ơi.Vào đy-Mickey ( vẫn còn buồn cười )

-Nhớ đấy-Emi lườm huýt Duy.

-À.Ron.Em muốn về nhà-Emi lay lay tay Ron ( tưởng đang chơi đuổi bắt cơ mà )

-Không được.Ở lại đây.Mấy ngày nữa về-Ron

-Em không thích.Tý về ngay cơ-Emi làm nũng.

-Không-Ron

-Đy màk.Nha nha nha.Cho em về-Emi

-Với 1 điều kiện-Ron

-Điều kiện gì?-Emi

-Về nhà phải nghe lời anh đấy-Ron

-Hơ hơ.Ờ.Được về nhà là ôkê-Emi.

-Vào trong đi.Tý làm thủ tục xuất viện sau-Ron kéo tay Emi zô.( nặng tay với người ốm vậy )

****

-Nhà ơi.Ta iêu mi lắm-Emi lon ton từ ngoài vào trong từ trong ra ngoài.( nhí nhảnh dữ )

-Nhớ điều kiện rồi đấy-Ron

-Ờ-Emi ậm ừ cho qua chuyện

-Meo..meo-Dười gầm bàn tiếng kêu vọng lên.

-Em yêu.Chị nhớ em-Emi cúi xuống bế con mèo lên thì...cốp

-Ái.Đau-Không để ý nên đập đầu vào bàn.

-Haha.Ngốc quá-Ron phì cười.

-Ui da.Đau thế-Emi xoa xoa cục u mới hiện diện trên đầu mình.

Ron bước tới.Ôm Emi vào lòng.

-Anh định bóp chết em à.Nghẹt thở-Emi la oai oái.

-À đúng rồi-Ron

-Đúng cái gì-Emi tranh thủ hít thở không khí trong lành.

-Em bỏ về là em ghen.Màk ghen

là..yêu nhiều đấy.Haha-Ron

-Cái gì.Xí.Không thèm-Emi

-Pama đâu rồi-Emi nói tiếp

-Đi nước ngoài rồi.Mai mới về-Ron

-Ừ.Em lên phòng đây-Emi bế theo bé mèo cưng lên.

****

Emi nằm yên vị trên chiếc giường.Tay bế mèo con vuốt ve.Ron đy tắm.Cho chết cái tội lên chậm.Emi lẩm bẩm cười thầm.

-Em vừa nói cái gì.Thử nói lại xem-Ron.

-Giật mình.Không có gì đâu-Emi

-Thả mèo xuống anh còn nằm-Ron

-Không.Anh ra chỗ khác màk "đóng đô"-Emi

-Lúc tặng anh nói không được yêu nó hơn anh mà-Ron

-Nhưng mà...-Emi

-Giờ có thả không.Hay để mai anh đem đi cho em gái thằng Kelbin nuôi-Ron nháy mắt

-Á.Em thả,em thả-Emi ngậm ngùi.

-Ra đây nào vợ yêu-Ron

-Ọe.Pùn nôn wá-Emi.

-Anh không đùa đâu-Ron

-Có ai nói gì đâu-Emi leo tót lên giường.

-Sắp tới anh với em sẽ tập quản lí công ty...-Ron

-Sao lại thế.Em thuộc công ty đá quý mà-Emi

-Chưa nói hết câu mà-Ron

-2 công ty của 2 nhà sẽ kí kết với nhau-Ron

-Ờ.Biết vậy.Thôi đi ngủ-Emi

Ron ôm Emi.Hôn nhẹ vào trán.

-Ngủ ngon nhé vợ

****

Sáng hôm sau.Tiếng quản gia inh ỏi bên tai làm cho Emi nhà ta buộc lòng phải dậy.

-Em xuống nhà truớc.Tý anh xuống sau nhé-Emi hôn Ron ( càng ngày càng tình cảm hơn ý nhờ )

Sau khi làm VSCN.Mới bước xuông cầu thang đã nghe thấy giọng nói của Lili,NaliThan và của Yumi.

-Bé nhợn nhà ta dậy rồi-Yumi trêu

-Chào buổi sáng-Lili

-Chị dâuuu-Nali

-3 người đến sớm vậy.Còn Nali,chị tưởng em đang ở nước ngoài-Emi hơi bất ngờ

-Không chỉ có 3 người thôi đâu-Yumi nháy mắt.

-Hở-Emi

Chuông cửa kêu.4 anh chàng bước vào.

-Mới sáng sớm đã hành quân ở nhà tôi đông thế này rồi-Ron

-Hàiz.Chắc làm phiền đôi vợ chồng trẻ rùi ý nhỉ-Duy Anh cười.

-Mấy người đã ăn sáng chưa vậy?-Emi

-Chưa.Đợi hai người lâu thấy mồ-Đồng thanh cả lũ

Cả hội ra ngoài ăn sáng.Ăn một bữa no nê,vui vẻ.

-Con chào pama ạ-Hai đứa đồng thanh

-Ừ.Nghe nói con mới ốm dậy à Emi-Papa

-Dạ.Chỉ hơi mệt thôi.Không có gì đâu pa ạ-Emi cười tít mắt

-Mama có mệt không ạ.Để con xách hành lí lên phòng-Ron

-Ừ.Con mau rồi xuống ăn cơm nữa-Mama

==========================================

-Này.Anh làm cái gì vậy-Emi thấy Ron ngồi trên sofa tay cứ ấn ấn cái gì đấy.

-....-Không trả lời.

-Này Ronnnnn-Emi điên tiết

-À ơ hả cái gì?-Ron quay lại

-...-Emi tức xì khói.

-Hơ hơ-Ron ngây thơ,vô tội ( Em chém hơi quá ).Emi nén giận ngồi xuống.Tay cầm đĩa hoa quả nãy giờ mỏi thấy ớn.Ron đặt cái "vật ấy" lên bàn,kéo Emi ngồi trên đùi.

-Chắc làm phiền.Xin lỗi nhá.Đi trước-Emi

-Từ từ.Sao.Giận anh rồi hả-Ron

-Không biết-Emi quay đi.Ron hôn nhẹ vào má Emi.

-Anh xin lỗi-Ron

-Lý do-Emi khoanh tay trước ngực.

-Vì...-Ron.Emi nhíu mày.

-A.Biết rồi.Vì không quan tâm tới em-Ron

-Xí.Ai thèm-Emi bĩu môi.Ron cầm cái "vật ấy" (lại cái vật ấy).

-Ủa.Đây là cái mày chơi game nổi bây giờ mà.Sao anh có nó-Emi

-Ừ.Ron mà-Ron.Úi zời,lại "tự sướng"."Nổi cả da gà".Emi nghĩ thầm.=,="

-Đưa đây-Emi

-Để làm gì-Ron thắc mắc

-Có đưa không-Emi

-Không-Ron.Emi dành luôn cái máy từ tay Ron.Tiện tay à nhầm tiện chân rút luôn

-Aizz.Trả anh đây-Ron

đuổi theo Emi.

-Woa.Có cả đánh nhau nữa này-Emi thích thú

-Trả anh cái máy,trả đây-Ron

-Còn lâu mới trả-Emi lè lưỡi trêu Ron.Emi đang chạy thỳ..té.

-Haha.-Ron vừa cười vừa đỡ Emi dậy.

-Thê thảm,thê thảm.Chẹp chẹp.Không thể chấp nhận đươc.Chẹp chẹp-Emi cúi đầu lẩm bẩm

-Đau không?-Ron tủm tỉm cười.

-...-Emi.Đôi mắt to tròn, long lanh.Nước mắt sắp trào ra đến nơi.

-Hở-Ron

-Nhìn thế này mà không đau à-Emi ứa nước mắt..Đôi mắt chết người đấy ai mà không siêu lòng được cơ chứ.Ron thấy vừa thương vừa buồn cười.Bế lên nhà trước đã.Emi thấy người nhẹ tênh.

Ron bế Emi lên phòng.

-Đau qua đy mất.Hic hic.Sao xui thế này.Hôm qua thì u đầu.Hôm nay thì đâu toàn thân-Emi than.Ron cố che miệng,nhỡ phun thành tiếng thì chắc bão cấp 15 ( xin lỗi em chém hơi quá tập 2 ) đổ bộ về đây mất.À đúng rồi.

-Đau đâu-Ron.Emi chỉ xuống mắt cá chân đang sưng tấy.

-Đợi anh tý-Ron chạy đi tìm hộp cứu thương."Ở đâu ý nhỉ?Đây rồi.".Tay bưng hộp cứu thương chạy biến vào phòng.

-Băng thế nào?-Ron.Trời.Shock.Anh ngu quá cơ ạ.=,="

-Hàiz đưa đây.Anh đầu heo thế.-Emi nhăn mặt." Sao băng bó mà cũng không biết vậy"

-Có làm bao giờ đâu mà anh biết-Ron đưa hộp cứu thương cho Emi.Ngồi hí hoáy 1 lúc,mắt cá chân nó nổi bật mảnh vải (hình như thế,t/g bí quá) trắng tinh.Ron ngẩn ngơ nhìn Emi.

-Nhìn gì mà nhìn.Cất đi này-Emi.Ron luống cuống "trả" cái hộp về nơi sản xuất.Đi vào thì...

-Đau kiểu này à-Ron (thì ra bà nội nhà ta đang nằm bấm điện tử)

-Đau chân chứ có đau tay đâu-Emi trả lời thản nhiên (nãy bảo đau toàn thân mà)

-Hở.Em lên level nhanh thế-Ron

-Ừkm.Emi mà-Emi

-Em học bài chưa?.Anh đi học bài đây.-Ron

-Học từ đời nào rồi chồng ơi-Emi,tay vẫn bấm bấm điện tử.

-Vậy ngủ sớm đi-Ron

-Không thích.Ngủ để anh chơi à-Emi ương bướng.

-Ờ.Tùy em thôi-Ron

2 tiếng 30ph trôi qua....

Ron vào thì thấy Emi đã ngủ.Nhìn yêu thế.Anh thề có trời có đất."khy nào Emi khỏe sẽ phải ăn tươi nuốt sống bà xã mới được".


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.