Bệnh Chiếm Hữu

Chương 85: Chương 85: Anh cam tâm tình nguyện bị em trói lại




Edit: Mary

Beta-er: Sel

Cô lau khô đôi mắt, đèn xanh còn mười giây cuối Thời Ôn băng nhanh qua đường, dưới chân không dám ngừng lại, càng lúc càng nhanh, chạy một đường đến trường học, cô tiến vào khu học sinh, vội vã phi đến lớp.

Phòng học tối om, đèn cũng không mở, thiếu niên cô đơn ngồi trong bóng đêm, ngay cả bóng dáng cũng không nhìn rõ.

Cậu nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu quay qua nơi phát ra âm thanh.

Thời Ôn đối diện với đôi mắt đen nhánh của cậu, cô mở cửa sau, nhìn cậu đứng dậy đi tới nhanh hơn chính mình di chuyển.

Cô bị cậu một phen hung hăng ôm vào trong lòng ngực.

Trần Trì dùng sức đem cô khảm vào người, cậu ngửi hương vị trên người cô, “Anh cho rằng em không tới......”

Thời Ôn còn không kịp hít thở, lại nghe âm thanh nguy hiểm của cậu, “Anh còn nghĩ muốn trói em lại, giam em ở nhà anh, chúng ta cả đời ở nơi đó...... Em có sợ không? Anh còn cảm thấy có chút hưng phấn...... Ôn Ôn, anh đã cho em cơ hội, em chủ động tới tìm anh, nên đừng mong anh lại buông tay em, đừng nghĩ đến việc rời xa anh.”

Thời Ôn nhắm mắt lại, vòng tay xiết lấy cậu, cô nghĩ đến những gì Nhậm Xích nói, nước mắt liền rơi xuống.

Một câu cũng nói không nên lời, sợ cảm xúc bị nhìn trúng, chỉ càng dùng sức mà ôm lấy cậu.

Hô hấp Trần Trì tràn ngập hương vị của cô, thần kinh căng thẳng dần dần thả lỏng, suy nghĩ điên cuồng cùng ý chí chiếm hữu biến mất, cậu chôn đầu ở cổ cô, từng tiếng từng tiếng thấp giọng gọi cô.

......

Thời Ôn bị Trần Trì ôm đến tê chân.

Cuối cùng cậu ôm cô đi xuống khu dạy học, rồi tới vườn trường, đến khi hai người trên đường lớn mới buông cô ra.

Hai người ngồi trên xe taxi.

Đến nhà Thời Ôn, khi xuống xe, vừa vặn gặp được Thời Noãn xuống dưới vứt rác.

Thời Noãn nhìn đến Thời Ôn ở cùng một chỗ với Trần Trì, cảm thấy đầu óc xoay mòng mòng.

“Hai người quay lại với nhau nhau?”

Thời Ôn không muốn cô mở miệng kích thích đến Trần Trì, muốn nhỏ giọng nói cùng cô mấy câu.

Trần Trì cho rằng Thời Ôn phải về nhà, cậu bắt lấy tay cô, nói: “Em mà không hôn anh, anh ngủ không được.”

Thời Noãn nghe được, cả kinh đến muốn rớt cằm, không ngăn được mấy lời thô tục thoát ra khỏi miệng, “Thiểu năng, cút đi cái đồ lưu manh.”

Thời Ôn cũng cảm thấy làm như vậy không thích hợp.

Cằm đột nhiên nặng trịch, cô bị bắt ngẩng đầu, trên môi truyền đến độ ấm của cậu. Vài giây sau, cậu rời đi.

Thời Ôn chớp chớp mắt, mau chóng lấy lại tinh thần.

Năng lực tiếp thu của Thời Noãn về vấn đề này rõ ràng thấp hơn cô rất nhiều, cô thừa dịp Thời Noãn không kịp phản ứng, che ở trước mặt Thời Noãn, nhìn Trần Trì đưa mắt ra hiệu bảo cậu mau rời đi.

Trần Trì lại không chút hoang mang, còn giúp cô sửa sang lại mũ áo khoác.

Thời Noãn lúc này mới phản ứng lại, vén tay áo lên muốn tẩn cậu một trận.

Thời Ôn ôm lấy eo cô không cho cô động tay động chân.

Trần Trì liếc mắt nhìn tay Thời Ôn ôm lấy Thời Noãn, nói với cô: “Phải chúc anh ngủ ngon, bằng không anh liền tới nhà em đem em trói mang đi.”

Thời Noãn trừng lớn mắt: “Cái duma?? Cậu nói con mẹ gì?!”

Trần Trì ngồi vào xe taxi.

Thời Ôn lúc này mới buông tay ra, mệt đến không cử động nổi cánh tay, “Chị cũng hăng quá đi.”

Thời Noãn muốn nổi trận lôi đình, “Cái này quan trọng hả?! Cái thằng kia! Cái thằng kia...... Mày cùng tao về nhà!”

Thời Noãn không làm lớn chuyện với ba mẹ Thời, cô khoá cửa phòng Thời Ôn lại, chất vấn: “Rốt cuộc sao lại thế này? Hai đứa mày chia tay rồi mà?!”

Thời Ôn ngồi lên trên giường, “Bọn em không chia tay, chỉ là cần thời gian để bình tĩnh lại.”

Thời Noãn ngồi đối diện coi, trừng mắt, “Tao không quan tâm nhiều như vậy! Chúng mày phải chia tay!”

Thời Ôn không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, “Không muốn.”

Thời Noãn cắn răng, “Mày ngu à? Trần Trì có bệnh mày không nhìn ra hả? Nó vừa mới nói muốn trói mày mang đi! Trói đi! Cái loại người này quá nguy hiểm!”

Thời Ôn cầm tay cô, ngữ khí bình tĩnh, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Thời Noãn, cũng hy vọng chị ấy bình tĩnh trở lại, “Chị, có rất nhiều chuyện chị không biết, em tự có chừng mực.”

Thời Noãn nghe không lọt lỗ tai, “Có chuyện gì mà tao không biết, mặc kệ! Nó còn dám nói ra loại lời nói muốn trói mày đi!”

Thời Ôn: “...... Em sẽ không chia tay.”

Thời Noãn tức giận đến muốn tăng xông, đấm đấm giường, “Cái loại ngốc như mày, đừng ra đường xưng là em tao!”

Thời Noãn tức muốn hộc máu mà rời đi.

Phòng lại trở nên yên lặng.

Thời Ôn nằm đến trên giường, âm thanh di động vang lên, một tin nhắn mới.

Cô mới đầu còn tưởng là Trần Trì, click mở mới phát hiện là Nhậm Xích nhắn:

【 Tôi biết mình không tư cách nói loại lời nói này, nhưng tôi vẫn muốn nói, nếu cô sợ hãi, hoặc là cảm thấy chính mình gánh vác không được, thì nhanh chạy đi. Cô vẫn luôn do dự bồi hồi ở bên Trần Trì, sẽ chỉ làm cậu ta càng thống khổ, cậu ta thật sự không còn hy vọng nào nữa. 】

Thời Ôn đóng màn hình, ném điện thoại di động ra sau đầu.

Cửa sổ phòng rộng mở, bức màn di chuyển phát ra tiếng vang, căn phòng mang một loại hương vị còn vương lại từ cuối thu.

Cô nghiêng người, nhìn ra xa thấy bầu trời ngoài cửa sổ, thấy ánh trăng bên cạnh ngôi sao.

Thời Ôn nghĩ, nếu thế giới của Trần Trì vẫn luôn là một mảnh hắc ám, cô hy vọng rằng trong tương lai từ đây về sau, cô sẽ mang Trần Trì đi xem ánh mặt trời.

-

Buổi tối, Thời Ôn nỗ lực chỉnh đốn tâm tư của mình, để đồng hồ báo thức ở đầu giường.

Buổi sáng hôm say cô tỉnh lại đúng giờ, tự mình chuẩn bị, cô đeo cặp sách, cùng cha mẹ chào một tiếng rồi chạy ra khỏi nhà.

Đi ra khỏi tiểu khu, cô nhìn đến nam sinh trước vườn hoa. Cậu mặc cùng đồng phục với cô, ngồi xổm trên mặt đất, đầu tóc đen ở dưới ánh mặt trời phản chiếu một loại tia sáng đầy ấm áp.

Dường như cảm nhận được, cậu ngẩng đầu, còn buồn ngủ, nhìn đến cô thì chậm rì rì đứng lên.

Thời Ôn thấy cậu ôm trong lòng ngực hai ly sữa đậu nành.

Trần Trì sửa sửa túi sữa đậu nành, nghiêm chỉnh xách lên, đi đến đường cái.

Thời Ôn đi theo sau cậu. Ở trạm giao thông bên cạnh mua hai cái bánh bao.

Hai người một trước một sau ngồi trên xe bus, cùng nhau ngồi vào hàng cuối cùng.

Thời Ôn đem cặp sách để lên đùi ôm, mặt dựa trên cặp sách nhìn kỹ Trần Trì.

Cậu cảm giác được, liếc mắt.

Tóc đuôi ngựa của nữ sinh nhu thuận dán ở sườn mặt, mi mắt cong cong, một đôi mắt long lanh, chăm chú mà nhìn cậu, mắt không hề chớp lấy một cái.

Cậu bị nhìn đến không được tự nhiên, “Làm sao vậy?”

Thời Ôn cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng sáng, “Cảm thấy anh hôm nay rất đẹp trai, cho nên muốn nhìn nhiều một chút.”

Trần Trì: “......”

Thời Ôn cúi xuống giữ chặt tay cậu, “Trần Trì, anh nhìn em cười một cái được không?”

Cậu nghe được, cử động môi kéo ra một đường cong hình cung.

Thời Ôn: “Không dám dấu diếm, nhìn vẫn rất đẹp trai, nhưng không có thành ý.”

Đôi mắt Trần Trì hơi động, “Thiếu thành ý?”

“Chính là không có thành ý.”

“So với em hôn anh không duỗi đầu lưỡi còn không có thành ý sao?”

Mặt Thời Ôn đỏ như gấc.

Cô đem đầu chuyển hướng ngoài cửa sổ, hít sâu một hơi, lại quay lại, bình tĩnh nói: “Không thể để đến mức không có thành ý. Anh mỗi ngày cười với em một chút, em hôn anh một cái, thế nào?”

Trần Trì: “......”

“Cười lạnh tính không?”

Thời Ôn âm thầm vỗ đùi, môi không nhịn được chu ra một tí, mặt mày buông xuống, vài phần ủy khuất, thanh âm cũng mềm như bông, “Anh có thể đừng cười lạnh với em được không——”

Trần Trì cảm thấy trái tim như bị người lấy điện giật một cái, cảm giác tê dại làm cậu cảm thấy trái tim muốn toạc, máu cũng sôi trào.

Quá đáng yêu......

Muôn hôn mắt cô, muốn cắn miệng cô, muốn đem cô ăn vào trong bụng giấu đi......

“Ôn Ôn......”

Thanh âm cậu khàn khàn thô ráp, khó nhịn mà đem đầu dựa trên cổ cô cọ cọ.

Thời Ôn bị cậu kêu đến nổi da gà. Trên xe bus có người nhìn qua, nhấp nhấp môi, Thời Ôn quét mắt một vòng không thấy ai quen mặt, cũng không đẩy Trần Trì ra.

Nhà Thời Ôn cách trường học không xa, rất nhanh liền tới.

Hai người xuống xe, bảo trì khoảng cách một trước một sau..

Đi được nửa đường đến vườn trường, Trần Trì ở phía trước đột nhiên dừng lại, vài giây sau, cậu lại tiếp tục đi.

Thời gian còn sớm, khu lớp học an tĩnh không một bóng người người, cậu ngừng ở bậc thang lầu 1 chờ cô.

Thời Ôn đi qua, nghĩ đến tối hôm qua cậu ôm mình xuống cầu thang...... Chẳng lẽ, cậu muốn ôm cô lên cầu thang?

Vậy thì mệt quá.

“Hôm nay em làm sao vậy?”

Trần Trì từ lúc bị cô “làm nũng” đột kích liền tỉnh táo lại, phát hiện cô có chút quái dị.

Thời Ôn chớp chớp mắt, chạy chậm đến trước mặt cậu, giữ chặt cánh tay cậu, “Đâu có gì đâu.”

Trần Trì cảm thấy hiện tại cô chạm chỗ nào chỗ đó liền nóng lên, cậu rũ mắt, hỏi: “Sao lại làm nũng với anh?”

Thời Ôn lắc lắc cánh tay cậu, học bộ dạng uỷ khuất ba ba của cậu, “Em sợ anh rời xa em.”

Trần Trì: “......”

Đầu lưỡi cậu liếm liếm răng trong, “Em đang làm gì vậy?”

Thời Ôn ôm lấy cánh tay cậu, giơ lên đầu nhìn cậu, “Nếu anh dám rời xa em, em liền đem anh trói lại.”

Hàm răng cậu ngứa ngáy, đem tay cô đang nghịch khắp nơi ấn xuống.

Thời Ôn bị hôn đến thở không nổi.

Cậu buông cô ra, tay ở sườn mặt cô vuốt ve, “Anh cam tâm tình nguyện bị em trói lại.”

Thời Ôn: “...... Anh thắng.”

Cô đẩy cậu ra, đi lên thang lầu.

Miệng đau quá......

Sao lại thích hôn như vậy......

Trần Trì đuổi cô, biểu tình phức tạp, cậu không biết mở miệng như thế nào, chỉ có thể kêu tên cô, “Ôn Ôn......”

Thời Ôn không để ý tới cậu tiếp tục đi phía trước.

Ngày hôm qua Thời Ôn suy nghĩ đến hơn nửa đêm, còn làm một kế hoạch chỉnh tề.

Tranh thủ làm hai người đều có thể trưởng thành khoẻ mạnh về tinh thần và thể chất.

Thứ nhất: Cô muốn bồi dưỡng sự tự tin của cậu.

Trên thế giới này không có ai muốn cả đời sống ở trong bóng tối. Không thể bởi vì đã quen với bóng đêm, vẫn luôn trưởng thành ở trong bóng tối, liền cảm thấy ánh sáng quá xa xôi không thể với tới, cảm thấy không xứng có được ánh sáng.

Cậu cũng có quyền được hưởng lấy ánh mặt trời, không thể bởi vì người kia là cậu, cho nên ấm áp đều sẽ tan thành mây khói. Cậu phải tin tưởng mình có quyền được yêu thương, không khác gì người bình thường cả.

Thứ hai: Cô nghĩ về sau không thể để người duy nhất chủ động là cậu. Cô muốn bọn họ yêu nhau một cách công bằng. Như vậy cậu sẽ không cảm thấy cô sợ hãi cậu, muốn lấy lòng cậu.

Thứ ba: Cô cũng muốn thử buông lỏng chính mình, không cần thẹn thùng như vậy, bằng không cậu sẽ cảm thấy cô không đáp ứng cậu chính là ghét bỏ cậu.

Thời Ôn vốn muốn khen cậu đẹp trai trước, phải ít nhất có tự tin là cô không chê cậu. Bất quá mấy lời “trói với không trói”, dùng ngữ khí mềm như bông nói ra, không có ngầu như vậy, cho nên về sau tốt nhất không treo mấy lời này trên miệng.

Ai ngờ cậu còn đáp lại một câu “Anh cam tâm tình nguyện bị em trói lại“.

Quá người lớn rồi......

Cậu nói chuyện một chút cũng không thèm để ý, nghĩ đến cái gì liền nói ra.

Da mặt cô vẫn mỏng lắm.

Trong phòng học không có học sinh khác. Thời Ôn mở cửa sổ ra, hai người cùng nhau ăn sáng.

Trong lúc ăn Trần Trì vẫn luôn do do dự dự mà nhìn cô, muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn thôi.

Cơm nước xong, bên cạnh bàn Thời Ôn vươn tới hai cánh tay.

Trần Trì nhấp môi, không biết bộ dạng hiện tại đối với cô có còn hiệu quả không.

“Miệng vết thương đau......”

Cô nhìn bộ dạng đáng thương hề hề của hắn, không quan tâm, hỏi: “Lúc đánh nhau không phải rất lợi hại sao?”

Trần Trì thu mắt.

Dùng khổ nhục kế......

“Ôn Ôn, anh đau.” Cậu gục xuống hạ mí mắt.

Thời Ôn nhìn biểu tình chân thành của cậu, thở dài, vẫn xuống nước trước, “Em xử lý cho anh.”

Dụng cụ y tế còn chưa lấy, lại nghe cậu nói: “Vậy em hôn vài cái, bằng không anh không xử lý.”

Dụng cụ y tế Thời Ôn cầm lạch cạch rớt xuống đất.

Trước sau như một, vô lại.

Cô một lần nữa cầm dụng cụ y tế lên, duy trì bình tĩnh, “Vậy anh cười một chút cho em xem.”

Trần Trì: “......”

Biểu tình cậu như bị nạn tới nơi, “Anh không cười.”

Thời Ôn hỏi: “Vì sao?”

“Không có gì vui vẻ.”

Cậu thuận miệng nói, ngữ khí tùy ý, lại làm Thời Ôn đau xót trong lòng, cô giữ chặt tay cậu, “Về sau chúng ta ở bên nhau, gặp chuyện vui vẻ liền cười được không?”

Ánh mắt Trần Trì hơi lóe.

Cô cũng không nghĩ nghe được cậu trả lời, kéo dụng cụ y tế ra bắt đầu giúp cậu xử lý miệng vết thương.

Mấy miệng vết thương trước kia đã lành.

Thẳng đến khi xử lý vết thương bên sườn cánh tay.

Mở áo ra, thấy rõ vết tích máu thịt, chung quanh một vòng bị nổi bọt nước.

Thời Ôn lại nghĩ đến những gì Nhậm Xích nói, bất quá là chuyện ngày hôm qua, cô lại cố gắng, không cách nào tiêu hoá được.

Cô nhanh chóng chớp chớp đôi mắt bắt đầu lên men, không cho nước mắt chồng chất, chảy xuống.

Thời Ôn cúi đầu, ở chỗ cậu không bị thương nhẹ nhàng hôn một chút, “Nghe nói rất nhiều nữ sinh cho rằng, trên người nam sinh có sẹo sẽ càng có hương vị đàn ông, em cũng cảm thấy như vậy.”

“Nhưng mà Trần Trì, không cần nhiều như vậy. Sẹo trên người anh hiện tại là đủ rồi. Cho nên không cần bị thương nữa được không?”

Trần Trì không chú ý tới mắt cô đỏ hoe, nghe được lời nói của cô động động lông mày, chần chờ nói: “Sẽ có hương vị đàn ông sao?”

Thời Ôn gật gật đầu, “Có a, nhưng quá nhiều sẽ không tốt, đến lúc đó anh sẽ thật sự dọa đến em.”

Cậu bắt giữ đúng từng câu chữ cô nói ra, “Đến lúc đó là khi nào?”

Thời Ôn khựng lại.

Bất kể cô nói gì cậu đều cẩn thận như vậy.

“...... Xử lý cho tốt.”

Trần Trì đem cánh tay để trên bàn, đánh giá cánh tay đầy sẹo.

......

Trần Trì ăn xong cơm trưa, phía trước mấy bàn Thời Ôn và Thời Noãn còn chưa ăn xong, cậu chống cằm, không kiêng nể gì mà nhìn Thời Ôn.

Nghĩ đến buổi sáng cô mềm mại làm nũng, tâm tức khắc trở nên mềm mại.

Khi nào cậu mới có thể cùng cô ăn cơm trưa...... Đại học là được.

Bọn họ muốn vào cùng một trường đại học.

Cậu muốn cùng cô làm một ngành, như vậy bọn họ có thể thường xuyên gặp mặt, tốt nghiệp cũng có thể cùng nhau công tác.

Tốt nghiệp......

Bọn họ có thể kết hôn sao?

Trần Trì tâm nhảy kịch liệt vài cái.

Như vậy cô chính là của cậu.

Cậu cũng hoàn hoàn toàn toàn thuộc về cô.

Thời Ôn cùng Thời Noãn ăn xong cơm trưa, Trần Trì đi theo bọn họ, trong đầu còn mơ màng viễn cảnh này đến viễn cảnh khác.

Đi đến khu lớp học, Thời Noãn kêu Thời Ôn vào toilet. Trần Trì ở cách đó không xa đứng chờ.

Thời Noãn trong lúc chờ Thời Ôn, chạy ra toilet, thẳng đến chỗ Trần Trì, “Đợi lát nữa đến phòng thực nghiệm số 3, tôi có lời muốn nói với cậu.”

Ngữ khí Trần Trì lãnh lãnh đạm đạm, “Nam nữ thụ thụ bất thân, cô cách xa tôi một chút.”

Thời Noãn tức cười, “Lúc cậu đứng dưới nhà tôi, ở trước mặt tôi đối với Thời Ôn như vậy sao không nói nam nữ thụ thụ bất thân?!”

Trần Trì lười trả lời cô, khép mắt lại.

Thời Noãn nỗ lực ngăn chặn chính mình bạo phát, “Là chuyện liên quan đến Thời Ôn, rất quan trọng.”

Cậu chậm rãi mở mắt ra.

Thời Noãn cười lạnh, chạy về toilet.

Nói cái gì thì nói, người cậu thích là em tôi, con mẹ nó lễ phép vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.