Bệnh Chiếm Hữu

Chương 59: Chương 59: Phát hiện 2




Editor + beta: Sel

Phía bên kia rào chắn, Thời Noãn xách theo túi rác. Cô đứng dưới đèn đường, ánh sáng từ bên trên chiếu xuống tóc cô, nhìn không rõ biểu tình, chỉ có toàn thân tản ra khí tràng lạnh như băng.

Thấy hai người đều nhìn thấy mình, Thời Noãn cười lạnh một tiếng, đem rác vứt trên mặt đất, lấy điện thoại ra.

Trong khoảnh khắc cô rút điện thoại ra, Thời Ôn đã biết cô muốn làm cái gì, nhanh chóng đẩy Trần Trì sang một bên sau đó trực tiếp ngồi xổm trên mặt đất.

Trên điện thoại của Thời Noãn đã kịp thời chụp lại bóng dáng của hai người.

Thời Noãn nhếch môi lại chụp tiếp mấy tấm nữa mới đi tới gần hai người.

Thời Noãn vừa đi tới đã kéo lấy tay Thời Ôn, Thời Ôn loạng choạng đứng không vững liền được Trần Trì giữ chặt. Vì thế hoàn cảnh lúc này vô cùng quỷ dị, một người kéo tay trái, một người kéo tay phải của Thời Ôn.

Thời Noãn nhướng mày, ngữ khí không tốt: “Buông tay ra.”

Trần Trì nhàn nhạt bủn xỉn liếc Thời Noãn một cái.

Thời Noãn cũng không chịu yếu thế, liền chuyển trọng tâm sang Thời Ôn: “Tao muốn nói cho ba mẹ biết chuyện mày yêu sớm, để xem mày còn có thể đóng vai con ngoan trò giỏi nữa được không!”

Thời Ôn nghe cô muốn nói chuyện này với ba mẹ liền nóng nảy.

Trần Trì lười cùng Thời Noãn dây dưa, tay sử dụng một chút lực liền thành công kéo Thời Ôn vào trong lồng ngực.

Thời Noãn mất đà, theo quán tính đổ về phía trước vài bước, cảm thấy cmn tên Trần Trì này thật quá đáng, cô hít sâu một hơi, nỗ lực bình ổn tâm trạng.

“Cậu bỏ nó ra, nó là em gái của tôi. Chị gái chỉ có một, bạn trai sau này sợ không có sao? Cậu nên biết địa vị của mình ở đâu đi.”

Hô hấp của Trần Trì chợt lạnh, cả người tản mát ra một cổ hàn khí.

Thời Ôn cảm nhận được tâm trạng của cậu lúc này không ổn, lo lắng cậu vì mấy lời kia mà chịu kích thích, nhẹ nhàng cầm tay cậu trấn an:

“Anh về trước đi, em cùng chị ấy nói chuyện là được rồi.”

Thời Noãn không thể tưởng tượng nổi, từ trước tới nay cô chưa từng nghĩ Thời Ôn sẽ yêu sớm, cũng không nghĩ em gái mình sẽ chủ động cầm tay nam sinh:

“Mày còn cầm tay cậu ta? Lúc trước không phải tao đã nói với mày là tao thích cậu ta à? Thế nào? Sao mày cứ phải cướp những thứ trong tay tao bằng được vậy?”

Thời Ôn phản bác: “Trần Trì không phải đồ vật. Hơn nữa chị cũng không thích anh ấy, em biết chị tiếp cận anh ấy đều có mục đích.”

Sắc mặt Thời Noãn cứng đờ: “Tao thì có mục đích gì chứ? Mày hiểu tao lắm à?”

Thời Ôn gật đầu: “Em hiểu chị rất rõ, chị không lừa được em đâu.”

Thời Noãn tức đến bật cười:

“Đúng, mày đoán đúng rồi đấy, tao chính là có mục đích mới tiếp cận cậu ta đấy. Xem ra chỉ có tao mới không hiểu biết mày, mày giả làm con ngoan trò giỏi làm gì chứ? Không phải ngày nào cũng đến trường sớm để yêu đương à?”

Thời Ôn nghẹn đến đỏ mặt, lại chẳng biết phải nói gì.

Thời Noãn cười lạnh: “Mày đợi đấy, tao sẽ nói chuyện này cho ba mẹ.”

Thời Ôn vừa sợ vừa gấp, vội ôm chặt lấy Thời Noãn.

Trần Trì thấy vậy, sắc mặt liền tối sầm.

Thời Ôn vẫy vẫy tay với cậu ý bảo cậu nhanh về đi. Cuối cùng Trần Trì vẫn là không cam lòng bỏ đi.

Dưới tàng cây chỉ còn hai chị em.

Thời Ôn buông tay ra, Thời Noãn vuốt vuốt quần áo, nhíu mày:

“Đều tại mày làm nhàu.”

Nói xong, khẽ nâng cằm, một bộ “tao đang nghe, có giỏi thì giải thích cho đàng hoàng“.

Lại không nghĩ tới Thời Ôn thoải mái thừa nhận.

Thời Ôn chậm rãi nói: “Em và Trần Trì đúng là đang quen nhau, nhưng bọn em cũng không để ảnh hưởng tới chuyện học tập, ở trường cũng rất chú ý không làm mọi người biết. Vì vậy, chị có thể đừng nói cho ba mẹ được không?”

Thời Noãn: “…mày dám thừa nhận à?”

Vẻ mặt Thời Ôn thẳng thắn, thành khẩn: “Em không muốn nói dối với chị.”

Thời Noãn mắt trợn trắng: “Mày yêu ai không yêu lại đi yêu Trần Trì! Chưa nghe mấy lời đồn lúc trước cậu ta là mấy phần tử nguy hiểm sao?”

Nghe chị gái nói Trần Trì như vậy, Thời Ôn liền không vui: “Đấy chỉ là mấy lời đồn vớ vẩn, Trần Trì rất tốt. Chỉ là tâm tư phòng bị quá mạnh cũng không thích nói chuyện.”

Thời Noãn cười lạnh: “Ồ vậy tại sao lại nói chuyện với mày?”

“Có lẽ do em đối tốt với anh ấy. Hơn nữa là em chủ động cùng anh ấy nói chuyện.”

“Không phải tao cũng đối xử tốt với cậu ta sao? Lúc trước còn giúp băng bó, cậu ta cũng chẳng thèm để ý. Vừa rồi vẫn là lần đầu tiên cậu ta nói chuyện với tao đấy.”

“Cũng có thể do tâm tư của anh ấy nhạy cảm, biết chị tiếp cận với mình vì có mục đích.”

Thời Noãn thu mắt: “Vì thế mới nói, mày không cảm thấy nam sinh như thế rất đáng sợ à? Tốt xấu gì tao cũng là chị gái mày nên muốn nhắc nhở một câu, cậu ta không giống một người tốt. Lần đầu tiên mày gặp rồi đưa khăn giấy cho cậu ta, tao thấy ánh mắt lúc đó của cậu ta nhìn mày rất kì quái, dù sao cũng không phải ánh mắt tốt đẹp gì.”

Thời Ôn cũng không nhớ rõ, nhưng thật sự lúc Trần Trì mặt không biểu tình thì đôi mắt rất doạ người.

“Anh ấy lớn lên như thế thì sao?”

Thời Noãn không còn lời nào để nói: “Tao muốn nói với ba mẹ.”

Thời Ôn vội giữ chặt không cho cô đi: “Không được. Chị, chỉ cần chị không nói ra, chị muốn em làm gì em đều đồng ý.”

Thời Noãn mím môi: “Tuy tao không phải là một người chị tốt, nhưng dù gì tao cũng là chị mày, sẽ không trơ mắt nhìn em gái mình cùng người nguy hiểm như thế ở bên nhau.” Nói xong lại hận rèn sắt không thành thép: “Nói mày ngu ngốc cũng không sai, mắt nhìn người kém không chịu được.”

Thời Ôn nháy mắt hoảng hốt.

Cô nhớ rõ đời trước, lúc nào cũng cảm thấy Thời Noãn thật sự rất ghét mình, mà chính xác là Thời Noãn cũng không ưa cô. Mãi cho tới một lần, Thời Ôn bị một thanh niên lêu lổng làm phiền, Thời Noãn cho rằng hai người là người yêu liền mắng cô một trận, cũng chính là những lời vừa rồi. Mà sau khi Thời Noãn biết tên thanh niên lêu lổng kia là đơn phương dây dưa, liền trực tiếp nói cho ba mẹ của đối phương.

Từ lúc ấy Thời Ôn mới biết Thời Noãn là miệng dao găm nhưng tâm đậu hũ.

“Mắt nhìn người của em đúng là không tốt, nhưng em muốn dùng ánh mắt thiện lương để nhìn người.” Cô cầm lấy tay của Thời Noãn: “Chị, đừng nói cho ba mẹ được không?”

Biểu tình Thời Noãn có chút buông lỏng, một lúc sau mới tránh khỏi tay của Thời Ôn.

Về đến nhà Thời Noãn cũng không cùng ba mẹ nói cái gì, Thời Ôn mới nhẹ nhàng thở ra, xong lại thông báo tin tốt này cho Trần Trì.

Buổi sáng ngày hôm sau, người bình thường chưa sát giờ học chắc chắn không dậy - Thời Noãn hôm nay lại dậy đặc biệt sớm, đi theo Thời Ôn đến trường học.

Nhị ban, sáng sớm từ trước đến nay chỉ có hai người giờ lại nhiều thêm một cái bóng đèn.

Con ngươi của Trần Trì rét run: “Cậu ở lớp chúng tôi làm cái gì?”

Thời Noãn không cho là đúng: “Thì học chứ còn làm gì? Em gái ngoan của tôi thích học tập như vậy, tôi cũng không thể lười biếng để bị tụt lại phía sau.”

Thời Ôn:…

Buổi sáng, Thời Noãn bám theo Thời Ôn cùng Trần Trì học tập, buổi tối Thời Noãn lại tới lớp đón Thời Ôn về nhà.

Thời Ôn cũng không biết hiện tại mình nên vui vẻ hay ra sao nữa. Đời trước đối với thanh niên lêu lổng kia là cô không thích nên được Thời Noãn quản chặt khiến cô cảm động tới rối tinh rối mù.

Nhưng đời này cô lại sợ hãi… Sợ hãi Trần Trì sẽ như vậy mà hắc hóa, làm ra những chuyện không thể tưởng tượng.



Ngày nọ tan học, Thời Ôn phát hiện Thời Noãn không tới tìm mình mà Trần Trì đi toilet cũng chưa về, cô lại bắt đầu tự bổ não, tưởng tượng ra những cảnh tạt nước hay tạt axit vô cùng cẩu huyết giống như mấy bộ phim truyền hình chiếu lúc 8 giờ tối.

Trước cửa nhà vệ sinh nam, Trần Trì bị Thời Noãn chặn lại.

#

Gần đây mình bận học quá nên có edit chậm thì mọi người ráng đợi và thông cảm cho mình nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.