Bệnh Yêu

Chương 45: Chương 45: Bổ túc




“Nhánh liễu vàng bên sông

Là tân nương chiều vắng

Bóng nàng trên sóng trắng

Tôi xao xuyến nhớ mong.”

***

Nếu như Mạnh Thính biết người cần dạy bổ túc chính là Giang Nhẫn, cô chắc chắn sẽ không đến, nhưng có đến đi chăng nữa cũng sẽ không bởi vì anh mà đối xử khác biệt.

Giang Nhẫn nói không biết gì, Mạnh Thính suy nghĩ một chút, cô lấy quyển sách giáo khoa Ngữ Văn lớp mười ra.

Bài học bắt buộc phải hiểu rõ là bài Thấm Viên Xuân – Trường Sa*,

(*) là một bài thơ được viết bởi nhà thơ hiện đại Mao Trạch Đông. Thông qua miêu tả về phong cảnh mùa thu của Trường Sa và những ký ức về cuộc đấu tranh cách mạng trong giới trẻ, từ này gợi lên cảm xúc của thanh niên cách mạng đối với vận mệnh của đất nước và coi đó là nhiệm vụ chung, coi thường những kẻ thống trị phản động và biến đổi những khát vọng cao cả của Trung Quốc. Toàn bộ từ nằm giữa các từ, cảm xúc là hợp lý và các cảnh được pha trộn.Link đọc và dịch: link1 hoặc link2

Giang Nhẫn liếc mắt nhìn, trên quyển sách của cô có rất nhiều ghi chép, mỗi một câu đều viết chi tiết ngay bên cạnh, giáo viên dạy Ngữ Văn lớp bọn họ là một bà cô già cứng nhắc, anh chưa bao giờ nghe qua bài giảng nào của bà ta, dĩ nhiên bài thơ này không có ấn tượng rồi. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Mạnh Thính, hình như anh đã học qua bài này rồi thì phải.

Thôi cứ mặc kệ có học qua hay chưa, Giang Nhẫn gật đầu.

Trong mắt Mạnh Thính ánh lên ý cười: “Có thật không đó?”

Hết cách nói dối rồi, Giang Nhẫn đáp: “Chưa học.”

Mạnh Thính giảng giải cho anh nghe: “Trong đề thi đại học phần mười điểm dành cho việc học thuộc lòng các bài thơ trong sách giáo khoa, những thứ này đều là cho không, vậy nên không thể bỏ qua.”

Cô nói rất chân thành, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm hồng hồng. Giang Nhẫn cười: “Ừm.”

Tống Cầm Cầm ở bên cạnh đang tuyệt vọng đầu óc xoay lòng vòng.

Cô chết mất thôi.

Người này vốn không phải học ở cấp ba, mà ngay cả cấp hai cũng chưa từng học qua nữa. Đề thi cấp hai của em gái cô Giang Nhẫn rất có thể sẽ còn làm sai nữa kìa. Tống Cầm Cầm đưa tay đỡ mắt kính, ấp úng kéo Mạnh Thính sang một bên: “Đàn chị, chúng ta ra đây một chút.”

Mạnh Thính đi cùng cô ấy ra bên ngoài cửa.

Tống Cầm Cầm biết đàn chị này là hoa khôi của trường, khi nhìn gần quả nhiên rất xinh đẹp. Cô ấy chớp mắt nhìn rồi vẻ mặt đau khổ nói: “Môn toán của anh ta chỉ hơn hai mươi điểm, hai đáp án đúng nhất nằm trong phần câu hỏi trắc nghiệm.”

Mạnh Thính: “…” Cô lập tức hiểu ngay ý của Tống Cầm Cầm. Hầu hết mọi người đều sẽ làm những câu đầu tiên đập vào mắt, bởi vì đó là những câu đơn giản, mà Giang Nhẫn lại làm đúng hai câu cuối cùng, tuyệt đối không phải vì anh làm được, mà là vì đoán bừa.

Nếu như những câu đầu tiên không biết làm thì thật sự chứng minh được không hề có chút nền tảng nào.

Không hiểu sao Mạnh Thính có chút muốn cười. Cô cắn môi, kìm nén đến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: “Anh ta đúng là nổi bật nhất trong số các học sinh kém.”

Tống Cầm Cầm rất tán thành câu nói này.

Tống Cầm Cầm: “Cũng đã ký thỏa thuận rồi, để em về suy nghĩ một chút xem nên giảng giải thế nào. Hôm nay học Ngữ Văn, một mình chị không sao chứ?”

Mạnh Thính nói không vấn đề, Tống Cầm Cầm liền đi. Lúc rời khỏi còn mang theo xấp bài thi của Giang Nhẫn.

Đêm mùa hạ thỉnh thoảng còn vang lên tiếng côn trùng kêu, thời tiết này còn chưa có con ve sầu nào. Không gian tĩnh lặng, đó là do máy điều hòa hoạt động tốt mà trường mới lắp đặt, cuối cùng cũng không cần dùng những cây quạt cũ kỹ kia để tránh nóng nữa.

Âm thanh của máy điều hòa nhẹ nhàng vang, Mạnh Thính ngồi xuống bên cạnh Giang Nhẫn.

Trái phải đều là bàn học, còn anh thì ngồi cùng cô.

Giang Nhẫn ngây ngẩn cả người.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến Mạnh Thính sẽ ngồi cạnh anh như thế này. Mỗi khi ở cùng anh, đa phần là cô đều trốn tránh. Mặc dù anh biết cô là người con gái dịu dàng rất thích cười, nhưng chính vì tính cách bá đạo của anh, cô luôn nói anh luôn làm người khác chán ghét.

Hai người họ ngồi ở bàn đầu tiên.

Từ nhỏ đến lớn Giang Nhẫn chỉ ngồi cùng bàn với đám bạn lưu manh của mình, nam sinh cứ đến mùa hè sẽ chơi bóng, vừa dơ vừa thối. Nhưng giờ phút này đây ngồi bên cạnh anh là một người con gái thơm thơm mềm mềm.

Cô cũng không ghi hận gì với anh, Giang Nhẫn đã sớm nhận ra, mặc dù ở sân bay lần trước cô đã khóc, nhưng hôm nay vẫn là dáng vẻ ấm áp rực rỡ. Anh lặng lẽ chạm vào bàn tay có dấu răng đã đóng vảy, nhích lại gần bên cô một chút.

Mạnh Thính lật sách giáo khoa ra, đặt ở giữa hai người.

Cô từng có kinh nghiệm giảng bài cho mấy đứa nhỏ, cũng thường xuyên giảng giải cho bạn cùng lớp, vì đây là thời gian tự học buổi tối, là lúc thoải mái nhất, không có ai dòm ngó.

Mạnh Thính hỏi anh: “Hôm nay trước hết học Ngữ Văn đã, cuối tuần tôi sẽ về xem lại sách toán và vật lý cấp hai giúp anh có nền tảng được không?”

Cô nghiêng đầu hỏi anh, thiếu nữ mười bảy tuổi, ánh mắt thuần khiết.

Giang Nhẫn chưa từng có bầu không khí bình yên như thế này lúc ở bên cô, giọng nói của cô dịu dàng như tiếng nước chảy qua khe suối, khiến cho toàn thân người khác tan chảy.

Giang Nhẫn ngơ ngác nói: “Được.”

Mạnh Thính nói tiếp: “Vậy trước tiên tôi sẽ liệt kê cho anh những nội dung cần phải học thuộc lòng. Anh phải chú ý lắng nghe, nếu không biết được chữ ấy viết thế nào thì hãy xem chú âm.”

Trái tim Giang Nhẫn đập thình thịch.

Anh rất thích cô dịu dàng thế này, nhưng chưa bao giờ nhận được sự đối đãi như vậy. Không nghĩ tới cô đồng ý dạy học bổ túc sẽ thân thiện và chuyên chú như thế.

Mạnh Thính đọc cho anh nghe bài Thấm Viên Xuân, vừa đọc vừa giải thích bên cạnh.

Sau đó là hai bài thơ cận đại.

Ngõ mưa, Tạm biệt Khang Kiều*.

(*) link đọc: 12

Hai bài này không phải là thơ tình, nhưng còn hơn cả giọng thơ mềm mại của thơ tình.

Giọng nói của cô trong veo trong đêm mùa hạ, mềm mại nhuần nhuyễn…

“Nhánh liễu vàng bên sông

Là tân nương chiều vắng

Bóng nàng trên sóng trắng

Tôi xao xuyến nhớ mong.”

Giang Nhẫn cảm thấy trái tim mình cũng đang xao xuyến mất rồi.

“Hạnh xanh trong bùn mịn

Vẫy gọi dưới đáy sông

Sông Khang êm đềm chảy

Cỏ cây cũng thoả lòng!”*

(*) theo bản dịch của Ngô Trần Trung Nghĩa, nguồn: thivien.net

Lần đầu tiên anh cảm nhận được cái đẹp của một bài thơ. Dưới ánh mắt dịu dàng trong suốt của cô, anh cũng đã chìm nghỉm mất rồi.

Mạnh Thính đọc xong, lại nghiêm túc giảng giải ý nghĩa câu thơ. Cô giảng rất cẩn thận, sợ anh sẽ không hiểu nên nói rất từ tốn, thiếu niên bên cạnh không hề lên tiếng nói câu nào.

Mạnh Thính nghiêng đầu nhìn sang.

Thiếu niên ấy cao hơn cô rất nhiều, ánh mắt không hề tập trung vào quyển sách trong tay cô.

Đồng phục màu trắng giản dị, tầm mắt đen như mực của anh rơi xuống ở nơi ngực khẽ hở ra của cô. Bởi vì đồng phục có màu trắng nên sẽ nhìn thấu được, nữ sinh trong trường từng than vãn rất nhiều lần. Khi Mạnh Thính mặc đồng phục, lúc nào cô cũng mặc áo ngực màu trắng bên trong, như vậy sẽ không nhìn thấu được hình dáng của lớp áo.

Bộ dáng thất thần của anh quá rõ ràng, yết hầu còn giật giật.

Mạnh Thính thuận theo ánh mắt của anh cúi đầu xuống, nơi áo ngực không thể che khuất được, dưới lớp áo mỏng manh, mơ hồ có thể nhìn thấy được viền áo màu hồng bên trong.

Mạnh Thính: “…!”

Bầu không khí nóng như lửa đốt, cô đỏ bừng khuôn mặt đứng dậy: “Giang Nhẫn! Anh nhìn đi đâu đó!”

Giang Nhẫn: “…”

Mẹ nó, nhanh như vậy mà cô đã đọc xong rồi?

Giang Nhẫn cũng không phải cố ý, nhưng mà cô thơm quá. Vốn dĩ anh đang xem sách, nhưng khi cô lộ ra đôi cánh tay nhỏ bé trắng như sứ, đó là một đôi tay đánh đàn dương cầm, ngón tay mềm mại vô cùng.

Anh thuận theo nhìn sang, đã nhìn thấy gương mặt đơn thuần của cô cạnh bên.

Ánh đèn phác họa lên gò má của cô, hàng mi tựa những chiếc lông vũ, nhẹ nhàng buông xuống, khiến cho người ta yêu thương.

Sau đó tầm mắt dời xuống dưới, quả thật là không nhịn được.

Anh vốn chỉ định lướt mắt qua một vòng thôi, vậy mà giống như bị người ta giữ chặt lại. Trong đầu anh cứ liên tục nhớ đến hình ảnh cô mặc chiếc váy thời Dân Quốc nhỏ xinh kia, phần ngực hơi nhô lên, vòng eo tinh tế, nhỏ nhắn không đủ một nắm tay. Cứ nghĩ mãi như vậy nên cái gì cũng đều không nghe vào, chỉ nghe thấy thanh âm mềm mại ở bên tai, cổ họng anh khô khốc, rất muốn nuốt nước miếng.

Mạnh Thính tức muốn chết rồi: “Anh không muốn nghe thì thôi bỏ đi vậy.”

Giang Nhẫn thấy khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh cười dỗ dành: “Đừng nóng giận nha cô giáo nhỏ.”

Cô tức giận thật là đáng yêu muốn chết, gương mặt mũm mĩm hồng hồng khiến cho người ta muốn nhào nắn.

Giang Nhẫn đưa mắt nhìn bục giảng, trên đó có một cây gậy nho nhỏ.

Giang Nhẫn rất sợ cô bật khóc, càng sợ hơn nữa là cô sẽ bỏ đi.

Khi anh bước lên bục giảng cầm lấy cây gậy, Mạnh Thính xấu hổ đỏ mặt nhanh chóng chỉnh sửa lại y phục, cài lại cẩn thận.

Giang Nhẫn cười vươn tay đưa cây gậy cho cô, “Anh không tập trung nghe giảng, em đánh anh đi có được không?”

Mạnh Thính ngây ngốc cầm lấy cây gậy, ngước mắt nhìn anh. Anh nói: “Đừng khóc nhé?”

Cô thích khóc như vậy à? Mạnh Thính mím môi: “Anh lợi hại quá rồi, là tôi không biết dạy.” Cô suy nghĩ muốn dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đi là được rồi, mình nghiêm túc giảng bài cho anh, vậy mà anh lại đi nhìn nơi đó của mình! Nghĩ lại thật giận muốn điên rồi!

Giang Nhẫn khô khốc nói: “Anh cam đoan sẽ nghiêm túc lắng nghe, em đừng đi có được không?”

Anh thật sự sợ cô sẽ rời đi nên ỷ mình thân hình cao lớn chân dài, đi mấy bước đóng cửa lại.

Kết quả khi quay đầu lại thì nhìn thấy ánh mắt kinh sợ của cô.

Xem ra anh đã có tiền án rồi nên cô mới sợ hãi như vậy, anh nhịn cười, nghiêm túc nói: “Trừng phạt thân thể cũng được.”

Mạnh Thính sợ cái tên lưu manh này muốn chết rồi: “Không cho anh đến đây.”

Khi còn bé xem phim hoạt hình diều hâu bắt gà con, những chú gà con tội nghiệp kia vô cùng hoảng sợ xù lông quạt đôi cánh bé nhỏ chạy bốn phía lẫn trốn.

Cô chống tay lên bàn, đôi mắt to ngập nước, lui về phía sau.

Giang Nhẫn bỗng thấy rất vui, cố ý trêu ghẹo cô: “Em muốn tiếp tục giảng bài hay muốn làm chuyện khác?”

Cô muốn khóc rồi, cuối cùng không còn đường để lui: “Giảng… giảng bài.”

Giang Nhẫn cười ra tiếng.

Dễ thương muốn xỉu luôn rồi.

Anh nói: “Ngoan, đừng sợ. Nếu em không muốn đánh vậy để anh tự phạt mình có được không?”

Trong phòng học trống trải, anh dời một cái bàn đi. Sau đó dưới đôi mắt ánh nước của cô, bắt đầu thực hiện động tác chống đẩy – hít đất.

Động tác của anh vừa nhẹ nhàng vừa đúng bài bản.

Lúc anh còn nhỏ học trường tiểu học quý tộc, bị phạt sớm quen luôn rồi.

Quan trọng là cái động tác này còn có thể trợ giúp giải nhiệt. Đang trong độ tuổi nhiệt huyết dâng trào, bên người lại là người con gái ngày nhớ đêm mong, anh sợ sẽ dọa đến cô, lúc nãy đứng dậy còn tránh đi tầm mắt của cô.

Anh cũng không biết mình đã làm được bao nhiêu cái, đầu đầy mồ hôi ngẩng đầu nhìn cô, dường như cô cũng không có gì là sợ hãi.

Một đôi mắt màu trà tò mò nhìn anh.

Anh cười: “Đã được chưa cô giáo nhỏ?”

Mạnh Thính tin anh sẽ không làm chuyện xấu nên mới yên tâm đếm số lần anh thực hiện trong lòng. Anh làm hơn bảy mươi cái.

Nhưng lại giống như không hề mệt mỏi.

Khi cô học cấp hai, có một nam sinh trong lớp vì nghịch ngợm nên bị phạt chống đẩy, mới chỉ làm có mười cái thôi mà sắc mặt đã trắng bệch nằm trên đất.

Mạnh Thính nhẹ nhàng nói: “Nếu không thì anh đi thi thể dục đi.”

“…”

Giang Nhẫn vừa mất căn bản vừa không tập trung, anh cố gắng học như thế thật sự rất khổ sở.

Giang Nhẫn tức đến cười lên, mẹ nó.

Anh từ dưới đất đứng lên, trên trán có một tầng mồ hôi mỏng, ánh mắt đen như mực.

Mạnh Thính lúc này mới kịp phản ứng lại. Nhà anh có tiền, thật ra không cần phải học đại học, thi không đậu thì ra nước ngoài là xong. Quan trọng là thái độ của anh bây giờ rất nghiêm túc mới khiến cho cô không kìm lòng được mà suy nghĩ tìm một con đường thích hợp khác cho anh.

Bị anh giày vò một hồi như vậy, Mạnh Thính rũ mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ ra về.

“Anh thật sự muốn học?”

“Ừ, không tin à?”

Mạnh Thính quả thật không tin: “Anh hãy học thuộc lòng những bài mà tôi đã liệt kê ra đi.”

Giang Nhẫn không thèm nhấc mí mắt: “Có mấy bài?”

Mạnh Thính đem hai quyển sách ra đưa tới trước mặt anh: “Mười.”

Cô muốn anh biết khó mà lui, cho nên trong đó bao gồm các tác phẩm Lan Đình tập tự và Xích Bích phú. Giang Nhẫn đọc còn khó chớ nói chi là học thuộc.

Mạnh Thính hơi buồn bực.

Cô quả thật không ngại giảng bài cho bạn học, thế nhưng cô e ngại ánh mắt tràn đầy tính xâm lược kia của anh.

Cô không ngốc, đừng tưởng rằng cô không nhìn thấy chỗ kia của anh… nhô lên rất rõ ràng. Lúc anh đóng cửa quay về, muốn xem nhẹ cũng khó khăn.

Cô không biết thế nào là mắng người khác, thiếu thốn từ ngữ, chỉ có thể ở trong lòng mắng cái tên lưu manh này mà thôi!

Thiếu niên đi đến, một thân mồ hôi bẩn. Anh quét mắt qua bản liệt kê, chậc một tiếng, nở nụ cười xấu xa: “Nhiều thật nha, muốn làm khó ông đây thật à?”

Mạnh Thính nói: “Anh không đồng ý thì thôi vậy.”

“Đồng ý, sao không đồng ý chứ.” Giang Nhẫn liếc nhìn đôi mắt thiếu nữ sáng ngời, “Nếu như anh học xong, em không được dễ dàng từ bỏ anh, có được không?”

Cô gật đầu: “Được.” Dù sao thì anh cũng không học được hết đâu.

Một người chưa bao giờ học qua bất cứ điều gì, bây giờ phải học thuộc lòng những đoạn được yêu cầu trong hai cuốn sách giáo khoa. Lấy tính cách nóng nảy của anh, sách còn có thể xé luôn. Nếu như anh không học được, Mạnh Thính sẽ nói với nhà trường phần học bổng kia đều không cần nữa.

Giang Nhẫn thu lại hai quyển sách, cười nhẹ một tiếng: “Chờ anh, cuối tuần gặp nhé.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.