Bệnh Yêu

Chương 23: Chương 23: Xấu xa




“Đi thôi, anh đưa em về nhà.”Mạnh Thính không tiếp tục khiến bản thân tâm phiền ý loạn nữa, tắt đèn đi ngủ.

Sinh hoạt hằng ngày của cô từ trước đến nay đều theo một khuôn khổ nhất định, luôn luôn ngủ trước 11 giờ đêm. Ngày hôm sau là cuối tuần bỗng truyền đến một tin xấu.

Tuyến xe buýt đến trường học ngừng hoạt động.

Thư ba ba khi nhắc đến chuyện này cũng rất phiền muộn: “Vùng này là khu vực mới giải phóng, bọn họ nói là vì lý do phải thi công tu sửa lại đường phố nên phải đợi đến tháng sau xe buýt mới có thể hoạt động lần nữa.”

Thư Dương trầm mặc: “Buổi sáng dậy sớm hơn một chút, đi bộ đến trường vậy.”

Thư Lan phủ định lại: “Đường đến trường cũng phải mất đến bốn mươi phút, như vậy sẽ trễ học mất!”

Mạnh Thính giúp Thư ba ba rửa rau, nghe nói vậy trái lại không nói tiếng nào.

Thời gian trôi qua, cô càng nhận thức rõ ràng những sự kiện nhỏ nhặt trong quá khứ, kiếp trước cũng có chuyện xe buýt ngừng hoạt động giống vậy, sau đó Thư ba ba nghĩ cách mượn một chiếc xe đạp và mua thêm một chiếc nữa để ba đứa con của mình có thể đến trường thuận tiện hơn.

Nhưng năm nay giá của một chiếc xe đạp xịn cũng không hề rẻ, Mạnh Thính biết hoàn cảnh gia đình mình khó khăn, dẫu sao cũng chỉ có một tháng, đi bộ cũng không có vấn đề gì.

Thư Lan ầm ĩ vô cùng kịch liệt, thậm chí còn thốt ra câu: “Nếu bắt con phải đi bộ thì ngày mai con không đi học đâu.” Đại loại là những lời như vậy.

Thư ba ba nổi trận lôi đình mắng một trận rồi đuổi cô ta ra ngoài. Đến tối lại cười ngoắc tay với đám con: “Các con mau lại đây gặp thành viên mới nào.”

Mạnh Thính buông cuốn sách Vật Lý đang cầm trên tay xuống, trong lòng khe khẽ thở dài.

Thư Chí Đồng là một người cha rất dễ mềm lòng, buổi sáng ông mắng Thư Lan, nhưng cũng lo lắng cô ta sẽ đau lòng, đến tối ông liền đi mượn một chiếc xe đạp rồi còn mua thêm một chiếc xe đạp màu xanh da trời nữa.

Chiếc xe đạp ông mượn là một chiếc xe cũ màu đen, ghi-đông xe đạp còn bị tróc sơn, Thư Lan reo hò một tiếng, yêu thích không rời chạm lên chiếc xe đạp màu xanh da trời kia: “Ba ba, chiếc này là cho con sao?”

Thư Chí Đồng có chút xấu hổ, bắt đầu giảng dạy đạo lý cho con gái: “Chiếc màu đen kia có hơi lớn nên ba nghĩ đưa nó cho Thư Dương để anh con chở con đi học. Dù sao thì hai anh em con cũng đi trễ hơn một chút.”

Sắc mặt Thư Lan thay đổi, cô ta cười lạnh: “Cho nên cái này là ba mua cho Mạnh Thính?”

“Nói cái gì đó! Sau này mọi người trong nhà đều có thể sử dụng, qua một thời gian nữa thì con cũng có thể đạp đến trường vậy, con hiểu chuyện chút đi Thư Lan.” Sắc mặt Thư Chí Đồng tái mét, ông thật sự không thiên vị bất kỳ đứa nào hết, chỉ là bây giờ sắp xếp ổn thỏa hết cho mấy đứa con mà thôi, Thư Dương và Mạnh Thính cũng không mấy thân thiết nhưng Thư Lan và Thư Dương lại là anh em song sinh, anh trai chở em gái đi học, hai đứa nó cũng thoải mái hơn.

Nhưng trong mắt Thư Lan chiếc xe đạp kia vừa tàn vừa cũ kỹ, nếu cô ta ngồi lên chiếc xe đạp kia lỡ gặp phải người quen, sau này làm sao mà ngẩng cao đầu được nữa.

Cô ta vừa muốn trút hết sự bất mãn thì Mạnh Thính lên tiếng: “Chiếc xe mới để cho Thư Dương đi ạ.”

Cô đi đến chỗ Thư ba ba mỉm cười, Thư Chí Đồng bận rộn mượn xe mua xe từ sáng đến giờ đã vô cùng vất vả rồi.

Mạnh Thính giúp ông đẩy chiếc xe cũ kỹ kia vào, sau đó dùng dây xích khóa chặt lại bên trong kho.

Cô im lặng làm xong hết tất cả mọi chuyện.

Thư Dương đứng bên ngoài cửa quan sát cô, cuối cùng cũng khóa kỹ chiếc xe đạp còn lại.

Hai chị em đều ngồi xuống trong kho, bỗng nhiên Thư Dương lên tiếng: “Không phải chị không nhận Thư Lan sao? Vì sao còn nhường lại cho nó?”

Mạnh Thính kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ số EQ của Thư Dương không cao lắm, tính cách bên ngoài cũng rất kỳ hoặc, cho dù là anh em song sinh với Thư Lan nhưng cậu cũng không mấy thân thiết với cô ta. Cậu đối với bất kỳ ai cũng đều trưng ra bộ dáng lạnh nhạt như vậy.

Khóe môi Mạnh Thính cong lên: “Bởi vì trời tối rồi, ba cũng đã rất mệt mỏi.”

Không nên để ông mệt mỏi như vậy mà còn phải chứng kiến hai đứa con gái của mình tranh cãi.

Dưới ánh trăng lờ mờ của màn đêm, giọng nói trong veo của cô vang lên: “Ngày mai đạp xe đi học nhớ cẩn thận nhé.”

Thư Dương cũng không nhìn cô.

Từ sau khi đôi mắt của cô khỏi hẳn, trong kí ức của cậu bỗng hiện lên bóng dáng của tiểu tiên nữ ấy, khi đó cậu và Thư Lan đều rất ngưỡng mộ và tự ti. Dẫu rằng hiện tại Mạnh Thính trầm tĩnh dịu dàng, Thư Lan khoe khoang kiêu ngạo, nhưng cậu vẫn là một thiếu niên ít nói và không biểu lộ bất cứ điều gì.

Đợi đến khi Mạnh Thính đi xa dần, Thư Dương mới chậm rãi nói ra câu: “Chị cũng vậy.” Nhưng Mạnh Thính không hề nghe được.

***

Vì đi học bằng xe đạp nên Mạnh Thính đến trường sớm hơn bình thường.

Đã nhiều năm rồi cô không đạp xe đến trường. Lúc đầu, chiếc xe đạp quanh co khúc khuỷu uốn lượn về phía trước, sau đó cô mới quen dần với việc giữ thăng bằng, ổn định tiếp tục đạp.

Buổi sáng trời rất lạnh, cô quấn một chiếc khăn quàng cổ với chất vải kaki, chiếc khăn che khuất nửa khuôn mặt, lộ ra một cặp mắt trong veo sáng ngời.

Khu vực cũ kỹ này đang được khai phá, khi cô chạy ngang qua con phố phồn hoa bên ngoài trường học, đại đa số các cửa hàng đều không còn mở cửa nữa.

Hạ Tuấn Minh duỗi lưng đi ra từ quán net liền trông thấy bóng lưng đang đạp xe đạp của Mạnh Thính phía xa xa. Buổi sáng sương mù mịt mờ, cô chú tâm nhìn đường, không hề trông thấy đám người bọn họ.

Anh ta còn tưởng mình thức đêm chơi game nên nhìn lầm, vỗ vỗ Hà Hàn: “Kia có phải là Mạnh Thính không?”

Hà Hàn gật đầu: “Sao cô ấy chạy xe đạp vậy?”

Thứ cho anh ta nói thẳng, chiếc xe kia xấu không thể tưởng, không biết là sản xuất vào năm nào nữa. Anh ta kìm nén mà cười: “Cái này thật là phong cách quá nha.”

Hạ Tuấn Minh phụt một tiếng cười ha ha một hồi lâu, rồi đưa cho ông chủ quán net một điếu thuốc: “Gần đây thế nào? Đang sửa đường à?”

Ông chủ biết đám thiếu niên này là con ông cháu cha, nhận lấy điếu thuốc cười nói: “Đúng vậy, khu vực mới giải phóng bên kia đang được mở rộng, cũng tu sửa luôn đường phố, xe buýt ngừng hoạt động, xe riêng cũng phải đi đường vòng.”

Hạ Tuấn Minh như nghĩ ra được gì đó, vô cùng mong chờ xoa xoa tay, nhanh chóng đến trường thông báo tin này cho Giang Nhẫn.

Giang Nhẫn lười biếng nói: “Ừm.”

Hạ Tuấn Minh: “…” Cứ như vậy thôi à? Anh không có biểu hiện nào khác sao?

Không lái xe đi đón người đẹp giảng đường sao?

Cả đám trốn tiết đi chơi một trận bóng rổ, nhóm thiếu niên trong tiết trời mùa đông đều một thân đầy mồ hôi. Lười phải quay lại lớp học, ngồi trên sân thượng cao nhất trong trường hút thuốc, cơn gió vù vù thổi qua, Hạ Tuấn Minh vô cùng nóng bức, khi được cơn gió mát lạnh thổi qua thì thoải mái cực kỳ.

Anh ta sờ soạng hộp thuốc lá: “Anh Nhẫn.”

Giang Nhẫn khoác tay lên ban công, từ trên cao nhìn xuống dưới, không chỉ thấy được toàn cảnh trường Lợi Tài mà những khu vực xung quanh đều nhìn không sót một thứ gì, còn có thể trông thấy tầng lầu nơi Mạnh Thính học tập, anh nhàn nhạt lên tiếng: “Không hút.”

Hạ Tuấn Minh tự mình hít vài hơi, hình như Giang Nhẫn nhớ ra cái gì đó: “Hút thuốc thì mau tránh xa ông đây.”

Hạ Tuấn Minh không nói nên lời, mẹ nó sao đột nhiên ghét bỏ vậy, trước đây làm gì có chuyện này.

Giang Nhẫn sờ túi lấy kẹo cao su ra nhai.

Nghiện thuốc rất khó mà cai, nó tựa như có một con sâu nhỏ đang nhẹ nhàng cắn xé bên trong vậy. Anh đứng trên đỉnh tòa nhà nhìn Mạnh Thính phía xa xa bên trong tòa nhà nhỏ xíu xiu kia, trong lòng nghĩ thầm nếu mình mà trèo qua thì có hơi…

Giang Nhẫn khoát khoát tay: “Tao đi trước.”

Hà Hàn nói: “Bọn mày đoán xem anh Nhẫn đi làm cái gì?”

Hạ Tuấn Minh: “Làm sao tao biết được?”

Giang Nhẫn trèo tường vô cổng trường Thất Trung, năm này trường Thất Trung nghèo vô cùng, bờ tường trong mắt anh tựa như vùng đất bằng phẳng, cũng không có bảo vệ trông coi.

Anh nhảy xuống, hai tay đút bên trong túi quần.

Bên trong trường Thất Trung vô cùng thoáng đãng.

Không khí của ngôi trường này thực sự rất tốt. Anh nghe thấy âm thanh đọc sách của từng nhóm học sinh giỏi vang vọng đi xa, Giang Nhẫn ‘chậc’ một tiếng.

Quả nhiên khác nhau.

Khi anh băng qua dãy lầu dạy học, một vài người trong lớp bắt đầu bùng nổ.

“Kia có phải Giang Nhẫn không?”

“Chính là anh ta, sao anh ta đến trường chúng ta vậy?”

“…” Các học sinh nhao nhao tò mò nhìn ra phía ngoài, giáo viên gõ gõ lên bảng: “Nhìn gì mà nhìn, mau nhìn bảng đi!”

Giang Nhẫn đi băng qua đến cuối dãy lớp học, ở bãi xe đạp gần phòng bảo vệ, tìm được chiếc xe đạp cũ kỹ mà Hạ Tuấn Minh miêu tả. Bây giờ đang là giờ học, bảo vệ đang xem TV.

Anh nhai kẹo cao su trong miệng, đột nhiên nở nụ cười.

***

Giữa trưa Mạnh Thính dùng cơm ở trường, đến tối khi ra về, cô tìm xe đạp của mình, mở khóa đẩy được hai bước mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô ngồi xổm xuống nhìn, phát hiện dây sên đã bị hư, Mạnh Thính mơ màng chớp mắt một cái, không phải sáng nay nó vẫn còn rất ổn sao?

Cô có chút sốt ruột, nếu hỏng rồi thì làm sao về nhà bây giờ? Dây sên bị bung ra, đẩy xe có chút phí sức.

Hơn nữa đây còn là chiếc xe mà Thư ba ba đi mượn, ngày đầu tiên sử dụng đã làm hư mất rồi, bọn họ không thể nào trả lại được nữa.

Mạnh Thính vén tay áo lên, cánh tay của cô trắng nõn tinh tế, hàng mi dài rũ xuống, cô muốn đem sợi dây sên này về.

Tuy nhiên chiếc xe này rất cũ kỹ, dây sên bên trên không có dầu bôi trơn, cô thử qua nhiều lần khiến ngón tay trắng nõn mềm mại trở nên dơ đi nhưng cũng không thể tháo sợi dây sên ra.

Lúc này trong sân trường rất yên tĩnh, cô đeo cặp trên vai, các học sinh đều rời đi gần hết, chỉ có mình cô ngồi ngây ngốc đấu tranh cùng với chiếc xe cũ kỹ này.

Chạy xe đến trường không chỉ có mình cô, các học sinh đi ngang qua cô, nhộn nhịp liếc nhìn.

Ai cũng đều biết cô tên là Mạnh Thính.

Cô quá đẹp, nam sinh đi mấy bước, giả bộ như lơ đãng quay đầu ngắm nhìn cô.

Hoàng hôn vào mùa đông cũng không có ánh chiều tà.

Vạt áo đồng phục của Mạnh Thính rũ xuống trên mặt đất, khuôn mặt xinh đẹp không tưởng tượng được. Có mấy người muốn đến bắt chuyện nhưng lại không dám đến gần.

Năm nay trường Thất Trung chuyên tóm gọn nhóm học sinh yêu sớm, nam nữ sinh lại đang trong độ tuổi yêu đương. Bởi vì thẹn thùng dè dặt, dù rằng cũng viết vài lá thư tình, nhưng rất hiếm trực tiếp đi tỏ tình.

Bọn họ chậm rãi đi ngang qua bên người Mạnh Thính, đỏ mặt, khi cô ngước mắt lên nhìn thì nhanh chóng lẻn nhìn sang hướng khác.

Lúc Giang Nhẫn bình thản ung dung đi đến liền trông thấy cảnh tượng như vậy.

Một mình cô lẻ loi ngồi trơ trọi trên mặt đất, tay bị dây sên làm bẩn. Đầu nghiêng sang một bên, đôi mắt to tròn màu trà đang chăm chú nghiên cứu làm thế nào để tháo bỏ sợi dây sên ra.

Thật là ngoan quá đi.

Anh khom người xuống, không hề lên tiếng nào, đem cô kéo lên.

Mạnh Thính lúc này mới nhìn thấy anh, mái tóc cô phất phơ trên gương mặt, cô vội vàng cọ cọ khuỷu tay, có hơi xấu hổ: “Giang Nhẫn, sao anh lại ở đây?”

“Có việc.” Anh cười, “Xe hư à?”

Mạnh Thính gật gật đầu, hai tay cô đầy vết bẩn, không được tự nhiên giấu hai tay ra sau lưng. Cô tính là nếu không sửa được thì trước tiên nên đẩy xe về cho Thư ba ba xem thử.

Trong mắt Giang Nhẫn hiện lên ý cười: “Giấu cái gì vậy?” Anh kéo tay cô qua, không để ý mà lấy tay lau cho cô.

Đôi mắt anh rũ xuống, trong suốt chân thành, khuôn mặt Mạnh Thính đỏ ửng: “Dơ lắm.”

“Không dơ.” Anh lau sạch đôi bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của cô, sau đó vung tay lên sửa xe cho cô.

Động tác của anh rất thuần thục, trên cổ tay đeo găng tay màu đen, tìm đến vị trí mấu chốt của dây sên, sau đó tháo ra rồi vặn chặt vào. (*)

(*) xin lỗi mn đoạn này hơi khó hiểu nên ta chém

Mạnh Thính đứng ở một bên nhìn.

Thiếu niên bên cạnh khuôn mặt mạnh mẽ không chịu gò bó, có một chút khí chất xấu xa ngang tàng. Nhưng rất nhanh sau đó anh đã sửa xong.

“Xong rồi, em nhìn thử xem.”

Cô đẩy xe vài bước, quay đầu nhẹ nhàng hiện lên ý cười: “Ừ, cảm ơn anh nhé.”

Anh không nhịn được cười, sao cô lại ngốc như vậy chứ.

Thế nhưng nụ cười ấy so với cơn nghiện thuốc chỉ có hơn chứ không kém, để lòng anh bỗng chốc tan rã, rối tinh rối mù hết cả lên.

Giang Nhẫn nói: “Không có dầu bôi trơn, em đi không bao lâu thì dây sên sẽ tiếp tục bung ra.”

Mạnh Thính sững sờ nói: “Hả?”

Giang Nhẫn bước đến đẩy chiếc xe cũ kỹ này đi, chân dài một bước ngồi lên, sau đó quay đầu lại hướng về phía cô nói: “Đi thôi, anh đưa em về nhà.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.