Bệnh Yêu

Chương 48: Chương 48: Yêu tinh




Thượng Đế mà nói cho anh biết thiếu nữ trước mặt này yêu anh thì anh bằng lòng chết đi cũng được nữa.

***

Nam sinh kia vội vàng chạy đi, tiếng chuông vào học vang lên. Những người xem náo nhiệt xung quanh cuối cùng cũng tản đi.

Giang Nhẫn xoay người lại, ánh mắt đen như mực.

Mạnh Thính hỏi anh: “Mau đi học đi, anh không cần quay về lớp tự học buổi tối à?”

Giang Nhẫn từ tốn đáp: “Tự học buổi tối của bọn anh hả? Chính là hoặc đánh bài hoặc đi ngủ hoặc hát karaoke.”

Mạnh Thính không nhịn được cười.

Cô nhẹ nhàng nói: “Hôm nay tìm anh có việc phải xin lỗi, thứ sáu tôi bận chút chuyện, vậy nên ngày mai không thể dạy học bổ túc cho anh được. Hôm nay học bổ túc luôn có được không?”

Giang Nhẫn: “Được chứ.” Anh hỏi cô, “Tối mai có chuyện gì?”

Mạnh Thính cũng không muốn nói cho anh nghe lắm.

Cô cũng có chuyện riêng tư của chính mình chứ.

Khi cô mười ba mười bốn tuổi mặc một chiếc váy ba lê nhảy múa nho nhỏ, vô cùng xinh đẹp rực rỡ. Phía sau là một dãy xếp hàng dài các nam sinh muốn theo cô về nhà.

Đến khi trưởng thành hơn, những nữ sinh đồng trang lứa đi cùng với nhau nói nói cười cười.

Chỉ có cô, theo sau lưng luôn là những nam sinh bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Vốn dĩ Mạnh Thính có bạn bè, nhưng sau này các vị phụ huynh đều không cho phép con bọn họ tan học cùng về nhà với cô.

Những vị phụ huynh ấy nói rằng: “Theo sau cô bé đó có nhiều nam sinh như vậy, không cho phép các con chơi chung với nó biết không?”

Cho nên mặc dù mối nhân duyên của Mạnh Thính rất tốt nhưng cứ hễ đến giờ tan học là các nữ sinh lại không về nhà cùng cô.

Có một lần Mạnh Thính bộc phát tính tình.

Khi đó cô còn nhỏ, không hiểu chuyện, ném mấy viên đá nhỏ vào đám người đi theo sau, để cho bọn họ không theo cô nữa. Nhưng bọn họ còn chưa nói gì thì chính bản thân cô đã thấy khó chịu vô cùng liền khóc lên. Cô vừa khóc vừa gạt đi những giọt nước mắt, nhóm nam sinh bên cạnh đều trợn tròn mắt, không một ai dám nói tiếng nào.

Đối với một cô thiếu nữ đang trong độ tuổi dậy thì mà nói, có một hai người đem lòng ái mộ đã là chuyện đáng để đem ra khoe khoang lắm rồi.

Nhưng mà có đến một đám như vậy thì chắc chắn chính là xui xẻo.

Lúc ấy Tăng Ngọc Khiết vừa đau lòng vừa buồn cười, sợ Mạnh Thính sẽ bị bóng ma tâm lý nên vội vàng an ủi con gái mình, nói với cô không có chuyện gì đâu.

Còn dùng giọng điệu vui đùa để an ủi cô nữa.

Bây giờ nghĩ lại, giống như đã trôi qua rất lâu lắm rồi.

Phải nói như thế nào đây.

Lúc trên sân khấu cô có một sức hấp dẫn rất khác, đẹp đến mức rung động lòng người. Không chỉ nam giới, thậm chí cả Thư Lan, sau khi nhìn thấy cô khiêu vũ cũng nháo nhào đòi đi học ba lê cho bằng được.

Vừa nghĩ như thế, Mạnh Thính ngẩn người, cuối cùng cũng biết Từ Gia quen quen chỗ nào rồi.

Lúc cô học cấp hai, luôn có một người đi theo sau mình, đó là một cậu bé mập mạp.

Cậu bé ú ấy lùn lùn, đứng xen lẫn trong đám người phía sau cùng mang theo cặp mắt ngơ ngơ ngác ngác nhìn Mạnh Thính.

Kể từ sau lần cô khóc lóc hôm ấy, mấy nam sinh ấy đều giải tán hết. không bao lâu sau, lại có thêm mấy nam sinh giả vờ như tiện đường lúc tan học, lặng lẽ trộm ngắm cô.

Tâm tình của Mạnh Thính đã bình ổn hơn nhiều, từ sau khi Tăng Ngọc Khiết an ủi cô thì sau đó cô cũng không để ý đến những chuyện này nữa.

Khi đó cậu bé ú kia không còn nhìn thấy nữa.

Vậy nên Từ Gia với cô là học chung cùng một trường cấp hai!

Sau đó Mạnh Thính và mẹ xảy ra tai nạn xe cộ, trong nhà vì phải chữa trị cho đôi mắt của Mạnh Thính mà phải bán đi nhà ở, phải đi thuê phòng gần khu vực mới giải phóng. Chỗ đó cách trường học rất xa, những học sinh dần trưởng thành đường ai nấy đi. Từ Gia cũng đã thay đổi bề ngoài.

Không có thịt thừa, trở nên cao lớn và tuấn tú hơn rất nhiều. Vì vậy mà Mạnh Thính không thể nhận ra anh ta.

Nghĩ đến những chuyện đã qua, Mạnh Thính biết, không thể để Giang Nhẫn đến đó.

Anh vốn để ý đến cô, nếu để anh đi, cô chắc chắn sẽ cảm thấy không ổn lắm, cả đời đừng mong thoát khỏi người con trai này.

Bây giờ Mạnh Thính đối với anh không có thành kiến gì, nhưng điều đó không có nghĩa là muốn cùng anh yêu đương. Cô không hề muốn cùng anh yêu đương chút nào đâu!

Tính tình anh bất ổn lại bá đạo vô cùng, ai mà chịu nổi được cơ chứ.

Huống hồ cô không nghĩ đến chuyện yêu sớm, cô còn chưa từng được học đại học, đó là nơi chốn mà cô luôn luôn muốn hướng đến. Cô chỉ mong thi vào một trường đại học tốt, hoặc là giống với đám người Lư Nguyệt, có thành tích tốt nên được tuyển thẳng. Vậy nên thành tích của cô không thể nào xuống dốc được.

Mạnh Thính không thể nào nói cho anh biết được, nhưng cô cũng không quen với việc phải nói dối.

Cô liếc nhìn mũi chân mình, nói với anh: “Tôi phải đến bệnh viện kiểm tra lại mắt.”

Giang Nhẫn cong môi, ý cười lan tràn trong đôi mắt. Lừa quỷ chắc, đêm hôm khuya khoắt mà đi bệnh viện kiểm tra mắt á! Nhưng anh không nói gì, lười biếng đáp ứng: “Ừ, thế thì hôm nay học bù vậy.”

Mạnh Thính nhẹ nhàng thở ra.

(*) Thính Thính của chúng ta thiệt là ngây thơ =)))

Cô nói: “Vậy chúng ta đến phòng âm nhạc nhé?”

Giang Nhẫn đương nhiên không có ý kiến.

Mạnh Thính mở cửa.

Bên trong là một chiếc đàn dương cầm màu đen, tĩnh lặng tao nhã. Khi vào đến bên trong rồi thì có thêm mấy chiếc bàn học. Giang Nhẫn thuận tay mở điều hòa, không khí trong phòng có hơi bí bách, Giang Nhẫn mở cửa sổ ra một chút.

Mạnh Thính cùng anh ngồi xuống một cái bàn, cô đem những ghi chép mình đã chỉnh sửa mấy ngày trước ra.

“Đây là những kiến thức trung học cơ sở cần ghi nhớ. Hai môn trọng yếu nhất luôn là Toán và Vật Lý, còn có thêm kiến thức về Hóa học, bởi vì kiến thức cấp ba cũng cần phải dùng đến, anh xem qua chút nha.” Chiếc bút mực đen của cô chỉ ra từng thứ một, “Nắm vững mấy cái này là được, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu học.”

Hàng mi dài của cô dài và cong vút, trong mắt như có những vì sao nho nhỏ.

Giang Nhẫn thấp giọng đáp ‘ừ’ một tiếng.

Mạnh Thính nói tiếp: “Tôi không phải chuyên nghiệp, giảng giải cũng không được giỏi lắm, thời gian dạy học cho anh cũng không nhiều được. Nếu anh không thích nghe giáo viên trong trường giảng, có thể mời một gia sư đến dạy lại căn bản cho mình.”

Anh cũng nói được luôn.

Mạnh Thính cảm thấy sao mà hôm nay anh đặc biệt phối hợp thế này.

Cô vốn dĩ rất cẩn thận, trong lòng cảm thấy vô cùng kì lạ, cuối cùng cũng phát hiện ra thỉnh thoảng Giang Nhẫn sẽ nhìn về phía chiếc đàn dương cầm. Ánh mắt của anh có chút lạnh lẽo, cũng có chút ảm đạm u ám.

Cửa sổ hé mở, gió mát tháng Năm thổi đến, đàn dương cầm dưới ánh chiều tà tỏa ra một vẻ đẹp dịu dàng tráng lệ.

Anh không vui vẻ lắm. Thời thiếu niên nóng nảy táo bạo, trên người mang theo một loại nhiệt huyết sục sôi.

Mạnh Thính nghe nói, khi anh còn bé đã bị ghét bỏ, là một đứa trẻ không hòa hợp, vốn dĩ không hề có tuổi thơ.

Anh muốn nghe một khúc dương cầm sao?

Cô không nói gì nữa, chờ đến khi giờ học kết thúc, Mạnh Thính sắp xếp bài tập, sau đó đưa cho anh những quyển sách mình tìm được để anh thuận tiện hơn trong việc học bổ túc.

Sau đó Mạnh Thính đi đến đàn dương cầm ngồi xuống, mở ra hộp đàn.

Cô nhớ kỹ, buổi tối hôm đó cô đã khiến Giang Nhẫn phải chú ý đến là vì mình mặc một chiếc váy mùa đông màu xanh da trời biểu diễn dương cầm trong đêm Giáng Sinh.

Khi ngón tay cô vừa chạm đến phím đàn, con mắt Giang Nhẫn chợt ra sức co lại.

Anh nắm chặt nắm đấm, toàn thân căng cứng, nhịn xuống xúc động đem cô kéo lên.

Ký ức thời thơ bé của anh là bị chính mẹ mình đánh mắng nhốt vào phòng. Sau đó trong phòng đàn của mẹ liên tục tấu ra từng bản nhạc.

Người phụ nữ kia không thích chủ tịch Giang.

Những khúc dương cầm kia thảm thiết dữ tợn vô cùng, tựa như một bàn tay nắm chặt lấy trái tim anh, khiến anh vô cùng thù hận.

Anh thích Mạnh Thính, nhưng cũng rất sợ Mạnh Thính cũng là người như vậy.

Xinh đẹp dịu dàng, nhưng cũng là người vô tình nhất.

Dưới trời chiều dịu dàng, trên mái tóc đen của Mạnh Thính ẩn hiện một tầng màu sắc vàng nhạt.

Tiếng đàn vang lên trong giây phút ấy.

Giang Nhẫn kinh ngạc ngước mắt lên nhìn.

Đầu ngón tay Mạnh Thính nhẹ nhàng di chuyển, đàn tấu một khúc nhạc thiếu nhi – Ngôi Sao Nhỏ.

Giai điệu giản dị nhẹ nhàng, vang lên như những tia sáng lấp lánh.

Là một bài hát dỗ dành trẻ con. Người phụ nữ kia mãi mãi coi thường những loại đàn tấu như thế này.

Vui sướng hoạt bát.

Mạnh Thính đàn xong, vô cùng quý trọng đóng lại nắp đàn. Sau đó nhìn anh cong mắt cười: “Được rồi, về thôi.”

Thân thể anh bỗng cứng nhắc và căng thẳng.

Có thể cả đời Mạnh Thính sẽ không biết được, trong giây phút ấy anh đã có mơ ước được ôm cô vào lòng biết bao nhiêu.

Đợi cô đóng cửa sổ xong, ngăn lại ánh nắng chiếu vào trong phòng.

Giang Nhẫn mới nhẹ nhàng đáp một tiếng được.

Anh nghĩ, cho dù cô mơ mơ hồ hồ, không hiểu được đến cuối cùng cô muốn làm gì, nhưng anh biết anh xong rồi.

Trái tim của anh đã bị cướp đi mất rồi.

Anh đã từng vô cùng chán ghét những khúc dương cầm, nhưng bây giờ đây lại giống như bị mê hoặc bởi người thiếu nữ trước mắt này.

Lúc nãy Giang Nhẫn đã tiện tay đặt bộ điều khiển từ xa bên cạnh thùng gỗ cạnh cửa sổ. Thùng gỗ xếp rất cao, Mạnh Thính đi khập khiễng lấy điều khiển tắt máy điều hòa, Giang Nhẫn đi theo phía sau cô, vươn tay từ đỉnh đầu cô cầm lấy điều khiển từ xa.

Anh dùng tư thế ôm từ phía sau.

Nhưng không hề chạm vào cô một chút nào.

Chỉ là anh quá muốn, vô cùng muốn có được cô. Nếu như ông trời để anh có được cô một chút thôi, Thượng Đế mà nói cho anh biết thiếu nữ trước mặt này yêu anh thì anh bằng lòng chết đi cũng được nữa.

Mạnh Thính quay người lại, Giang Nhẫn điềm nhiên như không có việc gì tắt máy điều hòa rồi nói với cô: “Được rồi, đi thôi.”

Vẻ mặt anh nhàn nhạt, vậy nên từ đầu đến cuối, Mạnh Thính đều không cảm thấy có chỗ nào không đúng.

***

Tối thứ Sáu, Mạnh Thính đến đại sảnh của trung tâm nghệ thuật.

Cuộc thi chính thức bắt đầu.

Bởi vì có chia ra thời gian thi đấu nên đại sảnh trung tâm cũng không đến mức đông nghẹt người. Các nhân viên công tác đang giữ gìn trật tự.

Trên sân khấu trải thảm.

Ánh đèn màu trắng lóa mắt.

Trải qua hai kiếp, thời gian đã trôi qua năm năm, một lần nữa Mạnh Thính đặt chân ở nơi chốn này.

Đầu tiên thí sinh phải lấy số thứ tự, sau đó sẽ quay về khu vực phía sau đài là phòng thay quần áo chờ đợi gọi đến số của mình.

Mạnh Thính rút được số 89, chẳng trách phải thi đấu vào ban đêm. Trong hai ngày thi đấu, cuộc thi thành phố đã tiếp nhận gần hai trăm người.

Trong đại sảnh có rất nhiều người trang điểm lộng lẫy.

Mạnh Thính thì không như vậy, bởi vì sau khi mua xong trang phục vũ đạo thì cô đã không còn tiền để mua những mỹ phẩm kia nữa. Nhưng cô đã có những thứ khác thay thế.

Dung mạo của cô vốn đã xinh đẹp tinh tế lắm rồi, Mạnh Thính buộc mái tóc dài của mình lại bằng một sợi dây có trang trí bông hoa màu trắng.

Vùng cổ của cô nhỏ nhắn xinh xắn, là đứa con cưng của tạo hóa.

Mạnh Thính không vội vàng thay quần áo, vẫn còn chưa đến lượt của cô.

Cô rũ mắt nhìn đồng hồ đeo tay một chút, bây giờ là chín giờ mười phút, lúc này đang là phần thi đấu của thí sinh mang số thứ tự 78.

Tính toán thời gian thì sớm nhất cũng phải đến mười giờ mới đến lượt cô.

Nhưng mà những cuộc thi như thế này thường xảy ra nhiều tình huống bất ngờ, ví dụ như thí sinh nào đó tuy rằng đã báo danh nhưng đến lượt của mình thì không thấy có mặt, như vậy sẽ bị coi là từ bỏ thi đấu.

Sau khi số 78 biểu diễn xong xuôi, từ số 79 đến số 84 chỉ có số thứ tự 82 có mặt để tranh tài, vậy nên trong chớp mắt phía trước Mạnh Thính cũng chỉ còn mấy người nữa là đến lượt cô.

MC lên tiếng: “Số 85 đến số 90 chuẩn bị.”

Mạnh Thính hết cách, đành phải đến phòng thay đồ thay quần áo.

Cô rũ mắt, đầu tiên là mặc vớ vào, sau đó buộc lại dây băng rồi đứng dậy mặc vào trang phục vũ đạo màu trắng.

Cuối cùng cô đi vào đôi giày múa ba lê của mình.

Mạnh Thính nhẹ nhàng kiễng chân đi vài bước, cánh tay nhẹ nhàng nâng lên, những ngón tay trắng nõn khẽ nhúc nhích dưới ánh đèn chói lọi.

Cô buông cánh tay xuống, đưa tay gỡ xuống chiếc đồng hồ.

Chín giờ rưỡi.

Mạnh Thính vẫn chưa nhìn thấy Triệu Noãn Chanh đâu.

Triệu Noãn Chanh trước đó còn vỗ ngực hô hào: “Thính Thính cậu cứ yên tâm, tớ nhất định sẽ đến! Tớ sẽ dẫn ba ba mình theo nữa, để ông ấy chụp giúp cậu vài bô ảnh. À đúng rồi, mình có được chụp hình không vậy?”

Mạnh Thính gật đầu một cái.

Triệu Noãn Chanh vô cùng phấn khích.

Thế nhưng đã chín giờ rưỡi rồi mà Mạnh Thính vẫn không thấy cô ấy ở đại sảnh.

Triệu Noãn Chanh đúng lúc có chuyện gì đó nên không thể đến sao? Mạnh Thính có chút lo lắng cho cô ấy. Mạnh Thính vén rèm lên nhìn xung quanh một vòng, quả thật không thấy bóng dáng của cô bạn thân của mình đâu.

Nhưng lại nhìn thấy một người ngoài ý muốn.

Từ Gia.

Mẹ của anh ta là giáo viên bên mảng nghệ thuật nên biết được những tin tức như thế này cũng không có gì kỳ lạ. Nhưng Mạnh Thính nhớ đến ký ức thời thơ bé, cậu bé ú luôn luôn đi theo mình về nhà kia, bỗng nhiên lại cảm thấy có hơi khó chịu. Anh ta cũng là người thông minh, lần này không có nói với cô là mình sẽ đến, chỉ lẳng lặng có mặt đúng giờ.

Ánh mắt Từ Gia toát lên sự phấn khích.

Nếu nói Mạnh Thính đánh đàn dương cầm đã xinh đẹp thanh nhã như vậy thì đến lượt khiêu vũ, cô thật sự sẽ trở thành một yêu tinh hấp dẫn trí mạng.

Anh ta từ khi còn là một cậu bé ú mập mạp thời ấy đi theo phụ giúp mẹ nhìn thấy cô khiêu vũ khi ấy, toàn thân đều trở nên ngây ngốc. Anh ta ngơ ngẩn nhìn cô biểu diễn xong một bài múa, trái tim của anh ta đập như không còn là của chính mình nữa rồi.

Sau đó cô khóc khiến cho đám người bọn họ không còn đi theo cô nữa.

Lúc đó Từ Gia vì mình vừa béo ú vừa thấp lùn nên khó mà mở miệng, không còn dám theo nữa.

Năm cô được mười bốn tuổi bị tai nạn xe rồi bị mù, không lâu sau đó đến trường Thất Trung học tập, cả nhà họ đều dọn đi hết.

Tất cả mọi người đều nói, thiên sứ một khi đã gãy cánh, đời này cũng không thể khiêu vũ được nữa.

Anh ta cũng không biết mình bị làm sao mà ngày hôm đó ngồi trên nóc nhà gào khóc rất rất lâu.

Cho đến mãi tận sau này trời xui đất khiến lại gặp được cô.

Cô bé thiên sứ gãy cánh từ từ trưởng thành. So với tưởng tượng của anh ta còn đẹp hơn tất cả những từ ngữ tuyệt đẹp trên đời. Mắt của cô đã chữa khỏi, nhưng bây giờ cô trở nên tĩnh lặng, xinh đẹp, dịu dàng, dường như cô bé tức tối khóc lóc nhưng cũng rất năng động hoạt bát ném cục đá không cho phép bọn họ đi theo nữa của năm đó đã không còn tìm thấy nữa rồi.

Từ Gia đã chờ đợi lâu lắm rồi.

Đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, cuối cùng thì cô cũng đã lại một lần nữa đứng trên sân khấu.

***

Triệu Noãn Chanh đã đến chưa? Vẫn chưa đâu.

Cô bị chặn lại ở trên đường.

Lúc cô đang vui vui vẻ vẻ giả bộ bị đau bụng chạy ra khỏi cổng trường thì bị mấy chiếc xe mô tô vùng núi vây quanh mình.

Thiếu niên gỡ mũ bảo hiểm xuống, lộ ra mái tóc đen lộn xộn, nụ cười còn rất lưu manh: “Bạn học, đi đâu đó, chở em một đoạn nhé?”

Triệu Noãn Chanh bị dọa, quay người liền muốn chạy trốn.

Hạ Tuấn Minh cười hì hì đuổi theo, nụ cười trêu chọc phát ra tiếng: “Nè nè nè, không cho em chạy đâu nhé~”

Triệu Noãn Chanh chửi: “Anh bệnh tâm thần à!”

Hạ Tuấn Minh trừng mắt: “Mẹ nó cô nói lại lần nữa xem!”

Triệu Noãn Chanh suýt phát khóc: “Chú ơi! Chú bảo vệ ơi!”

Chú bảo vệ thò đầu ra xem tình hình.

Khi thấy mấy tên đầu gấu trường Lợi Tài này thì lập tức rụt đầu về.

Triệu Noãn Chanh: “…”

Giang Nhẫn không kiên nhẫn đặt chân xuống đất. Xem ra anh đã đoán sai rồi, Mạnh Thính vốn dĩ không có đến lớp tự học buổi tối làm anh ôm cây đợi thỏ muốn gặp cô. Kết quả cô đã xin nghỉ toàn bộ lớp tự học buổi tối.

Cũng may là, ngồi đây ôm cây đợi thỏ bắt gặp được Triệu Noãn Chanh.

Triệu Noãn Chanh chắc chắn biết Mạnh Thính đêm hôm khuya khoắt đã đi đến chỗ nào.

Giang Nhẫn không nhịn được nói: “Cô chạy cái gì mà chạy, bây giờ ông đây hỏi, cô chỉ việc trả lời thôi.”

Triệu Noãn Chanh uất ức khóc, vất vả lắm cô mới hoàn thành tốt ‘vai diễn’ để trót lọt ra ngoài trường, mặt nghẹn đến đỏ cả lên, mới lừa được giáo viên xong, kết quả vừa ra đến đây lại bị nhiều tên lưu manh như vậy chặn đường.

Cô cực kỳ sợ chết nên vội vàng gật đầu.

Giang Nhẫn đặt mũ bảo hiểm lên xe: “Mạnh Thính đi đâu rồi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.