Beta Đã Cắn Câu

Chương 32: Chương 32




Kỳ Dịch dựa vào cửa sổ, hâm mộ nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài.

Từ lúc bạn xấu tới cứu cậu thất bại đã qua hơn một tháng, cậu cũng ở nơi này hơn một tháng.

Nam nhân không rời bỏ cậu, thậm chí còn dọn hết tất cả đồ đạc của cậu lại đây.

Cho dù nhìn từ góc độ nào, nam nhân quả thật đối xử với cậu rất tốt, trừ việc không cho cậu ra ngoài, cơ hồ đều không có chỗ bắt bẻ.

Nghe được tiếng bước chân quen thuộc sau lưng, Kỳ Dịch quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ ủy khuất nhíu mày, bộ dáng lã chã chực khóc.

“Sao vậy?” Nam nhân kinh ngạc.

Kỳ Dịch bĩu môi: “Em muốn ra ngoài chơi.”

Sau một tháng vừa rồi lá gan của cậu cũng to hơn không ít, dám đưa ra yêu cầu trước mặt nam nhân.

“Ai nói không cho em ra ngoài đi chơi?” Nam nhân xoa đầu cậu, “Tôi không phải muốn nhốt em lại.”

Kỳ Dịch chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh không cho em ra ngoài.”

“Đó là bởi vì trước đó chưa chuẩn bị xong.”

Trên tay nam nhân là một cái hộp nhỏ, mở nắp hộp ra.

“Đây là cái gì?” Kỳ Dịch tò mò hỏi.

“Quà cho em.”

Kỳ Dịch cầm đồ vật bên trong: “Anh tặng em một cái thắt lưng sao?”

“Phụt ——” nam nhân bị chọc cười, trêu đùa nói, “Eo của em nhỏ như vậy sao?”

Hắn ném hộp xuống, cầm quà từ trong tay Kỳ Dịch.

“Mang ở đây.” Nam nhân nghiêm túc giúp Kỳ Dịch mang lên.

Một vòng cổ nhỏ mang trên cổ Kỳ Dịch, vòng cổ độ lớn phù hợp, làm nổi bật làn da trắng nõn, tinh xảo giống như một búp bê.

“Rất đẹp.” Nam nhân mê muội nói, chỗ móc cài là một cái khóa nhỏ.

Kỳ Dịch sờ vòng cổ, cũng không khó chịu, chỉ có chút thẹn thùng.

Vòng cổ tản ra từng đợt hương rừng cây, là mùi tin tức tố của nam nhân, Kỳ Dịch thực tủy biết vị(*), chỉ ngửi thôi chân đã mềm nhũn.

(*)Thực tủy biết vị: Nghĩa đen chính là khi ăn tủy rồi chúng ta đều cảm thấy mùi vị của nó rất ngon nên ăn rồi lại muốn ăn tiếp. Nghĩa bóng ám chỉ trải qua chuyện gì đó một lần, lại muốn tiếp tục làm chuyện đó lần nữa.

“Vì sao ——?” Kỳ Dịch choáng váng hỏi.

“Beta không thể bị dấu hiệu vĩnh viễn, chỉ có thể dùng thứ khác bù vào.” Nam nhân ôm cậu, “Như vậy cho dù em có ra ngoài, mọi người cũng đều biết em là của anh.”

“Em phải mang nó ra ngoài?” Kỳ Dịch kinh ngạc.

“Muốn đi ra ngoài, có hai điều kiện.” Nam nhân nghiêm túc nói, “Một, tuyệt đối không được tháo vòng xuống. Hai, mỗi ngày phải về nhà trước khi trời tối.”

Nghe được chuyện có thể ra ngoài chơi, Kỳ Dịch vui vẻ vô cùng, điều kiện gì cũng đều gật đầu đáp ứng.

“Tôi sẽ không cho em cơ hội thứ hai, vậy nên nếu em vi phạm, thì đừng bao giờ mong ra ngoài một lần nữa.” Nam nhân nhắc nhở nói.

“Được được!” Kỳ Dịch hưng phấn gật đầu, một lát sau lại ủ ê, “Nhưng mà mùi Alpha nồng như vậy, em sao đi làm được nữa?”

Cậu làm việc ở trong viện nuôi nấng Omega, nhóm Omega không chịu được mùi hương này.

Nam nhân không nghĩ tới nhóc con này còn nghĩ tới chuyện đi làm, hơi có chút ngoài ý muốn: “Em đi làm để làm gì?”

“Kiếm tiền chớ sao! Giúp đỡ một Omega được 10 vạn đó!” Kỳ Dịch đương nhiên trả lời.

Xem ra nhóc con vẫn chưa tiếp thu giáo huấn! Quả thật liền sẹo liền quên đau.

Nam nhân xoa mày: “Đừng đi, tôi nuôi em.”

“Vậy thì tính theo ngày, một tháng cho em 300 vạn.” Kỳ Dịch lấn tới.

Cũng không biết con số này tính ra bằng cách nào, toàn bộ viện nuôi nấng không tới 30 Omega. Nam nhân cũng không vạch trần, cười đáp ứng.

Kỳ Dịch nhíu mày, có phải hơi ít hay không?

Nam nhân vuốt ve vòng cổ, không nói cho cậu biết nơi này không chỉ phát ra mùi hương của hắn, còn bao gồm thiết bị định vị, về sau cậu đi nơi nào đều sẽ hiện ra.

“Vòng cổ không mang như vậy.” Nam nhân đột nhiên nói.

Kỳ Dịch: “?”

Bàn tay nam nhân tiến vào trong quần áo Kỳ Dịch, vuốt ve da thịt bóng loáng non mịn của Beta.

“Vòng cổ phải trần truồng mang mới đẹp.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.