Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Chương 47: Chương 47: Bái sư (2)




Edited by Bà Còm in Wattpad

Ngu Thanh hỏi Sở Tiêu: “Vậy ngươi nghĩ làm như thế nào là đúng?”

“Chưa nghĩ ra, hiện giờ ta là Cẩm Y Vệ, vậy thì cứ theo Khấu đại nhân học làm Cẩm Y Vệ cái đã. Khấu đại nhân coi như mệnh quan triều đình duy nhất mà ta không chán ghét, tuy nhiên...” Sở Tiêu đột nhiên đổi đề tài, “Ta cảm thấy hình như Khấu đại nhân để tâm tới A Dao, mà A Dao cũng không bài xích y, mỗi ngày đều khen ngợi y trước mặt ta.”

“Nam chưa cưới, nữ chưa gả, đây không phải rất tốt hay sao?”

“Tốt ở chỗ nào? Thật sự ta rất cảm kích Khấu đại nhân, nhưng ở trong lòng ta thì y cũng cùng một giuộc với cha ta và Viên Thủ Phụ, đều là những gian thần đa mưu túc trí. A Dao đâu phải là đối thủ của y, căn bản không hề xứng đôi một chút nào, nhất định sẽ bị y khi dễ... Hơn nữa, khi cha ta bằng tuổi của y thì ta và A Dao đã tám tuổi, vì sao cho đến bây giờ y vẫn chưa thành thân? Vì không thể quên người tình cũ họ Tống kia, hay là năm đó ở trong nhà giam Đại Lý Tự bị Bùi Tụng Chi tra tấn thành bất lực? Nếu y không “lên” được thì sau này chẳng phải A Dao sẽ thủ tiết mà sống à...”

Sở Tiêu đang thao thao bất tuyệt nói cho một tràng, bỗng nhiên chợt nhớ ra người nghe là một nữ nhân. Thế mà hắn lại há mồm ngậm miệng tỉnh bơ bàn về chuyện không “lên” được, sao thích hợp đây chứ? Hắn liếc mắt nhìn lén Ngu Thanh - một người cũng lo lắng cho muội muội như bảo bối trong tim - thấy sắc mặt nàng nghiêm túc, thực hiển nhiên đã nghe lọt phân tích của hắn.

Sở Tiêu cảm thấy vô cùng xấu hổ, huynh đệ kết nghĩa không có gì giấu nhau bỗng nhiên biến thành nữ nhân, trong lúc nhất thời hắn thật sự thích ứng không được. Sở Tiêu vội vàng rút ra khỏi đề tài ngượng ngùng kia: “Đúng rồi, nếu từ trước ngươi đã biết ta cố ý không học giỏi, vì sao không sửa sai cho ta?”

Ngu Thanh lấy lại tinh thần, cười hì hì nói: “Ta sửa sai cho ngươi làm chi? Đây là quyền lựa chọn cách sống cho chính ngươi mà. Hơn nữa khi đó ta mới phát giác, hóa ra tư duy của ngươi rất độc đáo và lập dị, không giống người thường.”

Sở Tiêu đỏ mặt: “Nhưng bây giờ ta đã đối diện với hiện thực, phải thay đổi hướng đi thôi...”

Ngu Thanh giơ ngón tay cái: “Lạc đường biết quay lại, kẻ thức thời chính là trang tuấn kiệt.”

Sở Tiêu tức giận: “Ngươi thật là cái đồ không có lập trường.”

Ngu Thanh cười ha hả, ngửa đầu uống một ngụm rượu, chớp chớp mắt nhìn hắn: “Cái này kêu là “Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” đấy mà!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.