Bí Ẩn Ngôi Trường Huyền Diệu

Chương 6: Chương 6




“A, Ngọc kìa.”

Lam vui vẻ chạy lại phía tôi.

“Cậu có bị làm sao không? Có bị vampire tấn công không?”

“Có nhưng tớ được Hạo Phong cứu.”

Tôi vui vẻ trả lời nhưng lòng lại tức giận. Cái tên chó nâu này, vừa sáng đã không thấy bóng đâu chỉ để lại tờ giấy chỉ dẫn đường về.

Tôi nhìn sang bên cạnh thấy Thái Bảo đang nhìn tôi chằm chằm ánh mắt cậu ta có chút thất vọng. Sao vậy nhỉ? Tôi đã làm gì sai sao?

“Mau đi về thôi.”

Chỉ Dương lên tiếng.

“Ơ, Nhi Tuyết thì sao?”

Tôi lo lắng nhìn chị. Lần trước bị cô ta hành hạ suýt được gặp ông bà rồi.

“An tâm, cô ta học A2 cơ mà. Nếu cô ta dám làm gì cậu thì biết tay tớ.”

Lam tự tin vỗ ngực. Có tin được nhỏ không đây?

*****

Sáng hôm sau là hôm đầu tiên tôi thực sự đi học sau chuỗi ngày nghỉ dài. Hôm nay tôi không gặp cô gái “yêu kiều” Nhi Tuyết đó cứ nghĩ là may mắn rồi vậy mà chưa được vài giây tôi lại muốn khóc. Cả lớp bắn ánh mắt hừng hừng lửa về phía tôi, chắc tôi nhảy sông hoàng hà cũng không rửa sạch oan mất!

“Why? Why?”

Tôi hét lên trong đau khổ vì tôi… phải ngồi giữa hai thằng con trai! Vâng, bên phải tôi và bạn chó nâu lạnh lùng Trần Hạo Mông. Bên trái tôi là cháu cũng cha khác ông nội của Lý Thái Tổ bạn Lý Thái Bảo. Tôi không chịu nổi ánh mắt sát khí của cả lớp đâu!

“Thưa cô…”

Tôi liền đứng dậy lên tiếng.

“Sao vậy?”

“em muốn đổi chỗ!”

Roẹt.

Tôi vừa lên tiếng lập tức sau lưng ớn lạnh. Cô Hương toát mồ hôi nhìn hai bạn nam dễ thương sau lưng tôi.

“Em thông cảm do bàn trước bị gãy rồi nên cô nhờ người đóng hộ. Với lại lớp ta cũng hết chỗ rồi còn gì.”

Tại sao cái bàn lại gãy nhỉ? (hỏi Hạo Phong ý) Còn nữa, thím nào đóng bàn mà đóng tận ba chỗ vậy? Tôi nguyền rủa tên nào đóng bàn hắt xì liên tục!

----------------------------------------------------

“Hắt xì… hắt xì… hắt xì!”

Thiên Ân đang ngủ trên cây tự nhiên hắt hơi liên tục khiến cậu ngã xuống đất.

“Ủa bệnh tim còn chưa khỏi đã viên xoang rồi à? Hắt xì… hắt xì!”

-------------------------------------------------

Giờ ra chơi mấy bạn nữ trong lớp liền tập trung ở bàn tôi giọng ngọt sớt.

“Ngọc à!!!!”

Ru ngủ à?

“Ngọc ơi!!!!”

Rợn tóc gáy rồi nha.

“Đổi chỗ cho mình đi mình tốt với bạn nhất đó!”

Chưa lần nào.

“Cậu đừng đổi chỗ cho cô ta!”

“Đừng nghe lời cô ấy đổi chỗ cho mình đi.”

Rồi tất cả lao vào đánh nhau khó khăn lắm tôi mới thoát ra được.

“Sao nhìn cậu giống dân tị nạn thế?”

Thảo mỉm cười nhìn tôi.

“Còn hơn cả tị nạn ý!”

“Nè mai là chủ nhật đi chợ đi.”

Lam vui vẻ lên tiếng.

“Đi chợ á? Ở đâu? Tưởng chúng ta không được ra ngoài.”

Trang ngạc nhiên nhìn nhỏ.

“Miki đã mở ra một chiều không gian khác để đưa ta đến. Chợ này cũng gần đây nên chúng ta trốn ra ngoài chắc không ai biết đâu.”

Thư nháy mắt lên tiếng.

“Mai là ngày 17 nhỉ? Sao tớ thấy ngày này quen quen.”

Đột nhiên câu nói của tôi khiến không khí lạnh lại.

“Cậu là đồ ngốc! Cậu quên rằng đó là ngày hắn ta bỏ rơi Thảo sao?”

Lam cốc vào đầu tôi một cái rồi nhỏ giọng giải thích.

“Thảo, tớ…”

Sao tôi lại quên ngày này được cơ chứ! Tôi định giải thích thì nhỏ khẽ cười nhẹ.

“Không sao đâu, tớ phải lên phòng giáo viên lấy chút đồ.”

Tôi nhìn theo bóng của Thảo khẽ thở dài. Thấy không khí hơi lại Thư quay sang hỏi tôi.

“Có chuyện gì vậy?”

“Là Thảo, cô ấy từng thích một người con trai và đã cứu hắn một lần. Vậy mà hắn lại không biết còn đi hẹn hò với cô gái khác nữa.”

“Cậu ấy thật ngốc! Sao không biết giành lại anh ấy chứ!”

“Bởi vì…”

Reng.

Tiếng chuông vang lên cắt đứt câu nói của tôi. Tôi liền chạy nhanh về chỗ ngồi của mình.

*****

Chủ nhật tất cả chúng tôi trốn ra chợ chơi đương nhiên là chị Dương không đi rồi vì chị ấy luôn ghét những nơi ồn ã mà.

“Oa đẹp quá!”

Mắt tôi sáng long lanh nhìn những món đồ trang sức.

“Đôi này đẹp quá đi.”

Tôi giơ một đôi vòng màu hồng lên ngắm nghía.

“Đó là vòng tình bạn, ai đeo nó vào cùng với người sẽ là bạn của nhau mãi mãi.”

Bà chủ liền lên tiếng giải thích.

“Được, bán cháu một đôi.” – Tôi vui vẻ trả tiền rồi đưa cho Thư một cái. – “Cho cậu này.”

“Cho tớ?”

“Ừ vì tớ chưa có quà gì tặng cho cậu hết. Mong cả hai ta mãi là bạn.”

Thư xúc động nhìn tôi nhưng ngay sau đó nó lại trở nên bi thương.

--------------------------------

Thảo đi dọc khu chợ lòng cảm thấy đau nhói. Hôm nay là ngày cô cứu anh và cũng là ngày anh công bố sẽ hẹn hò với cô gái ấy. Trái tim cô như bị ai bóp nghẹn khi nghĩ về người đó. Khóc thì có ích gì chứ, nó chỉ khiến tim cô thêm xót mà thôi.

“Cứu! Cứu với.”

Một giọng nói vang lên khiến Thảo giật mình. Một tên trộm đang chạy về phía cô. Thảo liền đá đổ thùng rác chặn hắn lại.

Rầm.

Hắn bị vấp vào thùng rồi ngã xuống đất.

“Cảm ơn em rất nhiều.”

Một chàng trai chạy lại phía cô mỉm cười.

“Ơ vâng ạ.”

Tim Thảo bỗng đập liên hồi mặt nóng ran.

“Anh là Sơn đây là số điện thoại của anh có gì cần anh giúp em cứ gọi vào. Thứ năm nếu em rảnh anh sẽ mời em đi uống nước coi như cảm ơn em. Thôi chết, anh phải về đại học rồi tạm biệt.”

Chàng trai nhìn đồng hồ rồi vẫy tay chào cô. Thảo nhìn theo bóng chàng trai trái tim vẫn còn đập liên hồi.

-------------------------------------

Thứ năm tuần sau….

“Tớ có việc rồi Miki phiền em mở chiều không gian đến khu chợ đó.”

Thảo mặc một chiếc váy hồng mỉm cười thật tươi với chúng tôi.

“Cậu ổn chứ?”

Tôi ngạc nhiên nhìn nhỏ.

“Tớ rất ổn! Tạm biệt.”

Thảo mỉm cười rồi bỏ đi.

“Dạo này Thảo cứ sao ý.”

Lam nghi hoặc lên tiếng.

“ẩn rồi, từ hôm đi dạo phố về nhỏ cứ hay xem lịch còn thường xuyên gọi điện cho ai đó nữa.”

Trang gật gù đồng tình.

“Thức ăn rất ngọt, canh ngọt trứng ngọt ngay cả nước lọc cũng ngọt. Cậu ta kiếm ra cả túi đường đổ vào đồ ăn hay sao vậy?”

Nghe Thư nói tôi khẽ rùng mình khi mấy ngày qua ngày nào cũng ăn ngọt. Chắc tiểu đường mất!

“Chẳng lẽ…”

“Có lẽ nào…”

Tất cả nhìn nhau rồi đồng loạt thốt lên một câu.

“Nhỏ yêu đơn phương!”

“Không được, ta phải mau đi thôi!”

Lam liền chạy ra ngoài thấy vậy Trang liền chạy theo.

“Đợi tớ với.”

Tôi và Thư đuổi theo sau. Liệu chuyện tình này của Thảo có thành công không đây?

-------------------------------------

Thảo đứng đợi Sơn ở chỗ cũ thỉnh thoảng cô lại lấy gương ra soi chỉ sợ mình trang điểm không đẹp.

“Xin lỗi, để em chờ lâu.”

Nam chạy đến gãi đầu xin lỗi cô.

“Không có gì ạ.”

Thảo đỏ mặt nhìn trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Nếu không có em giúp thì anh cũng không biết phải làm gì nữa.”

“Không… không có gì ạ.”

“Em là Thanh Thảo đúng không?”

Một giọng nói mềm mại vang lên khiến cô giật mình. Một cô gái bước lại gần Sơn mỉm cười dịu dàng với cô.

“Đây là Duyên, bạn gái anh.” – mỉm cười giới thiệu rồi quay sang cô gái. – “Đây là cô bé mà anh đã kể với em đó.”

“Cảm ơn em đã giúp đỡ anh .”

“Không sao đâu ạ.”

Cô cố nặn ra một nụ cười nhưng trái tim lại tan nát.

“Ta qua bên kia uống nước đi.”

Duyên mỉm cười cầm tay . Thảo liền đi theo hai người họ lòng đau nhói.

Tại sao ngươi không giành lại hắn? Hãy giành lại đi! Ta sẽ làm cho hắn yêu ngươi.”

Một giọng nói vang lên bên tai Thảo khiến cô khựng lại. Giành lại ư? Cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này.

Chỉ cần ngươi hiến linh hồn cho ta. Ta sẽ cho hắn ở bên ngươi và yêu ngươi.”

Giọng nói ấy lại vang lên khiến đầu óc cô mộng mị đi. Cô chỉ cần hiến linh hồn cho bà ta là cô sẽ được ở bên .

“Thảo! Tỉnh lại đi!”

Tiếng Lam vang lên đưa cô thoát khỏi u mê.

“Đáng ghét! Ma pháp ảo!”

Một người phụ nữ có mái tóc màu vàng và đôi mắt màu đỏ thẫm xuất hiện sau lưng Thảo.

“Nước tối… hự.”

Lam chưa kịp khai triển phép thuật đã bị trúng một đòn của bà ta. Người phụ nữ liền nhốt Lam vào một cái lồng sắt Trang theo sau cũng bị nhốt cùng.

“A… a… a”

Tiếng hét của Duyên vang lên khiến Thảo giật mình. Duyên và đều bị nhốt vào một cái lồng. Mặc dù sợ nhưng vẫn ôm chặt lấy Duyên an ủi. Lòng cô có chút đắng ngắt khi nhìn thấy cảnh này.

“Ngươi hãy chọn đi, một là bạn bè, hai là người ngươi yêu. Nếu ngươi chọn bạn bè thì ta sẽ thả bọn chúng ta còn ngươi sẽ tan biến thành bong bóng còn nếu ngươi chọn hắn thì ngươi sẽ đưa linh hồn cho ta tuy nhiên đổi lại ngươi sẽ được ở bên hắn.”

Thảo đứng giữa hai cái lồng sợ hãi lùi lại. Cô nên chọn ai đây?

“Mau chọn đi.”

Bà ta mỉm cười nhìn cô đầy chờ đợi.

“Tôi chọn…” – Cô hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng. – “Tôi chọn bạn của tôi!”

“Cái gì?”

“Không có gì quý hơn tình bạn của họ dành cho tôi. Tôi thà chết chứ không làm hại họ cho dù bản thân tôi mất đi tình yêu.”

Một luồng sáng xuất hiện bao lấy cơ thể Thảo. Cô sẽ tan thành bong bóng ư? Không, là sức mạnh của cô!

“Bong bóng nước!”

Thảo kêu lên từ trên tay cô xuất hiện một cây đàn hạc. Cô gảy đàn lập tức chiếc lồng biến mất sức mạnh của Lam như được nhân đôi.

“Bão nước!”

Lam hét lên tạo thành một vòng xoáy nước tấn công người phụ nữ khiến bà ta ngã đập vào tường.

“Chờ đó!”

Người phụ nữ nghiến răng rồi biến mất.

“Lâm Dạ Nguyệt bà đã coi thường họ rồi.”

Từ trên cao Minh Vỹ mỉm cười đầy khó hiểu rồi biến mất.

--------------------------

“Thắng rồi!”

Tôi vui vẻ nhảy ra ôm Thảo.

“Thì ra hai cậu trốn không dám ra!”

Lam lườm tôi một cái. Không biết phép thuật thì ngu gì tôi ra để bị bắt.

“Sao cậu lại chọn tình bạn?”

Thư ngạc nhiên lên tiếng.

“Lam từng nói với tớ hãy làm theo trái tim của mình nên tớ đã làm vậy. Khi thấy anh bảo chị ấy tớ đã biết trái tim ấy chỉ có một người. Không có một tình yêu nào dựa vào phép thuật cả. Tớ thật ngốc!”

Thảo cười buồn nước mắt chảy ra liên tục.

“Thảo à…”

Tất cả buồn bã nhìn nhỏ.

“Anh !”

Chợt một giọng nói vang lên một người con trai chạy lại gần phía chúng tôi.

“Tôi là em trai của anh ấy. Anh sao vậy?”

Chàng trai ngạc nhiên nhìn hai người đang ngủ dưới gốc cây. Chắc vừa nãy do hoảng hốt nên họ đã ngất đi.

“Họ chỉ hơi mệt mà thôi.”

Thảo mỉm cười lên tiếng. Chàng trai nhìn chăm chú nhỏ rồi đỏ mặt.

“Anh là Thái Sơn còn em?”

“Em là Thanh Thảo.”

Rồi hai người bắt đầu nói chuyện gì đó mãi không thôi.

“Ta về thôi, xem ra một tình yêu mới lại chớm nở rồi.”

Lam mỉm cười lên tiếng.

“Là sao?”

Tôi ngạc nhiên nhìn nhỏ.

“Đồ ngốc!”

Tất cả khẽ lắc đầu rồi lôi tôi đi. Rốt cuộc là sao chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.