Bị Độc Thân

Chương 47: Chương 47: Cuộc đời mới




“Tôi muốn bay về phía bọn họ, bay đến với những loài chim cao quý kia. Bọn họ sẽ rỉa tôi chết mất, bởi vì tôi xấu xí thế này mà lại dám đến gần bọn họ. Nhưng như vậy cũng chẳng sao hết! Thà rằng để bọn họ rỉa chết còn hơn là bị lũ vịt quây quanh cắn xé, bị cô hầu giúp việc trong trang trại vịt quả thúc và chịu khổ sở khi mùa đông tới!” Thế là chú vịt nhảy vào hồ nước, bơi lại gần những chú thiên nga tuyệt đẹp kia. Những động vật kia vừa nhìn thấy chú vịt liền bơi về phía chú ta.

“Xin các người hãy giết chết tôi đi!” Chú vịt đáng thương hét lên, cúi đầu là là trên mặt nước, chỉ còn biết đợi chờ cái chết. Nhưng trên mặt nước đó, chú đã nhìn thấy cái gì thế này? Chú nhìn thấy hình bóng của mình phản chiếu trên mặt nước, đó không còn là một con vịt ngớ ngẩn, hậu đậu với bộ lông màu xám vừa xấu xí vừa ngốc nghếch nữa mà đã trở thành... một chú thiên nga!”

- Vịt con xấu xí - Andersen

9.1 Không yêu mới là con át chủ bài trong chuyện tình cảm

“Trong tình cảm, lúc nào mình cũng phải là người chiếm thế thượng phong, tất cả những điều được gọi là kĩ thuật gì đó đều chỉ là lừa gạt mà thôi. Chỉ có yêu ít hoặc thậm chí là không yêu thì mới mãi mãi ở vào vị trí bất khả chiến bại. Đây chính là quy tắc vạn năng trong tình yêu.

Có lẽ trong một đêm tối mát mẻ, yên tĩnh nào đó, cô mới bất giác nhớ ra đã từng có người nào đó tản mạn nơi nào đó trong dòng sông kí ức của mình. Tất cả những tiếng cười nói vui vẻ, đôi bàn tay nắm chặt, ánh mắt đắm đuối nhìn nhau, những chiếc ôm quyến luyến, những lời mắng yêu, giận dỗi... tất cả cuối cùng cũng sẽ tan theo mây khói.

Với đàn ông, phụ nữ không cần phải yêu quá nhiều, chỉ cần hiểu họ là đủ. Với phụ nữ, đàn ông không cần phải hiểu họ quá nhiều, chỉ cần yêu họ là được.”

Gần đây trên MSN, Hiểu Khê nhận thấy có rất nhiều người đổi status của mình thành “Đời người nếu được như thuở ban đầu”, lên mạng Baidu, cô tìm thấy bài Nạp Lan Từ [Tác phẩm của một trong những nhà viết từ nổi tiếng nhất nhà Thanh, Nạp Lan Tính Đức]:

“Đời người nếu được như thuở ban đầu

Cớ chỉ gió thu thổi sầu bi

Giờ đây lòng người bỗng thay đổi

Biện hộ vốn dĩ dễ đổi thay

Ly Sơn hẹn ước đêm khuya ấy

Sinh tử biệt ly chẳng oán chi

Làm sao so được với người áo gấm

Mãi mãi nguyện sánh làm uyên ương.”

“Khi ở cùng ý trung nhân đáng lẽ phải luôn mặn nồng, thương yêu giống như lúc đầu mới gặp gỡ. Hai chúng ta đáng lẽ phải yêu thương, quấn quýt bên nhau, nhưng tại sao lúc này lại trở thành đôi ngả chia li, cách biệt hai phương trời? Chính chàng đã thay lòng đổi dạ, thế mà còn đổ tại chuyện thường tình chốn nhân gian. Em và anh cũng giống như Đường Minh Hoàng và Dương Ngọc Hoàn ở điện Trường Sinh đã từng thề non hẹn biển, sống chết không rời xa, nhưng cuối cùng vẫn phải sinh li tử biệt, dù vậy cũng chẳng sinh lòng oán thán. Nhưng anh sao có thể so được với Đường Minh Hoàng xưa kia, ít ra người ta luôn luôn có nguyện ước được làm chim liền cánh, cây liền cành với Dương Ngọc Hoàn.” Bài từ này viết quá xúc động lòng người, khiến cho Hiểu Khê vô cùng cảm thương. Cô cảm thấy bài từ này dường như được viết cho riêng mình vậy.

Sau đó, cô lại thấy trong Đời người nếu được như thuở ban đầu có viết: “Khi chúng ta gặp một người lần đầu rồi sinh lòng quý mến nhau, vốn dĩ tưởng rằng có thể cùng đi đến ngàn vạn dặm trường, nhưng cuối cùng lại chỉ là bèo dạt lướt qua nhau, dần dần cũng quên lãng mất nhau.” Trước kia, Hiểu Khê thực sự cho rằng, yêu một người là phải sống tới răng long đầu bạc, trăm năm hạnh phúc với người ấy. Nhưng cô với Nguyên Kiệt sau cùng vẫn cứ đi lướt qua nhau rồi dần dần quên lãng mất nhau. Có lẽ trong một đêm tối mát mẻ, tĩnh lặng nào đó, cô mới bất giác nhớ ra đã từng có người nào đó tản mạn nơi nào đó trong dòng sông kí ức của mình. Tất cả những tiếng cười nói vui vẻ, đôi bàn tay nắm chặt, ánh mắt đắm đuối nhìn nhau, những chiếc ôm quyến luyến, những lời mắng yêu, giận dỗi... cuối cùng cũng sẽ tan theo mây khói.

“Quên lãng đi người ta yêu mến nhất, chung sống bạc đầu cùng người ít yêu thương hơn.” Đây phải chăng là quy luật của cuộc đời? Dần dần để người mình yêu thương nhất chìm vào trong dĩ vãng rồi cùng chung sống trọn đời trọn kiếp với người mà ta không mấy yêu thương? Hiểu Khê không ngừng ca thán trước sự tàn khốc của lẽ đời vô tình. Nhưng mà suy nghĩ kĩ lại, đây chưa chắc không phải là một hạnh phúc.

Tình yêu cũng chính là một cuộc chiến. Khi ta quá yêu một người, chúng ta sẽ đứng ở bậc thềm thấp kém hơn, bởi vì quá yêu một người cho nên ta không ngừng lui bước, nhượng bộ mãi cho tới khi bản thân đã đứng ở bậc dưới cùng mà vẫn chẳng hay. Nếu người kia rất yêu bạn thì bạn sẽ đứng ở bậc thềm bên trên, người đó lúc nào cũng giống như thuở ban đầu, vô cùng yêu thương bạn, không ngừng lui bước nhường nhịn chỉ để bạn được vui vẻ hơn, để không đánh mất bạn.

Hiểu Khê nhận ra rằng, trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng phải là người chiếm thế thượng phong, tất cả những điều được gọi là kĩ thuật gì đó đều chỉ là lừa gạt mà thôi. Chỉ có yêu ít hoặc thậm chí là không yêu thì mới mãi mãi ở vào vị trí bất khả chiến bại. Đây chính là quy tắc vạn năng trong tình yêu.

Bởi vì bạn không yêu, cho nên dù có đánh mất cũng chẳng cảm thấy tiếc thương, đau xót, bi ai chút nào cả. Con người đó đến hay đi thì tòa thành trong tim bạn vẫn cứ vững chãi như núi, nếu ngược lại thì thành trì ấy rất có thể sẽ lung lay, vỡ nát. Với đàn ông, phụ nữ không cần phải yêu quá nhiều, chỉ cần hiểu họ là đủ. Với phụ nữ, đàn ông không cần phải hiểu họ quá nhiều, chỉ cần yêu họ là được.

Sau đó, Hiểu Khê đem những suy nghĩ này nói cho Trác Nhiên nghe, Trác Nhiên liền mở to đôi mắt đeo kính áp tròng màu lam tuyệt đẹp, nói: “Hiểu Khê, cô đã trưởng thành rồi đấy!”

Hiểu Khê mỉm cười đáp lại: “Cô biết rõ cái giá phải trả cho sự trưởng thành này mà!”

“Trác Nhiên, cô có yêu anh chàng nhà thiết kế thời trang đó không?” Hiểu Khê ngẩng đầu hỏi.

Trác Nhiên không ngần ngại trả lời ngay: “Dễ chịu, đó là những cảm giác những trẻ tuổi non nớt thường gọi là yêu. Khi ở cạnh anh ấy, tôi cảm thấy dễ chịu, thoải mái. Nhớ lấy, đây mới là cảnh giới cao nhất của tình cảm. Đi bộ dạo mát cùng anh ấy rất dễ chịu, nói chuyện tán gẫu cùng anh rất thoải mái, ân ái yêu đương cùng anh ấy rất nhẹ nhàng...”

Đời người nếu được như thuở ban đầu ư? Chỉ tiếc rằng đây mãi mãi chỉ là nếu như. Hiểu Khê và Nguyên Kiệt về sau đã không còn được như thuở ban đầu nữa. Hai người cuối cùng đều đã di theo con đường của riêng mình. Nguyên Kiệt có người phụ nữ mới, Hiểu Khê cũng có bạn trai khác, vết rạn nứt giữa họ càng ngày càng sâu. Lực bất tòng tâm cũng đành, tim đau như cắt cũng chịu, cuộc đời không bao giờ có thể đi theo ý muốn của con người. Chẳng phải nó vẫn luôn là vậy sao?

Vô số đàn ông mong muốn se duyên cùng những cô gái còn trinh trắng, họ không ngừng gào thét, kêu than trên các diễn đàn. Hiểu Khê nở nụ cười méo mó. Không cho đi chắc chắn sẽ đánh mất, cho rồi vẫn cứ bị mất đi. Ta đã trao cả trái tim cho người, sao người lại vô tình quay đi? Hiểu Khê liền đổi status của mình trong MSN thành: “Anh có biết khoảng cách khi ta quay lưng lại với nhau là bao xa không? Đó là cả một vòng trái đất.”

“Anh rất muốn làm việc gì đó cho em đúng không? Vậy em phiền anh tìm hiểu giúp em về quá khứ của Nguyên Kiệt, anh ấy chưa bao giờ cho em biết về mối tình đầu của mình.” Hiểu Khê gọi điện thoại cho Lưu Hiên. Dù gì thì anh cũng rất thích lo chuyện bao đồng, vậy cứ nhờ anh giúp luôn.

Nhờ vậy, Hiểu Khê cuối cùng cũng biết câu chuyện của Nguyên Kiệt. Lưu Hiên thực sự đã đi tìm hiểu, xem ra anh rất thích hợp để làm thám tử tư.

“Lưu Hiên, bà xã anh nhất định sẽ không dám lăng nhăng bồ nhí bên ngoài đâu, anh xem, không có gì có thể giấu được đôi mắt tinh tường của anh.” Hiểu Khê nói đùa.

Mười năm trước, Nguyên Kiệt đã từng yêu một cô gái, đó là mối tình đầu của cả hai. Lúc đó, Nguyên Kiệt vừa nghèo khổ, vừa quê mùa, lúc nào trong đầu anh cũng suy nghĩ đến mọi cách để có thể làm giàu. Anh đã từng mở quán net, mở tiệm sách, còn bán cả băng đĩa lậu. Nguyên Kiệt là một sinh viên dù không chăm chỉ học hành nhưng thành tích lại tốt nhất trong trường đại học.

Lúc đó, anh đã làm tất cả mọi thứ để có thể thay đổi tình trạng khó khăn của bản thân và cho người con gái ở bên mình có một cuộc sống hạnh phúc hơn, tươi đẹp hơn. Cô gái ấy ôn hòa, nhu mì, xinh đẹp và là đồng hương của anh, có thể nói là một thục nữ. Cô ấy rất yêu Nguyên Kiệt, yêu ánh mắt u sầu mà kiên định của anh. Chính ánh mắt ấy đã thu hút trái tim cô, khơi dậy sự hiếu kì trong cô, cô toàn tâm toàn ý đi theo người đàn ông không có bất cứ thứ gì này. Cho dù lúc đó, có rất nhiều chàng trai xếp hàng theo đuổi cô ấy, người nào người nấy không phải đời thứ hai danh gia thì cũng là con nhà vọng tộc. Lúc đó, tình yêu của cô thật quá khổ sở và ngốc nghếch. Cô ấy bằng lòng làm mọi thứ vì Nguyên Kiệt, giặt quần áo, mua đồ ăn sáng... gần như là một người hầu đi theo anh vậy.

Nguyên Kiệt cũng biết người con gái này rất yêu và ủng hộ anh, cho nên anh lại càng nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ. Sau khi tốt nghiệp, Nguyên Kiệt vào làm marketing cho một công ty nước ngoài danh tiếng, còn cô gái đó đi làm ở một công ty bình thường. Năng lực và chí tiến thủ của Nguyên Kiệt nhanh chóng được cấp trên khẳng định và đánh giá cao. Từ một nhân viên marketing bình thường, anh đã được thăng chức lên quản lí, sau đó trở thành Tổng Giám đốc công ty. Còn cô gái kia vẫn luôn ở bên cạnh, ủng hộ anh, cam nguyện làm người phụ nữ đằng sau lưng anh.

Khi người đàn ông đã đạt đến thành công nhất định nào đó thì anh ta sẽ phát hiện bản thân vẫn còn nhiều điểm chưa hoàn thiện, muốn mình tiến lên thêm bước nữa, ví dụ như trang bị cho mình thêm nhiều kiến thức. Lúc này, Nguyên Kiệt muốn đi Mĩ học MBA. Tham vọng trong sự nghiệp khiến anh buộc phải tạm thời gác chuyện tình cảm lại. Rồi anh sang Mĩ, ở đó hai năm trời, Nguyên Kiệt thường xuyên học tới tận đêm khuya, vất vả tới nỗi đôi khi anh quên bẵng mất ở Trung Quốc vẫn còn có một người con gái đang cô đơn, mòn mỏi chờ đợi anh trở về.

Một năm sau, Nguyên Kiệt nhận được điện thoại chia tay của người yêu. Đến lúc này, anh mới biết cô gái anh yêu cuối cùng cũng chấp nhận người đàn ông từ trước đến nay vẫn luôn đối xử tốt với mình, hơn nữa, cô ấy còn chuẩn bị cùng anh chàng kia đến Thượng Hải. Sau khi biết được chuyện này, Nguyên Kiệt cảm thấy vô cùng đau khổ. Anh vẫn cứ tưởng rằng người con gái đó nhất định sẽ chờ đợi mình quay về rồi cùng xây dựng một tương lai tươi đẹp hạnh phúc. Anh không thể chấp nhận, lại càng không dám tin vào sự thật phũ phàng ấy. Giây phút đó, anh nhận thấy tất cả mọi thứ đã làm đều chỉ là vô ích, trái tim trở nên nguội lạnh. Anh tuyệt vọng, uống rất nhiều thuốc an thần, chỉ muốn kết thúc cuộc đời tại đây. Có điều, anh không chết mà được bạn cùng phòng đưa đi cấp cứu kịp thời. Khi nghe được tin này, cô bạn gái cũng ngất lên ngất xuống, đòi tự sát theo, nhưng cuối cùng cũng không thành.

Một chuyện tình oanh oanh liệt liệt, đòi sống đòi chết cuối cùng cũng nhạt dần theo thời gian. Phụ nữ lúc nào cũng khao khát được yêu thương, lúc nào cũng dễ dàng bị làm cho cảm động. Cô gái đó vẫn đi theo người đàn ông luôn đối xử tốt với mình lên Thượng Hải. Cuối cùng, sau khi Nguyên Kiệt học xong MBA rồi quay về nước, việc đầu tiên anh làm chính là đi tìm cô gái đó, đồng thời tìm mọi cách giành cô về bên mình bằng được. Tất cả mọi thứ trước kia đều là màn dạo đầu, bây giờ mới là phần quan trọng nhất. Cả Nguyên Kiệt và cô gái đó đều cho là như vậy. Nguyên Kiệt nhanh chóng kéo được cô gái đó về phía mình. Nhưng rất nhanh sau đó, hai người cùng nhận ra rằng, thời gian trôi qua, có rất nhiều chuyện đều đã thay đổi, những chuyện phải xảy ra đều đã xảy ra rồi. Nguyên Kiệt và cô gái đó không thể nào yêu thương nhau như trước kia được nữa. Cho nên hai người đã chia tay trong hòa bình.

Tất cả mọi nhiệt huyết về tình yêu của Nguyên Kiệt từ đó đều chìm lắng xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.