Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Chương 5: Q.7 - Chương 5: Bản Sonata ánh trăng của nữ thần bóng tối




Địa Điểm:Cách đồng hoa oải hương

Happy House

Nhân vật:Tô Hựu Tuệ : Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh ĐứcBạch Tô Cơ: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh ĐứcKhâu Hiểu Ảnh: Nữ sinh lớp 11 trường cấp III Minh ĐứcKim Nguyệt Dạ: Nam sinh trường cấp III Sùng Dương

Lăng Thần Huyền: Nam sinh trường cấp III Sùng Dương

Người áo tím: Nhà tiên tri bí ẩn

Ngài Nhã Văn: Trợ lí chủ tịch trường Minh Dương

ONE

Hu hu hu… Tối quá…

Đây là nơi nào vậy? Tại sao tôi không nhìn thấy gì hết? Sao toàn thân tôi lạnh buốt thấu xương thế này?

Trong bóng đêm, tôi nghe giai điệu piano du dương vang lên, như dòng nước ấm áp chảy róc rách gõ nhịp trái tim tôi.

Giai điệu quen thuộc đó cứ tuôn chảy, dịu dàng quấn lấy tôi. Cảm giác yên bình đó dường như…

Tôi khẽ giật mình, là cậu thật sao… Nhưng Kim Nguyệt Dạ đã nói là…

Tôi muốn đừng dậy tìm nơi phát ra tiếng đàn. Âm thanh càng lúc càng rõ hơn, vọng ra từ bốn phía, chĩa thẳng vào tôi, khiến tôi như con chim nhỏ bị mất phương hướng. Tôi đứng chôn chân tại chỗ cũ, chỉ có thể hét to vô vọng:

"Lý Triết Vũ… Lý Triết Vũ… Là cậu sao?"

"Hựu Tuệ… Hựu Tuệ…" Một giọng nói dịu dàng chập chờn trong màn đen tịch mịch.

"Lý Triết Vũ… Là cậu… Là cậu đúng không?" Tôi nấc nghẹn từng tiếng, run rẩy chìa tay vào màn đêm tối om trước mặt.

"Hựu Tuệ… Tôi ở đây…" Tiếng nói dịu dàng lại vang lên, một chiếc lông vũ trắng muốt nhè nhẹ bay, từ từ đáp xuống tay tôi.

Trong nháy mắt, một luồng khí ấm từ giữa các ngón tay truyền tới toàn thân tôi, giống như đôi cánh thiên sứ nhẹ nhàng ôm lấy tôi, ôm trọn trái tim đang run rẩy của tôi.

Một chùm sáng xuyên thủng lớp mây đen, chiếu rọi vào mặt tôi. Chùm sáng đó như đến từ thiên đường.

Sau đó, tôi thấy… thấy nụ cười thuần khiết, dịu dàng, đẹp như thiên thần. Nhưng nụ cười đó gần như có chút vô vọng.

"Lý Triết Vũ… là cậu thật rồi!" Tôi vui sướng ngẩng đầu, "Hoá ra họ lừa tôi… Cậu vẫn còn sống!"

Tôi cố gắng giơ tay, muốn chạm vào khuôn mặt quen thuộc. Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Nhưng khuôn mặt đang mỗi lúc một mờ ảo. Khuôn mặt đó như hiểu rõ nổi lòng của tôi, nhưng không bao giờ để tôi lại gần, cho dù tôi cố gắng thế nào, có cố gắng bao nhiêu đi nữa…

"Hựu Tuệ… Xin lỗi nhé…" Tiếng nói thấp thoáng trong không gian xa xa, càng lúc càng yếu ớt, "Họ không lừa em đâu…"

"Không!" Tôi hét lên phản đối "Họ đều lừa tôi… họ làm vậy chẳng nhẽ cậu cũng thế? Cậu vẫn còn sống!"

"Hựu Tuệ, hãy hứa với tôi, em phải sống thật tốt. Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em."

Tôi mím chặt môi, cố gắng hết sức giơ tay lên cao. Nhưng khuôn mặt quen thuộc đó mỗi lúc một rời xa, dần dần bị nuốt chửng trong bóng đêm đen ngòm…

Tất cả ánh sáng biến thành những mảnh vụn thuỷ tinh, từng mẩu từng mẩu rơi trên mặt, trên người tôi và cuối cùng biến mất hoàn toàn…

"Đừng!"

Tôi giật mình mở to mắt, nhìn thấy trần nhà trắng như tuyết, bức tường trắng ngà, vỏ chăn màu hống phấn.

Giấc mộng đó… Đã lâu rồi không nằm mơ, sao bây giờ lại xuất hiện…

Lẽ nào do tối hôm nghe thấy tiếng piano quen thuộc?

Ba tháng rồi, tôi cứ tưởng thời gian có thể làm lành mọi vết thương, giúp người ta cất giấu chúng vào tận đáy sâu tâm hồn.

Tôi cứ tưởng rằng Tô Hựu Tuệ ba tháng trước ngã từ tầng thượng xuống đã cạn khô nước mắt rồi. Nhưng… khi vết thương đã liền miệng, thì nỗi đau vẫn còn âm ỉ.

Tôi ngồi nghiêng trên giường, cả người nhão ra, trong đầu như có hàng ngàn hàng vạn âm thanh đang hoà tấu cùng một bản nhạc lộn xộn, quay vòng không ngừng…

Ôi… Đau đầu quá…

Tôi thở dài nặng nề, đưa tay lên trán, lắc lắc cái đầu, lật người xuống giường, đi đến trước cửa sổ, muốn mở cửa sổ ra để gió lạnh lùa vào giúp tôi bình tĩnh lại.

Qua cửa sổ mờ sương, tôi lờ mờ nhìn thấy ánh mặt trời ấm áp cuả những ngày đông buốt giá.

Tôi cố hết sức mở toang cửa sổ…

"Ai da, bé Hựu Tuệ, mới sáng sớm mà bé đã muốn mưu sát đại sứ thiện chí sao?" Mũi Kim Nguyệt Dạ đỏ ửng vì lạnh cóng. Hắn khẽ xoa xoa ngực mình, sau đó tươi cười với tôi, "Chúng ta đúng là có thần giao cách cảm nhỉ, tôi vừa mới định mở cửa sổ gọi bé, thì bé đã mở cửa để đón tôi rồi."

Kim Nguyệt Dạ phủi từng bông tuyết trên vai áo khoác rơi xuống. Chẳng lẽ hắn đứng ngoài cửa sổ rất lâu rồi?

"Cậu…" Tôi vừa định mở miệng thì Kim Nguyệt Dạ đã giơ tay ra kí hiệu "Suỵt".

"Bé không cần hỏi tôi ở đây bao lâu, trái tim tôi chưa rời khỏi đây một phút nào." Kim Nguyệt Dạ vừa nói vừa nháy mắt với tôi, khiến tâm trạng đang não nề của tôi cũng nhẹ nhàng đi đôi chút, "Bé Hựu Tuệ! Mau thay quần áo đi! Hôm nay tôi sẽ đưa bé đến một nơi rất thần bí."

"Một nơi thần bí…" Tôi lẩm nhẩm nhắc lại lời của Kim Nguyệt Dạ, trong đầu hiện ra một bức tranh, "Chẳng lẽ là…"

"Ha ha, không thể bật mí!" Kim Nguyệt Dạ nháy mắt tỏ vẻ thần bí với tôi, sau đó nhìn đồng hồ, "Thời gian không còn nhiều nữa, cho bé hai mươi phút để chuẩn bị. Mà này, tụi Hiểu Ảnh cũng đi đấy, nhớ trang điểm thật xinh vào. Hơ hơ hơ!"

Không để tôi nói thêm lời nào, Kim Nguyệt Dạ liền giơ tay chữ V về phía tôi, tiện tay đóng luôn cửa sổ phòng tôi. TWO

Phải mất một tiếng đồng hồ, xe nhà Hiểu Ảnh mới đến nơi.

"Xông lên!" Không biết từ đâu, Hiểu Ảnh lôi ra một cái còi, thổi ầm lên, kéo Tô Cơ nhảy xuống xe.

"Đợi… Đợi với…" Giọng Lăng Thần Huyền khản đặc nhưng vẫn cố gào lên, chân nọ đá chân kia chạy theo phía sau.

"Let's go, bé Hựu Tuệ!" Kim Nguyệt Dạ khẽ vỗ vai tôi, "Đừng ngủ gật nữa! Chúng ta đến nơi rồi!"

Tôi ngái ngủ nhìn Kim Nguyệt Dạ, mơ mơ màng màng theo Kim Nguyệt Dạ xuống xe. Nhưng vừa chạm chân xuống đất, tôi lặng người đi.

Đây là chỗ chúng ta đến sao? Đây… đây không phải là cánh đống hoa oải hương sao?

Khi mọi nơi tuyết mới bắt đầu tan, thì cánh đồng hoa oải hương trước mắt tôi lại ngào ngạt hương vị đầu xuân. Dù trước mắt không phải là màu tím tuyệt đẹp trong kí ức, nhưng lại là màu vàng của loài hoa rức rỡ nào đó mà tôi không biết tên. Chúng đua nhau khoe sắc dưới ánh sáng mặt trời, tạo nên một biển hoa vàng rực (1).

Chú thích (1):Mùa hoa oải hương nở rộ là mùa hè, chỉ khoe sắc trong hai tuần. Còn loài hoa màu vàng nhỏ bé này là Mimosa, tên tiếng Trung là cỏ mắc cỡ hay Kim Hợp Hoan. Loài hoa nhỏ màu vàng hình cầu này rất bé xinh, nở vào tháng hai hàng năm.

Tôi ngạc nhiên nhìn Kim Nguyệt Dạ, hắn nháy mắt nhìn tôi.

"Không ngờ hả? Hơ hơ hơ…" Kim Nguyệt Dạ xoa xao tay, "Tôi tình cờ phát hiện ra đó… Tôi nghĩ là do cánh đồng hoa này nằm sâu trong thung lũng, bốn bề xung quanh đều là núi cao, ngăn không cho gió màu ùa vào, nên nơi đây trở thành mảnh đất kì diệu, vĩnh viễn không có mùa đông. Tôi muốn đưa mọi người tới đây dã ngoại…"

Mảnh đất kì diệu không có mùa đông…

Gió lạnh đem đến một làn hương ngọt ngào. Cây si ở chính giữa cánh đồng hoa vẫn đúng uy nghiêm trong gió, không hề lay động.

Ánh mắt tôi dừng lại dưới gốc cây si, những bóng dáng quen thuộc đang ngồi xung quanh khan trải bàn màu trắng, bắt đẩu bày ra đủ thứ đồ ăn sặc sỡ… Đã bao nhiêu lần tôi tưởng tượng ra cảnh này, bây giờ mọi thứ đang hiện diện trước mắt tôi, chân thực biết bao!

"Hựu Tuệ! Dạ! Mau qua đây! Chúng ta chơi trò picnic đi!" Hiểu Ảnh, Tô Cơ và Lăng Thần Huyền vẫy tôi và Kim Nguyệt Dạ. Tiếng cười giòn tan sưởi ấm cả cánh đồng hoa mùa đông.

"Hiểu Ảnh muốn ăn ngô! Ngô nướng rất ngon!"

"Hiểu Ảnh, đưa xiên thịt nướng cho tôi!"

"Tiểu Huyền Huyền! Đây là miếng thịt bò cỡ bự Hiểu Ảnh nướng riêng cho Tiểu Huyền Huyền đấy! Mau ăn đi cho nóng! Ngon lắm, ngon lắm ý!"

"Á… Đồ ngốc! Cô muốn tôi bỏng chết à?"

"Bé Hựu Tuệ, sao bé không nói gì vậy?"

"À… Tôi đang ăn thịt bò…"

"Oái! Bé Hựu Tuệ, bé đã ăn ba xiên thịt bò rồi. Ăn nhiều thế này, người phát phì ra mất!"

"Hả…?"

Mọi người vui vẻ tận hưởng ánh sáng mặt trời, gió ấm và thịt nướng. Tâm trạng ai nấy đều thoải mái và dễ chịu hơn nhiều.

"Mọi người nghe này. Tôi có một câu đố." Ăn được một lúc, Lăng Thần Huyền phấn khích, tay cầm xiên ngô nướng chỉ về phía mọi người, nói dõng dạc.

"OK, nói thử xem." Tô Cơ quay đầu nhìn Lăng Thần Huyền, nhỏ ta nhừ mặt ra một lúc rổi quay đầu lại nhìn xiên thịt nướng trên tay.

"Ừm…" Lăng Thần Huyền nhìn Tô Cơ, rồi nói tiếp, "Hai miêng thịt bò yêu nhau tha thiết, chàng trai thịt bò tên là "chín ba phần", cô gái thịt bò tên là "chín một nửa". Hai đúa đã thề non hẹn biển nhưng bố mẹ chúng lại phản đối kịch liệt. Vì sao?"

"Tiều Huyền Huyền, Tiểu Huyền Huyền, tại sao cơ?" Không đợi mọi người đoán ra đáp án, Hiểu Ảnh đã nhảy dựng lên, kéo tay Lăng Thần Huyền lắc đi lắc lại.

"Đồ ngốc! Cô định lắc gãy tay tôi hả? Mau dứng tay ngay!" Hiểu Ảnh cũng mạnh tay gớm, lắc Lăng Thần Huyền mạnh tới mức tôi có thể nhìn thấy bóng hai Lăng Thần Huyền liền.

Không lâu sau, Lăng Thần Huyền đành đỏ mặt tìa tai xin tha: "Được rồi, tôi nói cho cô!"

Tô Cơ quay đầu nhìn Lăng Thần Huyền. Tên Huyền định thần lại, nuốt nước bọt: "Vì… vì bọn họ vẫn chưa đủ độ chín."

"Vẫn chưa đủ độ chín… Ha ha ha! Chưa chín!" Tô Cơ đạ nghĩ ra, vỗ tay cái đét, cười phá lên.

"Ưm… Chưa chín…?" Hiểu Ảnh vưa lắc lắc cái đầu, vừa chu môi nhìn Lăng Thần Huyền, "Tiểu Huyền Huyền có thể nói cho Hiểu Ảnh biết tại sao bọn họ chưa đủ độ chín không?"

Yên ắng… Yên ắng…

Thời gian dừng lại, chỉ có Hiểu Ảnh vẫn chu cái mồm bóng nhẫy mỡ nhìn Lăng Thần Huyền.

"Ha ha ha! Hiểu Ảnh, cô thật dễ thương! Ha ha ha…" Kim Nguyệt Dạ ở bên cạnh bò lăn ra đất mà cười, tôi cũng kìm không nổi bịt mồm nín cười nhìn "thiên tài" Khâu Hiểu Ảnh.

"Khâu Hiểu Ảnh!" Lăng Thần Huyền tức đến tím mặt, "Phục cô sát đất luôn!"

"Á! Tiểu Huyền Huyền khâm phục Hiểu Ảnh sao?" Hiểu Ảnh không thèm để ý mọi người đang cười ngất, nhảy cẫng lên sung sướng.

Sau một hồi cười đùa vui vẻ, trò ngốc của Hiểu Ảnh khiến mọi người phấn chấn hẳn lên, dường như tất cả đã tìm lại được quãng thời gian vui vẻ trước đây, những niềm vui giản đơn…

"Chúng ta chơi trò kể chuyện nối tiếp đi!" Kim Nguyệt Dạ đang vui vẻ bỗng mắt sáng rực đề nghị, "Chúng ta có năm người, mỗi người sẽ lần lượt nói một câu, xâu chuỗi lại sẽ trở thành một câu chuyện hoàn chỉnh."

"Kể chuyện nói tiếp là cái gì? Nhưng nghe có vẻ rất hay! Ha ha ha! Hiểu Ảnh thích chơi trò chơi. Tiểu Huyền Huyền dạy Hiểu Ảnh đi". Hiểu Ảnh vừa nghe hai chữ "trò chơi", hai tai đã vểnh lên.

"OK!" Tô Cơ cũng hưng phấn chìa tay ra vỗ hai phát, nhìn về phía tôi, "Bắt đầu từ Hựu Tuệ!"

Tô Cơ như nhắc nhở mọi người. Kim Nguyệt Dạ, Lăng Thần Huyền, Hiểu Ảnh đều hào hứng nhìn về phía tôi.

"Tôi á?" Tôi ngây người, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, "Trời cao trong xanh trải dài tuyệt đẹp…"

"Hay! Thật là một tứ thơ hay!" Hiểu Ảnh vui sướng vỗ tay đôm đốp.

"Vi vu trong gió có một con sáo diều bay bổng." Kim Nguyệt Dạ dịu dàng nhìn tôi, nhoẻn miệng nở nụ cười đẹp mê hồn.

"Là lễ thả diều sao?" Chưa ai kịp mở miệng, Hiểu Ảnh đã tò mò hỏi liến láu.

"Không phải." Lăng Thần Huyền nói câu tiếp theo, giơ tay bịt chặt mồm Hiểu Ảnh, sau đó nói tiếp,"Truyền thuyết nói, ai có thể bắt được cánh diều này thì sẽ nhận được may mắn."

"Cô gái chạy mãi chạy mãi, rồi cũng tóm được cánh diều. Cô ấy cúi đầu nhìn…" Tô Cơ nhanh chóng tiếp lời, nhưng bỗng dừng lại, "Tiếp đến Hiểu Ảnh nói. Nhưng tôi cảnh cáo bà, bà không được để câu chuyện kết thúc lãng xẹt, nhất định phải nói ra một cái kết bất ngờ."

"Hiểu Ảnh! Nếu cô kể hay, thiếu gia đây sẽ có thưởng!" Lăng Thần Huyền uống một ngụm lớn cam ép, hưng phấn vỗ đùi đôm đốp.

"Hiểu Ảnh, nều bà kể hay thì tụi tôi sẽ để bà nướng bánh cho Tiểu Huyền Huyền ăn. Chính là loại bánh hình cái mông của Shin cậu bé bút chì đó." Tô Cơ nhanh trí bổ sung câu cuối.

"Tô Cơ, bộ cô có thù với tôi à?" Thấy Tô Cơ gây sự, Lăng Thần Huyền rú lên phẫn nộ.

"OK, OK…! Để Hiểu Ảnh nghĩ đã…" Hiểu Ảnh nghĩ một lúc, bỗng vỗ bốp vào đầu, hào hứng nhảy lên.

"Trên cánh diều viết một mẩu tin – Việc tìm người: 'Tổ bán báo xa bồ' cẩn tuyển người gấp!"



Mọi người đang đứng yên tại chỗ bỗng như bị cù, nhột đến nỗi cười như điên.

"Ha ha ha! Ha ha ha!" Lăng Thần Huyền cười như lên cơn co giật, người cong lên, gập xuống nghiêng ngả. Cả người hắn đột nhiên ngửa ra sau, tôi kinh hãi thét lên:

"Cẩn thận!"

Nhưng đã quá muộn, cả người Lăng Thần Huyền như một chiếc bánh chưng bị ghì tay trói chân, ngã nhào sang một bên. Mông hắn đè lên một chai coca.

Phụt!

"Oái! Chuyện gì vậy? Coca bắn hết lên mặt tôi rồi!" Tôi ôm mặt, hét lên nhìn tên Lăng Thần Huyền đang hoa mắt chóng mặt.

"Hơ hơ hơ! Hựu Tuệ, bé thích rửa măt bằng coca sao?" Tên Kim Nguyệt Dạ giậu đổ bìm leo, nói mỉa tôi.

Tôi tức giận, nhíu mày, đầu đột nhiên loé lên môt trò chơi…

"Ha ha ha! Ừ, rửa mặt bằng coca vui ghê. Kim Nguyệt Dạ… cũng thử một chút nhé! Đạn coca, bắn nào!"

"Oái… Tô Hựu Tuệ! Đồ đầu đất, cô bắn coca tung toé lên đầu tôi rồi. "Lăng Thần Huyền vừa lồm cồm bò dậy, tức tối hét lớn. Đột nhiên ánh mắt của hắn dứng lại nhìn chai coca khác. Lăng Thần Huyền cầm chai coca lên, dùng lực lắc mạnh, ngắm tôi và: "Bùm chíu! Hãy nhìn 'Hoả tiễn cuồng phong' của ta đây! Ta bắn nè!"

Phụt!

"Á! Lăng Thần Huyền! Coca bắn trúng mắt tôi rồi!"

"Woa! Vui quá! Hiểu Ảnh cũng muốn chơi bắn coca! Hãy xem coca thần công – độc chiêu Hiều Ảnh!"

"Ha ha! Cả tôi nữa! Bắn!"

"Kim Nguyệt Dạ! Sao cậu lại bắn tôi?"

"Ha ha ha! Tô Cơ! Xem suối coca phun trào này!"

"Ai da… ai da! Dừng tay! Dừng tay! Đồ ngốc! Sao cô bắn vào chỗ đó hả?"

"Ha ha ha!"

"Ha ha ha!"

"Ha ha ha!"

Trên cánh đồng hoa oải hương vang vọng tiếng cười sảng khoái của chúng tôi.

Thời khắc đó, chúng tôi quên hết mọi ưu phiền, lo âu, chỉ còn lại tiếng cười.

Những tràng cười rộn rã theo gió thổi gió vào trong không trung tràn ngập hương hoa, mỗi lúc một cao, bay đến tận những đám mây đang lửng lơ trên trời xanh…THREE

Chơi được một lúc, tất cả chúng tôi đều mệt nhoài. Nhìn bộ dạng te tua của nhau, cả lũ cùng cười phá lên.

"Hừm! Xem ra buổi dã ngoại hôm nay đến đây kết thúc, tiếp theo phải dành chút thời gian xử lí bãi chiến trường do chúng ta gây ra." Kim Nguyệt Dạ nhìn thân cây si bị chúng tôi dùng đồ ăn vẽ bậy lên, cười trừ rồi lắc đầu.

"Không còn sớm sủa nữa, tụi mình mau thu xếp rồi về nhà thôi!" Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, phát hiện một đám mây đen đang bây tới, "Hình như trời sắp mưa, nhanh tay lên. Hiểu Ảnh! Bà và Tô Cơ mau lại thu dọn dụng cụ nấu ăn. Kim Nguyệt Dạ và Lăng Thần Huyền phụ trách dọn sạch rác. Tôi sẽ đi ra con suối nhỏ gẩn đây múc nước để gột những vết bẩn trên cây."

Nhìn mọi người bận rộn, tôi vuốt vuốt mái tóc dính đầy coca. Trên xe Hiểu Ảnh, tôi tìm được một cái thùng và một chiếc giẻ lau, liền chạy về phía bờ sông.

Chà…

Nước suối trong vắt, lần trước lúc đến cánh đồng hoa oải hương, tôi đã từng đến gần chỗ này, ngồi đây nghe tiếng nước chảy róc rách.

Không biết con suối này tên là gì nhỉ?

Tôi ngẩng cao đầu, nhìn khung cảnh đẹp mê hồn trước mặt. Xa xa vọng lại tiếng cười nói vui vẻ, mọi cảm xúc, nỗi đau tạm thời biến mất.

Tôi khom lưng định múc nước, miệng lẩm nhẩm hát: "Mặt nước trong vắt, sóng nhỏ li ti. Chiếu bóng tôi như tấm gương trong. Bóng hình mình chưa kịp soi đã vỡ tan như bong bóng. Sóng nước gợn lăn tròn tan ra mãi…"

Tôi nhìn với theo những con sóng lan xa, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở một nơi nào đó.

Cách bờ bên kia không xa, thấp thoáng bóng một người mặc áo sơ mi trắng, đứng chôn chân ở đó, mắt nhìn đăm đăm về phía trước.

Giữa cánh đồng hoa vàng rực, bóng cậu ấy trong thật cô độc, ngay cả không khí xung quanh cậu ấy cũng tràn đầy bi ai.

Người thanh niên đó là ai? Sao lại ăn mặc phong phanh vậy? Cậu ấy đang đợi ai đó sao?

Tôi muốn đi về phía trước, nhưng dòng suối trước mắt ào ào chảy ngăn bước tôi đi. Tôi lại ngẩng đầu lần nữa, một trận gió bất chợt thổi qua, hoa giữa cánh đống lay động trong gió tạo thành từng đợt sóng vàng rực, hất tung mái tóc cậu ấy. Người thanh niên hất nhẹ những sợi tóc mái trước trán, nhẹ nhàng quay người lại, một khuôn mặt thanh tú hiện ra trước mắt tôi.

Trong phút chốc, cả người tôi như bị điện giật, đứng sững tại chỗ, cái thùng trong tay rơi xuống đất "binh" một tiếng.

Không thể nào… không thể nào! Tuyệt đối không thể!

Là cậu ấy… là cậu ấy! Tại sao lại là cậu ấy?

Hai con ngươi trong mắt tôi căng ra rồi to dần… to dần!

Cả thế giới xung quanh tôi không ngừng chuyển động… chuyện đông mãi…

Đôi mắt ấm áp, nước da trắng hồng… Khuôn mặt thanh tú quen thuộc đó, nụ cười dịu dàng đó…

Vũ… Là Lý Triết Vũ!

Đột nhiên tim tôi như bị bóp nghẹn, không thể thở được. Tôi không dám nhúc nhích mà chỉ đứng im nhìn trân trân vào bóng người phía trước. Tôi lo sợ chỉ cần một hành động nhỏ nào đó cũng khiến cậu ấy biến mất.

Cậu ấy nhẹ nhàng giang hai tay về phía trước, như một vị thiên sứ đang giương đôi cánh, chuẩn bị rời khỏi mặt đất, bay vút lên bầu trời cao rộng.

A a… Đừng đi… A a a a a a a a…

Tôi cố hết sức hét thật lớn, muốn ngăn lại, nhưng bao nhiêu xúc cảm mãnh liệt tràn vào lồng ngực tôi, đầu tôi toàn những ý nghĩ đan xen nhau, cổ họng tôi khô rát không thể nói nổi tiếng nào, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Tôi vội vàng dùng hết sức đập tay xuống mặt nước, để mong cậu ấy chú ý đến mình. Nước suối lạnh buốt bắn lên người tôi, tôi không hề có cảm giác gì, dường như chính tại thời khắc này, cuộc sống của tôi chỉ tiếp tục vì ba chữ "Lý Triết Vũ".

Nhưng bóng trắng đó dường như đang dắm chìm trong thế giới riêng, không hề chú ý đến sự tồn tại của tôi, rồi như bị một sức mạnh nào đó lôi đi, chỉ tiến vế phía trước.

Không! Đừng! Lý Triết Vũ, đừng rời xa tôi!

Tôi cố gắng hết sức vẫy vùng trong dòng nước, nước lạnh ngập ngang đầu gối, ngấm vào tận sâu trong xương, áo khoác bị ngấm nước nên nặng hơn, kéo người tôi về phía sau. Tôi cố hết sức lột bỏ áo khoác, giẫm lên đá gồ ghề ở lòng song chạy về phía trước.

Nước dưới lòng sông như chặn bước chân tôi, tôi ngã nhào xuống nước, cảm giác lạn buốt khiến tôi tỉnh giấc. Đây không phải là mơ, không phải là giấc mơ…

Đừng đi… Cầu xin cậu… đừng đi…

Hai chân tôi tê dại như không còn chút cảm giác, mỗi lúc một nặng nê… mỗi lúc một chậm chạp…

Bóng trắng phía trước nhỏ dần, cuối cùng lại giống như giấc mơ đêm qua, biến mất không một dấu vết.

"Đừng đi!" tôi với tay về phía trước, muốn ôm chặt lấy cái bóng cuối cùng còn lại trong tầm mắt. Nhưng đột nhiên, chân tôi nhũn ra, tôi ngã nhào vào lòng suối.

Nước suối lạnh buốt tràn vào mắt, miệng tôi… tràn cả vào trong lòng tôi. Trái tim tôi đau thắt.

"Hựu Tuệ, Hựu Tuệ!" Hai bàn tay túm chặt lấy tôi, lôi tôi ra khỏi làn nước. Nước ngấm trên người tôi chảy xuống theo dòng nước, tôi không còn nhận ra đâu là nước mắt của mình.

Tôi như bị mất hồn, không còn chút sức lực nào để vật lộn, đôi mắt tuyệt vọng chăm chăm hướng theo bóng cậu ấy đã mất hút.

Tôi không thể thở được…

"Hựu Tuệ, Kim Nguyệt Dạ đây! Kim Nguyệt Dạ đây!"

Đột nhiên toàn than tôi lắc lư, lòng ngực tôi nghẹn lại, nôn ra nước.

Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, dốc hết sức còn lại nắm lấy áo Kim Nguyệt Dạ.

"Dạ! Là Vũ! Là Vũ! Mau… Mau…" Tôi hoang mang quay đầu nhìn nơi Vũ biến mất, "Đuổi theo đi! Được không? Mau đuổi theo đi!"

"Hựu Tuệ…" Kim Nguyệt Dạ đứng im để tôi kéo, nỗi đau đớn lộ rõ nơi đáy mắt cậu ấy. Dạ hạ thấp giọng thì thầm bên tai tôi, "Ở đây không có người, chẳng có một ai cả."

"Không… Không đúng… Rõ ràng có mà!" Tôi hoang mang nắm chặt tay Kim Nguyệt Dạ nói, "Là Lý Triết Vũ…"

"Là Vũ ư? Tô Hựu Tuệ, bệnh hoang tưởng của cô lại tái phát à? Vũ ở đâu?" Lăng Thần Huyền không tin nổi, hét to vào mặt tôi.

Tôi như bị sét đánh trúng, ngừng ngay mọi hành động điên rồ của mình lại.

Cả người tôi trượt xuống, tay Kim Nguyệt Dạ đỡ lấy tôi.

Kim Nguyệt Dạ… Tại sao hắn lại ướt sũng đứng trước mặt tôi? Tóc trên trán còn lấm tấm nước, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái…

Lăng Thần Huyền, Hiểu Ảnh, Tô Cơ… tại sao đều lo lắng nhìn tôi.

Tôi gắng sức mỉm cười với mọi người.

Tôi chầm chậm, chầm chậm… nhìn lại nơi Vũ đã đứng.

Không có! Không có! Đúng là không có.

Cánh đồng hoa ở bên kia trống không, chẳng một bóng người. Không có Lý Triết Vũ, lẽ nào… lẽ nào tất cả là do tôi hoang tưởng…

"Nhưng… Vừa nãy tôi nhìn thấy cậu ấy… Cậu ấy đứng cách tôi rất gần, cười với tôi, còn giang hai tay ra nữa. Tôi còn chìa tay ra, suýt chút nữa thì có thể chạm tới cậu ấy, nhưng… nhưng tại sao tôi lại ngã? Tại sao tôi lại vô dụng như vậy?"

Tôi cố hết sức nói, như tìm lại cho mình điểm tựa cuối cùng, nhưng toàn thân tôi run lên.

"Hựu Tuệ, cô tỉnh lại đi, Vũ không thể trở lại nữa!" Lăng Thần Huyền mắt đỏ hoe, ngắt lời tôi.

"Nhưng… cậu ấy nói sẽ cùng chúng ta đi hát karaoke, cùng đi dã ngoại… Nơi nào… nơi nào cậu ấy nói… tôi cũng không nhìn thấy!" Tôi chợt nhớ ra điều gì, đáy mắt dậy nên tia hi vọng, "Không chừng cậu ấy không tìm được đường về nhà, nhưng cậu ấy nhớ ra cánh đống hoa này, cho nên cậu ấy mới tới đây tìm."

Gật đầu đi! Cầu xin cậu, Kim Nguyệt Dạ, gật đầu đi!

Hãy nói với tôi rằng Lý Triết Vũ đã trở lại! Hãy nói với tôi tất cã nhựng điều ban nãy là sự thật! Hãy nói với tôi Lý Triết Vũ vẫn đang sống bên cạnh tôi ở ngay tại đây!

Tôi nhìn Kim Nguyệt Dạ, ánh mắt tràn trề tia hi vọng…

Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi… nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, ấm áp nhất.

Đôi mắt cậu ấy bỗng ánh lên sự đau đớn, tiếc thương.

Cậu ấy hít một hơi sâu, nhìn tôi chăm chăm "Hựu Tuệ, Vũ không còn nữa. Không có ai, không có ai đến đây cả."

Tách! Tách!



Nước mắt chảy xuống tay tôi… Cảm giác lành lạnh.

"Hựu Tuệ…" Kim Nguyệt Dạ bỗng chìa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi. Nhưng, cậu ấy càng lau thì nước mắt tôi rơi càng nhiều…

"Tôi không sao! Tôi không sao! Không sao hết… Tôi là Tô Hựu Tuệ không có đối thủ trên đời, tôi làm sao có chuyện gì được… Hu hu hu… Hu hu hu hu…" Tôi muốn cười, nói dõng dạc là mình không có chuyện gì, nhưng nước mắt lại tuôn ra không ghìm lại được, tôi chỉ có thể mím chặt môi.

Bàn tay ấm áp của Kim Nguyệt Dạ ôm lấy mặt tôi, nhưng bàn tay của cậu ấy cũng ướt sũng như khuôn mặt tôi vậy.

"Hựu Tuệ,bà đừng khóc nữa! Bà khóc Hiểu Ảnh cũng khóc!" Hiểu Ảnh đứng bên cạnh kéo áo tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn Huyền, Hiểu Ảnh và Tô Cơ cũng đang giàn giụa nước mắt.

"Ừm…" Kim Nguyệt Dạ khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng ôm chặt lấy tôi, giữ tôi trong lòng.

Tôi chúi mặt vào tấm áo bông, khóc nức nở, sâu đó thở dốc như một người chìm sâu lâu ngày dưới lòng đại dương.

Nước mắt như vòi nước không được khoá, cứ thế tuôn ra, tôi mất hết sức lực ngã vào lòng Kim Nguyệt Dạ. Trong mơ màng, Kim Nguyệt Dạ nhẹ nhàng ôm lấy đầu tôi…

Nhẹ nhàng thì thấm vào tai tôi:

"Hứa với tôi, em phải sống thật vui vẻ, sống thay cả Vũ nữa!"

"Hựu Tuệ, hãy hứa với tôi, em phải sống thật tốt. Tôi sẽ luôn bên cạnh em." FOUR

Kinh coong!!!

Lâu lắm rồi không tới Happy House. Chiếc chuông gió treo trước cửa hàng phát ra những âm thanh trong trẻo.

"Xin kính chào quý khách!" Một nhân viên phục vụ nở nụ cười tươi rói, kéo cửa giúp tôi.

"Hắt xì! Hắt xì!"

Tôi khoác cái áo bông dày cộm, hắc xì hơi liên tục, bước vào trong Happy House. Bầu không khí ấm áp và cảnh tượng quen thuộc khiến tôi cảm thấy cô cùng thân thiết và thoải mái.

Vì bây giờ vẫn là kì nghỉ đông, quán không đông đúc như ngày thường, nên vừa đến cửa, tôi đã nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ và Hiểu Ảnh. Tôi hít một hơi thật sâu rồi đi về phía họ.

"Tôi đến rồi!" Tôi khẽ nói, cởi chiếc khăn quấn quanh cổ ra, cố gắng né tránh ánh mắt của mọi người, ngại ngùng ngồi xuống bên phải Hiểu Ảnh.

Từ sau chuyến picnic ở cánh đống hoa oải hương lần trước, tôi bị cảm rất nặng, phải ở nhà dưỡng bệnh. Năm người tụi tôi đã không gặp lại nhau trong một thời gian dài. Kim Nguyệt Dạ hình như cũng bận đi làm thêm, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi. Hôm nay Tô Cơ gọi điện nói có việc rất quan trọng, cẩn tập trung mọi người lại bàn bạc. Dù tôi đang cảm cúm hắt xì hơi, nước mắt nước mũi giàn giụa nhưng vẫn cố lết tới Happy House.

"Hựu Tuệ! Mũi bà đỏ lừ lên kìa! Trông như là… mũi chú hề ý!" Hiểu Ảnh vui vẻ uống một ngụm coca, chào kiểu rất độc chiêu.

Tôi cười gượng gạo nhìn nhỏ ta, khẽ lắc đầu, rồi quay người nhìn Tô Cơ. Tô Cơ mỉm cười với tôi.

"Khụ khụ! Khụ khụ!" một tiếng ho phát ra từ phía đối diện, tôi ngơ ngác, quay đầu nhìn về phía Kim Nguyệt Dạ.

Lần trước vì kéo tôi từ dưới nước lê mà hắn ướt nhẹp, cảm nặng đến mức đến giờ chưa khỏi sao! Tôi áy náy nhìn Kim Nguyệt Dạ, đúng lúc đó ánh mắt tôi bắt gặp ánh mắt hắn, tôi vội vàng cuối đầu xuống.

"Chú Nhã Văn!" Hiểu Ảnh bị Tô Cơ lườm cháy cả mặt nên tiu nghỉu như chú mèo cụp đuôi, ngồi im re uống nước. Bỗng nhiên nhỏ ta hét lên cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi. Tôi ngẩng đầu, thấy chú Nhã Văn râu xồm đang ở trước mặt mình.

"Ha ha ha!" Chú Nhã Văn rất thân thiện, vuốt bộ râu xồm, nhìn chúng tôi cười to, "Xem ra mấy đứa hôm nay đến đây để chúc mứng hai trường hợp làm một hả? Từ bây giờ các cháu là học sinh một trường rồi!"

"Cái gì? Hai trường hợp làm một?" Cừa nghe chú Nhả Văn nói xong, mấy đứa chúng tôi mắt thô lố, hét tướng lên kinh ngạc.

Tin hai trường hợp làm một chả khác nào từ ngày mai mặt trời sẽ đổi hướng mọc ở đằng Tây.

"Ừm! Chẳng lẽ Tô Cơ chưa nói cho các cháu à?" Chú Nhã Văn có vẻ rất hài lòng với kết quả này. Chú ây vui vẻ vuốt bộ râu xồm, hai mắt cười tít, "Trường trung học Minh Dương tách ra cũng đã lâu rồi, bây giờ mới có thể hợp nhất đấy. Đây chính là ý nguyện bấy lâu của ngài chủ tịch. Ông ấy cũng sắp trở về rồi."

"Hà? Ngài chủ tịch sắp trở vể ạ?" Đúng lúc chúng tôi quay sang nhìn chòng chọc Tô Cơ, thì lại một tin giật gân nữa khiến đứa nào đứa nấy đều giật bắn mình.

"Ha ha ha, cũng không chắc lắm đâu. Ngài chủ tịch xưa nay rất bí hiểm, đến chủ cũng chẳng hiểu được trong lòng ông ấy đang nghĩ gì, nhưng trường Minh Dương được hợp nhất lại là một sự kiện trọng đại, ông ấy không có lí do gì mà không xuất hiện…"

Chú Nhã Văn nói xong, trầm tư suy nghĩ. Một lát sau, chú nháy mắt vẫy tay cười, như muốn đuổi cái gì ra khỏi đầu. "Được rồi! Chúng ta không nói chuyện này nữa. Ngày kia khai giảng rồi, hôm nay ai cũng phải chơi hết mình. À, hôm nay chú sẽ giảm giá cho bàn của mấy đứa!"

"Cảm ơn Chú Nhã Văn!" Hiểu Ảnh vui sướng vỗ tay, kéo Lăng Thần Huyền khua chân múa tay cùng, "Chúng ta sau này là học sinh cùng trường rồi. Tuyệt quá, Tiểu Huyền Huyền ơi!"

Nhìn bóng chú Nhã Văn đi xa dần, tụi tôi nhớ lại hai tin giật gân ban nãy, ai nấy đều dấy lên niềm vui.

"A! Bên này, bên này ạ, nhà tiên tri áo tím! Xin qua bên này coi giúp Hiểu Ảnh chút." Hiểu Ảnh vứt vội đôi đũa ống hút bằng nhựa tự chế, hào hứng nhảy xuống ghế, vẫy tay lia lịa.

Nhà tiên tri áo tím? Tim tôi đột nhiên thắt lại, không dám quay đầu nhìn.

Không phải… là cậu ấy chứ?

"Hiểu Ảnh, bà làm trò gì vậy? Đứng có gào thét í ới ở đây. Thật mất mặt!" Tô Cơ cúi đầu, bực mình túm áo Hiểu Ảnh.

"Đừng vậy mà, Tô Cơ! Hiểu Ảnh muốn mời nhà tiên tri áo tím qua đây, giúp bà và Tiểu Huyền Huyền xem một quẻ, xem tại sao hai người suốt ngày cãi nhau." Hiểu Ảnh chu môi ra, giọng oan ức.

"Tôi và cô ta từ nay về sau sẽ không cãi nhau nữa…" Lăng Thần Huyền nhìn Tô Cơ, buông ra môt câu khiến mọi người đều kinh ngạc.

Đổi lại Tô Cơ chỉ lặng người đi. Bầu không khí ngại ngùng, khó xử bao trùm hai người họ.

Tôi lắc đầu nhìn ba người. Nhưng không biết nên nói gì. Hình như từ sau khi Lăng Thần Huyền biết rõ chuyện của Tô Cơ, hắn bỗng là lạ thế nào ấy. Còn Tô Cơ nhìn thấy những biểu hiện lạ lùng đó thì chỉ chăm chăm trả đũa. Cứ tiếp tục như vậy e là…

"Cháu gái, ban nãy cháu gọi ta hả?" Một gióng nói trầm trầm đột nhiên vang bên tai tôi, làm tôi suýt nữa chết sặc. Tôi quay đầu nhìn lại, thấy nhà tiên tri áo tím đã đứng lù lù ngay cạnh mình từ lúc nào.

Không phải là cậu ấy. Tôi hơi thất vọng…

"À… là cháu gọi bà ạ…" Thấy người áo tím tới, Hiểu Ảnh buồn bã gật đầu, "Bà ơi, bà có thể giúp hai người bạn tốt của cháu là Tô Cơ và Tiểu Huyền Huyền không bao giờ cãi nhau nữa được không ạ?"

"Hiểu Ảnh…" Nghe Hiểu Ảnh nói, mặt Tô Cơ đỏ bừng, nét mặt cũng dịu dàng lại.

"Cháu gái, ta xin lỗi! Ta không phải phật tổ, cũng không phải chúa trời, ta chỉ có thể xem vận mệnh cho cháu, nhưng không thể thay đổi vận mệnh của cháu." Người áo tím mỉm cười, đột nhiên quay lại nhìn tôi, "Nhưng cô bé này, chúng ta gặp nhau rồi, đúng không?"

"Ơ… Dạ" Tôi lặng người, do dự nhìn bàn tay chìa ra như cành cây khô quắt của người mặc áo tím.

"Chúng ta có duyên thật, đưa tay của cháu ra đây cho ta!" Người áo tím từ từ kéo bàn tay tôi. Tôi giống như bị điện giật, toàn than run lên, "Cháu gái à, một thế giớ của cháu đã sụp đổ, nỗi đau đang che kín hai mắt cháu."

Một thế giới đã sụp đổ? Bà ấy đang nói gì vậy… Lẽ nào…

"Vậy bà có thể cho cháu biết… cậu ấy còn sống không…?" Tôi bàng hoàng nhìn người áo tím, nỗi lo trào ra từ tận sâu trong tim khiến tôi đứng không vững. Tôi muốn nhìn thẳng vào mặt người áo tím để tìm kiếm câu trả lời, nhưng khuôn mặt của bà ấy bịt kín, tôi không có cách nào nhìn ra được.

"Đáp án rất quan trọng sao?"

"Xin bà hãy nói cho cháu biết!" Nhìn người áo tím ở ngay trước mặt, tôi chắc chắn bà ấy hiểu tôi đang nói gì. Tim tôi đập thình thịch. Tôi bóp chặt lồng ngực đang đập gấp gáp vì bị kích động đột ngột. Ánh mắt tôi xoáy vào người áo tím, dường như bà ấy là niềm hi vọng cuối cùng của tôi.



Nhưng người áo tím lại cố tình không cho tôi biết đáp án mà chỉ lạnh lùng lắc đầu, quay người bỏ đi.

"Đừng đi!" Tôi bất chấp tất cả lao ra ngoài, vội vàng đuổi theo bóng người áo tím.

"Một người đã ra đi rồi, sao cháu không thuận theo tự nhiên, mà vẫn tự nhấn chìm mình trong hư ảo, như vậy cả ba sẽ cùng đau khổ…"

Cho dù tôi có đuổi theo, nhưng bóng người áo tím đã đi xa khuất. Chỉ vọng lại một câu nói khó hiểu và tiếng thở dài của bà ta.

Tôi tuyệt vọng nhìn bóng bà ta biến mất dần vào màn đêm, nỗi đau đè lên ngực làm tôi nghẹt thở.

Hư ào? Lẽ nào những gì tôi nhìn thấy giống như mọi người nói… Tất cả chỉ là ảo ảnh phải không?

Một người đã ra đi… Lý Triết Vũ, cậu thật sự ra đi rồi sao…?

Nỗi đau lại tràn vào tim tôi, hai mắt tôi ướt đẫm nước mắt.

"Đừng khóc nữa, Hựu Tuệ! Nghe thấy tiếng khóc của cô, Vũ sẽ buồn lắm." Một bản tay quen thuộc xoa đầu tôi. Giọng nói trầm ấm giống như hôm ở cánh đồng hoa oải hương, thì thầm bên tai tôi.

Tôi khóc… Lý Triết Vũ sẽ buồn sao? Nghe Kim Nguyệt Dạ nói vậy, tôi lấy tay bịt chặt miệng, nhưng nước mắt vẫn tuôn ra xối xả.

"Hựu Tuệ à! Không ai muốn Vũ biến mất cả. Tô Cơ, Hiểu Ảnh, Huyền… Không ai muốn Vũ biến mất cả!" Kim Nguyệt Dạ mỉm cười nhìn tôi, khẽ gật đầu như để đông viên tôi, "Nhưng… có những sự thật chúng ta bắt buộc phải đối mặt! Cho dù có lừa dối bản thân mình đi nữa, nhưng sự thật là Vũ đã ra đi thật rồi…"

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy nỗi tuyệt vọng ở sâu trong mắt Dạ.

Lời nói của Kim Nguyệt Dạ nhẹ nhàng như cơn sống đánh động trái tim tôi. Toàn thân tôi nhũn ra, nư sắp quỵ xuống đất.

… FIVE

Mây lững lờ trôi trên nền trời đen kịt, khoả lắp đi màu xanh thăm thẳm. Trên cao, mảnh trăng khuyết toả ra ánh sáng màu bạc lạnh lẽo.

Dưới ánh sáng nhạt nhoà vàng vọt của đèn đường, tôi vòng tay ôm lấy cổ của Kim Nguyệt Dạ, ngoan ngoãn nằm trên vai hắn. Tấm vai rắn rỏi của hắn như một cái nôi khẽ đu đưa.

Gió đêm lành lạnh thổi bay mấy sợi tóc trước trán Dạ. Trong khoảnh khắc, tuy nằm trên bờ vai của Kim Nguyệt Dạ nhưng tôi lại có cảm giác đang lờ mờ nhìn thấy hình ảnh Lý Triết Vũ.

Tôi gần như quên rằng, Kim Nguyệt Dạ chính là người bạn tốt nhất của Lý Triết Vũ. Tôi chỉ biết ích kỉ đắm chìm trong nỗi đau khôn nguôi của bản than, mà không hề để ý đến nỗi đau của những người xung quanh. Ý nghĩ này chợt thoáng qua trong đầu tôi, khiến tôi quên cả khóc.

"Kim Nguyệt Dạ, cậu không sao chứ?"

"…" Kim Nguyệt Dạ thừ người ra, quay đầu lại nhìn tôi. Vẫn là nụ cười ấy…

"Hựu Tuệ, cô đang lo lắng cho tôi à?"

"Tôi…" Tôi nhíu mày, sợ hãi nhìn Kim Nguyệt Dạ. Chính tôi cũng không hiểu cảm giác bất chợt này của mình là gì, "Tôi lo cho cậu…"

"Thật không?" Nghe tôi nói vậy, Kim Nguyệt Dạ quay đầu cười rạng rỡ với tôi.

Một luồng ánh sáng màu trắng vút qua, khuôn mặt hắn sáng rực lên, đấy ấp sự dịu dàng. Hắn nở nụ cười hạnh phúc giống như vừa nhận được lời chúc tốt đẹp nhất thế gian.

Nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của Kim Nguyệt Dạ, tôi khẽ giật mình, có chút cảm giác ấy náy.

Một câu nói đơn giản như vậy lại có thể khiến hắn vui đến thế sao? Suốt thời gian qua, hắn luôn ở bên an ủi tôi, còn tôi thì…

"Cảm ơn nhé, Hựu Tuệ…" Kim Nguyệt Dạ tiếp tục chậm rãi rảo bước về phía trước, "Nhưng tôi không muốn cô lại lo lắng cho tôi, tôi muốn cô sống thật vui vẻ, trở lại là Hựu Tuệ trước đây…"

"Tôi…" Bỗng nhiên tôi chẳng biết nên nói gì, đành tựa đầu vào bờ vai ấm áp của Kim Nguyệt Dạ.

Chúng tôi lặng lẽ bước đi, tôi bỗng hỏi: "Dạ, cậu nói xem có phải lúc này Vũ cũng đang nhớ chúng ta không?"

"Nhất định rồi!" Giọng nói dịu dàng của Kim Nguyệt Dạ như hoà tan vào không khí, "Chúng ta nhớ cậu ấy, cậu ấy cũng sẽ nhớ chúng ta."

"Thật sự… tôi rất nhớ cậu ấy…". Giọng tôi nghẹn lại. "Rất muốn gặp lại cậu ấy…"

"Hựu Tuệ…" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên dừng bước, để tôi dừng lại trước luống hoa hai bên đường, ánh mắt cậu ấy trìu mếm nhìn tôi.

"Lúc nhỏ, có người bảo tôi rằng, nếu nhớ một người, chỉ cần đắm mình trong ánh trăng huyền ảo phủ chiếu, đặt tay trái lên trước trái tim, nhẹ nhàng vẽ nên một đường tròn để giữ lại mọi nỗi nhớ nhung, thành khẩn bày tỏ nỗi nhớ của mình với Thần Mặt Trăng. Như thế, bất kể người kia ở đâu, chỉ cần nhìn thấy ánh trăng là người ấy có thể nhận được nỗi nhớ cô."

Tôi ngẩng mặt lên. Ánh trăng trong vắt, nhẹ nhàng trải trên bờ vai Kim Nguyệt Dạ. Lúc này, Kim Nguyệt Dạ như đang hoà làm một với Thần Mặt Trăng, vừa có đôi chút đau thương lại vừa kiên cường, mạnh mẽ…

Tôi nhớ cậu… Vũ… Cậu có cảm nhận được không…?

Nếu lúc này cậu đang ở một nơi nào đó cũng có ánh trăng, cậu có nguyện trước Thần Mặt Trăng như tôi không?



Xung quanh vọng lại tiếng côn trùng kêu râm ran như thông điệp chào đón mùa xuân, dường như đó là câu trả lời… dành cho tôi…

Vũ...Tô Hựu Tuệ điên rồi.Tất cả chúng ta đều điên rồi.Tô Hựu Tuệ nói rằng đã trông thấy cậu.Có ông trời chứng giám, tất cả mọi người đều hi vọng đó là sự thật.Nhưng trước mặt chỉ là một màn trắng mịt mù,Chẳng có gì cả! Chỉ có chúng tôi như những con nhím phủ gai nhọn hoắt đang tự cứa nhau bật máu.Nỗi đau...Vì không thể quên đi được nên phải mỉm cười mà đón nhận.By: Lăng Thần Huyền Hết tập 7

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.