Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Chương 5: Q.3 - Chương 5: Tiếng chuông bất chợt trong đêm tối




"Tô Hựu Tuệ, xin bạn phát biểu cảm tưởng của mình về cuộc thi thể thao toàn năng lần này!"

"Vâng!" Trước mặt tôi là cái micro đen sì, tôi nở nụ cười hình bán nguyệt đẹp mê hoàng như thiên sứ giáng trần, "cuộc thi lần này đã giúp tôi hiểu ra rằng kiên trì là yếu tố quan trọng nhất để giành chiến thắng, đây cũng là tôn chỉ từ trước đến giờ của trường Minh Đức...."

Hu hu hu... Tôi có kìm lại cái ngáp thứ N đang ứ trên cổ họng, chảy cả nước mắt ra!

Hu hu hu... Hôm nay mới sáng bảnh mắt ra tôi đã phải vác đôi mắt thâm quần như mắt gấu trúc đến đài truyền hình thành phố trả lời phỏng vấn, buồn ngủ qua!! Tất cả đều tại thằng cha Kim Nguyệt Dạ hẹp hòi đó, chỉ vì không nhận được lời xin lỗi của tôi mà hắn bỏ đi đàn đúm nơi khác, báo hại tôi trằng trọc thao thức cả đêm, còn cả Lý Triết Vũ nữa.. Ôi, lòng dạ tụi con trai chẳng khác gì kim dưới đấy bể, tôi càng nagy2 càng không thể hiểu nổi trong đầu họ đang nghĩ cái gì nữa!

"Hiệu trưởng Bạch Ngưng. xin cô phát biểu một chút cảm tưởng của mình về chiến thắng lần này của trường minh Đức!"

"Thực ra thắng thua không phải là điều quan trọng nhất..."

Hơ hơ, cô Bạch nói cũng đúng, chẳng quan trọng chút nào... cho nên hai ngày nay trường Minh Đức mới vui như trẩy hội, ăn mừng lần đầu tiên giành chiến thắng oanh liệt tại cuộc thi thể thao toàn năng trong năm năm gần đây. Trưa hôm nào cứ đến đúng giờ là loa phát thanh trường lại phát đi phát lại bài hát "Ngày đẹp trời" mà không biết chán: hôm nay là một ngày đẹp trới, muốn gì đều được nấy...

"Điều quan trong naht61 là học sinh trường Minh Đức đã lĩnh hội được phương châm 'Phấn đầu hết mình, làm người trung thực' của trường, thế nên trong cuộc thi vừa rồi mới có thể..." Hiệu trưởng Bạch Ngưng đứng ở cổng trường Minh Đức phát biểu một cách hùng hồn.

Hiếm lần nào trường tôi mới có dịp đè bẹp trường Sùng Dương như thế này, cho nên phải nói cho bõ tức chứ, nếu không thì tại sao lại sắp xếp phỏng vấn ở ngya cổng trường Minh Đức? Rõ ràng là muốn ra oan với trường Sùng Dương đây mà.

"Tùng tùng tùng cắc..."

"..Chúng tôi..."

"Tùng tùng tùng cắc, tùng tùng tùng cắc!"

"Sẽ tiếp tục ... quán triệt..."

Tiếng trống mỗi lúc một lớn khiến hiệu trưởng Bạch phải lên giọng nói to hơn, mặt cô cũng dần dần tối sầm lại.

Tôi tò mò ngó sang trường Sùng Dương ở phía đối diện. Lạ thật! Chưa đến giai đoạn tuyển sinh, cũng không phải lúc có kết quả thi, bên hộ sao lại ăn mừng ầm ỉ thế kia.

Tôi nhìn thấy một người chạy hùng hục đến bên cô phóng viên đài truyền hình Milan để thì thầm to nhỏ chuyện gì đó, cô phóng viên liền mỉm cười rồi quay ra nói với hiệu trưởng Bạch: "Được rồi ạ, cảm ơn cô Bạch đã tham gia trả lời phỏng vấn của đài chúng tôi, hi vọng lần sau lại được hân hạnh phỏng vấn cô."

Nói xong cô ta bèn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, còn người quay phim thì vội vác cái máy quay nặng mấy chục cân chạy vù sang cổng trường Sùng Dương. Đúng là chuyên nghiệp thật..

"Tô Hựu Tuệ, chúng ta qua đó xem thế nào..."

"Nhưng thưa cô, em không thể..."

"Có cô ở đây em lo gì chứ?" Cô Bạch không hề tức giận mà trái lại còn cười tươi, tôi thấy rợn cả người, lập tức nghe lời đi theo. Tô Cơ và Hiểu Ảnh cũng hớn ha hớn hở ra mặt theo vòi đòi ăn bã mía, hai con nhỏ này rõ là...

Vừa bước vào trường Sùng Dương, chúng tôi đã thấy cả sân trường vô cùng tưng bừng, náonhiêt5, hoàn toàn khác hẳn với ngày thường, tại lối đi chính ở cổng trường cắm rất nhiều lá cờ đủ màu sắc, tôi bỗng có linh cảm chẳng lành, chỗ chính diện của khu giảng đường có hai dòng chữ đó được tro ngang cao vút:

Nhiệt liệt chào đón bạn Anna đến trường Sùng Dương học!

Toàn thể giáo viên và học sinh trường Sùng Dương cùng hoan nghênh bạn đến.

Anna? Cái tên nghe quan quan, hình như tôi đã nghe ở đâu đó rồi. Các học sinh trường SÙng Dương mặt mày rạng rỡ tụ tập lại từng tốp, bàn luận sôi nổi:

"Nghe nói Anna cũng là môt trong những học sinh xuất sắc đạt điểm tuyện đối năm ngoái, còn được tuyển thẳng vào một trường nào đó trực thuộc đại học nữa cơ!"

"Đúng rồi, hình như là vì chuyển nhà nên mới đến thành phố Milan học, hiệu trưởng đích thân đến tận nhà mời cơ mà!"

"Ôi.. nếu thế thì trường Sùng Dương chúng ta chẳng phải là đã có hai tài năng xuất sắc sao? Trường Minh Đức chỉ có mỗi mình con nhỏ Tô Hự TUệ, xem ra lần này bên đó thua đẹp rồi, ha ha!"

Anna? A! tôi nhớ ra rồi, đó chính là nữ sinh tài năng khiến hiệu trưởng Bạch Ngưng "năm lần bảy lượt" lặn lội đến tận nàh mời, nghe nói sau vụ thất bại lần trước, cô Bạch vẫn không chịu bỏ cuộc, một mình đến nhà cô ta thêm hai lần nữa, nhưng người giúp việc đều bảo cô ta không có nhà. Vì thế bà bạn Tô Cơ hết sức bất bình, nói cô Bạch "trọng tài khinh nữ". Lẽ nào kiên trì mời hết lần này đến lần khác mà cô ta lại chọn trường Sùng Dương? Tôi nhìn cô Bạch mặt mày tái xanh đứng bên cạnh..

"Mau lên, hiệu trưởng Thôi đang tiếp đón nữ sinh tài năng đó đấy!"

"Còn có cả Tam Đại Thiên Vương nữa, ai cũng đến đông đủ cả, cô nàng Anna này đáng nể thật!"

Khi đi đến cổng trường, tôi càng rảo bước nhanh hơn nữa. Tôi muốn xem xem cái con nhỏ mệnh danh là thiếu nữ tài năng, nổi tiếng ngang ngữa tôi, có "nguy cơ" làm cho trường MInh Đức phải đóng cổng này mặt mũi thê nào.

"Các em trật tự nào, hôm nay là một ngày rất quan trọng đối với trường Sùng Dương chúng ta, bởi vì bắt đầu từ hôm nay, khối lớp 10 của trường Sùng Dương sẽ có hai học sinh xuất sắc mà trước đây chưa từng có. một trong số đó là người luôn xếp ở vị trí đầu tiên trong các cuộc thi lớn - em Kim Nguyệt Dạ, người còn lại là học sinh Anna mới chuyển đến..."

Hiệu trưởng Thôi đang cười vui sướng trước ánh đèn flash lia lịa của máy ảnh, thầy lướt mắt nhìn một lượt, chợt thấy tôi và hiệu trưởng Bạch đang định dời đi, "Ồ! Hiệu trưởng Bạch, co cũng đến đây chúc mừng trường Sung Dương có thêm một em học sinh ưu tú nữa à? Nghe nói em Anna cũng là học sinh mà cô từng để mắt tới..."

"Ha ha ha..." cô bạch dừng bước, vẻ mặt thản nhiên quay lại, "Thực ra chọn trường nào là quyền của học sinh, trách nhiệm của trường chúng tôi là giúp từng học sinh có được sự giáo dục tốt nhất, nhưng cái khác không quan trọng!"

"Cô nghĩ như thế thì tốt quá..." Hiệu trưởng Thôi tiếp tục nói: "Chúng ta hãy dành một tràng vỗ tay nồng nhiệt nhất để chào đón học sinh mới - em Anna"

Từ đám đông chen chúc toàn người là người rộ lên từng tràng pháo tay nhiệt liệt, máy ảnh đua nhau chĩa về phía một người mặc áo đồng phục màu đỏ.

"Xin chào các thầy cô cùng các bạn, tên em là Anna, mong sau này được mọi ngưòi quan tâm giúp đỡ!"

"Hóa ra là cô ta!"

nữ sinh mặc đồng phục truòng Sùng Dương trước mắt té ra chính là cô gái mà lần trước được Kim Ngỵyệt Dạ cứu, tụi tôi đã chạm mặt nhau ở bệnh viện.

Không.. không phải chứ, tôi lắc đầu thật mạnh, tôi không hề hoa mắt, đúng là cô ta thật!

"Tuy đây là lần đầu tiên đến trường Sùng Dương nhưng em rất thích ngôi trường này, vì ở đây có một người em thích!"

Anna đột nhiên ngưng lại khiến mọi người xon xao bàn tán, không hiểu sao tim tôi như bị người ta bóp chặt lai, có lẽ do tôi nhạy cảm quá!

"Đó là Kim Nguyệt Dạ!"

"Ồ..." Mọi người xung quanh bỗng nhiên ồ lên, âm thanh đó dường như trải ra bất tận.

Tôi nhìn theo ánh mắt của Anna thì thấy Kim Nguyệt Dạ nãy giờ đứng bên cạnh cô ta, khuôn mặt hắn vẫn rấ điềm nhiên, nhưn sao nhìn trông chướng mắt thế nhỉ? Câu nói phát ra từ miệng Anna như chiếc búa từng nhát từng nhat môt đập mạnh vào tim tôi.

" Kim Nguyệt Dạ, bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời cậu..."

"Ồ..." Tiếng hô vang của mọi người cứ từng đợt từng đợt vọng lại, âm thanh mỗi lúc một lớn, nó như vật thể vô hình đè vào lòng tôi khiến tôi cảm thấy ngày càng nặng nề, khuôn mặt của Kim Nguyệt Dạ và Anna cứ mờ nhạt dần trong mắt tôi.

"Hựu Tuệ, bà không sao chứ?"

"Hựu Tuệ!"

"Hả?"

Tôi làm sao còn biết nghe thấy tiếng Tô Cơ và Hiểu Ảnh gọi nữa, chỉ biết trả lời như cái mát: "Không sao cả, có chuyện gì không?"

"Nhưng bà..."

"Tôi nhìn thấy Anna nên ngạc nhiên quá thôi, ha ha!"

"Hay thật, Kim Nguyệt Dạ lần trước chỉ tình cờ xài chiêu anh hùng cứu mĩ nhân, ai ngờ lại cứu được một người cũng tài giỏi như cậu ta, họ xứng đôi quá đi mất, he he!"

"Hiểu Ảnh, bà ngậm ngay cái mỏ quạ lại cho tôi nhờ!" Tô cơ nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Có lẽ Hiểu Ảnh nói đúng , tôi ngây ra nhìn hai người đó đứng trong ánh hào quang lấp lánh, họ thật xứng đôi...

Tôi ngơ ngẩn về đến phòng học, chợt nghe thấy trên loa phát thanh trường có thông báo khẩn cấp, đọc tên tôi oang oang:

"Mời học sinh khối lớp mười Tô Hựu Tuệ lên văn phòng hiệu trưởng! Mời học sinh khối lớp mười Tô Hựu Tuệ lên ngay văn phòng Hiệu trưởng!"

"Tô Cơ, sao mà mẹ bà tìm Tô Hựu Tuệ còn nhiều hơn là tìm bà thế?"

"Ừm... Hựu Tuệ này, tôi nghe nói..." Tô Cơ nhíu mày, ngần ngại nhìn tôi đang đờ người ra như khúc gỗ.

"Nghe nói cái gì?"

"... Nghe nói ngày chủ tịch muốn bà và Kim Nguyệt Dạ cùng đến khu biệt thự số 23 phố Angel gặp ông ta, một tuần sau..."

Tô cơ vừa nói xong, đầu óc tôi trống rỗng mất mấy giây.

...

...

Nãy giờ tâm hồn tôi cứ bay lơ lửng trên không, đúng lúc tôi bừng tỉnh thì suýt quên rẽ, xém chút nữa là đâm sầm vào bức tường trước mặt

"Sao cơ ạ? Em phải đi đến khu biệt thự số 23 phố Angel để gặp ngài chủ tịch!"

"Đúng rồi, đi đến khu biệt thự số 23 phố Angel gặp ngài chủ tịch!"

Hiệu trưởng Bạch ngồi trên chiếc ghế sopha lớn trong phòng làm việc, nhìn tôi đăm đăm.

"Sáng nay cô nhận được thư do đích thân ngài chủ tịch việt, trong thư nói... thầy ấy đã về."

Ngài chủ tịch biệt tăm biệt tích đã tám năm nay... Bay giờ thầy ấy đã quay về rồi, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhìn bức chân dung ngài chủ tịch quay mặt đi được treo trên tường.

Ngài chủ tịch... không biết sẽ là người thế nào..

"Em Tô Hựu Tuệ..."

"Dạ!" Tôi đang suy nghĩ vẩn vơ bỗng dừng lại.

"Trường Minh Đức và trường Sùng Dương đã cãnh tranh với nhau bao nhiêu năm nay, cũng đến lúc phải phân thắng bại rõ ràng, nhưng với tình hình hiện nay, phải nhờ chủ tịch đứng ra làm trọng tài mới có thể đưa ra quyết định cuối cùng, nên bất luận thế nào chúng ta cũng phải gặp bằng được chủ tích!"

"Phải gặp bằng được chủ tịch? Nhưng thầy ấy đã quay về... chẳng lẽ lại không gặp được thầy sao thưa cô?" Tôi lúng túng hỏi.

Ánh mắt cô Bạch trở nên rất đăm chiêu, cô nhíu mày, đầy gọng kính, tỏ ra hơi bất lực:

"Chú tịch là một người rất có cá tình, ừm, là một người tính cách khá đặc biệt. Lần này trong thư thầy nhắc đến em, hi vông em sẽ đại diện cho trường Minh Đức tham gia thử thách tiếp theo!"

"Em đại diện cho trường Minh Đức tham gia thử thách tiếp theo ạ?" Tôi ngay người nhìn cô Bạch, thật sự không biết nên làm gì để đáp lại sự yêu mến của chủ tình dành cho.

"Đúng thế, ý của chủ tịch là, trường minh Đức và trường Sùng Dương đã cạnh tranh với nhau tám năm nay rồi, lãng phí rất nhiều thời gian mà chẳng thu được kết quả gì, cho nên chủ tịch muốn Minh Đức và Sùng Dương mỗi trường cử ra một người đại diện đến số 23 phố Angel để thầy ấy trực tiếp thử thách, dựa vào sự thể hiện của người đại diện để phân thắng bại giữa 2 trường!"

Dựa vào sự thể hiện của hai người đại diên để quyết định kết quả cạnh tranh tám năm nay giữa trường Minh Đức và Sùng Dương? Thế này thì kahc1 nào trò trẻ con? Hơn nữa tôi lại phải đến khu biệt thự cổ số 23 phố Angel đó lần nữa, đúng là ác mộng. Ngài chủ tịch này hồ đồ mất rồi, hay là...

"Tô Hựu Tuệ, tuy cô cũng không hiểu cách làm lần này của chú tịch lắm, nhưng chỉ có thầy ấy mới có thể giúp trường Minh Đức và Sùng Dương hợp nhất, trở lại thành trường MInh Dương nức tiếng cả nước năm nào, và cugn4 chỉ có như vậy mới kết thúc được cuộc cạnh tranh bấy lâu nay giữa trường Minh Đức và truòng Sùng Dương, em hiểu không?"

Cô Bạch giọng trầm hẳng xuống, dường như có pha chút chán nản.

"Nhưng khu biệt thữ cố số 23 phố Angel.." Cứ nghĩ đến bầu không khí âm u của khu biệt thự đó là tôi lại rùng mình.

Còn nhớ lần thi đấu cùng Kim Nguyệt Dạ ở số 23 phố Angal, tôi suýt nữa chẳng còn toàn mạng để quay về, thế mà lần này lại phải mò đến đó nữa, đời này đúng là trớ trêu thật! Hơn nữa... từ ngày đầu tiên bước chân vào trường Minh Đức, tôi luôn phải đứng trên "đầu ngọn sóng" trong trận chiến giữa trường Minh Đức và Sùng Dương, không hiểu sao tôi lại có cảm giác mệt mỏi, huống hồ tôi và Kim Nguyệt Dạ... nhớ đến chuyện sáng nay hắn ta cùng với Anna đứng ở cổng trưởng Sùng Dương được hoan hô cỗ vũ rất nhiệt tình.... Nếu chúng tôi cứ như thế này mà gặp lại chắc hẳn rất bối rối!

"Cô Bạch, cô có thể chọn ra một người khác giỏi hơn không ạ?"

"Chủ tịch đích thân chọn người, em nghĩ có thể thay đổi sao?" Hiệu trưởng Bạch không hài lòng lắm với phản ứng của tôi. Cô ấy nghiêm túc khẳng định lại lần nữa:

"Nếu như em bỏ cuộc, xem như trường Minh Đức mất quyền thi đấu, còn trường Sùng Dương không đấu mà thắng, giả dụ chuyện đó xảy ra thì em có tránh khỏi bị liên quan không Tô Hựu Tuệ?"

Ôi! Tại sao cô Bạch lúc nào cũng có cách để biến tôi thành tội nhên thiên cổ thế? là một thành viên của trường MInh Đức, tôi làm sao có thể đứng trơ mắt nhìn trường mình không đầu mà bại được chứ... Hu hu hu... Cô Bạch dường như nhìn thấu được tâm can tôi, cô hắng giọng nói tiếp:

"Tô Hựu Tuệ, cô biết em cũng có cái khó riêng, nhưng cô mong em hiểu rằng cuôc cạnh tranh của trường Minh Đức và trường Sùng Dương không chỉ đơn thuần là một cuộc thi đấu giữa hai trường, mà còn là sự đấu tranh giữa hai phương châm quản lí khác nhau, bên nào giành chiến thắng thì sẽ lấy phương châm quản lí của bên đó để áp dụng cho cả trường Minh Đức và Sùng Dương, với kết quả như vậy, em nghĩ trường Minh Đức còn có lựa chon khác ư ?"

Phương châm quả lí ư? Vậy nếu như trường Minh Đức thua đồng nghĩa với việc trường Minh Đức phải thay đổi phương pháp dạy và học theo trường Sùng Dương, điều này đối với hiệu trưởng Bạch, đối với hơn muồi nghìn học sinh trường Minh Đức....

Ôi... Tôi không thể chịu đựng nổi một kết quả như thế, tôi đành gật đầu đồng ý.

Trời đất thiên địa ơi, tôi đúng là ngốc hết thuốc chữa, tại sao tôi lại đồng ý với cô Bạch cơ chứ, hu hu hu......

Về đến lớp, tôi kể cho Tô Cơ và Hiểu Ảnh nghe chuyện tối hôm nay phải đến số 23 phố Angel. Tô Cơ mặt mày như đâm lê, Hiểu Ảnh thì hồ hở vỗ tay, còn tôi thì sốt ruột đến mức cứ ra sức đập bàn.

"Ôi, Hựu Tuệ, bà được pháp đến số 23 phố Angel cơ à! Giỏi quá, Hiểu Ảnh ngưỡng một bà lắm đó!"

"Thôi đi Hiểu Ảnh, tôi không phải đến đó chơi!"

Tôi chống tay vào đầu, ngán ngẩm nói."

"Hựu Tuệ, bà muốn đến đó thật chứ? Eo ôi, sau cái vụ lần trước thi đấu ở đó, bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn sợ hết hờn ý! Chả nhẽ bà không sợ à?"

"Không sợ mới lạ đó... Nhưng ai bảo tôi ngố quá, trúng kế của cô Bạch, trót dại nhận lời đi ứng đấu... Bây giờ có hối hận cũng không kịp rồi!" Mặt tôi máo xẹo, nắm chắt tay Tô Cơ, "Hay là bà đi đi!"

"Bà muốn hại chết tôi à, xúi dại tôi đến cái nơi quái quỷ đó.. Thôi cho tôi xin. Mà hựu TUệ này, bà đã nhận lời rồi thì nên đi đi, tôi và Hiểu Ảnh sẽ cổ vũ tinh thần cho bà!" Tô Cơ rút vội tay ra, cười gian xảo.

"Đúng là mẹ nào con nấy! Hừ!"

"Thôi àm, đừng giận nữa, tôi tặng bà cái này nè, đây là vật hộ thân mà bà ngoại của tôi lúc còn sống tặng tôi đó, bây giờ tôi tặng lại cho bà, nó sẽ thay tôi giúp bà, cố lên nhé!" Tô Cơ tháo trên cổ xuống một miếng ngọc bội đặt vào tay tôi.

"Đây là... Làm thế này có được không? Nó là di vật của bà ngoại bà cơ mà!" Tôi cầm lấy ngọc bội, cảm động nhìn Tô Cơ.

"Không sao đâu, ai bảo tụi mình là cạ cứng của nhau chứ!" Tô Cơ nháy mắt chọc tôi.

"Thế thì HIểu Ảnh cũng tặng bà một ít tỏi và cả đinh gỗ đào nữa, nếu chẳng may gặp ma cà rồng thì còn có cái mà chống đỡ chứ!"

Cái đó thì không cần đâu... Thật tình...." Hựu Tuệ, Tụi mình nghe nói cậu sắp phải đến số 23 số Angel thi đấu với Kim Nguyệt Dạ, có đúng vậy không?" Đúng lúc này lũ con gái trong lớp túm tụm lãi, hỏi dồn dập.

"À... Ừ.. Có lẽ vậy..." tôi nhanh chóng "thu" lại vẻ mặt đang dài ra như cái bơm của mình, mỉm cười ngồi ngay ngắn lại.

"Ôi! Cậu thật dũng cảm!"

"À.. thế thế à? Ha ha.. Ha ha.." Tôi hơi bối rối, đưa tay sờ lên khuôn mặt đang đỏ ửng của mình.

"Chứ còn gì nữa! Tuy tụi mình mến Kim Nguyệt Dạ... nhưng vì vinh quang của trường, tụi mình nhất định sẽ ủng hộ cậu!"

"Cảm ơn... cảm ơn các cậu, ha ha!"

"hựu Tuệ, câu phải cố lên! Trận thi đấu thể thao đó tụi mình đều rất khâm phục nghị lực của cậu! Chỉ có mình cậu kiên trì tới địch cuối cùng!"

"Đúng thế, Hựu Tuệ là người hùng của trường Minh Đức chúng ta!"

Người hùng? Nghe đến hai từ này mắt tôi sáng như sao, cả người dường như bay lên tận cung trăng....

"Bây giờ mọi người đều gọi Hựu tuệ là người hùng của trường Minh Đức, công chú của Minh Đức, ngọc nữ của MInh Đức!"

Người hùng của trường Minh Đức.. Công chúa của Minh Đức.. Ngọc nữ của trường MInh Đức...

Hô hô hô... Sao toàn là những biệt hiệu nghe sướng tai vậy, tôi đúng là vĩ đại thật... mà con là rất rất vĩ đại...

"..Hựu Tuệ bà rõ là, dù bà có suy sạp thế nào chỉ cần nghe vài câu 'nịnh hót' y rằng lại tràn trề sức sống lại ngay..." Tô Cơ thì thầm bên cạnh.

Nhânl úc mọi người không để ý , tôi véo một cái thật đau vào chân nhỏ ta, Tô cơ đau quá hét lên oai oái.

"Ha ha, mọi người yên tâm, tôi quyết không phụ lòng trông đợi của mọi ngưòi đâu, tôi nhất định sẽ thắng trong cuộc đọ sức với trường Sùng Dương lần này!" Tôi tự tin ưỡn ngực ra, hung hăng nói, cứ như thể mình đã giành chiến thắng. Theo lời hiệu trưởng Bạch, đúng tám giờ tối như đã hẹn, tôi đến trước cổng khu biệt thự cổ số 23 phố Angel.

Lúc này, hai trường đã tan học từ lâu,. không khí náo nhiệt ở sân trường vào ban ngày bây giờ đã bị bao trùm bởi màn đêm tĩnh lặng. Vì vẫn chưa hết ngày nghỉ lễ, các cửa hàng hai bên phố Angel đều đóng cửa từ rất sớm. Vả lại, phố Angel vốn dĩ rất ít xe cộ và những người ngoài trường qua lại, cho nên ở đây yên tĩnh đến mức dường như chỉ nghe thấy tiếng gió.

Không biết mọc ra ở đâu cái "tin vịt" cho rằng tôi với Kim Nguyệt Dạ sắp có một "trận chiến sinh tử", mặc dù là chẳng ai biết nội dung của thẻ PK là thế nào , nhưng khắp nơi trong trường chỗ nào cũng dán đầy Poster của tôi.

Trên Poster, tôi kéo một lá cờ đỏ (tôi là người làm nhiệm vụ kéo cờ ở trường, đây là bức ảnh các bạn chụp cho tôi trong lễ chào cờ), phía trên đầu tôi có viết mấy chữ to tướng:

"Tô Hựu Tuệ- Ngọc nữ trường Minh Đức tất thắng!"

"Tô Hựu Tuệ- Nữ anh hùng của trường Minh Đức!"

Bất kỳ ai trông thấy tôi cũng đều lộ rõ ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ! Hô hô....

Tôi sướng phát điên, ngọn lửa nhiệt tình trong lòng cứ hừng hưc cháy.

Nhưng mà... Hắt xì! hu hu hu, sao trời lạnh thế này! Trong cái thời tiết lạnh lẽo đầu xuân này, "lửa nhiệt tình" có cháy to nữa thì cũng chẳng xi nhê gì. Đã tám giờ hơn rồi, sao cô Bạch vẫn chưa đến nhỉ? híc... Lanh chết đi được.. Nhất là... nhất là... lại phải đứng ở cổng vào của cái biệt thự quỷ quái này nữa chứ...

Tôi liếc nhìn cánh cửa khu biệt thự số 23 phố Angel ấy, tự nhiên thở dài một cái, không biết tên trời đánh nào lại đặt tên cho cái cổng này là "quỳ môn quan", khiến cho nó càng trở nên âm u đáng sợ hơn trong thời tiết lạnh lẽo thế này...

Đúng lúc đó bỗng một luổng hơi lạnh thổi qua cổ áo, tôi cảm thấy cổ mình gai gai....

Hu hu hu hu... Tôi không phải đến để xem phim ma đâu, các "đại ca ma" đừng có đến tìm tôi nhé! hu hu hu hu... Ớn quá! biết đâu ở đây lại có ma cà rồng người cũng nên... Sớm biết thế này, lúc đó tôi đã nghe lời bà bạn Hiểu Ảnh rồi. Tôi mếu máo, sờ tấm ngọc bội đeo trên cổ. Nghe nói ngọc bội có thể trừ tà mà, a di đà phật, giờ thì chỉ có thể cầu trời phù hộ thôi.

"Tô hựu Tuệ em sao vậy? Sao người lại run cầm cập thế kia?" Đột nhiên tiếng của cô Bạch từ phía sau vọng lại, làm tôi sợ thót tim. Tôi quay người lại nhìn thấy co Bạch mặc một bồ quần áo trắng toát đứng dưới ánh đèn đường lờ mờ u ám, dáng vẻ trịnh trong nghiêm túc trong còn đáng sợ hơn cả ngày thường, tôi bất giác rùng mình.

"Đừng lo, khu biệt thự số 23 này không phải là nơi đáng sợ như thế đâu. Nơi này trước kia là nhà ở và văn phòng làm việc của ngàichủ tịch, cũng là tòa hành chính của trường trung học Minh Dương. Nhưng vì chủ tịch thích yên tĩnh nên thường không cho người lạ đi vào, vả lại bên trong còn có rất nhiều căn phòng bí mật và hố bẫy..."

Hở? Có phòng bí mật với hố bẫy à? THế thì đâu phải tòa hành chính chứ! Rõ Ràng là nhà ma rồi. Chủ tịch sao lại có sở thích quái đản thế nhỉ, ai lại đi thích ở cái chỗ ma quỷ này chứ!

"Trước kia, mọi người đồn đại là trong khu biệt thự cổ số 23 phố ANGEL CÓ chôn một kho báu, khiến bao nhiêu người đổ xô đến đây tìm, cho nên nhưng căn phòng bí mật với hố bẫy này cũng được xây lên từ hồi đấy!" Cô Bạch dường như hiểu thấu được những thắc mắc của tôi bèn giải thích thêm.

"Có.. kho... kho báu...!"

"Đúng! Nhưng đấy chỉ là tin đồn thôi, không biết tại sao sau này tin đồn đó lại lan truyền khắp trường học, từ đó trở đi nó trở thành cuộc thảm hiểm kinh hoàng, năm nào cũng có không ít học sinh tò mò lén đến khu nhà cổ này, nhưng những học sinh vi phạm nội qui đó sau này đều không thấy xuất hiện ở trường nữa..."

"Không.. không thấy xuất hiện ở trường nữa ạ?"

"Cô cũng không biết ngài chủ tịch rốt cuộc đã dùng cách gì, chỉ có điều, mặc dù biết trước hậu quả sẽ thế nào nhưng vẫn có một số học sinh ko chịu nghe lời tôi..." Cô Bạch vừa nói vừa nhìn thẳng vào tôi.

Ha ha... Tôi ngượng ngùng cúi mặt xuống, xem ra hôm sáu đứa tụi tôi lén vào khu nhà này mà còn toàn mạng quay về đúng là một kỳ tích!

"Kẹt kẹt!"

Trong khi tôi còn đang thầm nă mừng vì lần trước mình số hên tháot ra được thì cô Bạch đã mở cái ổ khóa cũ kỉ, gỉ nhoèn của khu biệt thự số 23 bằng chiếc chìa khóa cũng hoen gỉ không kém.

Vù vù.... MỘt luồng gió lạnh buốt người thổi tạt qua mặt, tôi và cô Bạch đều bất giác run lên.

Hu hu hu.. Cám giác lạnh đến rợn người.. Bị luồng gió ấy táp vào người, đầu óc tôi chợt tỉnh táo lên rất nhiều, cái lạnh vừa rồi lại như tặng thêm gấp bội.

"cô Bạch, em .. em tưởng chúng ta phải đợi nhóm thầy Thôi?"

Chúng... chúng tôi phải đi vào bên trong thật sao? Bên trong tối om như mực, đến một ngọn đèn cũng không có, chưa kể cỏ dại mọc um tùm, chẳng may sa xuống hố bẫy thì toi đời, híc híc.. thật tình.. càng nghỉ càng thấy rợn tóc gáy...

"Không phai đợi nữ! Tô HỰu Tuệ, em theo sát cô nhé, cẩn thận một chút, nếu đi lạc thì rắc rối lắm!" Cô Bạch quay đầu lại nghiêm khắc nhắc nhở tôi.

"Vâng, vâng, em biết rồi..."

Cô Bạch gật đầu, bật đèn pin lên đi trước, tôi run lập cập theo sát phía sau bước vào khu nhà 23 ấy.

Nhưng lúc tôi vaừa mới bước qua cửa thì bỗng "soạt!" một tiếng.

Cánh cửa đột nhiên tự động đóng lại. "Oái!" Tôi sợ quá hét toáng lên, bổ nhào về phía trước, toàn thân run bần bật."hựu Tuệ, em cứ bình tịnh, cánh cửa đó có gắn lò xo nên mới tự động khép lại được!"

Gắn lò xo? Tôi ngẩn đầu lên, nhìn theo luồng ánh sáng phát ra từ chiếc đèn pin trong tay cô Bạch, tôi thấy giữa bức tường và phía sau cánh cửa có gắn bốn cái lò xo to đúng bằng cánh tay, nom đã gỉ nhoèn hết cả rồi.

Bày trò mèo gì thê không biết, sao lại đi lắp cái thứ chết tiệt này ở đây chứ? làm tôi sợ đến nỗi hồn siêu phách lạc . Cô Bạch thấy tôi đã kịp định thần, bèn quay người đi tiếp, tôi lại bám sát phía sau cô.

Vì vừa mới hết đông, chưa kể cách đây không lậu có một trận tuyết khá lớn nên bay giờ trông khu biệt thự cổ số 23 có vẻ lạnh lẽo hoang tàn hơn lần trước tôi đến, chỗ nào cũng thấy cỏ khô đọng nước lạnh, thỉnh thoảng lại còn nghe thấy văng vẳng tiếng quạ kêu thê lương... Khu Biệt Thự cổ số 23 này tràn ngập mùi vị chết chóc, khiến người ta có cảm giác ghê rơn.

Cô Bạch có vẻ như khác quen thuộc nơi đây, không nói nữa lời, cứ thế cầm đèn pim đi phía trước tôi.

À, đúng rồi! không biết Kim Nguyệt dạ và thầy Thôi đã đến chư nhỉ? Sao tới giờ mà vẫn không thấy mặt mũi họ đâu cả? Lẽ nào họ sợ quá nên bỏ chạy về nhà mất rồi? Thình thịch.. thình thịch...

Bỗng có một vật gì đó sắc nhọn sượt qua mặt tôi!

"Á!"

"Áaaaaaaaaaaaaaa!" Tôi sợ quá kêu lên một tiếng, nhưng không ngờ cô Bạch còn gào to hơn cả tôi,

"Cô Bạch, cô Bạch, cô bình tịnh, vừa nãy chỉ là một con quạ thôi!" Tôi nắm chắc vai cô, cố gắng để cô trấn tĩnh lãi.

"..." Cô Bạch dường như không nghe thấy lời tôi nói, cứ ôm chặt lấy đầu.

"Bạch Ngưng, em không sao chứ?"

Đúng lúc tôi luống cuống không biết phải làm thì đằng sau bỗng có một bàn tay thế vào chỗ của tôi, đỡ cô Bạch đang trong tình trạng hoảng loạn đứng lên. Hóa ra là thầy Thôi, còn đằng sau thầy là thằng cha Kim Nguyệt Dạ đang cười toe toét lắc lư lắc lư cái đèn pin. Tôi lơ cái bản mặt đáng ghét của hắn đi

"không sao! Tôi không sao! hiệu trưởng Thôi, phiền anh buông tay ra!" Cô Bạch vừa nhìn thấy thầy Thôi lập tức trở lại bình thường.

"Được rồi, được rồi, em cứ bình tịnh! Không ngờ em vẫn chẳng thay đổi chút nào, hồi trước mỗi lần đến khu nhà số 23 này, em đều bị đám quạ làm cho sợ đến tái mét mặt mày..."

"Hiệu trưởng Thôi, xin anh đừng nhắc lại cái chuyện cũ vô vị đó được không?" Cô Bạch hơi ngượng ngừng pha chút tức giận chăn ngang lời thầy Thôi, thầy lại mỉm cười rồi nhún vai.

Quan hệ của hai người này đúng là....

Hình như gió thổi mỗi lúc một lạnh thì phải, cây cối xung quanh cứ như bóng quỷ dữ lắc lư nghiêng ngã. Mặc dù đây là lần thứ hai đến nơi này nhưng tôi vẫn sợ đến phát run, đã thế thời tiết lại rất căm căm, khiến tôi càng lúc càng run cầm cập.

Mọi người đều im lặng bước đi, thầy Thôi dẫn đầu, cô Bạch và tôi đi giữa, Kim Nguyệt Dạ theo sát đằng sau.

"Cho cô mượn này!"

...

Lúc tôi đang run bần bật, bông một chiếc khăn trắng muốt quàng lên cổ tôi...

Ôi! Lại là mùi hương bạc hà ấy.. Chết thật! Tim tôi bắt đầu đập như gõ mõ...

Không được! Tuyệt đối không được mắc bẫy của thằng cha này thêm lần nữa.

"Tôi không lạnh!" tôi tháo khăn ra ném trả Kim Nguyệt Dạ.

Cô Bạch quay đầu lại nhìn tôi, nhưng do trời tối quá, tôi không nhìn thấy rõ nét mặt của cô.

Bốn người chúng tôi đều im lặng đi tiếp một lúc nữa, con đường được lát đá xanh dần dần hiện ra trước mặt. Con đường này không rộng lắm, ở các kẽ đá còn mọc đầy cỏ khô và rêu. Hai bên đường trồng toàn loại cây lạ mắt, đương nhiên chúng cũng đã chết khô cả rồi.

Chúng tôi mon men theo con đường đá xanh ấy mà đi thêm một quãng nữa, chả mấy chốc đã đến trước cửa căn nhà cổ.

Đến bây giờ tôi mới biết, hóa ra sáu đứa tôi thám hiểm hôm ấy mới chỉ đi hết một góc nhỏ xíu của khu biệt thự số 23 này thôi.

Khu biệt thự số 23 to hơn rất nhiều so với tôi tưởng tượng, vì chỉ mới từ cổng đi đến căn nhà cổ đã hết gần 20' rồi, nhưng căn nhà cổ này thì lại không lớn như tôi nghĩ. Nó chỉ có 3 tầng, nhìn âm u tăm tối, ngoài cửa còn dán một lá bùa trừ ma đã bạc phách. Híc híc.. Kinh quá! Cứ y như là căn nhà ma trong phim kinh dị ý!

Trời tối quá nên tôi chỉ nhìn thấy từng đó! Nhưng như thế cũng đủ làm tôi sợ đến dựng tóc gáy lên rồi....

"Ừm... đã lâu lắm rồi không đến đây! Tám năm rồi.." Thầy Thôi đứng trước cửa căn nhà cổ khẽ thở dài.

"Tô Hựu Tuệ, Kim Nguyệt Dạ, các em vào trong đi, thầy cô chỉ có thể dẫn các em đến đây thôi!" Cô Bạch có vẻ như đang sợ hãi điều gì đấy, vội vàng cắt ngang lời thầy Thôi.

Gì cơ? chỉ có thể dẫn bọn tôi đến đây thôi á? Hai thầy cô nỡ lòng nào để cho tôi và Kim Nguyệt Dạ tự đi vào căn nhà ma quái này chứ? không! Tôi không chịu đâu!

"Tô hựu tuệ, đây là ý của ngài chủ tịch, muốn hai em tự đi vào căn phòng này, có lẽ đây cũng là cách thử thách các em!"

Thử thách? Tôi tái mặt nhìn kIm nguyệt Dạ, thằng cha đáng ghét ấy mặt tỉnh bơ, tiện tay đẩy cánh cửa căn nhà cổ đấy ra."Két! Két!"

Cửa không khóa, một luồng khí vừa lạnh lẽo lại thêm cả mùi ẩm mốc xông thẳng vào mặt 2 đứa tôi.Tôi bất giác rùng mình. Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà! Tôi chỉ muốn gào lên thật to cái câu đấy.

"Thầy thôi, cô Bạch, chúng em vào đây!" Tôi lưu luyến nhìn 2 thầy cô.

"Ừ, ừ.." Tiếng cô Bạch nghe có vẻ hơi ngập ngừng, như muốn nói gì mà lại thôi không nói nữa.

"Ô hô! Sợ bị ma nhập à?" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ đột nhiên ghé đầu sang bên cạnh tôi, cười ha ha trêu chọc.

"Cậu.. Cậu lo cho mình trước đi! Hừ!"

Hu hu hu... A di đà phật! A di đà phật! Các "anh ma chị quỷ" ơi, Hựu Tuệ tôi từ xưa đến nay không thù không oán gì với các người, đừng có xuất hiện ra đây hù tôi nhé! Híc híc!

Bên trong căn nhà cổ tối đen như mực, nhìn cứ như là một cái hang động sâu thẳm. Kim Nguyệt Dạ cầm đèn pin đi trước, tôi bám sát phía sau. Cả đại sảnh tối om om, xung quanh ngổn ngang toàn mảnh vỡ, có vẻ giống như từng bị ai đập phá, mà cũng giống như vừa có một cuộc chiến đầu ác liệt vừa xảy ra. Đèn pin rọi tới một cái hành lang sau hun hút, cứ mỗi bước chân là lại phát ra tiếng động ghe người, có cảm giác như chân dẫm phải chuột cống vậy, tôi nổi hết cả da gà.

Cả hành lang ấy có tất cả 4 cánh cửa màu xanh sẫm, nổi bật lên trên tường màu nâu trắng. Hai bên tường có treo mấy bức tranh mà tôi chẳng hiểu nó vẽ gì, toàn là những đường ngang ngang dọc dọc. Dưới anh đèn pin mờ mờ, chúng giống y như những hình vẽ ma quỷ vậy, làm cho căn phòng càng trở nên tăm tối.

Kim nguyệt da đột nhiên dừng lại. Chuyện gì thế không biết? tôi cũng tò mò tiến lại gần xem rốt cuộc đấy là cái gì.

Thế là... tôi đã nhìn thấy....

Có mấy cái bóng đen sì sì đang chuyển động trước mặt chúng tôi... Tôi đờ người ra, tưởng chùng như không thể thở nổi.

"Hình như là một cái gương!" Kim Nguyệt Dạ rọi đèn pim vào mấy cái bóng đen phía trước ấy, bình tĩnh nói.

Tôi tim đập chân run, cố nuốt nước bọt.

Hình như... hình như đúng là cái gương thật rồi... Ha ha.. Nhưng mà..nhừng mà ở đây khiếp quá, tôi muốn về nhà, hu hu hu hu.....

"Đợi đã! Ở trên mặt gương có chữ!" Kim Nguyệt Dạ bước sát tới cái mặt gương đen thui ấy xem rốt cuộc trên đó viết gì:

"Mời lên tầng hai!"

Lại còn phải lên tầng hai nữa á? Có đùa không vậy? Tôi sợ đến nổi gai óc.

Kim Nguyệt Dạ dùng đèn pin rọi khắp nơi, nhưng động tác của hắn nhanh quá khiến tôi chỉ kịp nhìn thấy trên trần nhà toàn là mạng nhện chằng chịt.

Ối thánh thần thiên địa ơi! Tôi sẽ bỏ mạng ở đây mát! Hu hu hu hu....

Tôi kéo tay Kim Nguyệt Dạ: "Tui mình, tụi mình làm hòa đi, quay về thôi.. được không?"

"Ủa, làm hòa? Thế này chẳng giống với tính cách của cô chút nào, Tô Hựu Tuệ ạ! Không phảicô từng nói là thi đấu thì phải kiên trì đến cùng sao?"

Kim Nguyệt Dạ lại bắt đầu đi tiếp, tôi không muốn đứng ở đây một mình, cũng không muốn đi cùng cậu ta... Nhưng cuối cùng thì tôi cũng không dám một mình quay lại vì sợ cái khoảng tối đen ngòm phía sau lưng kia, chẳng còn cách nào khác, đành phải theo cậu ta lên tầng trên.

Khi đến cuối hành lang, Kim Nguyệt Dạ đi theo cây cầu thang bằng gỗ bám đầy bụi bẩn để lên trên, tầng hai chỉ có một cánh cửa duy nhất, nhìn lớp sơn bạc phếch, hoen ố ấy cũng đủ biết "lịch sử lâu đời" của nó, có vẻ như lâu lắm rồi không có người đến đây.

Kim Nguyệt Dạ từ từ đưa tay ra..

Đằng sau cánh cửa đen thui này sẽ là cái gì? Ngài chủ tịch bí ẩn rốt cuộc là ai? Trường Minh Đức và trường Sùng Dương rốt cuộc ai thua ai thắng? Những đáp án cho các câu hỏi ấy phải chẳng sẽ được mở ra....."Cô mở cửa đi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên thu tay về, quay đầu lại nhìn tôi.

"Tôi á?"

Tại sao lại bắt tôi mở cửa? còn lâu tôi mới mở!

"Từ lúc bước vào căn phòng này toàn do tôi dẫn đường bay giờ đến lượt cô phản mở cửa chứ, để tôi còn nghỉ ngơi lấy sức!" Thằng cha Kim Nguyệt Dạ bình chân như vại, tựa vai vào tường "nghỉ ngơi".

"Cậu..."

"Hơ hơ, hay là sợ quá không dám mở?"

"Nực .. nực cười .. thật! Có việc gì mà Tô hựu tuệ này không dám làm chứ!" Tôi đứng thay lưng tay chống nạnh, nghênh ngang nói vs Kim Nguyệt Dạ.

Sau đó... tôi từ từ đưa tay ra chuẩn bị gõ cửa, nhưng tay tôi vừa mới chạm vào thì cánh cửa đã mở ra rồi..

"Ha ha ha..." Một tràng cười quái dị vang lên cùng một vật gì đó trắng rơi xuống, tôi vội đưa tay ra đỡ lấy nó theo quán tính.

Nhưng lúc tôi cúi đầu xuống.....

Trời đất! Nó là một cái....

Đầu lâu...

"Áaaaaaaaaaaaaaaaa!"

"Hựu Tuệ! Tô Hựu Tuệ..."

Trong lúc ngất đi, tôi mang máng nghe thấy tiếng Kim Nguyêt Dạ cuóng quýt gọi tên tôi, nhưng âm thanh đó dường như mỗi lúc một xa vời.

Mãi một lúc lạu sau, tôi mới dần dần tỉnh lại trong tiếng gọi loáng thoáng của Kim Nguyệt Dạ. Nhưng khi nhìn thấy bốn phía xung quanh hết thảy đều là một màu đen ngòm, tôi lại ngay lập tức nhắm nghiền mắt lại.

Hu hu hu ....

Nằm mơ! Nhất định là tôi đang nằm mơi rồi! Ha ha... Ngày mai trời sáng rồi mọi thứ sẽ như cũ...

"Tô Hựu Tuệ, cô mau tỉnh lại cho tôi! Nếu không tôi sẽ để cô lại trong cái nhà ma này một mình đấy!"

"Đừng!" Bị tên Kim Nguyệt Dạ dọa thế, tôi lập tức ngồi bật dậy như lò xo.

Đây là đâu? Tại sao lại có nhiều tiêu bản hình thù kì quái như thế này? Lại còn có cả bao nhiêu mô hình bộ phận giải phẫu sinh lí người ở ngay dưới chân tôi nữa chứ? Cái đầu lâu lúc nãy làm tôi sợ mất mật!

"Nơi này là bên trong căn nhà cổ số 23 đấy! Tô Hựu Tuệ, bộ cô sợ đến nỗi mất cả trí nhớ rồi à?" Tên Kim nguyệt Dạ đứng bên cậy cười nhăn nhở với tôi.

"Tụi mình rời khỏi đâ thôi, Kim Nguyệt Dạ!" Tôi nhìn thằng cha đó với ánh mắt cầu cứu, có chết tôi cùng không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Cót két.. Cót ket... Cót ket.....

Bên ngoài hình như gió thổi mạnh quá, cảnh cửa sổ bị gió giật mạnh đập cả vào khung cửa, phát ra nhưng tiếng kêu đáng sợ. Ối cha mẹ ơi, sao cảnh này giống với cảnh yêu quái đến bắt Đường Tăng trong "Tay Du Ký" quá đi mất!

"Chuyện... chuyện gì thế?" Hu hu hu... Không lẽ bọn yêu quái đên đay bắt tôi thật sao? Tôi bủn rủn hết người

"Reng reng reng!" Chợt có một hồi chuông điện thoại kì dĩ hối hả vang lên.

Tôi và Kim Nguyệt Dạ đều bất giác nhìn lên chiếc bàn ngổn ngang sách vở, ở đó có một cái điện thoại cở màu đen đang kêu inh ỏi.

Không... không thể nào! trong đầu tôi bổng hiện lên một đoạn phim kinh dị "Điện thoại lúc nữa đêm", sau lưng chúng tôi liệu có... Tôi sợ hãi nắm chặt lấy mép váy, nhưng đúng lúc đó một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay tôi: "Đừng sợ, còn có tôi mà!"

Kim Nguyệt Dạ nhanh như chớp ấn phím nhận cuộc gọi.

"Ha ha ha ha.. chào hai bạn nhỏ đáng yêu, cuối cùng thì các bạn cũng đã đến rồi, có thích món quà ta dành tặng cho không?"

"Ngài là... chủ tịch?" Tôi lí nhí hỏi.

"Đúng rồi!"

Phù! Chỉ cần không phải là ma quỷ hay yêu quái gì đó là tôi có thể yên tâm. Tôi nhanh chóng "điều chỉnh" lại tâm trạng, bước lên phía trước một buớtc, dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng là lần đầu tiên nói chuyện với chủ tịch, nhất định tôi phải tạo ấn tượng tốt mới được."Chào thầy! Em là TÔ Hựu Tuệ, học sinh lớp 10 trường Minh Đức. Mong thầy chỉ bảo thêm ạ!" Tôi dùng giọng nói ngọt ngào nhất để thưa với thầy, và cũng không quên nở nụ cười tuyệt chiêu.

"Ồ, em là học sinh của Bạch Ngưng hả? Đúng là thầy nào trò nấy, giống hệt nhau!" Giọng nói trầm trầm của chủ tịch vang lên từ trong điện thoại. "Này, cậu nhóc, cậu là ai thế?"

"Chào thầy! Em là Kim Nguyệt Dạ, học sinh lớp 10 trường Sùng dương. Cách thầy gặp mắt chúng em hôm nay đúng là khác người thật! Chắc cả đời này em cũng không thể nào quên được!"

"Ha ha ha.. Cảm ơn em! Cậu nhọc này hợp với ta lắm đấy! Tốt lắm!" Nghe mấy câu nịnh bợ của Kim Nguyệt Dạ, chủ tịch tỏ ra rất hài lòng, giọng nói cũng cao hẳn lên.

Hừ! Đồ dẻo mỏ! Tôi thầm rủa thằng cha Kim Nguyệt Dạ.

"Đùa chút thôi, chứ thầy đã biết các em là ai rồi! Thế này nhé, đề thi dành cho các em chính là bắt đầu từ ngày hôm nay, hai em sẽ chuyển đến đây sống để hoàng thành bài khảo nghiệm của thầy!"

"Sống ở đây ạ?" Tôi không dám tin vào tai mình.

"Đúng vậy! Thầy sẽ giám sát hai em một thời gian, rồi dựa vào đó để xem xem phương pháp giáo dục của trường Mnh Đức và trường Sùng Dương, trường nào tốt hơn, còn nữa, sẽ có một vị giám khảo đặc biệt chuẩn bị sẵn đề thi đợi các em đến đấy!"

Gì cơ? Giám sát chúng tôi? Như thế mà cũng gọi là cuộc thi à? Không biết chủ tịch đang nghĩ gì nữa..

"Được rồi, thầy chỉ nói sơ qua thôi, phòng của các em đều ở tầng một, cửa phòng có ghi săn tên các em rồi, công tắc của tất cả đèn điện ở phía dưới cái máy ghi âm này. Các em không phải lo giải thích với gia đình đâu, thầy đã thay các em sắp xếp ổn thỏa rồi, tạm biệt!"

"Khoan đã.. Thưa thầy..." Kết quả chỉ còn tiếng tút tút từ điện thoại vọng ra đáp lại tôi.

Có nhầm không vậy? Phải ở trong cái nhà ma này những một tháng ư? Lại còn phải sống cùng thằng cha trời đánh Kim Nguyệt Dạ nữa chứ!

"Đi thôi!" Kim Nguyệt Dạ đột nhiên đứng phắt dậy đi ra phía của phòng.

"Đi đâu?"

"Đi xem phòng! Lẽ nào cô muốn ngồi ôm đóng tiêu bản này cả đêm à?"

Tôi ngáng ngẩm nhìn cái điện thoại chẳng có chút tín hiệu nào, sau đó đành ngoan ngoãn xuống tần một.

"Chúng ta phải ở đây một tháng thật sao?"

"Có sự lựa chọn nào khác sao?"

"Không có!"

....

Đèn được bật lên sáng trưng, nhìn căn phòng cũng không đến nỗi đáng sợ lắm!

"Ối chà, sợ thích khác người thật! Nhưng nhìn cũng cool lắm cơ! Nom y như đầu trâu mặt ngựa vậy! Hơ hơ!" Kim Nguyệt Dạ bỗng nhiên tựa vòa tường, tò mò sờ cái mũi bò gắn ở đầu con tê giác được treo trang trí trên đó, bật cười khanh khách.

Đúng là thằng cha biến thái! Cái đó thì cool cái nỗi gì cơ chứ? Tôi lườm hắn.

"Đây là phòng của cô đấy!" Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cửa có treo đầu bò, Kim Nguyệt Dạ vặn núm cửa khẽ đẩy vào.

Tôi đúng sau lưng Kim Nguyệt Dạ, cố ló đầu vào nhìn phòng ngủ của mình...

"Đây.. đây.. đây là phòng ngủ của tôi á?" Mắt rôi trợn trừng lên như mắt lợn luộc. Căn phòng này người ở được sao? Rèm cửa sổ màu trắng, giường đơn màu trắng! Lại thêm cái không khí u ám của khu nhà số 23 này nữa, đây không khác nào khu nghĩa địa cả. Hu hu hu.. Tôi không ở cái phòng này đâu!

"Rất hợp với cô mà! Tất cả đều màu trắng! Chưa biết chừng nó lại giúp cô trắng thêm ra đấy!"Tên Kim Nguyệt Dạ làm bộ khoanh tay, rướn mày lên nói mỉa tôi.

"Cậu nói cái gì? Cảm ơn, tôi đã đủ trắng lắm rồi! Hơ hơ hơ..." Tôi có kìm nén cơn thịnh nộ, vờ cười nhã nhặn.

"Hựu Tuệ, xem ra.. cô bệnh nặng lắm rồi đó!" Kim Nguyệt Dạ ra vẻ thông cảm nhìn tôi, rồi quay ngoắt lại. " Tôi đi xem phòng của tôi đây! Đừng có bám theo đuôi đấy!"

Mi nói không cho ta bám đuôi, ta cứ bám theo đấy!

"Wow! Căn phòng này tuyệt thật! Rất hợp ý tôi!" Kim Nguyệt Dạ bước vào phòng, sung sướng ra mặt ngắm nghía cách bài trí của căn phòng ấy.

Rèm cửa sổ màu xanh nhật, giường đơn có hoa văn rất đẹp, bàn giấy kiểu cách, còn có cả tủ quần áo, giá sách, két bảo hiểm....

"Bất công! Tại sao hai phòng lại chênh lệch nhau nhiều thế!" Tôi bĩu môi hậm hực nói.

"Yeah! Cái giường này suống thật! Với lại nó chỉ cách giường cô có một bức tường thôi. tôi gõ vào tường là cô nghe đấy!" Kim Nguyệt Dạ gõ vào tường ba nhát, rồi hất hàm nói, "Hơ hơ, đêm có ma mò đến tìm thì cô cứ gõ vào tường ba nhát nhá, nếu tâm trạng tốt thì tôi sẽ sang cứu!"

"..."

Thằng cha chết tiệt này.. cố tình chọc tức tôi nổi điên đây mà! Ai thèm mi cứu chứ! Đừng có mà vội lên mặt nhé! HỪ, tức muốn chết!

"Xem ra hai phòng ngủ này đều được dọn dẹp tinh tươm cả rồi, đi nghỉ sớm cho lại sức thôi! Chúc bé Hựu Tuệ ngủ ngon nhé!"

"Không!" Lúc cánh cửa chuẩn bị đóng lại, tôi cứ đứng chặn ở giữa cửa không chịu ra.

"làm gì thế hả? Bè hựu Tuệ lẽ nào lại muốn..."

"Tôi không thích ngủ ở cái phòng trắng toát đó đâu!"

"Ủa, thế thì liên quan gì đến tôi chứ?"

"Tôi mặc kệ..."

"Lẽ nào bé Hựu Tuệ muốn ở chung phòng với tôi? Hơ hơ, bé cũng sống thoáng quá nhỉ?"

"Cậu chết đi!"

Tôi hất cổ thằng cha Kim Nguyệt Dạ ra khỏi phòng, còn mình thì nhảy phắt vào trong, nhanh tay khóa cửa lại.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

"Này! Tô Hựu Tuệ, cô làm trò gì thế hả? Đây là phòng của tôi chứ!"

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

"Kim Nguyệt Dạ, tôi với cậu đổi phòng!"

"Tô Hựu Tuệ! Mở cửa ra ngay!"

"Còn lâu! Ô hô hô hô!"

"Mở ra ngay!"

"Có chết cũng không mở!"

"Tô Hựu Tuệ!"

"Hà hà hà hà!"

...

Cứ như thế một cuộc sống mới với những tháng ngày tranh giành, cãi cọ nhau đang thực sự bắt đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.