Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa

Chương 290: Chương 290: Thánh chỉ thưởng con dâu 19




Hoàng đế từ bên ngoài đi vào, cười vang hỏi, "Hai tỷ muội nàng đang nói chuyện gì mà cười hài lòng như thế đâu?"

Ngọc Quý Nhân liền đi tới, thân thể mềm mại dán lên hoàng thượng, "Đương nhiên là đang nói, chờ sau khi tam muội tiến cung, phải thế nào để hầu hạ hoàng thượng càng thêm tận tâm nha."

"Ý chỉ đã hạ, rất nhanh nàng có thể được đền bù mong muốn."

Một tay đem Ngọc Quý Nhân ôm lấy, ánh mắt hoàng đế thì dừng lại trên người Tuyết Quý Nhân dịu dàng động lòng người, hắn nghĩ mình lại trở về thời tuổi còn trẻ, ngày đêm điên cuồng, cả người đều tràn ngập nhiệt tình, thế nào muốn các nàng cũng không đủ.

Rất nhanh, trên long sàn rộng lớn này sẽ thêm vào Đào Tiểu Vi, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt sắc vô song, đến lúc đó, nghĩ sẽ được ôm ấp ba mỹ nhân, hoàng đế nhịn không được nuốt nuốt nước bọt, liền gục trên người Tuyết Quý Nhân giải hỏa.

...

Thái giám truyền chỉ chính là lần đầu tiên nhận lệnh khẩn cấp như thế, trời còn chưa sáng hẳn, hoàng đế mệnh hắn đem theo long kiệu, phân phó xuống, nhất định phải đem tam công chúa tề quốc về hoàng cung.

Vì vậy hắn liền đi.

Bất quá trong lòng nơm nớp lo sợ, bởi vì tổng quản thái giám cũng bởi vì vị thất hoàng tử này, thiếu chút nữa thắt lưng bị chặt đứt, một hồi nếu như làm không đúng tâm ý vị điện hạ này, không biết chính thắt lưng mình còn có thể bảo tồn, ai, với lại “bảo bối” cũng không có, muốn thắt lưng cũng vô dụng, hắn tự an ủi tâm tình. (Bảo bối của thái giám là gì chắc ai cũng biết nhá ^^)

Gõ nửa ngày, cửa mới được Tiểu Cửu mở ra, một cái đầu cùng đôi mắt nhập nhèm chưa tỉnh ngủ xuất hiện, "Ai, sáng sớm đã làm ồn? Lúc này còn chưa sang hẳn, còn không cho người ta ngủ?"

Thái giám sống lưng thẳng trực, lo lắng, lanh lảnh tiếng nói hô, "Còn không mau gọi Vương gia nhà ngươi ra tiếp chỉ?"

Ngáp một cái, Tiểu Cửu có chút không nhịn được, "Ngươi không biết Vương gia ra kinh làm việc sao? bên trong phủ không ai có tư cách tiếp chỉ."

"Sao, hoàng tử ra kinh, dựa theo lệ cũ muốn đi phải vào cung trình báo, ta tới xem qua thì Vương gia nhà ngươi vẫn chưa có đến trình báo nha." Tiểu thái giám có chút không tin, trừng mắt hồ nghi gã hạ nhân to gan lớn mật.

"Không tin thì thôi, lừa ngươi làm gì." Tiểu Cửu bị không khí lạnh buổi sớm làm tỉnh ngủ hơn phân nửa, "Chờ, ta đi gọi quản gia tới, bất quá ngươi vẫn nên chuẩn bị tâm lý, cho dù quản gia tới thì cũng nói như vậy, Vương gia không ở bên trong phủ, không tiếp được ý chỉ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.