Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 103: Chương 103: Hoàn chính văn




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng.

Văn Dụ lớn lên dưới lá cờ đỏ, là một thanh niên tốt tin tưởng vững chắc vào chủ nghĩa duy vật, anh kiên quyết không làm chuyện mê tín phong kiến.

Toàn bộ mọi chuyện, anh nhất định phải lấy phương pháp khoa học để giải thích.

Ví dụ như sau khi về nhà, anh nói: “Ác là một loại năng lượng, mà trong vũ trụ này, năng lượng không chỉ bảo toàn mà còn cân bằng.”

“Nếu như trên người một người có mức năng lượng ác quá lớn, vũ trụ sẽ phái ra một nguồn năng lượng khác để trung hòa hắn, để đạt tới cân bằng năng lượng.” anh nói năng đầy hùng hồn lý lẽ, “Đừng nói với anh gì mà nhân quả báo ứng, đó chỉ là mê tín. anh đây là khoa học. Cái gì? Em hỏi khác nhau ở đâu ư?”

“Nếu nói theo nhân quả báo ứng, căn bản chẳng cần anh ra tay, chính hắn sẽ gặp phải báo ứng. Nhưng bây giờ hiển nhiên là không phải. Bây giờ là anh chủ động, tích cực đi trung hòa hắn.”

“Biết chưa, đấy chính là khác nhau giữa mê tín với khoa học.” (best ngụy biện)

Kỷ An Ninh: “...”

Kỷ An Ninh mà tin anh mới có quỷ ấy.

Văn Dụ chợt nhớ tới phải hỏi một vấn đề.

“Kiếp trước...A phi, trong thế giới khác,” anh hỏi, “anh xử lý hắn thế nào?”

Kỷ An Ninh thở dài: “anh đẩy hắn xuống từ sân thượng Ngân Hải.”

Văn Dụ im lặng một giây, lớn tiếng khen: “anh bên đó, rất được đấy!”

Kỷ An Ninh nổi khùng.

“Bên kia anh chết đấy! Bị bắn chết!” Mắt cô đỏ lên.

Văn Dụ nhớ tới chuyện trong mơ.

“Lúc anh chết, có phải em ở ngay cạnh anh không?” anh hỏi.

anh thậm chí đến cái này cũng biết rồi ư? Kỷ An Ninh hỏi: “anh mơ thấy sao?”

Văn Dụ gật đầu.

Kỷ An Ninh cũng gật gật đầu.

Khi đó cô khóc ôm anh nói: “Nếu có kiếp sau...”, sau đó quả nhiên có kiếp sau.

“Chậc.” Văn Dụ nói, “Vậy ban đầu ở nhà ăn, lúc nhìn thấy anh, có phải rất muốn nhào lên hôn anh phải không? Còn ra vẻ.”

Kỷ An Ninh phì cười. Trong mắt cô đọng nước mắt, cười một tiếng, nước mắt liền rơi xuống.

“Đừng khóc đừng khóc, anh đùa thôi mà.” Văn Dụ y con chó to, ôm Kỷ An Ninh vào ngực, liếm hết nước mắt cô, “Ừm, hơi mặn, không giống mùi kia lắm.”

Kỷ An Ninh đập anh.

Văn Dụ nắm chặt cổ tay cô, lại hỏi: “Sao anh lại bị bắt?”

“Nếu như nói anh thật sự làm như thế với Triệu Thần, anh nghĩ là mình không thể nào để lại chứng cứ được.” anh vô cùng khẳng định nói.

Ánh mắt Kỷ An Ninh hơi tối lại, nói: “Em không biết nhiều, nhưng hẳn là Dương Bác.”

cô ở trong vòng xoáy thời gian thấy lời Dương Bác nói với anh.

“Hóa ra là như vậy...” Văn Dụ như có điều suy nghĩ.

Nếu như Dương Bác nhìn chằm chằm vào anh, đúng thực rất có khả năng bắt được thóp của anh. Cho nên anh bị bắt vào tù, Văn Quốc An nghe tin, đột phát xuất huyết não qua đời, hai bố con vốn có thể lật vấn cờ lại bị hai cha con Dương Bác gắt gao đè xuống.

Chuyện kiếp trước cơ bản đã được xâu chuỗi lại.

Văn Dụ vẫn còn một chuyện không rõ. trên sân thượng cao ốc Ngân Hải, anh nghe được những lời nói kia của Triệu Thần, có chút hoang mang.

“Ở bên đó, anh với em...Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” anh hỏi, “Còn Tôn Nhã Nhàn với tên đông gì đó lớp em, đồn em ba ngàn một đêm, lại là chuyện gì vậy?”

Kỷ An Ninh bỗng nổi giận.

“không phải anh hay mơ à? cô tránh khỏi ngực anh, “Tự anh mơ đi.”

Quay người chạy về phòng ngủ, còn khóa luôn cửa phòng: “anh ngủ phòng khách đi!”

Văn Dụ trợn tròn mắt.

Văn Dụ ngủ một đêm ngoài phòng khách, cảm nhận được lực lượng khoa học trong cõi u minh. Các giấc mộng được xâu chuỗi lại, tạo thành một giấc mộng dài hoàn chỉnh.

Các loại tiền căn hậu quả đều được làm rõ, các ẩn tình không biết cũng biết hết.

Ví dụ như anh nhìn thấy chính mình quấy rầy Kỷ An Ninh thế nào, hại cô bị Tôn Nhã Nhàn ghen ghét, bị tung tin đồn nhảm hãm hại. Văn Dụ vẫn còn luôn coi kẻ cầm đầu là tên Triệu Thần!

Hóa ra nhiều lần “ngu ngốc” như vậy, toàn tự đi mắng mình.

anh cũng biết tin đồn ba ngàn kia là do đâu.

anh mua hoa tặng Kỷ An Ninh, Kỷ An Ninh từ chối nhận, Tôn Nhã Nhàn lại đuổi theo. cô ta cảm thấy bó hoa kia không giống bình thường, so với bó hoa hai tăm tệ trong tiệm thì không giống lắm, đuổi kịp anh trai tặng hoa để nghe ngóng giá cả.

anh trai kia nói cho cô ta, tính tổng cả phí hoa nhập khẩu, thêm đóng gói cộng phục vụ là ba ngàn.

Tôn Nhã Nhàn như ăn phải cả tấn chanh, hơi chua bốc cả ra ngoài, quay lại liền chế ra lời đồn “Ba ngàn một đêm”.

Văn Dụ: “...”

Tóm lại, đều là mẹ nó có liên quan đến anh. Cứ mắng anh là được.

Nửa đêm Văn Dụ tỉnh lại, bị chính mình làm cho tức gần chết.

anh đứng lên, lặng lẽ lấy chìa khóa dự phòng, mở cửa phòng ngủ, leo lên giường ôm lấy Kỷ An Ninh không thả.

Kỷ An Ninh tỉnh lại, phát hiện là anh liền đạp cho cái.

Văn Dụ nhân cơ hội ngăn chân cô lại, ngại ngùng nói: “Cái kia, đều là anh không đúng.”

Kỷ An Ninh dụi mắt, kinh ngạc: “anh mơ thấy rồi à?”

Văn Dụ vùi mặt vào hõm cổ cô, rầu rĩ “Ừ” một tiếng.

Kỷ An Ninh không còn tức giận với anh nữa, cô vươn tay ôm anh. thật ra những chuyện ở kiếp trước cô đã không còn giận từ lâu.

Qua lúc lâu, Kỷ An Ninh nghe tiếng anh sâu kín hỏi: “thật sự tha thứ cho hắn à?”

Kỷ An Ninh vỗ cánh tay anh, nhẹ nói: “Đúng vậy, không phải nói với anh từ lâu rồi à?”

Văn Dụ nhớ tới buổi tối nào đó, tóc mai trước trán cô lay động trong gió, nói: “Em tha thứ cho hắn rồi.”

Đôi mắt Văn Dụ đau xót khó nhịn.

“Nếu không...” anh nói, “Vẫn đánh hắn một trận đi?”

“không đánh.” Kỷ An Ninh tức giận nói, “hắn da dày thịt béo, em đánh hắn đau tay.”

Văn Dụ sờ sờ cánh tay của mình, đúng vậy, cứng chắc. Lại sờ cái tay nhỏ của Kỷ An Ninh, yếu đuối không xương.

Thôi quên đi.

Kỷ An Ninh còn nghĩ tới người tài xế kia, lo lắng: “thật sự không có chuyện gì à?”

“Em đừng lo lắng, là ông ấy tự nguyện.” Văn Dụ nhỏ giọng nói bên tai cô, “Ông ấy họ Hạ.”

Kỷ An Ninh khẽ giật mình, chấn kinh: “Ông ấy là...”

“Ừ.” Văn Dụ nói, “Trường hợp xấu nhất là ông ấy bị nhận ra. Nhưng anh sẽ giúp ông ấy chăm sóc tốt người nhà.”

Ông vẫn luôn biết, ai mới là hung thủ thực sự hại chết con mình. Nhưng đối phương là kẻ có tiền có thể sai khiến quỷ thần, khéo léo thoát khỏi chế tài pháp luật. Chỉ là đám dân đen, không đủ khả năng đưa hung thủ ra ngoài công lý.

Cũng hận không thể cho hắn dao trắng vào dao đỏ ra, nợ máu trả bằng máu. Thế nhưng vợ mình từ lúc con gái đột tử liền điên điên dại dại, lúc tốt lúc xấu, mất đi khả năng làm việc, trên còn có mẹ già, đều trông cậy vào một mình ông.

Cho dù hận cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà chống đỡ.

Tới tận một ngày, có một người trẻ tuổi xuất hiện trước mắt ông. Cậu ta cho ông số tiền đủ để cả nhà sống thoải mái nửa đời sau. Ông cuối cùng cũng không còn lo lắng sau này nữa.

Triệu Thần chết do tại nạn giao thông ngoài ý muốn. Tài xế taxi bên trong phải làm ca đêm, nên mới mệt mỏi không chịu nổi vội đổi ca, vì vậy gây ra họa lớn.

Sau khi điều tra, tài xế này đã ly hôn với vợ, một mình rời nhà, một nghèo hai trắng chạy tới tỉnh lị này để kiếm ăn. Căn bản đến tiền bồi thường cũng không trả nổi.

Ông bà nội nghe tin chạy tới, vỗ bàn kêu to: “Chúng tôi không cần tiền! Bảo hắn đền mạng cho cháu nội tôi!” Nhưng tại nạn giao thông khiến một người tử vong, tối đa cũng chỉ phán ba năm.

Bố ruột Triệu Thần nhớ tới đứa con trai trưởng, đã từng là đứa bé mập mạp đáng yêu, cũng từng hầu hạ dưới gối. Sau này vợ mình qua đời, vợ mới và nó cứ như nước với lửa, hết cách đành đưa tới chỗ bố mẹ mình, ai ngờ bị ông bà nuôi đến hư hỏng.

Sau đó, ông đối với nó cũng đúng thực là không thích, may mà còn có con trai nhỏ, thông mình ngoan ngoãn, mọi thứ đều không thua.

Ông rơi hai giọt nước mắt, ngăn cản bố mình đang muốn xông tới đánh người tài xế gây lỗi kia, nói với cảnh sát: “Cứ xử theo phép công.”

Cuối cùng cũng có người rõ lí lẽ, cảnh sát thở phào nhẹ nhõm.

Mà người lái xe gây chuyện kia, vẫn luôn chết lặng nhìn bọn họ.

Bố Triệu Thần chỉ nhìn ông ấy vài lần, rồi không để ý đến nữa. Đưa ông bà nội rời đi. Người lớn cảm xúc kích động như vậy, dễ bị trúng gió, xuất huyết não, nhồi máu cơ tìm gì đó. Vẫn nên nhanh lên thôi.

Ông ta không biết, sau lưng ông ta, người lái xe gây chuyện vẫn luôn nhìn chằm chằm bọn họ.

“Vợ trước” của người tài xế từ thành phố Du tới đây thăm tù, hai vợ chồng nắm tay nhau thật chặt.

“Tôi đã báo thù cho Mạn Mạn rồi.” Ông ấy nói.

Trải qua một kích này, đầu óc vợ ông ấy đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Bà nói: “Trong nhà còn có tôi, ông đừng lo lắng.”

“Ai cũng không nhận ra được. Bọn chúng nó!” Ông ấy nói, “một nhà họ Triệu, không một người nhận ra tôi!”

Người đàn ông nghiến răng ken két.

Cả nhà họ Triệu đấy có hóa thành tro ông cũng nhận ra. Nhưng ông đứng ngay trước mặt bọn họ, cả nhà đó lại không có một ai nhận ra ông chính là bố của Hạ Mạn.

Trong lòng bọn họ, ý nghĩa của “Hạ Mạn” thậm chí còn không phải là một người, mà chỉ là một chuyện cần dùng tiền để giải quyết.

Vốn cho rằng kết quả xấu nhất là bị nhận ra, vậy sẽ từ gây ra tai nạn giao thông chuyển thành có ý định mưu sát, tính chất hoàn toàn khác. Kết quả căn bản không ai ghi nhớ Hạ gia ở trong lòng. Người đang ở ngay trước mắt, mọi người đều không nghĩ ra mình đã từng gặp.

Bố ruột Triệu Thần cảm thấy dù sao đứa con vô dụng kia cũng đã chết rồi, cái này cũng không phải mưu sát giết người gì đó, chẳng qua là tai nạn giao thông ngoài ý muốn thôi, vì chuyện này mà phải tốn tiền lẫn sức thì không đáng. Ông không muốn nhúng tay vào chuyện này, giao toàn bộ cho cảnh sát.

Cảnh sát theo lẽ công mà chấp pháp, toàn bộ việc công xử theo phép công, lái xe gây tai nạn chiếu theo hình phạt pháp luật là ba năm, hoãn lại ba năm, chịu bồi thường dân sự là 58 vạn.

Kết quả tốt hơn so với dự đoán.

Ngược lại là ông của Triệu Thần, cái người năm đó cầm quải trượng cậy mạnh chỉ vào bố Triệu Thần nói: “Tôi mặc kệ! Dù sao cháu trai tôi cũng không thể có chuyện được! anh phải cứu nó ra! Dùng bao nhiêu tiền cũng được!”, người già rồi, bởi vì quá đau lòng, lập tức bị trúng gió, nằm ở trên giường, mồm méo mắt lác chảy nước miếng, không động đậy được.

Văn Dụ vận dụng năng lượng khoa học, trung hòa năng lượng ác trong vũ trụ này.

Rất tốt.

Tại nhà lớn Văn gia.

Văn Quốc An nghe dì giúp việc nói Văn Dụ về nhà, rất kỳ lạ hỏi: “Nó đâu rồi?”

Bình thường Văn Dụ về nhà, chắc chắn sẽ lên tầng chào hỏi với ông trước, sao lúc này lại là dì đây nói cho, ông mới biết được nó trở về?

Dì kia nói: “Cậu chủ vừa về đã xuống tầng hầm rồi.”

Tầng hầm Văn gia ngoại trừ hầm rượu, còn có nhà kho. Có cảnh cửa an ninh nặng nề, nhà kho ngang cỡ kho chứa của ngân hàng.

Văn Quốc An xuống dưới, nhìn thấy cửa nhà kho đang mở, đi vào xem thử, thấy Văn Dụ đang chổng mông lật tới lật lui tìm gì đó.

“Đâu rồi?” anh vừa mở tung mấy cái hộp vừa lẩm bẩm, “Đặt ở đâu rồi?”

Mỗi một cái hộp được mở ra đều lập lòe ánh sáng. Những châu báu đó đều có lai lịch, quá mức quý giá, không thể tùy tiện trưng bên ngoài, cho nên mới cất vào trong nhà kho.

Văn Quốc An đẩy kính lão hỏi: “Con tìm cái gì thế?”

Dọa cho Văn Dụ khẽ run rẩy!

“Ối mẹ ơi! Bố muốn hù chết con à! Sao bố đi mà không phát ra tiếng thế?” anh vỗ ngực nói.

Văn Quốc An “Hừ” một tiếng, đi tới hỏi: “Con tìm cái gì?”

“Cái nhẫn của bà nội.” Văn Dụ nói, “Lúc còn bé bố con cho con xem đấy, cái nhẫn vô cùng lớn ấy. Ở đâu rồi?”

Con mắt Văn Quốc An sáng lên, vừa mừng vừa sợ: “Tiểu tử ngươi muốn làm gì? Ta nói cho con biết, chiếc nhẫn kia là đồ gia truyền, không được tặng lung tung.”

Còn chơi chiêu này với anh.

Văn Dụ đã sớm nhìn thấu mánh khóe của Văn Quốc An, xùy một tiếng nói: “Cầu hôn!”

Văn Dụ đã sắp xếp từ rất lâu, từ bỏ rất nhiều hình thức hào nhoáng như thuê trực thăng tung một tấn cánh hoa gì đó, anh chọn phương thức mà anh cho là Kỷ An Ninh sẽ thích.

Ngày cầu hôn là một ngày thời tiết tốt, có thể nói là trời sáng không khí trong lành.

Sau khi tan học, màu vàng đồng của hoàng hôn chiếu lên sân trường, tình nhân từng đôi từng đôi dạo bước trên con đường rợp bóng cây. Đợi đến khi bọn họ rời khỏi mái trường này sẽ có một ngày hiểu ra, trên đời này sẽ không còn nơi nào thanh tĩnh tốt đẹp hơn ở đây. Ở nơi đây, vượt qua mỗi một tấc thời gian đều khiến cho người ta lưu luyến hoài niệm.

Văn Dụ nắm tay Kỷ An Ninh, giống như đôi tình nhân khác, dạo bước đi.

Sau đó anh bỗng dừng lại, hỏi: “Biết hôm nay là ngày gì không?”

Kỷ An Ninh khẽ giật mình, suy nghĩ, giờ là giữa tháng chín, không năm không tiết, là ngày gì đây? Ngẫm lại, chợt nhớ tới, ước chừng là khoảng thời gian này một năm trước, cô đã sống lại.

Nhưng Kỷ An Ninh cảm thấy khả năng này không phải câu trả lời chính xác, Văn Dụ cũng không biết cụ thể ngày cô sống lại. Huống chi, cái người này kiên trì với chủ nghĩa duy vật, tin vào lý luận thế giới song song, từ chối thừa nhận thuyết pháp kiếp trước kiếp này.

Thế là cô lắc đầu.

Văn Dụ nhìn trời thở dài: “Biết ngay là em không nhớ rõ mà!”

Kỷ An Ninh im lặng, chọc anh: “Rốt cuộc là ngày gì, nói mau!”

“Ngốc quá.” Văn Dụ cúi người hôn cô một cái, “Là lần đầu chúng ta gặp nhau ở trường, là lúc lần đầu nói chuyện đấy.”

Kỷ An Ninh giật mình, hóa ra là ngày đó à. Sau khi sống lại, lần đầu gặp Văn Dụ, tâm trạng khi đó, thật sự là cảm xúc ngổn ngang trăm mối.

“đã một năm rồi sao?” cô hoảng hốt.

Thời gian sao lại trôi nhanh đến vậy? Trong khoảng thời gian một năm này đã có nhiều chuyện xảy ra, có thể nói là trời long đất lở. Cuộc sống Kỷ An Ninh đã hoàn toàn đảo lộn.

“Đúng vậy, đã một năm rồi.” Văn Dụ nói, “anh thấy cũng đã tới lúc nói với em một chuyện.”

“Hả?” Kỷ An Ninh nhìn lên.

Bọn họ đứng dưới tán cây ngân hạnh của trường, lá vàng thi thoảng rơi xuống, ánh trời chiều ấm áp chiếu lên mặt người.

Văn Dụ lui lại một bước, dưới con đường rợp bóng cây, dưới ánh nhìn chăm chú của bạn học, ung dung quỳ một chân xuống.

Như chàng kỵ sĩ thề nguyện trung thành với nàng công chúa trong chuyện cổ tích.

Có người hét lên kinh ngạc, sinh viên đi ngang qua đều nhao nhao dừng chân lại.

Bọn họ nhìn thấy chàng thanh niên anh tuấn lấy ra chiếc hộp nhung rồi mở nó ra, một chiếc nhẫn bảo thạch cổ điển tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trời chiều.

anh nói: “Chiếc nhẫn này là đồ gia truyền của nhà anh, không thể tùy tiện đưa cho người khác, chỉ có thể đưa cho vợ mình. Cho nên...”

“Kỷ An Ninh, em có đồng ý lấy anh không?” Văn Dụ mỉm cười hỏi.

Kỷ An Ninh ngỡ ngàng một lát, nói: “Em, em vừa mới qua sinh nhật mười chín tuổi...”

Sinh nhật cô là vào tháng năm, đã đủ mười chín tuổi, chưa tới hai mươi tuổi, vẫn chưa tới độ tuổi kết hôn được quy định.

Nhìn bộ dạng cô lúng túng, Văn Dụ cười. anh đứng lên, đeo nhẫn vào ngón tay cô, vừa vặn. không uổng công anh nửa đêm không ngủ, bò dậy lén lút lấy sợi bông đo kích cỡ ngón tay cô, rồi đưa nhẫn đi điều chỉnh kích cỡ.

“anh biết chứ.” anh nói, “Em chỉ cần nói em có đồng ý lấy anh hay không là được.”

Đôi mắt anh rực sáng tựa sao trời, chăm chú nhìn vào Kỷ An Ninh.

Trong ánh mắt chăm chú ấy, trái tim Kỷ An Ninh dần bình tĩnh lại. cô nhìn vào mắt Văn Dụ, gật đầu: “Em đồng ý.”

Đôi mắt Văn Dụ sáng chói, cả gương mặt như được chiếu sáng.

“Đợi em đầy hai mươi, chúng ta sẽ kết hôn.”

“Được.” Kỷ An Ninh cười, đôi mắt long lanh cong cong như vầng trăng khuyết.

cô kiễng chân lên, dưới tiếng vỗ tay, chúc phúc cùng tiếng huýt sáo của mọi người, hôn Văn Dụ.

Dùng nụ hôn của em giam giữ anh lại.

Đời này, em sẽ là cô dâu của anh.

Tương lai, anh và em, bình an viên mãn.

[Chính văn hoàn tất phiên ngoại tiếp tục]

Ngày hai mươi hai tháng tư năm Kỷ Hợi

Tụ Trắc

P/s: Còn 13 chương ngoại truyện nữa là kết truyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.