Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 106: Chương 106: Sau khi cưới (1)




Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Văn Quốc An thực sự rất khát vọng được ôm cháu trai. Cháu gái cũng được, như nhau như nhau thôi.

Năm đó ông phong lưu không bị ràng buộc, sống tới tuổi trung niên mới kết hôn, không để cho bố mẹ mình được nhìn thấy Văn Dụ ra đời, bọn họ phải mang theo tiếc nuối mà ra đi. Bây giờ ông vô cùng sợ sệt quả báo sẽ ứng lên người mình.

Lúc trẻ không sợ hãi, đến lúc già rồi liền biết sợ cái này cái nọ.

Kỷ An Ninh vào nghỉ hè năm hai kết hôn với Văn Dụ, trở thành con dâu Văn gia, Văn Quốc An liền lặng lẽ suy nghĩ về chuyện này.

Tân hôn năm đầu tiên, ông không nói. Dù sao cũng phải cho đôi vợ chồng trẻ có thời gian riêng chứ.

Đợi đến khi Kỷ An Ninh học xong năm ba, lúc này tân hôn cũng đã đầy một năm, Văn Quốc An bắt đầu ngo ngoe muốn động, nóng lòng muốn thử.

Đầu tiên, ông xách Văn Dụ đến trước mặt để nói chuyện này, giả nghèo giả khổ: “Con cũng không thể để ta giống ông nội con chứ, đến chết cũng không nhắm mắt.”

Văn Dụ: “...” không phải là do bố tự tạo nghiệp à?

Văn Dụ kiên trì chống đỡ thế công trước mắt, nói: “Con cũng đâu phải do mình con sinh, An Ninh cũng phải đồng ý mới được.”

Văn Quốc An vui sướng, lập tức thu nước mắt, nói với Văn Dụ: “Vậy con nói chuyện thật tốt với con bé. Ninh Ninh là đứa trẻ tốt, con nói với con bé, đừng lo lắng mấy cái sau, con bé chỉ cần mang thai là được, ta lập tức chuyển ngay một trăm triệu cho con bé đứng tên, để con bé làm vốn riêng.”

Văn Dụ: “...”

Bố muốn ôm cháu đến điên rồi à.

Buổi tối, Văn Dụ nói chuyện này cho Kỷ An Ninh biết.

“Sinh con?” Kỷ An Ninh kinh ngạc, “Bây giờ ạ?”

“Bố muốn cháu đến điên rồi, bảo anh nói với em.” Văn Dụ nói luôn cho Kỷ An Ninh lời hứa một trăm triệu kia.

Kỷ An Ninh đỡ trán.

“không sao, không sao. Em đừng nghe ông ấy.” Văn Dụ an ủi cô, “Việc này còn phải nghe theo em, dù sao cũng là em sinh mà.”

Văn Dụ hoàn toàn nghe theo Kỷ An Ninh. Nhưng Kỷ An Ninh cũng hiểu rõ anh, mỗi một ánh mắt, mỗi một giọng điệu, cô cũng có thể nghe ra.

Khi anh nói chuyện, Kỷ An Ninh đã nghe được anh đang nói một đằng nghĩ một nẻo.

cô nháy mắt mấy cái, hỏi: “anh cũng muốn sinh à?”

Bị nhìn thấu, Văn Dụ có chút ngại ngùng: “Ừ, cũng hơi muốn.”

Kỷ An Ninh rất ngạc nhiên: “Em cứ cho là anh không muốn có con sớm.”

Văn Dụ mới hai mươi hai tuổi, học năm tư đã kết hôn.

Ngay cả Lý Hách già đầu kia, còn đang trải qua thời gian phong lưu một năm thay mấy người bạn gái, không ngờ tên Văn Dụ nhỏ tuổi nhất này lại là người đầu tiên kết hôn.

Làm nguyên nhóm bạn trợn tròn mắt.

Nhưng Kỷ An Ninh không nghĩ Văn Dụ muốn có con sớm thế. Kết hôn sớm là vì tình yêu, vậy muốn có con sớm lại là vì cái gì? Đàn ông mới hai hai, hai ba tuổi đầu, đã muốn có con? Quả là hiếm thấy.

Văn Dụ im lặng.

Hồi lâu sau, anh nói: “Bố anh rất yêu thương anh.”

Nhưng anh lại chẳng phải con ruột của Văn Quốc An.

Kỷ An Ninh đã hiểu.

Chuyện Văn Dụ không phải con ruột của Văn Quốc An, mặc dù không làm suy yếu tình cảm giữa bọn họ, nhưng lại là nỗi tiếc nuối trong lòng Văn Dụ. Cũng làm anh cảm thấy thiệt thòi cho Văn Quốc An.

“một điều nữa là,” anh nói, “Khi anh mơ giấc mộng kia, trong mộng bố anh, ông ấy... Cái kia.”

Chuyện Văn Dụ mơ thấy thật ra là chuyện Kỷ An Ninh trải qua ở kiếp trước. Trong một kiếp đó, Văn Quốc An trong lúc bị giam giữ đã xuất huyết não mà qua đời.

Dù kiếp này kết cục đã thay đổi, nhưng trong lòng Văn Dụ vẫn còn sợ hãi, cứ suốt ngày lo lắng đề phòng.

Theo ý định của Văn Dụ, là mỗi tháng phải đưa Văn Quốc An đi kiểm tra toàn diện một lần. Vấn đề là Văn Quốc An không muốn.

Hai bố con tranh cãi rất lâu, cuối cùng quyết định thỏa hiệp, mỗi quý kiểm tra một lần.

thật ra Văn Dụ vẫn luôn sợ hãi, dù sao Văn Quốc An đã lớn tuổi, anh rất sợ tình huống trong mơ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Như vậy Văn Quốc An lại vừa ứng với nỗi sợ của chính ông, không nhìn thấy cháu, chết không nhắm mắt.

Nhưng mà cái này cũng làm khó Văn Dụ.

Bởi vì Kỷ An Ninh mới hai mốt, vừa hết năm ba, sắp lên năm tư, vẫn đang đi học.

Theo lý giải của Văn Dụ, con gái ở tuổi này, mặc dù đã kết hôn, cũng rất ít nghĩ đến chuyện sinh con. Kiếp trước Kỷ An Ninh thê thảm, anh đau lòng cho Kỷ An Ninh, không đành lòng ép cô vào thế khó.

không ngờ Kỷ An Ninh chỉ chống cằm suy tính mấy giây, liền gật đầu: “Vậy thì sinh thôi.”

Văn Dụ đang xoắn xuýt, khó xử: “...”

Nhìn Văn Dụ đang ngơ ngác, Kỷ An Ninh hé miệng cười: “Sinh chứ sao.”

“không phải, An Ninh, em đừng vì anh...” Văn Dụ đau lòng nắm chặt tay Kỷ An Ninh nói.

“không hoàn toàn là vì anh.” Kỷ An Ninh cầm ngược tay Văn Dụ, nhẹ giọng hỏi, “anh không phát hiện sao? Em, anh, bố nữa, ba người chúng ta đều có một điểm chung.”

Văn Dụ sửng sốt, hỏi: “Giống nhau ở điểm nào?”

Kỷ An Ninh nhìn xuống, hai tay nắm chặt tay Văn Dụ, nhẹ nhàng bóp từng ngón tay anh, nói: “Ba người chúng ta đều không có người thân.”

Tay Văn Dụ phút chốc nắm chặt tay Kỷ An Ninh.

Kỷ An Ninh có một người bố ruột, bỏ chạy từ lâu, sinh tử không rõ.

Văn Dụ cũng có ông bố ruột, một người anh cùng bố khác mẹ, mấy đứa em trai em gái khác mẹ. Em trai em gái gì chứ, căn bản chưa gặp bao giờ, bố ruột cùng ông anh đang ngồi trong lao tù, trong lòng Văn Dụ coi như họ chết rồi.

Mà Văn Quốc An, bố mẹ ông đã qua đời mấy chục năm, Văn Dụ lại không phải con ruột ông. Ông mới thật sự là không có người thân.

“Sinh đi.” Kỷ An Ninh nói.

Sinh một đứa con cùng chảy dòng máu của cô và Văn Dụ, lại mang theo họ của Văn Quốc An.

Như vậy, ba người không có bất kỳ máu mủ gì, đã tìm được một chỗ dựa trong tâm hồn.

Trong căn nhà này, đâu chỉ mình Văn Quốc An cần đứa bé.

Bọn họ đều cần, đều muốn.

Văn Dụ nói chuyện này cho Văn Quốc An, nói: “An Ninh có một yêu cầu, cô ấy không muốn sau này làm nội trợ, cô ấy vẫn muốn ra ngoài đi làm.”

“không có vấn đề, không có vấn đề!” Văn Quốc An kích động, “Con bé muốn tới công ty nào cũng được, nếu không có chỗ thích thì cứ mở thêm một chỗ!”

“Tỉnh táo, tỉnh táo!” Văn Dụ đè nhẹ tay lên ngực bố mình, y như mẹ già.

“Xấu tính!” Văn Quốc An đánh rụng tay anh, cười mắng, “Lại cảm thấy ta sắp chết hả.”

Chuyện trong mơ không thể nói cho Văn Quốc An, Văn Dụ có miệng cũng khó trả lời.

Kỷ An Ninh lại nói kế hoạch sinh con cho Mạnh Hân Vũ.

Mạnh Hân Vũ há miệng nửa ngày cũng không khép nổi, thở dài: “Cảm giác cuộc sống của cậu với tớ đúng là hai thế giới khác biệt mà.”

cô nàng lại hỏi: “Cậu đã nghĩ kĩ chưa?”

Kỷ An Ninh gật đầu nói: “thật ra, lúc vừa mới kết hôn, đã có người khuyên tớ đừng nên sinh con quá sớm.”

Mạnh Hân Vũ kinh ngạc: “Ai thế?”

“Dì Lý ở nhà ăn.”

“Chỗ nào cơ?”

“Chỗ cửa sổ số 7, cái người mập mập ấy.”

“Ồ, cô ấy à!”

Kỷ An Ninh gật đầu nói: “Tớ thân với cô ấy, năm ngoái sau khi về lại trường, tớ có tặng kẹo cưới cho cô ấy, cô nói với tớ, đừng sinh con sớm quá, chí ít là trước khi mình thật sự muốn thì đừng sinh.”

Mạnh Hân Vũ kinh ngạc: “Còn có kiểu này á? không phải mấy cô mấy bác đều điên cuồng thuyết phục cưới xin sinh đẻ à?”

Mẹ Thư Thần là thuộc dạng bức hôn rồi. May mà anh giai 2D kia cứ bất vi sở động*, còn nói với Mạnh Hân Vũ: “Đừng để ý đến bà, mẹ anh mãi mãi cũng không hiểu nổi cách sống của chúng ta đâu.”

* ý chỉ không bị chuyện gì lay chuyển.

Mạnh Hân Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ An Ninh cười: “Dì Lý là người rất tốt. cô ấy nói sinh con sẽ ảnh hưởng nhiều đến công việc, nhất định phải suy nghĩ thật kỹ, lúc nào sinh thì phù hợp, có người chăm sóc không, còn cả nhà với tiền tiết kiệm, một thứ cũng không được thiếu.”

Mạnh Hân Vũ suy tính tương lai: “Những cái này... không phải không vấn đề gì với cậu à!”

Dì Lý ở nhà ăn đúng là ghét bỏ Kỷ An Ninh kết hôn quá sớm.

Bà ở đây đã mấy năm, thấy nhiều trường hợp tốt nghiệp rồi chia tay, hiểu được một người trẻ tuổi, sau khi ra trường, phải bị cuộc đời vùi dập mấy năm, mới thật sự trưởng thành đúng khuôn.

Bà không biết, Văn Dụ và Kỷ An Ninh còn có kiếp trước, ràng buộc sống chết. Bà thấy Kỷ An Ninh năm hai đã kết hôn, vợ chồng còn trẻ, vô cùng lo lắng.

Đề nghị của dì Lý đối với người bình thường mà nói đúng là rất chính xác, chỉ riêng với Kỷ An Ninh lại không phù hợp.

Dì Lý sao biết được, Kỷ An Ninh đã gả vào hào môn. Những yếu tố mà bà vừa liệt kê, nhất định phải cân nhắc, ở Văn gia lại không phải cái gì to tát.

Kỷ An Ninh quyết định sinh con, ngoại trừ mặt tình cảm, còn bởi vì có điều kiện nền móng này chống cho.

Văn Dụ đang thời kỳ đỉnh cao của sinh lý đàn ông, thân thể Kỷ An Ninh cũng khỏe mạnh, sau khi dừng việc tránh thai, hai người trúng thưởng luôn.

Kỷ An Ninh xuất hiện triệu chứng buồn nôn nhẹ, lúc xuất hiện triệu chứng chán ăn, thì đã vào năm học mới. cô vừa có phản ứng, liền biết rõ, tra một cái, quả đúng à mang thai.

Lúc Văn Dụ nói cho Văn Quốc An tin tức này, cực kỳ cẩn thận từng li từng tí. Kỷ An Ninh thấy Văn Dụ vòng vo cả nửa ngày với Văn Quốc An, nào là “Núi Thái Sơn có sụp mặt cũng không đổi sắc”, “Người xưa vốn chú trọng chuyện dưỡng khí”, vân vân.

“...?” Văn Quốc An, “Thế rốt cuộc con muốn nói cái gì?”

Văn Dụ hết cách: “An Ninh mang thai rồi.”

Cuối cùng vẫn không ngăn cản được Văn Quốc An kích động.

“Quá tốt rồi, quá tốt rồi! An Ninh, con mau đến thư phòng với ta!” Ông bỗng nhiên phản ứng kịp, đổi giọng, “không, không! Con đừng nhúc nhích, Văn Dụ, đi tới thư phòng ta, lấy tập văn kiện màu lam ở ngăn kéo bên tay phải xuống đây!”

Văn Quốc An hứa cho Kỷ An Ninh một trăm triệu, người như ông không bao giờ nói suông.

Ngay cả kết cấu tài sản ông cũng đã sắp xếp tốt cho Kỷ An Ninh, có tiền, có bất động sản, có cổ phiếu, đều phối hợp tốt giúp Kỷ An Ninh.

Kỷ An Ninh lập tức thành phú bà.

Nhưng cả hai người Văn Dụ và Văn Quốc An đều có phần khẩn trương, nhìn Kỷ An ăn không ngon, thi thoảng còn che miệng muốn ói, bọn họ đều muốn cho Kỷ An Ninh tạm nghỉ học ở nhà, chuyên tâm sinh con.

Kỷ An Ninh không đồng ý, nói: “Sư tỷ làm nghiên cứu sinh tiến sĩ có thể nâng cao bụng đi học, người khác được, em cũng được.”

Thân thể cô tự cô biết, cảm thấy mình cũng không có vấn đề gì lớn.

Nhưng cảm giác nôn nghén mãnh liệt đúng là khó chịu thật. Kỷ An Ninh xin nghỉ vào giai đoạn khó chịu nhất đó, cuối cùng vẫn nghỉ mất hai tuần.

Đến đúng thời gian, nôn nghén tự lành, cô lại sinh long hoạt hổ quay lại đi học.

Văn Dụ mỗi ngày đều xe đón xe đưa. Nếu bản thân bận quá, sẽ có lái xe chuyên trách.

Kỷ An Ninh vác bụng to đi học, buổi trưa có người chuyên đưa bữa ăn cho phụ nữ mang thai tới nhà ăn, cũng thành một hình ảnh trong trường.

Hai người bọn họ, cũng từ chỗ ở của Văn Dụ chuyển đến nhà lớn Văn gia.

Trong nhà có dì giúp việc, mặc dù lớn tuổi, nhưng kiên trì cho rằng mình có thể tiếp tục nuôi lớn thêm một đứa bé. (dì ấy là người nuôi lớn Văn Dụ)

Quan trọng nhất là, trong nhà có đầu bếp, mỗi ngày thay đổi các món cho phụ nữ mang thai.

Bọn họ vừa chuyển đến, căn nhà lớn vốn trống rỗng bỗng trở nên bừng bừng sức sống.

Sắc mặt Văn Quốc An hồng hào thêm mấy phần, tinh thần cũng tốt hơn.

Đúng là ứng với câu này, người gặp việc vui tinh thần thoải mái.

Tháng tư năm sau, khi các bạn đang bận rộn tuyển sinh cho trường, Kỷ An Ninh sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.