Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 173: Chương 173: Công Thành Thân Thối






Đồ Phụng Tam tại Kinh Châu là một nhân vật nhà nhà đều biết, người của

Dương Toàn Kỳ thậm chí nếu chưa thấy qua y, thì cũng đã được nghe tới danh

tự của y. Khi Đồ Phụng Tam phi ngựa từ cửa tây Biên Hoang Tập chạy tới, báo

danh tự, tướng lĩnh của quân tiên phong lập tức cử người phi báo cho Dương

Toàn Kỳ trên đồi chỉ huy phía sau.

Đêm đã buông xuống mặt đất, gió lạnh thổi qua biên hoang, bầu trời tầng mây

điệp điệp, tựa như báo hiệu sắp có mưa lớn.

Đồ Phụng Tam tịnh không phải là người ưa thích đánh cược với sinh mệnh, sẽ

không tự ném mình vào tuyệt cảnh, nếu y không nắm bảy, tám phần thành

công, nhất định sẽ không tới gặp Dương Toàn Kỳ, bởi vì nếu như đối phương

trở mặt động thủ, cho dù y có ba đầu sáu tay, cũng sẽ bị giết trước khi biên

hoang quân kịp đánh tới.

Y biết rõ Dương Toàn Kỳ là dạng người nào.

Giả như đối phương là Hoàn Huyền, y tuyệt không mạo hiểm như thế này, bởi

vì Hoàn Huyền cực kỳ ưa thích mạo hiểm, chỉ cần giết Đồ Phụng Tam y là có

thể kích động cho biên hoang quân xuất tập liều mạng vì chuyện này, Hoàn

Huyền bất cứ lúc nào cũng có thể hi sinh y để tranh thủ thắng lợi.

Hoàn Huyền là loại người này, tự tư tự lợi, người khác chỉ là công cụ của hắn.

Bốn con ngựa cùng phi nhanh đến, đưa Đồ Phụng Tam lại gặp Dương Toàn Kỳ,

viên tướng dẫn đầu tên gọi Trình Phong, là mãnh tướng thủ hạ của Dương Toàn

Kỳ, võ công không tầm thường.

Trình Phong khách khí nói: “Thỉnh Đồ đại nhân tháo bội kiếm xuống”.

Đồ Phụng Tam không chút do dự liền cầm bao kiếm tháo xuống, ném cho Trình

Phong, Trình Phong đưa tay chụp lấy, thuận tay giao lại cho thủ hạ, trơ trơ

không chút biểu lộ nói: “Thỉnh Đồ đại nhân theo mạt tướng”.

Liền cưỡi ngựa dẫn đường.

Đồ Phụng Tam đi theo sau ngựa của hắn, theo sau là ba Kinh Châu chiến sĩ, lúc

này cho dù y có hối hận, thì cũng không có cách để thoát thân.

Mối nguy hiểm này y không thể không liều thử, hiện tại vẫn chưa phải là lúc

gây xích mích với Hoàn Huyền, đắc tội với Hoàn Huyền, không chỉ gây tai họa

cho huynh đệ Chấn Kinh hội của y, mà thân nhân và bằng hữu của y cũng khó

thoát khỏi đại nạn.

Trước khi tới Biên Hoang Tập, y đã quyết ý cải biến Biên Hoang Tập, nhưng sau

khi y dung nhập với phương thức sinh hoạt của Biên Hoang Tập, đã biết không

còn khả năng cải biến Biên Hoang Tập, chỉ có thể tuân theo qui củ của Biên

Hoang Tập để hành sự. Hoang nhân đã trở thành ngoại tộc khác biệt với bất kì

địa phương nào trong thiên hạ, đang được tận hưởng thành quả mà tự do mang

lại, không một ai có thể khiến họ quay trở lại, từ bỏ phương thức sinh hoạt đặc

biệt này được.

Cuối cùng bị cải biến lại chính là Đồ Phụng Tam, mà chẳng phải Biên Hoang

Tập.

Trình Phong ở phía trước dẫn đường không nói một lời.

Nhìn thấy dọc đường Kinh Châu quân trận thế uy nghiêm, xứng đáng giữ được

một nửa phương trời phía nam, lực lượng tinh nhuệ ngang với Kiến Khang và

Bắc phủ quân. Bất quá Đồ Phụng Tam lại nhìn thấy phía sau uy thế cường thịnh

của bọn chúng là sự mệt mỏi và sĩ khí suy sụp, tịnh không thích hợp với việc

tiến đánh Biên Hoang Tập lúc này.

Điều này khả dĩ có thể giải thích được.

Lực lượng của Dương Toàn Kỳ lao sư viễn chinh, ngày đêm gấp rút lên đường

vượt qua biên hoang để đến được Biên Hoang Tập, nguyên khí chưa được khôi

phục, sự biến hóa của Biên Hoang Tập lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của

mọi người. Bọn họ lần này đối mặt không phải lại là một đạo quân ô hợp, mà là

đội quân hùng mạnh có năng lực chống lại Mộ Dung Thùy và Thiên Sư quân,

hiện tại thậm chí còn hùng mạnh hơn địch nhân đã rời Biên Hoang Tập.

Trình Phong phi tới một gò nhỏ trên có ngọn soái kì treo cao.

Dương Toàn Kỳ được vây quanh bởi vài tên tướng lĩnh và hàng trăm thân binh,

lạnh lùng nhìn về phía y.

Đồ Phụng Tam cười dài: “Dương tướng quân từ khi chia tay vẫn khỏe chứ”.

Dương Toàn Kỳ quát lớn: “Dừng lại”.

Đồ Phụng Tam vội ghìm ngựa dừng bước, thật ra y không thể không dừng lại,

bởi vì binh lính phía trước người người cầm thương, mâu chỉa về phía y.

Ngoài ra còn có hơn mười người xuất hiện hai bên, vây quanh y, chiến mã

hoảng sợ dựng thân lên, may mắn là Đồ Phụng Tam công phu cưỡi ngựa cao

cường, vững chắc khống chế tọa kị không vượt quá nửa bước.

Đồ Phụng Tam không vui nói: “Ta muốn xuống ngựa. Phải chăng cần đợi được

Dương Toàn Kỳ ngươi phê chuẩn?”

Dương Toàn Kỳ trầm giọng: “Thu hồi binh khí”.

Đồ Phụng Tam đạp bàn đạp quăng người xuống ngựa, mục quang quét qua

những binh lính đang bao vây y, song mục thần quang lóe sáng, không chỉ thể

hiện rằng y không một mảy may có ý sợ sệt, mà còn nhận thấy được nỗi sợ hãi

trong lòng mỗi người.

Đồ Phụng Tam tại Kinh Châu uy danh cực thịnh, người nào đắc tội với y, từ

trước tới nay đều không có kết quả tốt lành.

Dương Toàn Kỳ lắc đầu thở dài nói: “Đồ Phụng Tam ngươi nay lại phạm sai

lầm, ngươi không chỉ phản bội Nam quận công, ngả về phía hoang nhân, đáng

lẽ phải trốn vĩnh viễn trong Biên Hoang Tập. Hiện tại bất luận ngươi có nói vã

bọt mép cũng đừng hòng làm lay động ta, nghĩ tình đã từng có quan hệ qua lại

với nhau, ta có thể chỉ trói ngươi đem về giao cho Nam quận công phát lạc”.

Đồ Phụng Tam cười thầm trong bụng, Dương Toàn Kỳ miệng tuy nói cứng, sự

thật lại là không dám giết chết y. Lạnh giọng nói: “Nếu như Dương tướng quân

lỗ mãng như vậy, Nam quận công muốn trị tội tuyệt không phải là Đồ Phụng

Tam ta, mà là lão huynh người”.

Dương Toàn Kỳ tiến tới một bước, nổi giận hét: “Có chí khí lắm. Chết đến nơi

rồi mà vẫn dám xuất khẩu cuồng ngôn”.

Đồ Phụng Tam bắt chéo tay sau lưng bước tới, bức binh lính chặn tại phía trước

không tự chủ được lùi lại, thong dong nói: “Dám hỏi Dương tướng quân, Đồ

Phụng Tam ta phản bội Nam quận công như thế nào vậy?”

Dương Toàn Kỳ khẽ giật mình, Đồ Phụng Tam lại rảo tiến về phía hắn thêm hai

bước, cách Dương Toàn Kỳ không đến mười bước, ngăn cách bởi một đám thân

vệ chiến sĩ đang bối rối không biết phải làm sao.

Một tên tướng lĩnh ở bên Dương Toàn Kỳ hét lớn: “Dám tiến lên một bước nữa,

sẽ khiến ngươi máu tuôn tại trận”.

Mục quang sắc bén mãnh liệt của Đồ Phụng Tam chỉ nhìn một mình Dương

Toàn Kỳ, không nhìn tới viên tướng lĩnh vừa quát y, nói: “Kẻ dưới phạm

thượng, thì đáng tội gì, kẻ vừa nói mau báo danh tính cho ta”.

Viên tướng lĩnh đó lập tức câm bặt.

Dương Toàn Kỳ nhíu mày đáp: “Đồ Phụng Tam ngươi chớ nên kiếm chuyện,

nếu ngươi vẫn trung thành với Nam quận công, thì lúc quân ta đến, đã phải lập

tức tới hội họp với chúng ta”.

Đồ Phụng Tam phá lên cười ha hả nói: “Ta cứ tưởng chuyện quái quỷ gì khiến

Dương tướng quân hiểu lầm, thì ra là như thế. Ta cần hỏi lại một câu, nếu ta

đúng như Dương tướng quân nói, quay ngược mũi thương, cùng với Dương

tướng quân liên thủ đối phó hoang nhân, Biên Hoang Tập của hiện tại lại có chỗ

cho Kinh Châu quân chúng ta ngồi sao? Ta muốn thỉnh giáo Dương tướng quân,

dưới tình huống trước mắt, Dương tướng quân nắm chắc được mấy phần đánh

chiếm được Biên Hoang Tập?”

Dương Toàn Kỳ gần như nghẹn giọng, sau chút đắn đo nói: “Đồ đại nhân phải

chăng đánh giá qua cao chí khí của bọn chúng, Kinh Châu quân chúng ta nhân

cường mã tráng, lại có Lưỡng hồ quân trợ công tại thủy lộ, trong khi hoang

nhân sau phen đại chiến, người ngựa kiệt sức, bằng cái gì có thể cùng quân ta

tranh thắng bại”.

Chỉ cần nghe hắn không còn gọi thẳng tên của Đồ Phụng Tam, đổi cách xưng hô

thành Đồ đại nhân, cũng hiểu được là hắn muốn lưu lại chút dư địa, không

muốn cùng Đồ Phụng Tam kết mối hiềm khích không thể hóa giải. Phải biết là

Đồ Phụng Tam từ nhỏ đã cùng Hoàn Huyền có giao tình, lại có được sự tín

nhiệm của Hoàn Huyền. Lần này Hoàn Huyền phái Dương Toàn Kỳ đến Biên

Hoang Tập, chỉ vì cho rằng Đồ Phụng Tam nhiệm vụ thất bại, chứ chẳng phải

cử Dương Toàn Kỳ đến đối phó với Đồ Phụng Tam.

Đồ Phụng Tam cười nói: “Dương tướng quân quả là người sáng suốt, phải

chăng đã biết rõ khi nào hoang nhân liên quân không còn chịu nổi một kích.

Còn với Nhiếp Thiên Hoàn, Dương tướng quân chớ có đặt bất cứ kì vọng không

thiết thực nào, y có thể toàn thân thối lui, cũng đã là thần linh ban phúc. Biên

hoang là địa bàn của hoang nhân, bọn chúng sớm đã thích ứng được với sinh

hoạt của biên hoang, đối với biên hoang rõ như lòng bàn tay, nếu không phải

như vậy, hiện tại chiếm lĩnh Biên Hoang Tập phải là Yến quân và Thiên sư

quân”.

Dương Toàn Kỳ im lặng không nói gì, suy nghĩ kĩ lời của Đồ Phụng Tam, mà sự

thật trước mắt đúng như lời Đồ Phụng Tam nói, Biên Hoang Tập đã trở về tay

của hoang nhân.

Dương Toàn Kỳ quan sát Đồ Phụng Tam trong khoảng khắc, trầm giọng nói:

“Giang Hải Lưu đã chết, ai có thể cùng Nhiếp Thiên Hoàn tranh phong trên mặt

nước?”

Đồ Phụng Tam nhạt giọng nói: “Giang Văn Thanh thì thế nào? Song đầu thuyền

đội của thị trước Nhiếp Thiên Hoàn một đêm nhân mưa lớn vượt qua Dĩnh

Khẩu, sau đó đã tàng thân trong một nhánh sông kín đáo. Hiện tại hoang nhân

đã tịch thu hết hơn ba mươi chiếc phá lãng thuyền của Hoàng Hà bang, trước

sau giáp kích, Nhiếp Thiên Hoàn có thể chịu được bao lâu?”

Lại cười lạnh nói: “Ta ít khi nói nhiều lời thừa thế này, tất cả chỉ là vì lo nghĩ cho

Nam quận công. Bọn ngươi hiện tại toàn bộ vận chuyển lương thực và cung tên

binh khí trên Dĩnh Thủy, chỉ cần Đại giang bang chặn đứt giao thông trên Dĩnh

Thủy, bọn ngươi sẽ chẳng có người nào sống sót để trở về Kinh Châu. Dương

tướng quân đã minh bạch chưa?”

Dương Toàn Kỳ lồng ngực nhấp nhô gấp rút, hiển thị sự do dự khó quyết định.

Đồ Phụng Tam cười ha hả nói: “Về phía Nam quận công tướng quân không cần

lo nghĩ, ta đã hoàn thành nhiệm vụ người giao phó rồi. Xin hãy bẩm báo giùm ta

với Nam quận công, Đồ Phụng Tam ta sẽ lưu lại Biên Hoang Tập, vì người kiến

tạo nền móng tốt, để kiếm được lợi ích lớn nhất từ Biên Hoang Tập”.

Dương Toàn Kỳ cười khổ không nói.

Đồ Phụng Tam biết rằng hắn đã có ý dao động, thong dong nói: “Ta sẽ viết một

phong thư, thỉnh Dương tướng quân mang về Kinh Châu để Nam quận công

xem qua, đảm bảo người sẽ không quở trách Dương tướng quân. Dương tướng

quân cũng không cần vội vàng thối binh, chờ sau khi nghe được tình hình chính

xác của Nhiếp Thiên Hoàn, rồi mới quyết định như thế nào?”

Dương Toàn Kỳ nghe y nói hợp tình hợp lí, nếu sự thật Nhiếp Thiên Hoàn bị

đánh bại, hắn có thể toàn quân triệt thối đã là vô cùng may mắn rồi.

Gật đầu cười nói: “Như vậy thì phiền Đồ đại nhân rồi”.

o0o

Mộc trại rừng rực phát hỏa, khói cuồn cuộn bốc thẳng lên trời.

Nhiếp Thiên Hoàn đứng trên đài chỉ huy, mắt dõi theo sự li khai của Thiên sư

quân, lại vô kế khả thi.

Tổn thất của Lưỡng hồ quân tịnh không nghiêm trọng, tại Thiên sư quân dùng

kế dương đông kích tây, người của bọn họ lập tức đưa lương hàng tạm thời lên

chiến thuyền tại bến tàu, hướng sang bờ bên kia. Giả như Từ Đạo Phúc phát

động tấn công toàn diện về phía y, y dám khẳng định có thể dựa vào Dĩnh Thủy

để chiếm được thượng phong. Nhưng Từ Đạo Phúc lại là người tinh thâm binh

pháp, kiềm hãm phạm vi tấn công, tập trung binh lực thả sức tấn công mộc trại.

Một kích thành công, liền nghênh ngang bỏ đi, món quà lúc chia tay như thế,

thật sự Nhiếp Thiên Hoàn khó có thể thụ lĩnh.

Hai mươi lăm chiếc chiến thuyền dập dềnh trên Dĩnh Thủy, phối nền với mộc

trại bốc lửa, làm Nhiếp Thiên Hoàn nảy sinh cảm giác của một kẻ không nơi

nương tựa.

Biên Hoang Tập rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Vì sao Từ Đạo Phúc đột nhiên

rút chạy?

Từ Đạo Phúc rút quân là việc đã có trong tính toán, nhưng không phải như

trước mắt, không những an toàn rút lui, mà vẫn còn có thể phát động đột kích y.

Theo như ước định với Dương Toàn Kỳ, chỉ cần đạt thành hiệp nghị với Yến

binh, Dương Toàn Kỳ sẽ phong tỏa đường rút của Từ Đạo Phúc, lại phối hợp

với hạm đội của y, tất làm cho Từ Đạo Phúc toàn quân bị tiêu diệt.

Làm cho y lo lắng bắt đầu từ ngày hôm qua, khi không có một thuyền vận

lương nào về tới, hai chiếc thuyền trinh sát do y phái xuất cũng biệt vô âm tín.

Các trạm gác bố trí dọc bờ cũng không có tin tức gì.

Tất cả những việc này không phải là điềm báo tốt.

Tiếng vó ngựa vang lên tại thúc ngạn, một thớt khoái mã theo dọc sông chạy

đến.

Nhiếp Thiên Hoàn và năm tướng lãnh tại đài chỉ huy, dán chặt mắt vào tên lính

trinh sát trở về từ Biên Hoang Tập, người người trong lòng sinh ra cảm giám bất

tường.

Tên trinh sát phi thân xuống ngựa, nhảy lên soái thuyền, thở gấp chạy tới đài

chỉ huy, quì gối trước Nhiếp Thiên Hoàn bẩm báo: “Bẩm cáo đại long đầu, Biên

Hoang Tập đã rơi lại vào tay của hoang nhân, Thiết Sĩ Tâm đã chết ngay tại trận,

Tông Chánh Lương suất lĩnh tàn binh chạy về phía bắc, hơn ba chục chiếc phá

lãng thuyền của Hoàng Hà bang, toàn bộ rơi vào tay của hoang nhân”.

Bao gồm cả Nhiếp Thiên Hoàn, người người nghe xong đều biến sắc.

Điều không có khả năng này, rõ ràng lại xảy ra ngay trước mắt.

Bầu trời đêm mây mù dày đặc, trăng sao ảm đạm u tối, duy chỉ có đăng hỏa

cháy sáng trên chiến thuyền dập dềnh trên mặt sông Dĩnh Thủy, đem lại cho

người cảm giác nguy hiểm vì trở thành mục tiêu công kích.

Trinh sát tiếp tục nói: “Thiên sư quân rút lui trong im lặng, dâng nhượng cả một

nửa Biên Hoang Tập ...”

Nhiếp Thiên Hoàn ngắt lời hắn, giận dữ nói: “Nói thừa. Phía Kinh Châu quân

có phản ứng như thế nào?”

Trinh sát trả lời: “Kinh Châu quân toàn diện tiến lên phía trước, khi đến mặt tây

ngoài tập lại án binh bất động, rồi đột nhiên lui về phía sau một dặm, không rõ

nguyên nhân”.

Những giọt mưa to như hạt đậu rải xuống từ trên không, rồi chuyển thành mưa

rào, hai đầu Dĩnh hà chìm vào cơn mưa đêm mù mịt, làm tăng thêm cảm giác

nguy cơ trùng trùng.

Trong lòng Nhiếp Thiên Hoàn dâng lên cảm giác việc sắp thành lại hỏng, đưa

mắt quét nhìn hạm đội của mình, trong đó bảy, tám chiếc vì chở lương hàng quá

tải, mực nước ngấp nghé mạn thuyền, hành động bất tiện.

Khóe miệng y khẽ run, chỉ mới nghe được tiếng động rất nhỏ liền hét lớn: “Đem

lương hóa quân nhu không cần thiết quăng xuống sông, lập tức rút quân”.

Tiếng kèn lệnh vang lên.

Người người nhìn nhau, bởi vì tiếng kèn lệnh không tới từ soái thuyền của bọn

họ, mà từ hạ du truyền tới.

Nhiếp Thiên Hoàn nghiến chặt răng, giơ tay hô lớn: “Nhân lang môn nghênh

chiến”.

Song đầu thuyền của Đại giang bang từ trong bóng tối theo hạ du xuất hiện,

hướng tới thuyền đội vừa định rút lui triển khai công kích mãnh liệt không

thương tiếc.

o0o

Dưới cơn mưa như trút, Kinh Châu quân không thể không rút lui về doanh trại.

Thời tiết mặc dù khắc nghiệt, tình báo từ nơi Lưỡng hồ quân lập trại theo hạ du

Dĩnh Thủy hồi báo không chút gián đoạn.

Sau khi Đồ Phụng Tam li khai, khói mù do mộc trại của Lưỡng hồ quân bị lửa

thiêu rụi, có thể thấy một cách rõ ràng. Phá lãng thuyền của Biên Hoang Tập lập

tức toàn bộ xuất phát, Dương Toàn Kỳ hiểu rằng Lưỡng hồ quân đại thế đã mất.

Mưa từ từ ngớt khi bình minh đến, Dương Toàn Kỳ cuối cùng cũng hạ lệnh rút

binh, đến lúc hoàng hôn thì đơn vị bộ đội cuối cùng thoát khỏi tầm mắt của

hoang nhân.

o0o

ʺKeng, Keng, Keng!ʺ

Trác Cuồng Sinh đích thân kéo chuông, chào đón thuyền đội theo Dĩnh Thủy

trở về.

Dưới sự trước sau giáp kích của song đầu thuyền và phá lãng thuyền, Lưỡng hồ

bang thương vong trầm trọng, trận vong hơn ngàn người, chỉ có mười một chiếc

xích long thuyền nhân trời mưa lớn tẩu thoát. Soái thuyền của Nhiếp Thiên

Hoàn chẳng thể bảo toàn, toàn bộ đào thoát lên một chiếc thuyền khác để thoát

thân.

Biên Hoang Tập cả tập đều vui mừng, Dạ Oa Tử lại thắp sáng đèn màu muôn

màu muôn sắc. Trong vòng một ngày, có gần ba ngàn hoang nhân ẩn trốn xung

quanh biên hoang hết sức phấn khởi trở về Biên Hoang Tập, tựa hồ mọi thứ đã

hồi phục như cũ.

Yến Phi cô đơn một mình đứng ven bờ Dĩnh Thủy, nhìn hạm đội do song đầu

thuyền và phá lãng thuyền hợp thành, đi qua đoạn sông trước mặt hướng về

bến tàu ở thượng du.

Chàng đã rời khỏi các đám đông rộn rã, một mình cảm thụ những cảm xúc lẫn

lộn của việc quang phục Biên Hoang Tập, trong lòng không có một chút cảm

giác hưng phấn như mong đợi, thấy được chỉ là thay đổi của lòng người.

Chung Lâu hội nghị sẽ lập tức được cử hành sau khi Giang Văn Thanh đến nơi,

đề ra một sự phân phối quyền lực mới. Sau một khoảng thời gian rất dài, cái hệ

phái sẽ tìm cách củng cố quyền lực có được, tranh thủ lợi ích lớn nhất, sẽ không

rảnh rỗi để quan tâm bất cứ việc gì khác.

Nghĩ cách cứu Kỷ Thiên Thiên, chỉ có thể dựa vào bản thân một mình một kiếm.

Chuyện này không nói lên rằng bọn Đồ Phụng Tam, Mộ Dung Chiến, Trác

Cuồng Sinh phá vỡ thỏa thuận của bản thân, mà là thời cơ chưa chín muồi, với

quân lực của Biên Hoang Tập hiện thời đi khiêu chiến Mộ Dung Thùy, chẳng

khác nào con thiêu thân đâm đầu vào lửa, tự chịu diệt vong.

Tiếng gió nổi lên.

Yến Phi không cần nhìn cũng biết người đến đích thị là Lưu Dụ, trong lòng nổi

lên cảm giác ấm áp của tình bằng hữu.

Lưu Dụ tiến lại bên cạnh chàng, hân hoan nói: “Chúng ta cuối cùng đã thành

công”.

Yến Phi thầm than trong lòng, đối với bất kì hoang nhân nào mà nói, quang

phục Biên Hoang Tập đều có thể tính là thành tựu để đời, đối với chàng mà nói

lại là một thất bại triệt để.

Lưu Dụ thấy được thần tình thẫn thờ của chàng, khẽ giật mình, trầm giọng nói:

“Thu phục Biên Hoang Tập là bước thứ nhất của bọn ta để cứu Thiên Thiên, mất

Biên Hoang Tập, mất Thiết Sĩ Tâm, Mộ Dung Thùy bất luận về thực lực hay

thanh thế đều đã bị ảnh hưởng nặng nề, như thế bọn ta sẽ có thêm phần chắc

chắn hơn trong việc đoạt lại Thiên Thiên và Tiểu Thi từ tay của Mộ Dung

Thùy”.

Yến Phi đón lấy mục quang của gã, nhẹ nói: “Trong một khoảng thời gian rất

dài sắp tới, Biên Hoang Tập sẽ tuyệt đối không được khinh suất vọng động,

bằng không sẽ có khả năng để mất toàn bộ chiến thắng vừa có được”.

Lưu Dụ muốn nói nhưng lại ngần ngừ, sau cùng chán nản nói: “Sự thật đúng là

như vậy. Các phái hệ trong tập cùng các thế lực bên ngoài biên hoang có quan

hệ chằng chịt với nhau, cho dù mọi người ái mộ Thiên Thiên, cũng không thể

quăng bỏ hết để đi khiêu chiến Mộ Dung Thùy. Việc duy nhất có thể của bọn ta

là làm tốt bổn phận của mình, làm cho Biên Hoang Tập tiếp tục là địa phương

kiếm tiền tốt nhất trong thiên hạ”.

Lại nói tiếp: “Bất quá bọn ta tịnh không cần phải chính diện đối đầu cùng Mộ

Dung Thùy, chỉ cần thành lập một đội cao thủ, cùng Mộ Dung Thùy đấu trí mà

không đấu lực, nói không chừng có thể cứu được Thiên Thiên và Tiểu Thi”.

Yến Phi nói: “Ngươi có thể vứt bỏ được Bắc phủ binh không quản tới sao? Tôn

Ân và Hoàn Huyền sắp phát động, ngươi tất phải trở về Quảng Lăng gian khổ

phấn đấu, như thế mới không phụ kì vọng của Huyền soái đối với ngươi”.

Lưu Dụ nghe vậy liền á khẩu vô ngôn.

Yến Phi cười nhẹ nói: “Mỗi một cá nhân đều có trách nhiệm và mục tiêu phấn

đấu của bản thân, mục tiêu của ta cực kì rõ ràng, là để chủ tì Thiên Thiên an

toàn trở về được Biên Hoang Tập, kì dư chuyện khác đều không quan trọng”.

Lưu Dụ ngạc nhiên thốt lên: “Ngươi..”

Yến Phi vỗ vỗ vai Lưu Dụ, hân hoan nói: “Đợi đến khi khai mạc Chung Lâu hội

nghị, ngươi đại diện ta tuyên bố là Yến Phi đã li khai Biên Hoang Tập, đã đi tìm

cách cứu chủ tì Thiên Thiên rồi, giúp ta chào tạm biệt mọi người, và nói với họ:

“Nếu có một ngày ta cần viện thủ của hoang nhân, ta sẽ cử người đến thông báo

cho bọn họ”.

Lưu Dụ ngẩn người một lát, cười khổ nói: “Ta đã hiểu rồi”.

Yến Phi chợt cười ha hả, bỏ đi một cách tự nhiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.