Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 167: Chương 167: Phản Công Tiền Tịch (Đêm Trước Phản Công)






Trong màn đêm mờ mịt, Lưu Dụ xuyên rừng mà đi, tiến thẳng về phía đỉnh núi,

bỗng nghe tiếng người quát: “Ai đó xin dừng bước!”

Lưu Dụ giơ hai tay lên nói: “Là ta!”

Một người hiện ra như chớp từ sau gốc cây bên cạnh, nói: “Nguyên lai là Lưu

gia! Mời theo tiểu nhân.”

Lưu Dụ quan sát một vòng xung quanh cây đại thụ, thấy bốn cung thủ đang thu

hồi trường cung, hiển nhiên nếu gã bỏ chạy, khẳng định cung tiễn sẽ nhằm gã

xạ tới.

Chiến sĩ Đại Giang bang dẫn đường kinh ngạc nói: “Sao Lưu gia không đưa ra

ký hiệu, tránh gây hiểu lầm.”

Lưu Dụ cười đáp: “Ta muốn thử xem các ngươi phòng thủ thế nào, hiện tại thì

cực kỳ hài lòng.”

Nói rồi nhanh chóng đi lên đỉnh núi, phía dưới chính là tiểu hồ tĩnh lặng hiển

hiện, ngoài mười hai chiếc Song Đầu thuyền đang neo đậu, còn có một số khoái

đĩnh (thuyền nhỏ) đang đi lại trên mặt hồ, ở phía tây của tiểu hồ có khoảng hơn

một trăm lều trại.

Lưu Dụ trong soái trại nhìn thấy Giang Văn Thanh, nàng lúc này đã ăn mặc

nam trang trở lại, đang cùng Tịch Kính thương nghị, trông thấy Lưu Dụ vui

mừng hỏi: “Tình hình Biên Hoang Tập thế nào?”

Ba đại tướng của Đại Giang bang Trực Phá Thiên, Hồ Khiếu Thiên và Tịch Kính,

là ba thủ hạ đắc lực của Giang Hải Lưu. Trực Phá Thiên bị Mộ Dung Thuỳ sát

hại, Hồ Khiếu Thiên là gian tế do Nhiếp Thiên Hoàn phái đến, hiện tại chỉ còn

một người là Tịch Kính.

Lưu Dụ ngồi xuống tiếp lấy hồ nước do Giang Văn Thanh thân mật đưa cho,

uống một ngụm, đưa mắt nhìn Giang Văn Thanh có ý dò hỏi.

Giang Văn Thanh nói: “Tịch lão sư là người có thể tuyệt đối tin tưởng.”

Tịch Kính biểu lộ thần sắc cảm kích.

Lưu Dụ nói: “Dương Toàn Kỳ đã đến bên ngoài Biên Hoang Tập, cách hai dặm

về phía tây lập doanh kết trại, có ý trường kỳ tác chiến.”

Tịch Kính khâm phục thốt: “Quả không ngoài dự liệu của tiểu thư.”

Lưu Dụ cả mừng nói: “Tiểu thư cũng đã nhìn ra toan tính của Dương Toàn Kỳ

và Nhiếp Thiên Hoàn, biết được được bọn chúng chỉ nhằm vào Từ Đạo Phúc.”

Giang Văn Thanh nói: “Đó chính là diệu kế nhất cử lưỡng tiện, vừa hoà hoãn

hợp tác với Bắc phương, rồi tận diệt binh lính của Từ Đạo Phúc, kịch liệt đả kích

Tôn Ân.”

Lưu Dụ nói: “Nhiếp Thiên Hoàn không hề có động tĩnh gì, bất quá y cho lập trại

để đưa thuyền bắc thượng, trong vài canh giờ là đến được Biên Hoang Tập. Nếu

Thiết Sĩ Tâm không phái chiến thuyền trợ giúp Thiên Sư quân, Từ Đạo Phúc

phải trơ mắt ngó Xích Long thuyền tiến vào ngay trước mắt, là việc có thể tưởng

tượng ra. Xích sắt ngăn sông bị nước lũ cuốn trôi, chuyện mà Từ Đạo Phúc có

thể làm tịnh không nhiều lắm, chỉ có thể bố trí một loại mộc lôi trận nào đó,

nhưng không có cách gì uy hiếp Nhiếp Thiên Hoàn.”

Giang Văn Thanh hỏi: “Từ Đạo Phúc không phải đã chiếm được một số lớn máy

phóng tiễn từ Biên Hoang Tập sao?”

Lưu Dụ đáp: “Bọn ta phải cám ơn Thiên Thiên, trước khi đầu hàng nàng đã cho

thiêu huỷ toàn bộ máy phóng tiễn, bởi vậy hiện thời khả năng phòng thủ của

Biên Hoang Tập còn xa mới bằng trước kia.”

Đoạn hỏi tiếp: “Tình hình Dĩnh Thuỷ thế nào?”

Song mục Giang Văn Thanh ánh lên nỗi thù hận đến nỗi dùng hết nước ba sông

ngũ hồ cũng không rửa sạch, một lát hồi phục vẻ lãnh tĩnh nói: “Dĩnh Thuỷ đã

trở thành mệnh mạch chủ yếu của liên quân viễn chinh Kinh Hồ, phụ trách

phòng thủ Dĩnh Khẩu chính thị gian tặc phản đồ Hồ Khiếu Thiên, tổng số có

khoảng năm mươi chiến thuyền lớn nhỏ, Xích Long chiến hạm chỉ có năm chiếc,

không phải nhằm vào Kiến Khang thuỷ sư vốn chưa khôi phục được nguyên

khí, mà là Song đầu thuyền của bọn ta.”

Trong lòng Lưu Dụ không bất ngờ khi thấy vẻ phẫn hận của nàng, nguyên lai là

bởi liên quan đến Hồ Khiếu Thiên. Nếu không phải tên phản đồ này tiết lộ hành

tung của Giang Hải Lưu, chắc Giang Hải Lưu không gặp thất bại thê thảm như

vậy.

Tịch Kính trầm giọng tiếp lời: “Một nhánh quân Kinh Châu gồm ba mươi

thuyền buồm lập thành một hạm đội thuỷ sư, tập kết tại phụ cận thuỷ vực, tịnh

không có ý đồ ngược Dĩnh Thuỷ bắc thượng, mà tập trung toàn lực ứng phó áp

chế duy nhất với bọn chúng là Bắc phủ thuỷ sư, ngăn Huyền soái không dám

khinh cử vọng động.”

Giang Văn Thanh nói: “Thuyền vận lương từ Kinh Châu đang liên tục không

dứt xuất phát, theo Dĩnh Thuỷ mà đến cung ứng cho liên quân Kinh Hồ, chỉ cần

bọn ta có khả năng chặn được đường vận lương của chúng, liên quân Kinh Hồ

chỉ trong vài ngày tất sẽ thiếu lương.”

Lưu Dụ trong lòng bội phục, Giang Văn Thanh không hề bị cừu hận làm mờ lý

trí, không vội vàng báo phục, mà luôn nhìn toàn cục, định ra sách lược cao

minh.

Lưu Dụ nói: “Hiện tại thế chủ động đang nằm trong tay quân ta, việc cấp bách

với bọn ta, chính là cắt đường vận lương của quân Kinh Hồ, trước hết thuận

dòng tiến đánh thuyền đội của Hồ Khiếu Thiên đang phong toả Dĩnh Khẩu, giết

chết Hồ Khiếu Thiên. Ngươi nói xem Nhiếp Thiên Hoàn sẽ phản ứng như thế

nào?”

Giang Văn Thanh nói: “Khi Nhiếp Thiên Hoàn phát giác thuyền lương vô tung

vô ảnh, đương nhiên phái chiến thuyền đến Dĩnh Khẩu xem xét chuyện gì. Đó

là lúc thời cơ của bọn ta đã đến! Đợi địch nhân đi qua cửa ra nơi chúng ta ẩn

thân, quân ta liền dốc toàn lực đổ ra, thuận dòng truy kích, làm hao tổn binh lực

Nhiếp Thiên Hoàn.”

Tịch Kính nói: “Công trình mở rộng cửa ra đã hoàn thành, chỉ cần lưu ý một

chút, thậm chí không cần có mưa để mực nước dâng cao, bọn ta vẫn có thể an

nhiên tiến nhập Dĩnh Thuỷ.”

Lưu Dụ cả mừng nói: “Ta vừa rồi trên đường tới đây, đã quan sát sắc trời,

khẳng định trong một canh giờ nữa sẽ có mưa lớn. Đây chính là thời cơ thuận

lợi cho bọn ta hành động, bọn ta thuận dòng xuôi xuống, khả dĩ trước trời sáng

là đến Dĩnh Khẩu, chính là thời khắc tốt nhất để tập kích.”

Giang Văn Thanh trầm giọng hỏi: “Phải đối phó với thuỷ sư Kinh Châu như thế

nào?”

Lưu Dụ đáp: “Bọn ta nhanh chóng tấn công uy thế sét đánh không kịp bưng tai,

một kích tấn công thuyền đội không phòng bị của Hồ Khiếu Thiên, rồi lập tức ly

khai trở về. Huyền soái hiện thân ở Kiến Khang, Hoàn Huyền nếu dám khinh

cử vọng động, lẽ nào không sợ sau khi thuỷ sư ngược dòng Dĩnh Thuỷ, sẽ bị Bắc

phủ thuỷ sư chặn mất đường về, Hoàn Huyền sẽ bị tổn thất thê thảm. Hà huống

kể cả thuỷ sư Kinh Châu có đuổi theo, cũng không theo kịp khoái thuyền của

bọn ta, ngay cả cái bóng của chúng ta cũng chẳng thấy được.”

Song mục Giang Văn Thanh chớp lên sáng ngời, chăm chú nhìn Lưu Dụ hỏi:

“Thế bước tiếp theo là gì?”

Lưu Dụ thẳng thắn nghênh đón mục quang của nàng, trong lòng bùng lên cảm

giác thoả mãn, theo nhãn thần của vị mĩ nữ trí dũng song toàn này, có thể thấy

bản thân gã đã có chút địa vị trong lòng nàng. Lưu Dụ gã không chỉ giành được

lòng tin tuyệt đối của nàng, mà còn làm cho nàng sau khi chịu nhận áp chế nảy

sinh ra tâm ý dựa dẫm.

Nghĩ đoạn bình thản cười nói: “Lúc đó Nhiếp Thiên Hoàn sẽ rơi vào cục diện

tiến thoái lưỡng nan, ví thử Yến Phi cũng đắc thủ đoạt ba mươi chiếc Phá Lãng

thuyền của Hoàng Hà bang tại bến thuyền Biên Hoang Tập, cùng bọn ta trước

sau giáp kích Nhiếp Thiên Hoàn, đương nhiên cũng có phối hợp với cả bộ binh

trên bờ.”

Tịch Kính tinh thần đại chấn nói: “Như vậy bọn ta tất thắng chứ chẳng nghi.

Bang chủ à! Người ở trên trời đã có thể an lòng rồi!”

Giang Văn Thanh hỏi: “ Đồ Phụng Tam giữ thái độ thế nào?”

Lưu Dụ đáp: “Đồ Phụng Tam trở nên rất lợi hại, y tựa hồ giữ thái độ của kẻ tận

trung với Hoàn Huyền cải biến Biên Hoang Tập, tạm thời đặt việc cứu chủ tì

Thiên Thiên làm chính yếu. Theo như ta thấy y đối với Hoàn Huyền thực sự đã

mất hết hi vọng.”

Giang Văn Thanh và Tịch Kính nghe xong quay mặt nhìn nhau, cùng cảm thấy

chuyện thật khó tin.

Lưu Dụ nói tiếp: “Ta và y đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn, hiểu rõ về tình

huống của y. Nói ra các ngươi có thể không tin, việc Giang bang chủ lâm trận

thân vong đối với y quả có sức cảnh tỉnh rất lớn, y cảm thấy Hoàn Huyền đã có

thể hạ sát thủ đối với Giang Bang chủ, đương nhiên đối với Đồ Phụng Tam

cũng có thể vứt bỏ như giầy rách. Sau việc Hoàn Huyền cùng Nhiếp Thiên

Hoàn kết minh, càng củng cố suy nghĩ của y. Ta xem Đồ Phụng Tam đối với

Biên Hoang Tập như chốn nương thân, còn đối với Hoàn Huyền chỉ là phục

tùng bằng mặt không bằng lòng.”

Giang Văn Thanh lạnh lùng nói: “Đây đúng là tổn thất lớn đối với Hoàn

Huyền.”

Tịch Kính lo lắng hỏi: “Hoang nhân có chắc chắn đoạt được Phá Lãng thuyền

của Hoàng Hà bang không?”

Lưu Dụ nói: “Về phương diện này bọn họ đã có kế hoạch chu toàn, Biên Hoang

Tập chính là nhà của họ, tại biên hoang không ai có thể đấu được bọn họ.”

“Rào rào!”

Mưa rơi trên nóc doanh trại, từ thưa chuyển mau.

Giang Văn Thanh chăm chăm nhìn Lưu Dụ, nghĩ gã tiểu tử này lại đoán đúng

rồi! Sau cùng thốt: “Lập tức lên đường!”

Yến Phi phục tại một đỉnh núi phía tây bắc Biên Hoang Tập, từ xa quan sát ánh

đèn từ quân doanh địch nhân, tựa như một con quang long rực rỡ uốn lượn.

Mưa gió dữ dội như muốn nuốt chửng cả miền hoang dã, không hề thấy bóng

dáng bọn tuần binh.

Đã nhiều ngày chàng không thu nhận được chút tin tức nào từ Kỷ Thiên Thiên,

cùng với sự gia tăng về cự ly, sự liên hệ bằng tâm linh giữa bọn họ cũng yếu

dần, làm cho Yến Phi phát sinh cảm giác đau lòng như mất hồn với người ở xa.

Bất quá chàng nhanh chóng hồi phục, nhân vì chỉ có kiên cường đối diện thách

thức, mới có hy vọng gặp lại Kỷ Thiên Thiên.

Phía sau bỗng nghe tiếng gió, Đồ Phụng Tam nhanh chóng đến bên cạnh chàng,

bắt chước chàng ngồi xuống.

Yến Phi hạ giọng nói: “Vẫn chưa thấy bóng dáng mật sứ đâu.”

Đồ Phụng Tam nói: “Ta hiểu rõ con người Dương Toàn Kỳ, cũng hiểu rõ Nhiếp

Thiên Hoàn. Hai người bọn chúng đều hành sự cẩn mật phi thường, nên không

vội vàng cử mật sứ đi gặp Thiết Sĩ Tâm, nhưng trước hết phô bày lực lượng,

thừa cơ nhằm Thiết Sĩ Tâm phát đi tín hiệu, sau sẽ cử người truyền tin đến cho

Thiết Sĩ Tâm, định thời gian cử mật sứ đến phía bắc tập gặp Thiết Sĩ Tâm.”

Yến Phi hỏi: “Làm sao vừa phô trương lực lượng vừa phát ra tín hiệu?”

Đồ Phụng Tam cười: “Cực kỳ đơn giản, chỉ tấn công thành nam, không động

đến nửa cọng lông của Thiết Sĩ Tâm. Thiết Sĩ Tâm đương nhiên hiểu vấn đề, còn

Từ Đạo Phúc cũng biết là đại hoạ lâm đầu.”

Yến Phi gật đầu nói: “Quả đúng như vậy, sở dĩ Nhiếp Thiên Hoàn cố ý án binh

bất động, chính vì sợ bất ngờ gặp và phát sinh xung đột với thuyền đội của

Thiết Sĩ Tâm.”

Lại hỏi: “Làm sao bọn ta phân biệt được ai là người do địch doanh phái đi,

chính xác đó là người mang thư tín hoặc là mật sứ? Giả như mắc sai lầm, bọn ta

sẽ đánh mất cơ hội một cách đau đớn.”

Đồ Phụng Tam vui vẻ nói: “Vì vậy ta mới phải đến đây tọa trận. Mật sứ là người

có vai vế cao, đại biểu cho Kinh Hồ quân đối với Thiết Sĩ Tâm thể hiện sự tôn

trọng. Chiếu theo quy củ, Kinh Hồ quân vì phải thể hiện thành ý, mật sứ có thể

lưu lại làm con tin, bởi vậy đó tất phải là người hữu danh, có phân lượng.

Người như vậy khẳng định là ta sẽ nhận ra.”

Yến Phi hỏi: “Biên Hoang Tập có tin tức gì mới không?”

Đồ Phụng Tam đáp: “Từ Đạo Phúc đang chơi trò tung hứng, sáng nay hoang

nhân bọn ta ngủ dậy không phải làm việc lao dịch nữa, nhưng bị bỏ đói mãi sau

mới được ăn cơm, mà cũng chỉ được ăn lưng lửng dạ (nửa dạ). Nếu bọn ta

không có phương pháp ứng phó, kế này đích thị âm độc. Hiện tại thực tế bọn ta

cũng có hy vọng, bất quá kho lương của Yết bang chỉ đủ dùng cho năm ngày, vì

vậy nội trong năm ngày bọn ta phải động thủ phản công.”

Yến Phi gật đầu nói: “Địch nhân càng không phòng bị huynh đệ bọn ta tại tiểu

Kiến Khang, đối với bọn ta càng có lợi, lại có cơ hội không tệ để nghỉ ngơi. Còn

vấn đề cùm chân giải quyết thế nào?”

Đồ Phụng Tam đắc ý nói: “Bọn ta đã phục chế mấy trăm chìa khóa, mẫu chìa đã

được đưa đến đông ngạn do đích thân Cơ công tử của bọn ta chế ra, ngươi nói

xem có vấn đề hay là không nào?”

Yến Phi trút bỏ được một khối tâm sự, cười nói: “Cung tiễn binh khí trong kho

võ khí, đã được đưa đến các gian mật thất của Yết bang tại tiểu Kiến Khang, chỉ

cần thời cơ đến, Thiên Vương lão tử cũng không ngăn được bọn ta.”

Đồ Phụng Tam đồng tình: “Ngươi nói tuyệt không sai, bọn ta đã chuẩn bị đầy

đủ, chỉ còn chờ thời khắc phản công đến. Ôi! Ta thật quả rất cảm kích bọn

ngươi.”

Yến Phi nghe y nói chẳng đâu vào đâu, ngạc nhiên hỏi: “Sao ngươi lại nói như

vậy?”

Đồ Phụng Tam ngửa mặt để mặc mưa gió quất vào hít sâu một hơi, chậm rãi

nói: “Nhân vì bọn ngươi không những không bức bách một người thuộc Kinh

Châu quân, hay hoài nghi cố kỵ ta, lại luôn lo lắng mọi việc cho ta, đưa ra sách

lược đối địch có tính đến mối quan hệ của ta và Nam Quận công, có bằng hữu

như thế, làm sao ta không cảm kích.”

Yến Phi gượng cười: “Bọn ta căn bản không nghĩ ngươi sẽ bán đứng Biên

Hoang Tập, bởi vì ngươi không phải loại người như vậy.”

Đồ Phụng Tam thẳng thắn nói: “Ta đích thị là loại người đó, chỉ quan tâm đến

quyền hành lợi hại, trong tình huống hiện nay hành động tối thông minh, là

bằng vào lực lượng bản thân mình, chiếm được một vị trí tại Biên Hoang Tập,

bằng không ta chỉ là một kẻ thất bại trong mắt Nam Quận công. Ta chỉ là bảo trì

giá trị lợi dụng của bản thân, Nam Quận công không dám trút giận vào thân

nhân của ta và thủ hạ đang ở Kinh Châu.”

Yến Phi mỉm cười nói: “Ta vẫn không tin ngươi là loại người đó. Hôm lên

thuyền cứu Thiên Thiên, ngươi không quản an nguy của bản thân giúp ta đấu

Mộ Dung Thùy, nhìn vào sự việc có thể thấy ngươi là loại người như thế nào.”

Đồ Phụng Tam cười khổ: “Có vẻ đóng vai người tốt không phải là thói quen của

ta! Trong thời buổi chiến tranh này, người tốt thường phải chịu thiệt thòi. Từ lúc

thành danh đến nay, ta luôn áp dụng thủ đoạn làm người khác phải úy kỵ ta.”

Yến Phi nói: “Đó đúng là thủ đoạn hữu hiệu, nhưng đời người còn có lạc thú

khác. Hãy tận lực hưởng thụ cuộc sống của Biên Hoang Tập! Đây chính là vùng

đất lạc thú (lạc thổ) duy nhất trong thiên hạ, cũng là địa phương tự do nhất

thiên hạ.”

Đồ Phụng Tam chăm chú quan sát doanh trại quân Kinh Châu, từng lời từng lời

thốt: “Ta đang trông đợi, kỳ vọng thời khắc nghênh đón Thiên Thiên trở về Biên

Hoang Tập, đó là lúc Biên Hoang Tập hoàn mỹ vô khuyết, nhân vì nữ thần của

Biên Hoang Tập hồi gia đó!”

oOo

Từ Đạo Phúc chẳng quản mưa gió, cùng đại tướng Trương Vĩnh và Chu Trụ đi

ra cửa nam, cho ngựa dừng lại.

Trương Vĩnh và Chu Trụ thần sắc ngưng trọng, vì biết là Thiên Sư quân đang bị

hãm trong tình thế bất lợi.

Từ Đạo Phúc thở dài: “Sai lầm lớn nhất của bọn ta, là đặt sai lòng tin vào đồ vô

sỉ Nhiếp Thiên Hoàn, nếu không tình huống hai bên trước mắt sẽ hoàn toàn bất

đồng.”

Ba người đều mặc giáp chiến, trong tư thế sẵn sàng tác chiến trên chiến trường.

Trương Vĩnh nói: “Bằng vào kỳ mưu diệu kế của Nhị Soái, tất sẽ vãn hồi tình

thế, bảo toàn được Biên Hoang Tập.”

Từ Đạo Phúc hừ lên một tiếng, nói: “Thiên Sư đã dự kiến tình huống ngày hôm

nay, bởi vậy đã có chỉ thị, nếu không giữ được Biên Hoang Tập, tất bảo toàn lực

lượng toàn quân rút lui.”

Chu Trụ thất thanh thốt: “Nhị Soái không có ý lui binh chứ?”

Từ Đạo Phúc cười ha hả nói: “Từ Đạo Phúc ta là loại người nào, chưa đánh đã

lui, giả sử không thể không rút về phương nam, cũng phải thu hồi cả vốn lẫn lãi

từ Nhiếp Thiên Hoàn, mới có thể tiết được nỗi hận trong lòng ta.”

Trương Vĩnh và Chu Trụ biết y trí kế hơn người, dụng binh như thần, đêm nay

đột nhiên điều động ba ngàn binh mã, tiến về phòng thủ Nam môn, bọn họ mặc

dù không hiểu vì sao, nhưng biết Từ Đạo Phúc luôn luôn không bao giờ làm

những việc ngu xuẩn không mục đích.

Chu Trụ nói: “Nhiếp Thiên Hoàn giảo hoạt như hồ ly, dừng ở xa thiết lập mộc

trại, rõ ràng muốn chặn đường giao thông thủy lục về nam, không để chúng ta

rút về phương Nam.”

Từ Đạo Phúc hừ lạnh nói: “Giao thông thủy lục về nam của bọn ta, đã sớm bị

Kiến Khang thủy sư phong tỏa, hiện tại do Nhiếp Thiên Hoàn thay thế. Nhiếp

Thiên Hoàn lập trại cách Biên Hoang Tập theo thủy trình cố thủ, chính là muốn

chứng tỏ cho Thiết Sĩ Tâm và Tông Chính Lương, rằng thực tế ai là đối tác Nam

phương tốt nhất. Mà sự thật đúng như vậy, cho dù chúng ta có được Biên

Hoang Tập cũng đừng hòng có thành tựu, nhân vì Thiên Sư quốc ở quá xa. Chỉ

khi Thiên Sư phát động chiến tranh toàn diện, thế lực bao trùm Đại Giang,

chúng ta mới có thể đương nhiên phân hưởng lợi ích khổng lồ của Biên Hoang

Tập.”

Trương Vĩnh gật đầu nói: “Bọn ta đã tự mỗi người nhận thức được sự trù phú

của Biên Hoang Tập, sau khi hoang nhân mang đi đại bộ phận tài phú và lương

thực, phần còn lại cũng làm người ta phải kinh ngạc. Ai đoạt được Biên Hoang

Tập, người đó có cơ hội tốt nhất trở thành bá chủ thống nhất thiên hạ.”

Từ Đạo Phúc lắc đầu: “Biên Hoang Tập là nơi không một người nào có thể độc

bá, bằng không sẽ đánh mất điều kiện để nó hưng vượng. Sở dĩ Biên Hoang Tập

hưng thịnh như vậy, bởi vì nó là vùng đất thu hút được nhân tài trong thiên hạ,

vì có phong khí tự do không can thiệp công việc của người khác, làm cho hoang

nhân có thể tận lực phát huy hết tài năng và sự sáng tạo của họ. Giả như bọn ta

một lần nữa đến Biên Hoang Tập, phải dùng một hình thức hành sự khác, nhìn

lại hơn hai mươi ngày qua ở Biên Hoang Tập, chỉ thấy giống như một tòa thành

chết chẳng có một chút sinh khí nào, minh bạch ý của ta rồi chứ.”

Tiếp lại thở dài: “Biên hoang chính là nơi hình thành thỏa thuận ngầm của các

thế lực nam bắc, do vậy Biên Hoang Tập là nơi các thế lực nam bắc muốn chi trì

sự ổn định, nhằm bảo trì sự hưng thịnh.”

Trương Vĩnh nói: “Nhị Soái phân tích thật thấu triệt.”

Chu Trụ gượng cười hỏi: “Sách lược của bọn ta đối với Biên Hoang Tập, phải

chăng đã sai lầm từ lúc đầu?”

Từ Đạo Phúc đáp: “Bọn ta sớm đã tính đến điểm này, cho nên mới bắt tay hợp

tác với Nhiếp Thiên Hoàn, chỉ là không tưởng y phản bội bọn ta.”

Chu Trụ nghiến răng nghiến lợi nói: “Thiên Sư quân bọn ta tuyệt không tha cho

Nhiếp Thiên Hoàn.”

Trương Vĩnh nhẹ nhàng đề nghị: “Bọn ta có nên lui quân sớm, tránh sau này

Yên binh và Nhiếp Thiên Hoàn đạt thành hiệp nghị, muốn đi cũng không

được?”

Từ Đạo Phúc mười phần tự tin nói: “Bọn ta vẫn còn một con đường sống.”

Trương Vĩnh và Chu Trụ tinh thần đồng thời đại chấn.

Từ Đạo Phúc nói: “Bọn ta nhìn ra quỷ kế của Nhiếp Thiên Hoàn, đương nhiên

hoang nhân cũng nhìn ra, vì vậy mục tiêu công kích của hoang nhân chính là

Yên binh, bọn ta đã chuẩn bị đầy đủ, tuyệt đối sẽ có cơ hội.”

Chu Trụ nhíu mày hỏi: “Bại quân bại tướng, vung chân nói mạnh, hoang nhân

lại có thể thành công sao?”

Từ Đạo Phúc nói: “Ngàn vạn lần không được coi thường hoang nhân, nếu

không có Dĩnh Thủy trợ giúp, khả năng đến tận hôm nay bọn ta vẫn chưa công

hạ được Biên Hoang Tập, Biên Hoang Tập chính là địa bàn của bọn họ, bọn ta

không có biện pháp gì để thanh trừ dư đảng, hiện tại đối với hành động của bọn

họ lại không hay biết gì, chính là điều đại kỵ trong binh pháp, có quyết sách

nhưng không biết sử dụng vào đâu.”

Trương Vĩnh và Chu Trụ gật đầu đồng ý, lòng nghĩ chính thị như vậy. Liên

quân chạy thoát ra biên hoang nguy hiểm như mãnh thú bị thương, bất kỳ lúc

nào cũng có thể nhảy đến điên cuồng cắn xé con mồi.

Có âm thanh dị thường từ phía trước vọng tới.

Từ Đạo Phúc song mục tinh quang đại thịnh, cười lên ha hả: “Không ngoài sở

liệu của ta, Dương Toàn Kỳ quả nhiên lợi dụng mưa lớn trong đêm tập kích

Nam môn.”

Trương Vĩnh và Chu Trụ cuối cùng cũng phân biệt được tiếng vó ngựa khẩn

cấp của vô số chiến mã.

Giả như không kịp chuẩn bị trước, khẳng định thương vong thảm trọng, nhân

vì Biên Hoang Tập là một tòa thành không hề có tường thành bảo vệ.

Từ Đạo Phúc thét: “Chuẩn bị tác chiến!”

Hàng trăm cung thủ từ trong tập tiến ra, cung giương tên lắp, nhằm vào địch

nhân đang lợi dụng đêm tối và mưa gió tiến đến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.