Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 97: Chương 97: Sát thân họa nguyên




Cao Ngạn đứng dậy cười nói:

- Phương tổng tuần có còn nhận ra Cao Ngạn ta không? Năm đó ngươi vừa phá được hung án Trương quả phụ ở Khai Bình, ta cũng có phần tham gia yến tiệc thưởng công đó!

Bọn Yến Phi đương nhiên biết nào là Trương quả phụ ở Khai Bình, nào là yến tiệc mừng công toàn là bày vẽ nói xạo, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng mặt mày tỉnh bơ của Cao Ngạn, vẫn có chút tin tưởng thật sự có chuyện đó.

Nếu người trước mắt thật sự là giả, khó mà biết thật hay trá, chỉ còn nước làm như đã từng phá án và ngồi ăn chung một mâm với Cao Ngạn.

Mộ Dung Chiến song mục thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, liếc nhìn Yến Phi, họ Yến đành ngầm nháy mắt ra hiệu cho hắn, cảnh tỉnh hắn Cao Ngạn đang bày kế.

Dưới sự chờ đợi của mọi người, Phương Hồng Đồ hiện ra thần sắc cổ quái, ngạc nhiên thốt:

- Trương quả phụ nào ở Khai Bình vậy? Ta chưa từng lo vụ án nào như vậy.

Đến lượt Cao Ngạn ngậm câm không nói được gì, không khỏi quay sang Yến Phi cầu cứu, hắn đối với linh giác của Yến Phi mười phần tin cậy, căn bản không nghĩ tới có thể thất thủ.

Phương Hồng Đồ nếu như không phải Phương Hồng Đồ, sao biết được đã từng dính tới vụ án đó hay không? Yến Phi cũng có cảm giác không kịp trở tay, càng không biết nên thu thập tàn cục làm sao, nếu để Phương Hồng Đồ biết bọn họ vẫn còn hoài nghi gã thì thật xấu hổ phi thường.

Kỷ Thiên Thiên tiếng cười như tiếng chuông ngân hấp dẫn sức chú ý của mọi người, tất cả bao gồm cả Phương Hồng Đồ đều xoay mục quang về phía nàng, mỹ nữ thiên kiều bá mị dịu giọng:

- Phương tổng tuần và Mộ Dung lão đại ngồi xuống uống chén Tuyết giản hương trước đã.

Phương Hồng Đồ song mục lập tức sáng lên vui vẻ:

- Nghe danh Tuyết giản hương đã lâu, cuối cùng đã có cơ hội gặp được.

Sau khi ngồi xuống, quay sang phía Cao Ngạn hỏi:

- Vị tiểu ca này là…

Cao Ngạn cười khổ:

- Con người của ta có một khuyết điểm là lòng ngờ vực quá nặng, Phương tổng tuần đại nhân xin lượng thứ, đừng trách móc.

Cả Mộ Dung Chiến cũng ngầm tán thưởng Cao Ngạn có nghĩa khí, đem hết sự tình đổ lên mình, bởi hắn lần đầu gặp Phương Hồng Đồ, Phương Hồng Đồ có thể hiểu cho sự nghi ngờ của hắn, quả là biện pháp giải quyết tối ưu.

Bàng Nghĩa phân tán tâm thần Phương Hồng Đồ, châm rượu cho gã, nói:

- Bọn ta hiện tại đều trông cậy vào Phương tổng tuần tập yêu trừ ma, cho nên không nên uống quá nhiều, mau là Tuyết giản hương của ta uống vào một chén là đủ, có thể làm cho mình nằm giữa say với không say, đó là mới cảnh giới tối cao của uống rượu. Cứ như Yến Phi uống cả vò, chỉ tổn hao rượu của ta.

Phương Hồng Đồ hướng về phía Cao Ngạn phất tay, biểu thị mình không để ý tới, nhấc chén uống cạn một ngụm, tiếp đó đôi mắt trợn tròn:

- Rượu ngon!

Mộ Dung Chiến nhắc nhở:

- Một chén đủ rồi!

Yến Phi quay nhìn về khu vực trùng kiến, hơn trăm người nỗ lực đã hoàn thành công tác làm nền, bước kế tới là đặt trụ xuống đất.

Mình thật ra có phải đã sai lầm không? Nhưng cảm giác của mình tuyệt không thể lừa gạt mình. Trực giác của mình cho biết Phương Hồng Đồ rất nhiều lúc nói không thật lòng.

Chàng điềm đạm thốt:

- Ta cũng muốn nhắc nhở Phương tổng tuần một câu,trước mắt bọn ta có thể là cơ hội duy nhất để bắt được Hoa Yêu, mọi người đừng nên che giấu bất cứ chuyện gì, nếu không nghĩa là đối không đúng với tất cả những cô gái vô tội mà Hoa Yêu đã hại chết. Xin thứ cho ta nói thẳng, ở đây đều là người mình, Phương tổng tuần nếu chịu bộc bạch những ẩn tình khó nói, bất luận chân tướng ngươi nói ra là gì đi nữa, bọn ta có thể đảm bảo không ai động đến một cọng lông của ngươi, sá gì một câu nói khó nghe.

Lần này Kỷ Thiên Thiên cũng cảm thấy Yến Phi có hơi quá đáng. Cao Ngạn liền liên tưởng đến Trình Thương Cổ chế giễu chàng là con bạc có chết cũng không chịu nhận thua, chỉ có Lưu Dụ trong lòng vẫn toàn lực ủng hộ, vì gã một mực hoài nghi Phương Hồng Đồ, mãi cho đến khi gã biểu thị khứu giác siêu nhân của gã.

Mộ Dung Chiến cau mày ngăn trở:

- Yến huynh…

Phương Hồng Đồ những chỗ không bị bộ râu giả che đậy liền đỏ lên, song mục bắn ra thần sắc khuất nhục tổn thương, bực dọc chăm chăm nhìn Yến Phi, trầm giọng:

- Yến Phi ngươi đừng ngậm máu phun người, nếu muốn đuổi ta đi, nói một câu là đủ rồi.

Kỷ Thiên Thiên ánh mắt khẩn cầu hướng về phía Yến Phi, dịu giọng:

- Có phải có hiểu lầm không?

Lại quay sang Phương Hồng Đồ:

- Phương tổng tuần đừng nổi nóng, Yến Phi chỉ là muốn làm tốt sự tình, giọng điệu lại hơi nặng nề.

Bàng Nghĩa cũng nói:

- Yến Phi ngươi say rồi!

Yến Phi từ tốn nói tiếp:

- Lúc Phương tổng tuần có mặt trong hội nghị, vừa nghe tên Hoa Yêu đã rùng mình run lẩy bẩy, lúc đó lời giải thích của Phương tổng tuần là bởi nghĩ tới tình cảnh hiện trường hành hung khủng bố của Hoa Yêu lúc xưa, Phương tổng tuần lại leo thẳng vào thùng xe quan sát kỹ càng, bằng vào cái mũi của ngươi, chỉ cần Hoa Yêu thò đầu vào cửa sổ xe là đã ngửi thấy rõ rệt rồi, đâu cần nhọc mệt đi làm chuyện không tình nguyện như vậy.

Mộ Dung Chiến giải vây:

- Thì ra Yến huynh có hiểu lầm như vậy, ta lúc đó cũng cảm thấy kỳ quái. Bất quá nghĩ đến đó là tác phong chuyên nghiệp của Phương tổng tuần, muốn điều tra rõ ràng Hoa Yêu nhất thời có sơ ý lưu lại dấu vết gì không, cho nên mới thản nhiên làm tới.

Kỷ Thiên Thiên nhìn Mộ Dung Chiến đưa ánh mắt tán thưởng, khen hắn nói chuyện thích đáng, lại quắc mắt chăm chăm nhìn Yến Phi, cảnh cáo chàng biết điều thì dừng lại, nói:

- Phương tổng tuần là chuyên gia tra án, đương nhiên tự có thủ pháp phá án.

Ẩn ý của hai người là căn bản đâu đến phiên Yến Phi bình luận.

Yến Phi hai mắt bắn ra thần sắc thành khẩn:

- Phương tổng tuần xin nghĩ kỹ, kẻ ta châm vào tuyệt không phải là ngươi, mà là Hoa Yêu.

Mộ Dung Chiến hơi ngạc nhiên, hiện ra thần sắc bực dọc, Yến Phi luôn luôn tiêu sái, sao lại biến thành ngoan cố như vậy.

Cao Ngạn thầm kêu khổ trong lòng, thầm nghĩ Yến Phi có lẽ vì mất mặt trước mặt Kỷ Thiên Thiên cho nên ương ngạnh làm già, càng lúc càng dở hơi.

Lưu Dụ nói:

- Ta dám đảm bảo mỗi một câu nói của Yến Phi đối với Phương tổng tuần đều có thiện ý, hy vọng mọi người có thể thư giãn nhận định, hợp tác đối phó Hoa Yêu.

Phương Hồng Đồ chìa hai tay:

- Tôi thật không hiểu Yến Phi đang hoài nghi gì về tôi?

Mọi người ánh mắt dồn về phía Yến Phi, xem chàng có gì để nói.

Trên thật sự bản lĩnh khứu giác của Phương Hồng Đồ đã có sức thuyết phục rất lớn, làm cho mọi người mất hết hoài nghi.

Tiểu Thi sợ sệt nhìn Phương Hồng Đồ, lại liếc sang Yến Phi.

Yến Phi thở dài một hơi:

- Cái Phương tổng tuần sợ không phải là khung cảnh máu tanh, mà là Hoa Yêu. Lúc Phương tổng tuần ở ngoài thùng xe ngửi thấy khí vị của Hoa Yêu, trong lòng sinh ra nỗi sợ hãi không thể khống chế nổi, cho nên làm như tiến vào trong thùng xe tra án, để người ta không nhìn thấy mình. Lúc đó mọi chú ý của ta tập trung trên người Phương tổng tuần, tuy nhìn không ra Phương tổng tuần đang làm gì, lại cảm ứng được sự sợ hãi và mâu thuẫn trong lòng Phương tổng tuần, tuy nhìn không ra Phương tổng tuần. Đến khi Phương tổng tuần đi ra, hiển lộ bộ dạng quyết tâm không lùi, làm cho ta càng biết được giữa Phương tổng tuần và Hoa Yêu có quan hệ đặc biệt, cho nên hy vọng Phương tổng tuần nói ra những ẩn tình khó nói trong lòng, mọi người đồng tâm hiệp lực xem có biện pháp giải quyết gì không. Nếu Phương tổng tuần bỏ qua cơ hội này, cực kỳ có thể liên lụy đến người khác lẫn chính mình, đối với mọi người đều không có lợi gì.

Ánh mắt mọi người không khỏi dời sang Phương Hồng Đồ, xem gã có phản ứng ra sao, không còn ai trách Yến Phi đa sự nữa, bởi sự hoài nghi của Yến Phi đã biến thành hợp tình hợp lý, hơn nữa lời nói uyển chuyển, đâu đâu cũng là vì nghĩ cho Phương Hồng Đồ.

Lưu Dụ nghĩ tới Yến Phi nhất định đã phát giác Phương Hồng Đồ trong thùng xe căn bản không có tra án, chỉ là đang phát run thở hổn hển bên trong, cho nên mới sinh nghi. Khó trách chàng nhớ tới bản lĩnh đánh hơi của Phương Hồng Đồ, cho nên mới liệu giải như vậy. Phản ứng của Phương Hồng Đồ càng dị thường, nhìn Yến Phi chằm chặp, nhưng mọi người ngồi quanh đều từ nhãn thần ngờ nghệch của gã biết được gã nhìn mà không thấy, đang mê man giữa tình tự kịch liệt trong lòng.

Chợt nhiệt lệ trào ra từ đôi mắt của Phương Hồng Đồ, cúi thấp đầu xấu hổ vô cùng, khóc nấc lên:

- Tôi thật vô dụng, từ nhỏ đã vô dụng rồi, cha mẹ mắng đúng lắm, đại ca cũng mắng đúng lắm, tôi là một phế vật.

Mộ Dung Chiến hai mắt loang loáng hàn quang, phân phó thủ hạ canh bốn bề:

- Mở rộng mạng lưới phòng thủ, không cho phép bất cứ một ai đến gần.

Thủ hạ nghe lệnh hành động.

Kỷ Thiên Thiên và Tiểu Thi đưa mắt nhìn nhau, biết mọi người đều nghĩ tới câu nói của Lưu Dụ, ở Biên Hoang tập ra đường gặp người ta, ít nhất trong số đó có một là bịp bợm giang hồ.

Kỷ Thiên Thiên dịu giọng:

- Phương tổng tuần có tâm sự gì, cứ nói thẳng ra được mà. Không ai làm tổn thương đến ngươi đâu.

Mộ Dung Chiến hiển nhiên vì Kỷ Thiên Thiên mà khắc chế lửa giận qua mắt, trầm giọng:

- Các hạ thật ra là thần thánh phương nào?

Phương Hồng Đồ buồn bã nói:

- Tôi tên là Phương Hồng Sinh, là anh em sinh đôi của Phương Hồng Đồ.

Mọi người ngạc nhiên nhìn nhau.

Kỷ Thiên Thiên cau mày:

- Lệnh huynh đang ở đâu?

Yến Phi không xen lời, bởi chàng nhìn ra Phương Hồng Sinh tín nhiệm Kỷ Thiên Thiên.

Phương Hồng Sinh ngước đầu lên, nhìn Kỷ Thiên Thiên qua màn lệ:

- Tôi lừa gạt nàng như vậy, Thiên Thiên tiểu thư không trách tôi sao?

Mộ Dung Chiến đang định nói, Kỷ Thiên Thiên đưa mắt ngăn lại, đành ngoan ngoãn nuốt lại.

Kỷ Thiên Thiên dịu giọng:

- Mọi người sẽ đồng tình với ngươi, Phương tiên sinh đương nhiên có nỗi khổ nói ra.

Nàng không những giọng điệu ôn hòa mềm mại, còn có ý vị chân thành khôn tả, khiến người nghe thoải mái vô cùng.

Phương Hồng Sinh giơ tay áo lau nước mắt, bi ai thốt:

- Đại ca đã bị Hoa Yêu hại chết! Chết rất thảm.

Lưu Dụ, Yến Phi, Mộ Dung Chiến và Kỷ Thiên Thiên bốn người từng tham dự hội nghị lập tức minh bạch, khó trách biểu hiện của Phương Hồng Sinh mâu thuẫn như vậy, vừa muốn báo thù cho người anh em, lại sợ tình cảnh thê thảm mà người anh em của mình gặp sẽ trùng diễn trên chính mình.

Lưu Dụ cố sức giữ cho giọng nói của mình bình hòa:

- Ngươi căn bản không biết được khí vị của Hoa Yêu có đúng không?

Phương Hồng Sinh nước mắt không còn cầm được nữa rơi lã chã, lắc đầu khóc:

- Không! Đó khẳng định là Hoa Yêu. Đại ca tuy là thần bộ nổi tiếng thiên hạ, tôi lại không ra gì, nhưng đại ca rất nhiều khi vì phương tiện phá án, hay phải bí mật ra ngoài lo sự vụ, để cho tôi giả trang làm huynh ấy, chuyện này chỉ có những huynh đệ thân thiết của bọn tôi biết. Ài! Tôi tuy có cái mũi linh mẫn như đại ca, lại chưa từng phá được tới phân nửa vụ án. Trận đấu cuối cùng của đại ca và Hoa Yêu là ở Lạc Dương, năm đó Hoa Yêu nội trong một tháng gian sát sáu thiếu nữ, đại ca nghĩ đã được manh mối, đang định tập trung cao thủ, bắt giết Hoa Yêu, lại để cho Hoa Yêu tiên phát chế nhân, cắt xẻ chính mình. Ài! Thân thể huynh ấy còn lưu lại khí vị của Hoa Yêu.

Chúng nhân kinh hoảng, nếu không phải Phương Hồng Sinh tận miệng nói ra, sao có thể tưởng được rắc rối như vậy.

Phương Hồng Sinh chùi nước mắt, thê lương thốt:

- Tôi thật vô dụng, không những không nghĩ đến báo thù cho đại ca, còn sợ sệt đến mức chạy trốn cả ngày lẫn đêm, sợ Hoa Yêu biết được mũi của tôi cũng linh mẫn như của đại ca. Nhưng không biết có phải là chỉ ý của ông trời, tôi chạy tới Biên Hoang tập nghĩ rằng vạn vô nhất thất, nào ngờ Hoa Yêu khơi khơi lại đến đây. Tôi càng sợ muốn chết, không những đối không đúng với đại ca, còn xấu hổ với tiên phụ mẫu, tôi căn bản không phải là người. Các người giết tôi đi! Phương Hồng Sinh tôi xin chịu chết!

Mọi người nhìn nhau, không biết làm thế nào an ủi gã, càng không biết nói gì mới đúng.

Mộ Dung Chiến khó khăn lắm mới thốt lên lời:

- Nói như vậy, Hoa Yêu chắc không biết ngươi có cái mũi linh mẫn, chỉ nghĩ ngươi là kẻ giả mạo kiếm cơm.

Phương Hồng Sinh luống cuống:

- Tôi không biết, nhưng tôi luôn cảm thấy Hoa Yêu sẽ không buông tha tôi, lúc tôi giả mạo lo việc cho đại ca, tôi cố hết sức mô phỏng theo cử chỉ hành động lời nói của đại ca, không lo sợ gì. Nhưng lúc tôi một mình, lại chỉ nghĩ tới lập tức trốn tránh hay bỏ chạy, tôi là người vô dụng nhất.

Lưu Dụ đổi phương thức hỏi:

- Hoa Yêu có phải biết lệnh huynh có một người anh em sinh đôi?

Phương Hồng Sinh gần như té xỉu, khóc không thành tiếng:

- Tôi không biết, tôi là đồ bỏ, đối không đúng với đại ca, đối không đúng với cha mẹ, đối không đúng với tổ tiên! Càng không đúng với các người, không đúng với Thiên Thiên tiểu thư, từ sau khi bước lên lầu, tôi không có lúc nào là không động não tìm cách thoát thân, ngay cả giây phút hồi nãy.

Kỷ Thiên Thiên dịu giọng:

- Phương tổng tuần xin nhìn thẳng Thiên Thiên có được không?

Phương Hồng Sinh ngạc nhiên liếc nhìn Thiên Thiên, không hiểu:

- Thiên Thiên tiểu thư sao vẫn gọi tôi là Phương tổng tuần?

Kỷ Thiên Thiên nhìn lên bầu trời đang rọi in ánh mặt trời chìm lặn phía trời tây, nhẹ nhàng nói:

- Bọn ta không nói ra, ai biết được ngươi không phải là Phương tổng tuần? Bọn ta có lòng tin đối với ông trời, ông trời đã an bài ngươi đến Biên Hoang tập, an bài ngươi tương phùng cùng đường với Hoa Yêu, tuyệt không cho phép ngươi tiếp tục hồ đồ nữa. Ngươi trước đây làm gì cũng thất bại, đâu có quan hệ gì chứ? Chỉ cần ngươi phá được vụ án Hoa Yêu, ngươi có thể làm cho anh danh của lệnh huynh không mai một, quang tông diệu tổ, trừ hại cho thế gian.

Mộ Dung Chiến nhíu mày:

- Ý tứ của Thiên Thiên tiểu thư là…

Kỷ Thiên Thiên gật đầu:

- Mộ Dung lão đại đoán rất chuẩn xác, người nghe cũng có phần, bọn ta đồng tâm hiệp lực, phụ giúp Phương tổng tuần lên ngai vàng thiên hạ đệ nhất thần bộ, chỉ có Phương tổng tuần mới có thể đoàn kết Biên Hoang tập lại, làm cho Hoa Yêu không thể tác ác được nữa.

Mộ Dung Chiến biết nàng từ biểu tình do dự của mình đã đoán ra sự không đồng ý của mình, cười khổ:

- Gạt gẫm hội nghị đâu phải là chuyện chơi, nhẹ thì công khai khiển trách, nặng thì vĩnh viễn gạch tên, nếu ta chỉ đơn độc một mình, Thiên Thiên tiểu thư phân phó làm sao cũng được, hiện tại lại không thể không cố kỵ.

Cao Ngạn xen vào:

- Chính như Thiên Thiên nói, bọn ta giữ kín miệng, ai mà biết được?

Mộ Dung Chiến không cần nhỏ giọng nhẫn nhịn với Cao Ngạn, chằm chằm nhìn gã:

- Biên Hoang tập là nơi tập trung tai mắt thiên hạ, không có ai rõ về phương diện này hơn là Cao Ngạn ngươi, Phương Hồng Đồ là danh nhân phương bắc, cái chết của y sớm muộn gì cũng truyền lọt vào tai mắt mọi người, ý tưởng của Thiên Thiên tiểu thư hay không thể tả, lại tuyệt không làm được.

Yến Phi thầm than lời nói của Mộ Dung Chiến hợp tình hợp lý, đây cũng vì Phương Hồng Sinh một mực nghĩ cách tìm lý do thoát thân. Mà ý tưởng ban đầu của Phương Hồng Sinh cũng chỉ là Thuyết thư quán kiếm chút tiền nong để cao chạy xa bay, bất quá sự đồng tình thương cảm đối với kẻ thất bại làm cho chàng cảm động trong lòng.

Kỷ Thiên Thiên nhẹ nhàng nói:

- Bọn ta đâu có lừa gạt hội nghị, vì tổng tuần bảy tỉnh căn bản tuy một mà hai. Phương tiên sinh là một nửa phần tổng tuần bộ, đệ kế tục chức vụ vị trí của huynh, xưa nay cũng có mà, huống hồ Phương tiên sinh lại có một cái mũi cũng thần kỳ như đại huynh, vừa quen thuộc về Hoa Yêu, lại biết thủ pháp tra án của đại ca. Hoa Yêu chỉ giết chết một nửa của Phương tổng tuần, một nửa còn lại tiếp tục làm tới.

Phương Hồng Sinh giật nảy mình, ngưng khóc run giọng nói:

- Nhưng tôi…

Kỷ Thiên Thiên cứng cỏi:

- Phương tổng tuần ngươi không cần phải sợ, trước tiên ngươi hãy nhận thức chính mình chính là một nửa còn chưa chết của Phương tổng tuàn, tất cần báo thù rửa hận cho lệnh huynh, trừ hại cho nhân thế! Nếu ngươi lo lắng về năng lực của mình, phương diện này ngươi có thể yên tâm, bọn ta mỗi người đều sẽ toàn lực trợ giúp ngươi.

Lưu Dụ vỗ bàn:

- Thiên Thiên gan góc lại suy nghĩ tận tường, kế này quả thật làm được, vì để đối phó Hoa Yêu, bọn ta quả là nên bất chấp thủ đoạn, huống hồ chỉ là thủ xảo. Chỉ cần bọn ta tránh nặng tìm nhẹ, lúc chuyện Phương tổng tuần lệnh huynh bị Hoa Yêu hại có người vạch trần, cứ kiên trì nói kẻ bị giết là Phương Hồng Sinh chứ không phải Phương tổng tuần, thử hỏi ai có thể biết rõ chứ?

Bàng Nghĩa gật đầu:

- Kế này tuyệt!

Mộ Dung Chiến nhìn Phương Hồng Sinh, trầm giọng:

- Phương tiên sinh nghĩ kế này có làm được không? Nếu gặp phải thủ hạ năm xưa từng theo lệnh huynh, có bị khám phá ra thân phận không?

Phương Hồng Sinh lại giống như biến thành một người khác, đôi mắt sáng ngời, trầm ngâm:

- Tôi là người đầu tiên phát hiện đại ca ngộ hại, sợ đến mức lập tức bỏ thành trốn xa, không quay về nữa, cho nên chắc không ai rõ người chết là ai. Tôi và đại ca bất luận là diện mạo thanh âm khóc cười đều giống nhau đến mức người thân cận nhất cũng khó phân biệt, lúc tôi mô phỏng hành động cử chỉ lời nói của y, người xung cũng khó phân thật giả, cho nên biết bao nhiêu năm chưa từng bị ai khám phá.

Mộ Dung Chiến gật đầu:

- Như vậy Phương tiên sinh quả là có điều kiện có thể tiếp tục giả dạng.

Quay sang nhìn Yến Phi, nói:

- Yến Phi ngươi thấy sao? Bọn ta có thể tiên phát chế nhân, chủ động thông cáo với hội nghị sự tồn tại của Phương Hồng Sinh và chuyện Phương tổng tuần bị Hoa Yêu hại chết từ lâu không?

Yến Phi mỉm cười:

- Phương tổng tuần chính là vì thấy tình cảnh thê thảm đại ca mình bị giết chết, sợ đến mức cụp đuôi bỏ chạy mà chịu đựng lương tâm khiển trách, còn thống hận mình nhút nhát khiếp nhược, dẫn đến hành vi cổ quái, làm sao chịu chủ động nói ra? Chỉ cần Phương tổng tuần dứt khoát quyết tâm, sau này là Phương Hồng Đồ mà không còn là Phương Hồng Sinh nữa, kế này chắc có thể quá quan.

Kỷ Thiên Thiên tiếp lời dịu giọng:

- Tất cả vì mục đích đối phó Hoa Yêu, thử nghĩ xem nếu vạch trần thân phận của Phương tổng tuần đối với Biên Hoang tập có ích lợi gì, trước tiên bọn ta tay chân rối loạn, sĩ khí bị kiềm chế, còn phải chọn một lãnh đạo khác cho đội Trừ yê, khó có nhân vật nào có thể được các phía tiếp nhận như Phương tổng tuần, sự tổn thất thời gian bọn ta càng không lãnh nổi, có đúng không?

Mộ Dung Chiến dựa lưng vào ghế, đột nhiên nhịn không được cười, hai mắt thần quang lấp loáng:

- Ta bắt đầu cảm thấy toàn bộ sự việc tràn đầy lạc thú điên cuồng. Được! Thiên Thiên tiểu thư có lệnh, Mộ Dung Chiến ta sao lại dám không phụng bồi.

Kỷ Thiên Thiên vỗ tay:

- Được! Sự tình quyết định vậy đi, không có ai có thể thoái thác giữa đường, cứ đi tới cho đến khi trừ hại cho thế gian xong rồi mới ngừng.

Yến Phi tán thán trong lòng, Biên Hoang tập là nơi sáng tạo nhất trong thế gian đương kim, chuyện hoang đường, cỡ nào cũng có thể biến thành sự thật đương nhiên. Sáng kiến của Kỷ Thiên Thiên lại không thể tưởng tượng được, đem hảo tâm và lòng can đảm của nàng phát huy đến mức tận cùng.

Phương Hồng Sinh nghiêm mặt:

- Đa tạ Thiên Thiên tiểu thư và các vị đã cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ phó thác toàn lực, không lầm lạc nữa, từ giờ phút này, tôi là Phương Hồng Đồ, Phương Hồng Sinh của trước đây không còn tồn tại nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.